Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chương 7

Bạn đang đọc Dù Thế Nào Xin Em Hãy Cười của SadDairy

Phiên bản Dịch · 617 chữ · khoảng 2 phút đọc

Quốc Huy:

Đã một tuần từ khi nó ở bên nhà tôi. Tôi thức dậy rất sớm vì hôm nay là ngày cuối cùng của năm học, ngày mai là bắt đầu nghỉ hè rồi. Tôi háo hức không phải vì được nghỉ hè mà là tôi sẽ có nhiều thời gian bên Hoài Ân. Tôi tự nhủ sẽ giúp nó vui vẻ trở lại và quan trọng hơn là tôi muốn có được nó. Tôi đã biết rằng mình đã yêu nó, yêu nó hơn bất cứ gì trên thế gian này. Nhưng tôi lại nơm nớp trong lòng vì không biết nó có yêu tôi không.

Tôi chợt nhận ra nãy giờ không thấy thằng Ân đâu. Tôi sợ rằng nó sẽ làm điều gì ngu ngốc, nó đa cảm quá mà, làm sao chịu nổi cú sốc này. Tôi chạy ra sân, nó đang ngồi trên xích đu và lại rươm rướm nước mắt, tôi bực mình và nạt nó.

_Ông làm thế để được cái gì hả?

_Khùng cũng vừa vừa thôi, làm vậy thì anh ấy có sống lại không?

Nó vẫn lặng thinh không trả lời.

_Suy nghĩ thoáng hơn đi, hãy sử dụng cái đầu óc của mình đi, thằng khùng.

_Đừng có mà làm những cái hành động mà khiến đau lòng người khác như vậy.

_Ông phải biết là còn có người quan tâm mình chứ, sống mà ích kỉ như vậy thì sống làm gì.

_Tự hành hạ mình vui lắm hả? Ông không nghĩ cho ông cũng phải nghĩ cho người khác chứ.

_Chuyện xảy ra có ai muốn đâu, hãy sống thật tốt để đừng phụ lòng những người quan tâm mình chứ.

_Hãy sống như cây xương rồng ấy, khắt nghiệt thế nào cũng chịu được. Nếu chỉ vì những vấp ngã của số phận thì trên đời này còn có con người nữa à? Vấn đề là Ân không tự vượt qua được chính mình thôi.

_Ân thật sự làm tôi thấy quá thất vọng rồi đó.

Tôi bắt đầu kiềm chế không được và đã khóc trước mặt nó.

_Ân tưởng thấy Ân như vậy tui vui lắm hả, nhìn Ân như thế tui đau lắm biết không, có biết là tui thương Ân như thế nào không hả? Trả lời đi?

Tôi không chờ nó trả lời nó mà quay lưng bước vào nhà. Nó chạy tới và ôm chặt lấy tôi mà nói trong nước mắt.

_Xin lỗi, xin lỗi Huy nhiều lắm, xin lỗi vì tất cả, tui sẽ không như vậy nữa đâu.

_Tui sẽ sống thật tốt, mấy ngày nay tui rất buồn, buồn vì anh hai, buồn vì từ nay tui sẽ không còn người thân nào nữa.

_ Nói gì vậy, tui thì sao hả? Tuy không phải người thân của Ân nhưng cũng là người duy nhất có thể chia sẽ với Ân bây giờ. Tui sẽ và luôn quan tâm Ân như người thân nên Ân đừng làm những hành động khiến tui phải đau lòng nữa.

_Ân biết rồi, Ân sẽ sống thật tốt để bù lại những ngày qua. Mấy ngày qua tui sống thật ngu ngốc và vô nghĩa.

_Ngốc nè. -Tôi nói và cốc vào đầu nó.

_Bây giờ mới nhận ra là mình ngu ngốc hả.

_uhm. -Nó cười thật tươi và gật đầu với tôi. Tôi mừng vì nó đã vui vẻ trở lại rồi, và hơn hết là tôi biết được rằng trong tim nó vẫn còn 1 góc nhỏ dành cho tôi. Bất giác tôi tự cười một mình vì hạnh phúc. Nó hỏi tôi:

_Cười gì đó.

_Nhiều chuyện, không phải chuyện của nhóc.

Bạn đang đọc Dù Thế Nào Xin Em Hãy Cười của SadDairy
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự