Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 30 Chương 30

Bạn đang đọc Dương Thư Mị Ảnh (Quyển 2) - Hiểu Tinh Cô Tự của Nam Phong Ca

Phiên bản Dịch · 1366 chữ · khoảng 4 phút đọc

Mai Hướng sai hạ nhân đưa đám người Sở Phi Dương đến thiên thính, khi nhìn thấy Quân Thư Ảnh đi theo phía sau Sở Phi Dương, nét mặt già nua của Mai Hướng không khỏi co giật mãnh liệt.

Lão ta còn nhớ rõ vài năm trước đây nam nhân này dẫn theo giáo đồ Thiên Nhất Giáo đại nháo võ lâm đại hội. Y hạ dược khống chế các đại môn phái, không ít người trước kỳ hạn đều khuất phục, cúi đầu quỳ lạy. Mai Gia tuy không phải võ lâm thế gia, thương nhân vốn là giỏi việc gió chiều nào xoay chiều ấy, đương nhiên liệt vào hàng ngũ thuần phục. Không nghĩ tới cuối cùng lại bị Sở Phi Dương xoay chuyển càn khôn, khiến cho mấy môn phái sớm buông tha này vô cùng mất thể diện, Mai gia cũng từ đó cùng Thanh Phong Kếm Phái dần dần bất hòa. Từ hai năm trước Mai Hân Nhược được gả đi, Mai gia cùng Thanh Phong Kiếm Phái càng không lui tới nữa.

Chuyện sau đó lại càng khiến cho nhiều người bất ngờ, nam nhân kia tựa hồ vẫn giao tình sâu đậm với Sở Phi Dương. Việc này khiến rất nhiều người trên giang hồ cho rằng vụ náo động võ lâm đại hội kia căn bản chỉ là một trò đùa, mà mấy đại môn phái bị bức bách thuần phục càng giống như bị người ta tặng cho một cái bạt tai, bởi vậy, đối với Sở Phi Dương – kẻ chấm dứt trận náo động đó, chẳng những không cảm kích ngược lại càng thêm oán hận.

Hiện giờ Mai Hướng nhìn thấy đầu sỏ gây chuyện khi xưa đi theo phía sau Sở Phi Dương, giống như chưa hề có việc ấy mà xông vào địa bàn Mai Gia, lão có thể nào không cảm thấy nghẹn khuất.

Nếu là bình thường, Mai Hướng cho dù cùng Sở Phi Dương xé rách da mặt, cũng không dễ dàng tha thứ cho việc người này xuất hiện ở Mai Gia Trang. Nhưng mà lúc này, còn có một chuyện quan trọng chiếm cứ hết toàn bộ linh lực của lão, khiến lão thống khổ, tâm tư lao lực qua độ, không rảnh đi quan tâm chuyện khác.

Sở Phi Dương thi lễ xong, Mai Hướng khoát tay áo, vẻ mặt tiều tụy: “Hiền chất không cần đa lễ. Không biết hiền chất tới đây có việc gì không?”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhìn nhau một cái. Thấy lúc này Mai Hướng thân khoác tang phục, trên mặt không che dấu nổi bi ai nồng đậm, cũng không giống như giả bộ, ngay cả lời khách sáo cũng lười nói, chuyện cầu lão mở kho thóc phóng lương, hiển nhiên không thích hợp nói ra vào lúc này.

“Ta cùng mấy vị bằng hữu từ Lãng Nguyệt Sơn mà đến, đi về hướng đông, muốn làm chút việc. Trùng hợp lại đi qua nơi này, ta nghĩ đã rất lâu rồi chưa gặp Mai lão gia người, cho nên tự tiện đến đây quấy rầy. Chính là thấy Mai lão gia tựa hồ…có chuyện gì khó xử?”

Mai Hướng nặng nề thở dài một hơi lắc đầu không nói.

“Mai lão gia, nếu người có gì cần Phi Dương hỗ trợ, cứ việc nói thẳng. Mai Gia cùng Thanh Phong Kiếm Phái cũng coi như thế giao, ngài không cần khách khí.” Sở Phi Dương vẻ mặt thành khẩn nói.

Mai Hướng cúi đầu xoa mi gian, thanh âm khô khốc: “Đa tạ hiền chất quan tâm. Thật ra cũng không tính là chuyện đại sự gì, hiền chất không cần lo lắng. Chính là ta hiện giờ đã già cả rồi, chỉ sợ khó bề thiết đãi các vị.” Ngụ ý là muốn tiễn khách.

Sở Phi Dương hơi trầm ngâm, mở miệng nói: “Trên đường chúng ta đến, vừa lúc đụng phải Diêu phu nhân mang theo hạ nhân đi về hướng Mai phủ. Không biết phu nhân đã bình yên tới nơi chưa?”

Ai ngờ vừa nhắc đến Mai Hân Nhược, Mai Hướng lập tức kìm chế không nổi nước mắt chảy ra, lão dùng đôi tay khô gầy lộ cả gân xanh che miệng lại, cúi đầu khóc không thành tiếng, mái tóc hoa râm trên đỉnh đầu theo động tác của lão mà rung động, sau một lúc lâu mới gật đầu nức nở nói: “Nàng tới rồi, nàng…Phi Dương ngươi đi đi, đi đi…..”

Sở Phi Dương thần sắc bắt đầu ngưng trọng, tiến đến gần đỡ Mai Hướng, nói: “Mai bá bá, người nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hân Nhược nàng làm sao?”

“Hân Nhược nàng……Hân Nhược nàng đi rồi a!” Mai Hướng rốt cuộc không thể kiềm chế được khóc lóc thảm thiết, lão ôm chặt cánh tay Sở Phi Dương, “Phi Dương a Phi Dương, lúc trước vì sao không phải là ngươi thú nàng? Vì sao không phải là ngươi?!”

“Mai bá bá, thỉnh người nén bi thương.” Sở Phi Dương vỗ vỗ lưng Mai Hướng trấn an: “Thời điểm chúng ta nhìn thấy Hân Nhược cô nương, nàng vẫn hoàn hảo, như thế nào lại….”

Mai Hướng lau nước mắt, ra hiệu cho hạ nhân dẫn đám người Quân Thư Ảnh đi, Giang Tam là người đầu tiên cà lơ phất phơ bước ra ngoài, gã đối với mấy cái bí mật gì gì đấy của Mai gia hoàn toàn không chút hứng thú. Sở Vân Phi tuy rằng tò mò, nhưng nếu chủ nhân gia không muốn để cậu nghe được, cậu đương nhiên sẽ tôn trọng ý nguyện của người đó. Sở Vân Phi vừa đi được hai bước thấy Quân Thư Ảnh vẫn chưa động đậy, liền có chút vô thố đứng tại chỗ chờ y, Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một cái, thấy hắn gật gật đầu với mình, liền xoay người theo hạ nhân kia ra ngoài. Sở Vân Phi cũng hướng về phía Sở Phi Dương cùng Mai Hướng gật gật đầu, rồi vội vàng đi ra.

Khi chỉ còn lại hai người Sở Phi Dương và Mai Hướng, Mai Hướng sau một lúc lâu trầm mặc, rốt cuộc thở dài, một hơi nói: “Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Vốn ta cũng không muốn cho các ngươi biết, thế nhưng ngươi đã nhắc tới Hân Nhược, ta nghĩ Hân Nhược nàng…nếu ở trên trời có linh, cũng nhất định không muốn ta gạt ngươi chuyện này.”

Sở Phi Dương cũng thân nhẹ một tiếng, trái lại bắt đầu ngưng trọng nói: “Ngày hôm qua Hân Nhược cô nương vẫn hoàn hảo, rốt cuộc là người nào……”

Mai Hướng khoát tay ngăn cản hắn, lắc đầu nức nở nói: “Không phải người khác, không có người khác. Việc này đều là do ta, chỉ có thể trách ta, lòng tham không đáy, vơ vét của cải vô độ. Đây là báo ứng ông trời dành cho ta! Nhưng là tại sao, tại sao lại báo ứng lên người hài tử của ta?!”

“Mai bá bá, sinh tử có mệnh, phú quý tại thiên. Người đừng quá mức tự trách mình.” Sở Phi Dương một bên an ủi, một bên chờ Mai Hướng bình tĩnh lại, mới tiếp tục nói: “ Mai bá bá, người nói cho ta biết rốt cuộc người nào đã hãm hại Hân Nhược cô nương? Ta mặc dù không thể khiến Mai cô nương sống lại, nhưng có thể vì nàng tự tay giết cừu nhân, để nàng nếu trên trời có linh có thể an tâm yên nghỉ.”

Mai Hướng nhìn Sở Phi Dương một cái, ai than thở dài: “Không cần đâu, hắn đã bị tống vào trong lao rồi.”

“Rốt cuộc là ai?” Sở Phi Dương hỏi.

“Thần Anh, là Thần Anh.” Đôi mắt đục ngầu của Mai Hướng càng thêm ảm đạm: “Là ca ca của Hân Nhược, là Thần Anh người luôn luôn thương yêu Hân Nhược nhất. Báo ứng, là báo ứng a.”

Bạn đang đọc Dương Thư Mị Ảnh (Quyển 2) - Hiểu Tinh Cô Tự của Nam Phong Ca
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TỷLàDânFarmLinhThạch
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự