Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 97 Đực và Cái (1+2)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2505 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nếu như Mặc Yểm hy vọng Bạch Bạch thừa dịp hắn đang ngủ sẽ nhiệt tình chủ động phản ứng gì đó, thì hắn tựu nhất định thất vọng rồi.

Đợi lại đợi, cũng chỉ thấy Bạch Bạch ghé vào bên gối hắn dò xét hắn, Mặc Yểm có chút nhụt chí, quyết định cố gắng thừa dịp Bạch Bạch không hề phòng bị, đột nhiên mở to mắt, một tay ôm nàng, khẽ cắn một ngụm vào cái mũi của nàng, cười hỏi: “Đang suy nghĩ gì vậy?”

Mũi Hồ ly là một trong những điểm mẫn cảm nhất trên người chúng, đột nhiên bị tập kích, tuy không phải rất đau, cũng khiến Bạch Bạch sợ tới mức lông dựng đứng, cuốn thân thể thể lại dùng hai chân trước che cái mũi, sợ hãi kêu một tiếng.

Phản ứng buồn cười này khiến Mặc Yểm không thể nhịn được nữa cười ha hả, Bạch Bạch thở phì phì thấp giọng mắng: “Bại hoại!”

Mặc Yểm không giận mà đem Bạch Bạch ôm vào trong ngực, đẩy móng vuốt nhỏ bé của nàng ra, nhẹ nhàng vuốt ve chóp mũi, cười nói: “Không có việc gì không có việc gì, không đau, ta cũng đâu có dùng lực đâu. Ai bảo nàng nhìn lén ta? Vừa mới nàng đang suy nghĩ gì vậy? Nghĩ đến nhập thần như vậy……”

Cái mũi Bạch Bạch bị tay của hắn che lại, nói chuyện nghẹn mũi, nghe có chút mông lung, chú ý của nàng đều ở trên cái tay kia, không chút suy nghĩ liền nói: “Ta suy nghĩ đến chuyện giao phối……”

“Cái gì?” Giọng nói của Mặc Yểm lập tức lên cao, tay không tự chủ xiết chặt, cái mũi Bạch Bạch lần nữa bị nhéo mạnh, nước mắt chảy ròng tại chỗ.

Mặc Yểm sợ tới mức vội vàng buông tay nhìn xem nàng có bị thương gì không, Bạch Bạch bị đau, ôm cái mũi, trực tiếp “chạy đi” trở về cái giường gấm hoa nhỏ của nàng khóc ồ ồ lên.

“Có phải là rất đau không?!” Mặc Yểm xoay người đi, đau lòng duỗi ngón tay lau nhẹ từng giọt nước mắt nhỏ trên mặt Bạch Bạch, cũng may cái mũi Bạch Bạch cũng không thật sự bị thương, qua một hồi liền không hề đau, Bạch Bạch cũng ngừng khóc, nhưng vừa thấy Mặc Yểm đưa tay tới liền che lấy cái mũi muốn chạy đi, thấy vậy Mặc Yểm vừa bực mình vừa buồn cười.

“Được rồi được rồi, ta không động cái mũi của nàng nữa, đừng sợ!” Mặc Yểm tuy không có xin lỗi, nhưng vẻ mặt rất hối hận, Bạch Bạch nhìn ra được, bĩu môi nói: “Vì sao ngươi đột nhiên véo mũi của ta?”

“Ta không có nghe ra tiếng của nàng, ta hỏi nàng đang suy nghĩ gì, nàng trả lời ta cái gì vậy?” Mặc Yểm bây giờ còn là hoài nghi mình nghe lầm.

Bạch Bạch rất vô tội đáp rành mạch một lần: “Ta nghĩ chuyện giao phối nha.”

“Giao phối?! Nàng muốn …… Giao phối với ta!” Mặc Yểm không biết là nên cao hứng hay là nói buồn bực “đáng sợ”.

Bạch Bạch dùng ánh mắt ngốc nghếch nhìn hắn rồi nói: “Ngươi là người, ta là hồ ly, chúng ta sao có thể giao phối?! Hơn nữa bây giờ không phải mùa xuân.” Thông thường như vậy cũng không hiểu thì thật kì quái.

Bị con hồ ly đần Bạch Bạch từ chối khách sáo như vậy, không phải càng tổn thương sao? Mặc Yểm dở khóc dở cười, đột nhiên lại cảnh giác lên, hỏi: “Không với ta, vậy nàng nghĩ giao phối với ai?!”

Nếu để hắn biết đối tượng trong lòng Bạch Bạch là ai, tên kia nhất định phải chết!

Bạch Bạch lắc lắc đầu nói: “Ta không nghĩ giao phối với ai cả, bây giờ không phải mùa xuân.” Nàng cảm thấy hôm nay Mặc Yểm có gì đó không ổn.

Mặc Yểm nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo nói: “Cho dù bây giờ là mùa xuân, cũng không cho phép nghĩ, lại càng không cho phép làm!”

Bạch Bạch bị ánh mắt hung ác nghiêm khắc của hắn nhìn lại càng hoảng sợ, trực giác gật đầu nói “Uh!”

Mặc Yểm hơi dịu xuống, đưa tay vuốt vuốt đỉnh đầu Bạch Bạch, kế tiếp hỏi nàng: “Đang yên lành sao đột nhiên lại nghĩ đến giao phối?”

“Ta cảm thấy được song tu giống như giao phối……” Bạch Bạch thành thật khai báo.

Bạch Bạch nói đến song tu, tay Mặc Yểm dừng lại, nhớ tới “Hiểu lầm” trước kia với Bạch Bạch, phải nói xin lỗi thì hắn không nói được, vì vậy cong đầu gối lên, đem Bạch Bạch đưa tới trên mặt cùng nhìn thẳng mình, suy nghĩ tìm từ, rồi mở miệng nói: “Bạch Bạch, trước kia…… Ta không phải cố tình muốn gạt nàng, ta không biết cách nàng tu luyện chính là đồng tử công pháp, trước khi thành công không thể cùng người hoan hảo(xxoo).”

Đây đã là lời xin lỗi rất thành ý của hắn rồi, Mặc Yểm tự nhận đời này thật đúng là chưa từng phải hạ giọng qua với ai đến như vậy.

Bạch Bạch chần chờ một chút, hỏi: “Hoan hảo? Là chỉ song tu?”

Mặc Yểm nhắm hai mắt lại, dùng sức nhịn xuống thở dài xúc động, Bạch Bạch thật đúng là với chuyện nam nữ một chút khái niệm cũng không có!

“Làm sao nàng biết giao phối?” Mặc Yểm quyết định từng bước bắt đầu tiến hành giáo dục lại nàng.

Bạch Bạch đương nhiên nói: “Mẫu thân nói cho ta biết.” Cái này nàng rất sớm đã biết.

Nàng dường như từ khi sinh ra liền được phụ mẫu mang theo bắt đầu tu luyện tiên đạo, nàng tu luyện đồng tử công pháp vì trong tất cả các loại đạo pháp tu tiên, đây là cách nhanh nhất, đồng thời cũng là một cách khống chế tình dục hiệu quả, ở Ngọc Sơn ngoại trừ cha mẹ của nàng, cũng chỉ còn có nàng là hồ ly, cha mẹ của nàng lại có ý không cho nàng tiếp xúc với chuyện dục vọng nam nữ, cho nên Bạch Bạch rất là u mê không biết gì cả.

Có một lần nàng ở trên chân núi nhìn thấy hai con mèo rừng giao phối, vì vậy hiếu kỳ đúng lúc có mẫu thân bên cạnh hỏi hai con mèo rừng đang làm cái gì? Vân Bạch Tuyết nghĩ đến việc Bạch Bạch ở trên núi, từ nay về sau sẽ nhìn thấy nhiều động vật khác làm hành vi “bản năng” này, vì vậy bèn nói cho nàng biết, đó là giao phối, mùa xuân những động vật sẽ tìm kiếm đồng loại khác giới khác giao phối, sau đó sẽ sinh ra đời sau. Còn nói đợi ngày sau về sau sẽ biết – ý tứ của Vân Bạch Tuyết là chờ Bạch Bạch tu luyện đại thành, sẽ thay nàng tìm một con hồ ly đực xinh đẹp. Bạch Bạch cái hiểu cái không, nhưng cũng không còn để ở trong lòng.

Mặc Yểm cùng nàng lần đầu tiên, nàng cũng hoài nghi qua, bởi vì nhìn động tác rất giống giao phối, nhưng hai người mặt đối mặt, hơn nữa tư thế rất bất đồng, cho nên cũng không có nghĩ theo hướng kia nữa.

Mặc Yểm lần này vừa đe dọa vừa lừa gạt, bắt nàng đem chuyện nói rõ, vừa nghe nói mẫu thân Bạch Bạch có ý định tìm cho nàng một con hồ ly đực để giao phối, sắc mặt không khỏi đại biến, trong nội tâm âm thầm quyết định, chưa lấy lòng được mẫu thân Bạch Bạch trước, tuyệt đối không để cho Bạch Bạch có cơ hội tiếp xúc một con hồ ly đực chết tiệt nào khác.

“Bạch Bạch nàng đã tu thành hình người, là người thì nam cùng nữ trong lúc đó không gọi là giao phối, gọi là hợp hoan, hoan hảo, mây mưa… Nàng biến thành người hình cùng ta giao…… Chính là hợp hoan.” Mặc Yểm bắt đầu dạy dỗ về cách dùng từ của nàng trước, nói đến giữa thiếu chút nữa nói lộ ra miệng, may mắn sửa chữa kịp thời.

Bạch Bạch nhu thuận gật đầu lại nhỏ giọng nói: “Trước kia vì sao ngươi nói là song tu…..”

Mặc Yểm không nể mặt, nói: “Ta…… Ta lừa nàng.”

Bạch Bạch ủy khuất trừng mắt hắn, dường như là trách cứ hắn tại sao phải lừa gạt nàng, Mặc Yểm lại cảm thấy chột dạ, âm thầm quyết định trở về Mặc Đầm sau sẽ nghiên cứu Công pháp “Song tu” của hai người bọn họ cho phù hợp, ngoài miệng vội vàng chữa lại nói: “Từ nay về sau ta sẽ chính thức dạy nàng song tu, rất thoải mái rất sung sướng, hơn nữa có thể vừa hợp hoan vừatu luyện.”

“Sau đó, nàng không thể sẽ tìm hồ ly đực giao phối!” Mặc Yểm bắt đầu chủ trương đánh dấu “Chủ quyền” của mình, Thần thánh cũng không thể xâm phạm.

“Vậy cũng không thể tìm hồ ly tinh đực hợp hoan sao? Chúng ta đều biến thành hình người……” Đệ tử tốt Bạch Bạch rất có tinh thần nghiên cứu học hỏi liền hỏi.

“Không được! Bất kể là hồ ly tinh, con mèo tinh, cẩu tinh, yêu tinh gì đều không được!” Mặc Yểm không cần suy nghĩ, lập tức đem cửa sổ đóng lại, suy nghĩ một chút nữa, dường như thấy nói được còn chưa đủ minh bạch, vì vậy hung dữ nói bổ sung: “Mặc kệ nàng muốn hợp hoan hay là giao phối, chỉ có thể tìm ta, còn con đực khác nào cũng không thể!”

Bạch Bạch nháy mắt mấy cái, nhớ tới chuyện xưa, không phục nói: “Nhưng ngươi tìm con cái khác hợp hoan……”

“Ta là nam nhân!” Mặc Yểm trong nội tâm rùng mình, chẳng lẽ tiểu hồ ly này còn muốn ta vì nàng mà thủ thân sao?

“Ngươi không công bằng với Bạch Bạch! Ta không cần phải hợp hoan với ngươi, cũng không giao phối với ngươi!” Bạch Bạch quật cường nói, trong nội tâm mơ hồ minh bạch Mặc Yểm đây là đang chiếm tiện nghi của nàng.

“Nàng!” Mặc Yểm vì Bạch Bạch không nghe lời cảm thấy căm tức, lông mày nhéo một cái muốn tức giận.

Bạch Bạch vừa thấy bộ dáng này của hắn lập tức nhớ tới bao tội ác trước kia của hắn, không nói hai lời liền lẻn đến cuối giường định núp sau áo ngủ bằng gấm. Mặc Yểm nhanh tay lẹ mắt duỗi cánh tay dài ra liền nắm chặt đuôi to của nàng, đem nàng kéo ngược trở lại trước mặt.

Bạch Bạch liền nhắm chặt hai mắt trực tiếp ô ô khóc lớn lên.

Mặc Yểm bất đắc dĩ mà đem nàng ôm đến trước mặt, nói: “Ta vừa rồi không có đánh nàng, chửi nàng, mắng nàng, nàng khóc cái gì?”

Bạch Bạch mở mở nửa con mắt hồ ly vụng trộm dò xét hắn, cảm thấy sắc mặt hắn tuy không tốt, nhưng xác thực không có dấu hiệu muốn trở mặt “hành hung”, vì vậy chậm rãi ngừng khóc, thút tha thút thít lên án nói: “Ngươi…… Ngươi vừa rồi muốn khi dễ ta, ngươi nói không có đạo lý!”

Mặc Yểm dùng sức xoa nhẹ nàng hai cái, thở dài nói: “Không nói đạo lý là nàng mới đúng! Một khi không vừa ý nàng thì nànglại khóc! Hồ ly xấu hổ!”

« Ta…… Ta không có! » Bạch Bạch nếu như bây giờ là ở trong hình người, nhất định là đang bĩu mội.

Mặc Yểm không muốn nhắc lại vấn đề này, phá vỡ không khí hài hòa khó có được giữa hai người, thầm nghĩ: Để ta trông kỹ nàng, xem nàng còn có thể tìm tên hỗn đản giao phối, hợp hoan nào được!

Nghĩ như vậy, liền bình thường trở lại, lấy khăn lau sạch sẽ nước mắt trên mặt Bạch Bạch.

Bạch Bạch thấy tâm tình hắn dường như tốt một chút, liền dơ móng vuốt chỉ chỉ vào gương đồng dưới cửa, làm nũng nói: « Ta muốn nhìn sư huynh…… »

« Mấy người Thanh Lương Quan có cái gì đẹp mắt! » Mặc Yểm bĩu môi nói, hết sức bất mãn, tiểu hồ ly vô liêm sỉ này ở bên cạnh hắn lại nhớ thương nam nhân khác.

Bạch Bạch biết rõ loại làm nũng này so với giảng đạo lý hiệu quả hơn, vì vậy chủ động nhảy đến trên vai Mặc Yểm, đi từ từ lên cổ của hắn, nhỏ nhẹ nói: « Ta hôn nhẹ ngươi, ngươi đáp ứng ta nha…… »

Đây là cách nàng làm nũng hoặc là tìm lí do thoái thác, Mặc Yểm lại bị nàng nhắc nhở, nghiêm khắc cảnh cáo nói: « Nàng hứa với ta. Từ nay về sau không được cùng con đực khác chơi hôn nhẹ, không cho phép để bọn họ tùy tiện sờ.”

« Vì sao? » Bạch Bạch rất là khó hiểu.

« Không tại sao cả. » Mặc Yểm nhớ tới những sư huynh kia của nàng đối với nàng thân mật, nhớ tới một số kẻ không kiêng nể gì cả ở trên người nàng sờ loạn tay chân liền tức giận. Cho dù Bạch Bạch bây giờ là hồ ly, cũng không tới phiên những nam nhân này đụng vào!

Bạch Bạch không để ý tới hắn, dùng trầm mặc kháng nghị. Mặc Yểm cảm giác quyền uy cùng quyền lợi của mình đồng thời bị thách thức nghiêm trọng, không khỏi nội tâm phẫn nộ, hướng về phía bên cạnh, toàn thân lộ ra sát ý.

Bạch Bạch rất sợ hãi, nhưng trong đáy lòng quật cường nàng lại không muốn khuất phục, liền nhảy trở lại trên giường, quyết định không hề để ý đến cái tên bại hoại không nói đạo lý này!

Mặc Yểm biết mình đụng đến « lông nhím » của con tiểu hồ ly này rồi, nhưng hắn tự hỏi đã đủ nhân nhượng cái tên tiểu tử ngoan cố yếu ớt này rồi, vậy mà còn muốn hắn nhân nhượng thế nào nữa? Xem ra hắn phải rất canh chừng cái tên bổn hồ ly này mới được, yêu tinh vốn không quan niệm trinh tiết gì hết. Hồ ly tinh càng là nhân tài kiệt xuất trong đó, cho tới bây giờ đều vì phong lưu đa tình mà nổi tiếng.

Nhìn bóng lưng yêu kiều nõn nà của Bạch Bạch, Mặc Yểm trong nội tâm lần đầu tiên cảm giác nguy cơ nghiêm trọng.

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự