Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 99 Bị hồ ly mê hoặc (1+2)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2377 chữ · khoảng 8 phút đọc

Những lời sư huynh Vân Khởi dặn dò Bạch Bạch rất đơn giản, chỉ là một tháng này ở bên cạch Mặc Yểm, Bạch Bạch không cần hiện ra hình người, ngoan ngoãn làm tiểu hồ ly.

Sư phụ, sư huynh bảo sao Bạch Bạch nghe vậy, tín nhiệm vô cùng, hơn nữa nàng thích làm hồ ly hơn khi biến thành người. Cho nên, Bạch Bạch không chút do dự chấp hành lời nói của nhị sư huynh.

Mặc Yểm trừng mắt nhìn Bạch Bạch, gần như tức giận đến hộc máu!. Hắn chỉ biết, Thanh Lương Quan trên dưới không có một cái người tốt, chẳng những Minh Ất dối trá, giảo hoạt, ngay cả đồ đệ cũng âm hiểm, xảo quyệt !

Cả tháng này Bạch Bạch đều là hồ ly thì hắn đừng mong nghĩ cùng nàng vui vẻ, trừ phi hắn biến thành hồ ly giao phối cùng nàng. Con mẹ nó! Trong lòng Mặc Yểm có thể nghĩ được bao nhiêu lời độc ác thì đều dùng để nguyền rủa toàn bộ Thanh Lương Quan, từ Minh Ất đến các sư huynh của Bạch Bạch đem mười tám đời tổ tông ra đem hỏi thăm một lần.

Bạch Bạch vô tội nhìn hắn rất cẩn thẩn, e sợ hắn nổi giận thì lại làm gì mình đó.

Mặc Yểm chỉ cảm thấy thật buồn bực a! Duỗi tay ra làm một động tác khiến cho Bạch Bạch lại gần, nói: “Sao nàng lại nghe lời sư huynh như vậy chứ? Vậy sao không đi nói với hắn muốn ăn gà nướng!”.

Bạch Bạch bị hắn để ở trên mặt bàn, vùng vẫy mấy lần đều không thể thoát ra, tức giận nói: “Ngươi buông, ta … ta không để ý đến ngươi nữa! Ta đi tìm sư huynh!”

Mặc Yểm tức giận đến nỗi sắc mặt từ xanh đến hồng, rồi lại từ hồng đến nâu, biến đổi hết một vòng: “Tốt! Nàng đi tìm bọn họ đi, chuyện ở địa phủ ta không quản nữa, mời bọn hắn về quản đi!” Hắn nửa điểm cũng không phát hiện mình đang tức giận, “biến chất” đi, hắn cùng Bạch Bạch mười phần không khác gì là hai tiểu hài tử cãi nhau.

Nói là nói như vậy thôi, tay lại không dám buông nửa điểm, e sợ Bạch Bạch thật sự xoay người bỏ trốn. Bạch Bạch nghe xong cũng chần chừ suy nghĩ, tuy các sư huynh sẽ đòi lại công đạo cho nàng nếu Mặc Yểm bắt buộc nàng. Nàng trở về đi tìm sư huynh thì rất dễ dàng nhưng mà bây giờ trở về như vậy, nàng chẳng khác nào thành kẻ vô tích sự, còn hại sư huynh lại phải bảo vệ quỷ môn quan, tiếp tục đối mặt với thời khắc sinh tử?

Trong lúc nhất thời. một người một hồ trừng mắt to, mắt nhỏ kiên trì nhìn nhau, cục diện lâm vào trạng thái giành co.

Mặc Yểm thở sâu vài hơi, muốn làm cho mình tỉnh táo lại, áp chế hỏa khí đi, lại nhìn bộ dáng Bạch Bạch cứng rắn, kiên quyết không khuất phục, rất quật cường, trong lòng cực kì bất đắc dĩ, mình sao lại không có biện pháp gì đối với tiểu hồ ly này?

Nàng yếu ớt khóc, ngoan cố kiên cường nhưng lại rất ngốc. Hắn đã thuyết phục mình vô số lần, nhưng không bỏ nàng xuống được.

Hắn thích bộ dạng yếu ớt, mỏng manh, hay dựa vào hắn của nàng, nhưng vừa thấy nàng khóc, lòng đau không chịu được, bị cái bộ dạng này của nàng làm cho tức giận đến tím tái mặt mày nhưng hắn cũng rất luyến tiếc không nỡ phá hỏng sự kiên trì khờ dại này, sợ nàng bị thương.

Nàng không hiểu thế sự, hầu hết đều rất dễ lừa gạt —– nếu không như thế này, hắn đã rất dễ dàng lừa chiếm được thân thể của nàng rồi, nàng còn ngốc nghếch nghĩ mình đối với nàng thật tốt. nói nàng vừa nát lại vừa ngốc, kỳ thật chính là bởi vì tâm nàng hoàn toàn không phức tạp. (Nát: dốt nát)

Nàng chính là hài tử khờ dại, chỉ một chút nhỏ gì đó cũng khiến nàng vui vẻ thật lâu. Lúc còn ở Mặc Đầm, nàng mỗi ngày đều khoái hoạt, quấn quýt lấy hắn trải qua mỗi ngày, một đóa hoa, vài cọng cỏ nhỏ cũng có thể khiến nàng hiếu kì nói nguyên cả buổi sáng, những hình ảnh quen thuộc khi xưa bỗng ùa về khiến hắn nghĩ đến cuộc sống bình thường trước kia.

Hắn không biết vì sao mình lại có kiên nhẫn ngồi nghe Bạch Bạch nói, chỉ cảm thấy nghe nàng nói mấy chuyện vụn vặt lúc ấy khiến hắn cảm thấy rất vui vẻ, giống như sống không cảm thấy nhàm chán, ít nhất trước mặt tiểu hồ ly này còn cảm thấy thú vị thật sự.

Không hề hay biết gì, hắn như người nghiện có thói quen để tiểu hồ ly này bên mình ngày đêm, để cuộc sống trở lại như xưa, hắn sẽ chiếu cố Bạch Bạch nhiều hơn, kể cả những việc bình thường, còn Bạch Bạch sẽ giúp hắn lấp đầy khoảng trống trong lòng, khiến hắn không còn cảm thấy tịch mịch nữa.

Hắn lúc nào cũng nhớ rõ những lúc tiểu hồ ly đáng yêu này ỷ lai, dựa dẫm vào hắn, cần hắn, rồi bất ngờ nhảy đến trước mặt hắn làm nũng, đòi hắn giúp đỡ nàng, thậm chí sai hắn làm cái này cái kia.

Mọi chuyện đều dễ dàng thay đổi, lúc Bạch Bạch rời khỏi Mặc Đầm rồi hắn mới giật mình phát hiện, vào thời điểm đó, hắn mới biết được hóa ra hắn khó có thể chấp nhận cuộc sống không có bóng hình Bạch Bạch.

Không phải không có thử chuyển sự lực chú ý của mình sang những sự vật khác, vì một tiểu hồ ly tinh nóng ruột nóng gan, ăn không ngon, ngủ không yên, chuyện như vậy khiến tự tôn của hắn bị đả kích nghiêm trọng. Nhưng thử qua cách nghĩ tronmg đầu, hắn không thể không thừa nhận sự thật, không phải Bạch Bạch ỷ lại hắn, cần hắn, mà là hắn cần thậm chí là ỷ lại Bạch Bạch ấm áp làm bạn.

Một khi đã như vậy thì còn có cái gì có thể nói nữa đâu?

Mặc Yểm chậm rãi thả lỏng tay, ôm Bạch Bạch vào lòng ngực, nhẹ nhàng đến nỗi khiến Bạch Bạch rối loạn. Nàng có chút không hiểu, nhìn hắn một cách đề phòng, không biết vì sao hắn đột nhiên bình tĩnh như thế, giống như bọn họ không hề cãi nhau

Mặc Yểm với tay véo véo cái mũi của nàng, cười nói: “Chúng ta không cãi nhau nữa, đi ăn gà nướng, uống rượu hoa đào, được không?”

Bạch Bạch nghi hoặc nói: “Ngươi không tức giận sao?”

Mặc Yểm thở dài, tâm niệm chợt động, thử làm ra vẻ mặt uể oải, nói: “Tức giận a, chẳng qua không có biện pháp, nàng nghe sư huynh nói liền không nghe ta nữa”

Mặc Yểm nói như vậy, Bạch Bạch liền cảm thấy hổ thẹn, mình ăn của người ta nhiều như như, còn đòi người ta hỗ trợ đánh đuổi phàn quân ở địa phủ, chẳng những không đáp ứng yêu cầu của người ta, còn hướng người ta phát giận, thật sự là không đúng.

“Xin lỗi” Bạch Bạch chủ động đi về phía trước, tựa vào lòng hắn, cọ cọ vào ngực, lại chủ động nhảy lên vai, dùng cái mũi đâm đâm mặt hắn, noi: “Ta hôn nhẹ ngươi, ngươi đừng nóng giận”

Mặc Yểm oán giận nói: “Biến thành người mới tính hôn nhẹ, đây là nàng dùng cái mũi đâm ta…”

Bạch Bạch ủy khuất nói: “Nhưng ta đã đáp ứng với sư huynh rồi, trong tháng này không thể biến thành người nha…” Nàng tuy dễ lừa nhưng nguyên tắc thì rất kiên định.

Mặc Yểm cũng biết không thể nóng vội, vì thế mang theo chút oán khí, bắt Bạch Bạch về xoa nhẹ, cam chịu ôm nàng đi ăn gà nướng, chuyận này để nói sau.

Mặc Yểm rõ là không dễ dàng buông tha việc thân thiết với Bạch Bạch một chỗ, nhưng cũng biết không hể nóng vội, bây giờ thì cứ theo nàng, tìm được cơ hội thích hợp hạ thủ cũng không muộn.

Hắn cũng nhìn ra được Bạch Bạch đối với hắn khác xa, không giống như sự tín nhiệm của nàng đối với sư phụ và sư huynh, hắn vẫn nên làm tốt việc diệt trừ yêu nghiệt, tốt đến mức lấy lại được tín nhiệm của Bạch bạch, trước mắt trước hết phải nhẫn.

Dù sao thời gian cũng chỉ có một tháng, cho dù qua được thời gian này, tháng này cũng không nên ăn tiểu hồ ly, ít nhất cũng phải khiến nàng tín nhiệm mình, đây mới là sự việc quan trọng liên quan đến lâu dài. Chỉ cần có thể khiến Bạch Bạch lưu lại, sợ sau không có cơ hội có thể thống khoái ăn no nê sao?

Mặc Yểm ôm Bạch Bạch, một tay vuốt bộ lông hồ ly mềm mại, một tay thì âm thầm tính toán ngày sau như thế nào, thanh toán tất cả vốn lẫn lời của ngày hôm nay. Đồng thời trong lòng lại hối hận đến cực điểm, sớm biết như thế, hôm trước dùng Hồn môn đại pháp mê hoặc tiểu hồ ly, nên ăn một chút cho tận hứng… Thật hối hận nha!

Ngọc Lưu ly yêu phi trở lại địa bàn của mình, lập tức ra lệnh cho bọn yêu ma hầu hạ bên cạnh lui ra, môt mình ngồi trong phòng nhớ lại việc hôm nay, càng nghĩ tâm càng rối loạn như tơ vò.

Những năm gần đây nàng vất vả kinh doanh dưới địa phủ, khó khăn lắm mới có thành tựu như ngày hôm nay. Nàng cũng từng nghe bọn Quỷ Hồn nói trên thế gian đủ loại phong cảnh, nơi đó có ánh nắng mặt trời tươi sáng, mùa xuân thì ấm áp, mùa hạ nóng bức, mùa thu thì mát mẻ, còn mủa đông tuyết rơi trắng xóa, có ngày có đêm luân phiên, có nhật nguyệt và tinh tú, có những thành trấn phồn hoa, có nhiều món ngon cùng cao lương mĩ vị, ngọc ngà châu báu vô cùng xinh đẹp, có cảnh sắc, cây cối,.. nói tóm lại, nơi đấy có tất cả, so với chốn đại phủ âm lãnh, hắc ám thì đẹp gấp vạn lần!

Nàng cũng giống như những yêu ma khác, cũng hy vọng có thể lao ra khỏi đại phủ, đến thế gian xinh đẹp huởng thụ sự phồn hoa một ngày. Nhưng đến lúc này, nàng cũng không biết là mình thật sự hy vọng được đến thế gian, hay đó là cái lý do để nàng lấy làm mục tiêu, khiến mình có thể ở tại địa phủ mà tiếp tục sinh tồn.

Nàng bây giờ đã hơn rất nhiều yêu ma, quỷ hồn khác, nhưng nàng vui vẻ sao?

Hôm nay nàng nhất thời động tâm, trở về nguyên thân, cùng Bạch Bạch chơi đùa tại hoa viên, tựa như lúc nàng chưa tu luyện thành người vậy, không có tùy tùng hay cấp dưới, không có vô số tình nhân hay là địch nhân, tự do tự tại, vô ưu vô lự như vậy … nàng dường như muốn công nhận Bạch Bạch nói đúng, làm hồ ly, làm miêu đơn giản, khoái hoạt hơn làm người nhiều lắm.

Nàng có thể không để ý đến hình tượng, có thể theo bản năng đuổi theo côn trùng, đưổi theo Lão Thử – một loại tiểu thú (chuột đó mà), có thể lười biếng nằm trên bờ tường hóng gió, nếu có thể có một chủ nhân như Mặc Yểm, nàng có thể nằm trên đầu gối hắn, hưởng thụ một lần được vuốt ve…

Ngọc Lưu ly yêu phi đột nhiên sợ hãi, chẳng qua chỉ là một ngày thôi, mình không ngờ lại mềm lòng, đi hâm mộ tiểu hồ ly kia! Không nên không nên, tiếp tục như vậy thì nguy mất!

Nàng còn muốn đến thế gian chiêm ngưỡng chốn phồn hoa, còn muốn cảm nhận ánh mặt trời ấm áp, cảm nhận làn gió xuân nhẹ nhàng

Ngọc Lưu Ly yêu phi khẽ cắn môi, quyết định ngày mai nàng sẽ không đi gặp Bạch Bạch, tiểu hồ ly kia thật đáng sợ, bất tri bất giác mê hoặc lòng người!

Bạch Bạch không biết mình trong lúc vô ý đã khiến Ngọc Lưu Ly yêu phi có những cảm xúc phức tạp như thế. Nàng sau khi được ăn no nê liền nằm chỏng vó trên cái nệm gấm trên giường, kể Mặc Yểm bên đang ngồi bên cạnh, nàng hôm nay kết giao được một bằng hữu mới, là một hắc miêu rất khí phách a! So với Tiểu Hắc còn xinh đẹp hơn.

Mặc Yểm duỗi tay sờ cái bụng tròn trịa của nàng, Bạch Bạch ngoan ngoãn để cho hắn vuốt ve, ngẫu nhiên lấy lòng dùng bốn chân ôm tay hắn, cọ cọ, Mặc Yểm rất vừa lòng. Bây giờ cùng ở chung với Bạch Bạch dễ chịu như vậy, duy nhất một điểm không hoản mỹ chính là Bạch Bạch không chịu biến thành hình người cùng hắn thân mật… Tiểu hồ ly cứ như vậy vô tư lự cũng tốt lắm, giọng nói của nàng êm dịu, quyến rũ rất êm tai, nghe như tiếng nhạc, khiến lòng hắn thích thú vô cùng.

Ngày mai hắn bắt đầu thu thập những tên đầu lĩnh phản quân không chịu nghe lời, với mấy tên đầu xanh lỗ mãng Thanh Lương Quan dám xúi bẩy Bạch Bạch khiến hắn không được thoải mái, hắn cũng nên báo thù một lần chứ! Hừ!

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự