Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Chương 22

Bạn đang đọc Dù Thế Nào Xin Em Hãy Cười của SadDairy

Phiên bản Dịch · 2093 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hoài Ân:

Tôi bắt đầu bước vào ngày học đầu tiên. Nó diễn ra khá suôn sẻ. Tôi muốn tận hưởng hết cảm giác của thời học sinh chứ với sức học của tôi thì chuyện vào đại học là quá bình thường. Dĩ nhiên là tôi đang học ở trường mới, môi trường khác hoàn toàn trước đây. Do cái học bạ khá hoành tráng nên chẳng mấy ngạc nhiên khi tôi vào lớp chuyên và chính thầy chủ nhiệm đề xuất tôi làm lớp trưởng. Tâm trạng tôi rất vui, vui vì mình lại bắt đầu được học, vui vì đã không gục ngã. Tôi cố gắng hoàn thành tốt mọi công việc thầy giao.

_Lớp trưởng ơi! Bạn giỏi quá sao lại vô cái trường vô danh này mà học vậy?

_Nghe nói năm trước bạn học ở trường điểm thành phố cơ mà.

Tôi cũng không còn cảm thấy lạ lẫm với điều này. Nó diễn ra hầu như ở mọi lớp, đó là sự đố kị và sự ganh ghét lẫn nhau. Có một vài tiếng cười vang lên, tôi vẫn cứ làm thinh. Do tôi đã nếm trải quá nhiều nên cảm thấy những lời đó không đáng quan tâm hay là do tôi đang cố chịu đựng đây. Bây giờ, sự đi lại của tôi có phần chậm hơn rồi, những cơn choáng cũng xuất hiện thường xuyên. Tôi dọn dẹp cặp xách và nhìn về phía cổng trường, Nam đang chờ, tôi ung dung bước tới.

_Sao Nam lại ở đây?

_Đi rước ai đó. –Nó quăng cho tôi cái nón.

Cái nón lọt ra khỏi tầm tay tôi và rơi xuống đất. Nó chạy lại nhặt lên và đưa ra trước mặt tôi.

_Nam xin lỗi, Nam quên là… -Nó bỏ lửng câu nói.

_Bây giờ tôi vô dụng đến thế sao, chỉ là một việc đơn giản thế cũng phải nhọc công của Nam. Tôi không muốn thế, tôi không muốn là gánh nặng cho mọi người. -Tôi lặng lẽ leo lên xe và cười.

_Xin lỗi Nam, lại làm phiền Nam rồi.

_Sao lại phiền, bạn bè thì phải giúp nhau chứ.

Về đến nhà trọ, tôi ngã lưng xuống giường. Tôi nhớ Huy quá, nhớ ánh mắt và cả nụ cười của nó, không biết bây giờ nó đang làm gì nhỉ. Tôi cố chợp mắt để xua đi cái mệt mỏi và sự nhớ mong. Tôi nhìn đồng hồ, đúng 20h00. Thời gian, bây giờ tôi mới thấy thời gian sao nó qua nhanh quá. Tôi chẳng muốn ăn mặc dù bụng cảm thấy đói vì thức ăn bây giờ với tôi là một kẻ thù, khó nuốt lắm. Tiếng gõ cửa phòng khiến tôi giật mình.

_Ân ơi, cháu có trong phòng không? –Tiếng chú chủ nhà.

_Dạ, chú hai vào đi ạ.

_Sao rồi, đã quen với chỗ này chưa? –Ông ta ngồi xuống cạnh bên tôi.

_Dạ, cũng quen dần rồi, cảm ơn chú.

_Tội nghiệp, một thân một mình thế này. –Ông ta vuốt tóc tôi.

_Con cũng quen với cảm giác khi ở một mình rồi nên cũng không thấy buồn lắm. –Tôi né sang một bên.

_Có ai từng khen con đẹp trai chưa. –Tay lão đặt lên đùi tôi.

_Chú làm gì vậy? –Tôi hất tay lão ra.

_Con ngoan đi, rồi muốn gì chú cũng chiều. –Lão tiến lại gần.

_Chú…chú muốn gì? –Tôi sợ hãi nhìn lão.

Như một con thú, lão lao tới ghì chặt tay tôi. Do cả ngày nay chẳng có gì bỏ bụng nên tôi cũng không đủ sức để thoát khỏi đôi tay cứng như đá của lão. Lão ta nắm phần nút kéo mạnh xuống làm chiếc áo rách toạt. Trước tình hình trên, tôi cũng chỉ biết ra sức năn nỉ. Lão cột tay tôi vào cửa sổ, tay lão không ngừng sò mó khắp cơ thể tôi. Tôi sợ hãi tột độ.

_Ông…ông tránh xa tui ra. –Lão mặc kệ tôi có kêu la thế nào.

_Ngoan nào thằng nhóc, mày la càng lớn thì càng chuốc khổ thôi. –Lão tát mạnh vào mặt tôi.

_Đồ khốn nạn, thả tui ra, tui xin ông đấy. –Mặt tôi lúc này ràn rụa nước mắt.

_Đẹp, mày đẹp lắm, mày khiến tao ngơ ngẩn vì mày.

Cánh cửa bị đạp mạnh đến bung cả bản lề.Thằng Nam và hai anh công an xông vào. Lão thì đứng trố mắt nhìn công an trấn áp lão. Thằng Nam cởi trói và lấy chiếc khắn quấn quanh người tôi. Sau khi lão bị giải lên phường, tôi vẫn chưa hết sợ hãi.

_Ân có sao không? –Nó ôm chặt tôi vào lòng.

_Tui sợ quá, ông ta cứ như bị điên lao vào tui.

_Ổn rồi, thôi, để Nam thu dọn hành lý cho Ân.

_Đi đâu?

_Không lẽ Ân muốn ở lại đây sao?

Tôi lặng thinh trước câu hỏi của nó. Tôi mặc áo vào và thấy Nam nhìn tôi với vẻ thương hại.

_Sao Nam nhìn tui bằng ánh mắt đó?

_Tui chẳng giúp gì được cho Ân hết, tui chỉ biết đứng đó nhìn Ân tự mình vượt qua căn bệnh này. –Nó mếu máo.

Tôi cũng chỉ im lặng và cười, nụ cười khá gượng. Tôi cũng thấy nơi này giờ đây không còn cần mình nữa. Và tôi đã đồng ý với lời đề nghị của Nam. Cứ qua một ngày thì nỗi nhớ mong về Huy lại càng tăng. Tôi lôi cuốn nhật kí ra và bắt đầu viết. Nét chữ giờ đây cứ bay lên bay xuống không theo hàng lối. Tôi khá vất vả để viết những nét cong. Chán nản, tôi quăng mạnh cây bút xuống bàn.

_Tại sao vậy? Tại sao căn bệnh này lại chọn mình chứ? –Tôi trượt dài ra bàn.

Lại 2 tháng nữa trôi qua. Tình trạng ngày càng tệ, cái chân tôi giờ đây như một khúc củi. Nó nặng đến độ tôi phải dùng hết sức mới nhấc lên được. Một buổi sang nặng nề, tôi húp vài muỗng súp và chuẩn bị tới trường.

_Ân đợi Nam xíu, Nam thay đồ rồi chở đi học, vẫn còn sớm mà. –Nó ngáp một cái rõ to.

_Hôm nay Ân sẽ tự đến trường. –Tôi mỉm cười nhìn nó.

_Sao được, bây giờ Ân như vầy làm sao tôi yên tâm để Ân đi một mình được.

_Xin Nam đấy, tôi muốn bước đi, bước đi thật nhiều, tui không muốn trở thành gánh nặng.

_Gánh nặng ư? Sao lại là gánh nặng. Đó là sự quan tâm lẫn nhau, nếu Nam cũng bị bệnh Ân có giúp Nam không?

_Dĩ nhiên là tui sẽ giúp Nam hết mình.

_Vậy thì Ân bỏ cái suy nghĩ mình là gánh nặng của người khác đi.

_Nhưng tui xin Nam, hãy cho mình được đi lại bằng chính đôi chân của mình.

_Vậy thì Ân phải cho tui rước Ân, đồng ý chứ. –Nó ngán ngẩm lắc đầu.

_Ừ, vậy nhờ Nam rước tui nhé. Xin lỗi Nam.

_Đừng xin lỗi nữa, tui không muốn nghe bất cứ lời xin lỗi nào của Ân.

Tôi im lặng và đeo ba lô lên vai. Nặng nhọc từng bước, tôi cố gắng đuổi cho kịp chiếc xe bus. Nó vọt chạy đi dưới ánh mắt bất lực của tôi nhìn theo. Nếu chờ chuyến kế tiếp sẽ trễ mất thôi, giờ này xe rất đông. Tôi cố gắng chạy thật nhanh để kịp tới trường,cảm thấy hơi khó chịu khi mọi ánh mắt đều dồn về tôi, nói đúng hơn là đôi chân của tôi. Trên đoạn đường tới trường, tôi ngã khá nhiều, cố gắng đứng lên để đi tiếp. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt, tại sao tất cả những gì tồi tệ nhất lại đến với tôi. Bước vào lớp một cách khó khăn, mọi ánh mắt đổ dồn về tôi.

_Xin lỗi thầy, em tới trễ. –Tôi lặng lẽ ngồi vào bàn.

Một vài con mắt khinh khỉnh nhìn tôi. Một số thì ác ý thì nói rằng lớp trưởng chẳng gương mẫu chỉ làm liên lụy lớp. Chẳng thể làm gì nên tôi cũng chỉ biết im lặng. Trước khi ra về tôi đã gặp riêng thầy chủ nhiệm.

_Thưa thầy, em muốn từ chức ạ. Có lẽ chỉ vì em mà lại làm cả lớp liên lụy.

_Thầy biết rằng tình trạng sức khỏe của em không tốt, nhưng em luôn cố gắng hoàn thành tốt những việc thầy giao. Quả thật em là một con người rất mạnh mẽ.

_Xin thầy đừng nói vậy, đó là trách nhiệm của một lớp trưởng.

_Thầy sẽ tìm giúp em người thay thế, à thầy đã xem qua phiếu đăng kí đại học của em.

_Dạ, thầy thấy sao ạ. Có gì không ổn sao.

_À, không, thấy muốn khuyên em hãy cố lên.

Tôi chào thầy và ra về. Ánh mắt thầy hướng theo từng bước chân của tôi. Thầy ngán ngẩm lắc đầu, dĩ nhiên tôi chẳng hề hay biết. Tôi chậm rãi đi về phía cổng trường, Huy vẫy vẫy tay về phía tôi. Có hai cô bé lớp mười đang rượt nhau. Cả hai lao về phía tôi. Tôi định tránh ra nhưng chân tôi cứ cứng đờ. Cả ba ngã ra đất. Thằng Nam lo lắng nhảy xuống xe.

_Hai cô điên à, chạy giỡn chẳng ngó trước ngó sau gì cả.

_Em xin lỗi anh, em không cố ý. –Hai cô bé xanh mặt nhìn tôi.

_Bỏ đi Nam, tui không sa…o, hai bạn ấy cũ..ng đâu có cố ý. –Tôi lặng người trước việc cố gắng phát âm, miệng tôi lắp bắp khi cố gắng nói.

Đã tới mức này sao, tôi không thể phát âm một cách dễ dàng nữa. Sao thế này, cái bức rức trong lòng lại nhiều hơn khi từng ngày tôi đều cảm nhận được sự thay đổi của bản thân. Tôi cũng chẳng biết mình sẽ chịu đựng được bao lâu nữa nhưng tôi vẫn không muốn từ bỏ dù cho cơ hội càng ngày càng mong manh.

Hôm nay, tôi xin phép về sớm để đi khám bệnh. Bác sĩ Tuấn lại chậm rãi đọc quyển nhật kí. Tôi chẳng còn dám nhìn nó nữa. Các con chữ không thẳng hang và độ lớn thì lại chẳng chính xác, nó cong cong quẹo quẹo như trẻ con tập viết. ông nhìn tôi với thái độ nghiêm nghị.

_Em phải nhập viện thôi, tình hình ngày càng tệ. Tôi không nói chắc em cũng biết phải không?

_Em xin lỗi, em không thể làm theo ý bác sĩ được.

_Em có hiểu mình đang làm gì không? –Ông ta mất bình tĩnh và đập mạnh xuống bàn.

_Em xin lỗi, em không muốn mọi chu…yện kết thúc thế này, em muốn được chạy nhảy, em muốn được th…oải mái ăn uống, em không m…uốn mọi người nhìn em bằng ánh mắt thương hại. Xin bác sĩ, hãy cho e…m thêm một thời gian nữa. –Tôi cuối gầm mặt để giấu đi những giọt nước mắt.

_Em nhìn xem, ngay cả bây giờ việc nói chuyện cũng gây khó khăn cho em nữa.

_Em biết, em không biết khi nào mình s…ẽ không thể đi được n..ữa nên em muốn đi thật nhiều, chạy thật nhiều đ…ể không phải hối hận. –Tôi cắn chặt môi đến bật máu.

_Hứa với tôi, 3 ngày 1 tuần em phải đến gặp tôi để tập vật lý trị liệu. –Ông nhíu đôi chân mày lại.

_E xin hứa, c….ảm ơn bác sĩ.

_Còn bây giờ, theo tôi.

Ông dẫn tôi tới phòng vật lý trị liệu và đưa cho tôi hai miếng vải, bên trong được nhét thêm chì vào.

_Quấn vào chân, nó sẽ giúp em trong việc giữ thăng bằng.

Tôi nhìn bác sĩ với ánh mắt biết ơn. Nhờ có hai bó chì mà việc đi lại của tôi có vẻ dễ dàng hơn. Tôi quay sang cười với Nam, nó dùng tay quệt vội dòng nước mắt. Tôi chạnh lòng, tôi không muốn nhìn thấy cảnh này vì thế tôi đã cố gắng hết sức để giấu mọi người. Về tới nhà Nam, tôi đã lao ngay vào bàn và giở quyển nhật kí ra, một trong những người bạn thân nhất của tôi. Tôi muốn viết, viết thật nhiều, nhiều hơn nữa để không phải hối hận.....

Bạn đang đọc Dù Thế Nào Xin Em Hãy Cười của SadDairy
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự