Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 95 Đàm phán (1+2)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 1579 chữ · khoảng 5 phút đọc

Mặc Yểm nói làm cho mấy người đệ tử của Thanh Lương Quan hoảng sợ, sao lại giống như là hắn đang chờ bọn hắn, giết một lượt, nhưng hắn không có vẻ gì là muốn làm vậy, Vân Cảnh mặt biến sắc nói:

“Ngươi có ý tứ gì?”

Mặc Yểm khinh thường nhìn lướt qua hắn, mở miện nói với Bạch Bạch:

“Bạch Bạch các sư huynh của nàng đều đã tới rồi, nàng còn muốn trốn đến khi nào?”

Bạch Bạch thân thể chấn động, nghĩ đến mình là đệ tử của Thanh Lương Quan, lại vô dụng làm cho sư phụ cùng sư huynh hổ thẹn, Vì vậy cố gắng to gan, từ trong lòng Vân Cảnh nhảy ra.

Mặc Yểm nhịn xuống xúc động trong lòng, một tay đem Bạch Bạch xách về, miễn cưỡng rời mắt khỏi nàng, nói với Vân Sơ:

“ Sự tình rất đơn giản, Bạch Bạch ở lại, ta duy trì tháng này, Quỷ Môn Quan an toàn không phải lo, một con yêu ma quỷ quái cũng không thể ra được.”

Vân Khởi ánh mắt ngưng lại, quả nhiên là hướng tới tiểu sư muội của bọn hắn.

Vân Sơ nghe nói vậy trong lòng cực kỳ khó chịu, thế nhưng nghĩ đến sự lợi hại của Mặc Yểm cùng với lời nói ban nãy của nhị đệ, xiết chặt nắm tay cố không lập tức mở miệng.

Vân Cảnh không nhịn được, cười cợt nói:

“Nếu chúng ta không đáp ứng thì sao? Ngươi tính cưỡng đoạt lấy?!”

Mặc Yểm lạnh lùng cười. Cuối cùng cũng chịu trả lời vấn đề của hắn:

“ Nếu không, các ngươi mang Bạch Bạch đi, ta liền mở các lộ phản quân ra. Hiện tại chỉ có mười ba lộ phản quân, nghe nói phía sau còn có trăm ngàn quỷ tốt yêu binh đang lần lượt kéo tới. Xem ra sự tồn tại của Bạch Bạch thật quan trọng, vậy ta cũng không làm khó các ngươi, nhưng chỉ điểm cho mấy yêu ma quỷ quái, để các lộ phản quân của bọn họ hợp lại làm một, có hệ thống một chút, thật ra cũng rất thú vị.”

Vân Sơ rốt cục nhịn không được:

“Yêu ma quỷ quái đến thế gian, có bao nhiêu người phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, chết oan chết uổng, thế gian sẽ giống như địa phủ âm ty, ngươi nhẫn tâm sao?!”

Mặc Yểm kì quái nhìn hắn một cái:

“ Có cái gì không đành long, người từ trước đã biết địa phủ âm ty không tốt, vì sao lại muốn đem nhiều âm hồn, yêu ma nhốt ở nơi này? Bọn họ chịu được cực khổ, con người lại không chịu nổi? Thần tiên cũng không chịu nổi?’

Vân Khởi nói:

“ Nói bậy, quỷ hồn yêu ma ở địa phủ âm ty đều là những người vô cùng hung ác!”

Mặc Yểm nói:

“Trên thiên đình tất cả thần tiên đều là người tốt sao? Thế gian không có người vô cùng hung ác sao?’

“Cái này…” Vân Cảnh nghẹn lời, hắn ở thiên đình không phải mới ngày một, ngày hai, dương nhiên biết không ít thần tiên cũng không phải là người tốt gì, đế chế nào chả như vậy.

Vân Khởi biết tiếp tục tranh cãi cũng không được gì, trong tình thế này nếu bọn họ kiên quyết muốn mang Bạch Bạch đi thì tình huống chỉ càng chuyển biến xấu.

“Bạch Bạch ở lại cũng không sao, thế nhưng thỉnh các hạ không miễn cưởng nàng làm điều nàng không muốn.”

Vân Khởi suy nghĩ một chút, cuối cùng hạ quyết định.

“Được, chỉ cần nàng ngoan ngoãn lưu lại, tất cả việc khác đều tùy ý.”

Mặc Yểm hoàn toàn nhận lời, hắn cũng không muốn miễn cưỡng Bạch Bạch.

“Cái gì?!”

Vân Cảnh nhảy dựng lên, la to:

“ Như vậy sao được? Chúng ta đi rồi lỡ hắn đổi ý thì làm thế nào?! Đến lúc đó hắn đối Bạch Bạch làm gì cũng đều được!”

Vân Sơ cũng nhíu mày, Vân Khởi cho cấp bọn hắn ánh mắt bảo an tâm, chớ nên nóng nảy, tiến lên nói;

“ Chúng ta không cầu các hạ có thể tay ta gánh chịu trách nhiệm bảo vệ thủ môn quan, chỉ cần các hạ có thể tuân thủ lời hứa, đối xử tử tế với Bạch Bạch, chỉ cần không can thiệp vào việc phản quân tác loạn là được.”

Vân Sơ đối cới nhị sư đệ vô cùng tín nhiệm, cũng biết hắn bảo vệ Vân Khởi không thua bất cứ sư huynh đệ nào, cho nên trong lòng cự lại nhưng vẫn âm thầm không lên tiếng. Hắn không giống Vân Cảnh, vừa rồi mới cùng các sư huynh đệ liên thủ, hắn biết rõ tình thế khó khăn, bây giờ dù không đành lòng cũng phải nhẫn nại.

Thấy Mặc Yểm nói chuyện thì biết, người này tron lòng không có gì kiêng kỵ, chỉ cần hắn vui vẻ, việc gì cũng đều làm được, chỉ cần một cái nhất tay của hắn liền giết chết hơn một vạn quỷ tốt yêu binh, cũng như chỉ cần bản thân hắn thích thì trong mắt hắn, sinh linh lầm than chả là gì.

Nếu như bọn hắn biết ngàn năm trước Mặc Yểm đã từng mấy ngày liền ở trong thiên cung đập phá, e rằng không có đối hắn không kiên nể như thế, không tránh xa mới là lạ.

Mặc Yểm không thèm để ý hừ một tiếng, cuối cùng đáp ứng điều Vân Khởi nói, tiến lên muốn đem Bạch Bạch bắt về.

Những tên Thanh Lương Quan này nói đến cùng trên thực tế là muốn hắn vì Bạch Bạch ra tay giúp bọn họ.

Thân ảnh Vân Khởi chợt lóe lên đứng chắn trước mặt Bạch Bạch.

Sắc mặt Mặc Yểm trầm xuống, nhếch lông mi, bọn người này lại muốn đổi ý?!

Vân Khởi mỉm cười nói:

“Các hạ chờ sư huynh đệ chúng ta cáo biệt với Bạch Bạch, rồi sẽ rời đi.”

Nói xong quay đầu hướng Vân Cảnh và Vân Sơ đánh mắt một cái, Vân Cảnh không quan tâm đến ôm cổ Bạch Bạch nói:

“ Sư muội ngoan, ngươi đừng sợ, nếu như tên hỗn đản này khi dễ ngươi ngươi nhất định phải cố sức chống cự , lén chạy về tìm sư huynh, biết không?”

Bạch Bạch nghe nhị sư huynh nói xong đã biết bản thân lưu lại đây là kết cục đã định, tuy có hơi sợ, nhưng vì không muốn các sư huynh lo lắng nên kiên cường, nhu thuận gật đầu.

Vân Sơ tiến lên xoa đầu Bạch Bạch, không có nói gì.

Mặc Yểm nhìn thấy hai người bọn họ đối Bạch Bạch động tay động chân, Bạch Bạch lại không có chút nào giống bộ dáng phản kháng, tức giận đến hai mắt gần như phát hỏa.

Vân Khởi thờ ơ lạnh nhạt, tâm trạng bình tĩnh, đi lên phía trước, bên tai Bạch Bạch nói một câu, sau đó ngẩng đầu lên tiếng nói:

“Bạch Bạch, tam sư huynh của ngươi nói đúng, nếu vị công tử này trái với lời hứa, miễn cưỡng nguơi làm chuyện gì, ngươi không cần lo lắng, nghĩ biện pháp tìm đến sư huynh. Đánh không được thì sư huynh muội cùng chết trận tại Quỷ Môn Quan, cùng lắm thì hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh, chỉ cần làm hết sức, cả đời này cũng coi như không uổng phí, sư phụ cũng sẽ vì chúng ta mà kiêu hãnh.”

Nói ra những lời này, quả nhiên thấy Mặc Yểm biến sắc. Mấy người bọn họ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không siêu sinh, Mặc Yểm không quan tâm, thế như nếu cả Bạch Bạch cũng theo chân bọn họ cùng nhau chết tại trận, biến thành tro bụi, Mặc Yểm hắn….bỏ được sao?! Vân Khởi, Vân Sơ cùng Vân Cảnh cưỡi mây bay trở về Quỷ Môn Quan.

Mặc Yểm ôm Bạch Bạch mặt âm trầm trở về đại điện, cuối đầu lạnh giọng quát dẹp đường;

“Ngươi thành thật hứa với ta, không được đến Quỷ Môn Quan mạo hiểm biết không!”

Bạch Bạch không chạy trốn được, lại bị các sư huynh lưu lại, vốn cũng rất chột dạ, hiện tại các sư huynh đều đã đi, Mặc Yểm liền bắt đầu hung dữ với nàng, vừa sợ, vừa ủy khuất, ôm lấy đuôi cuộn thành một đống, không nói lời nào.

Tốt! trả lại hắn sắc mặt như vậy! Mặc Yểm vừa bực mình lại vừa buồn cười, dứt khoác đem nàng nhét vào trong vạt áo, hừ hừ! Xem nàng còn chạy trốn đi đâu!

Vân Cảnh trên đường rời khỏi Quỷ Môn Quan, không nhịn được quay đầu lại nhìn xung quanh, bộ dáng lưu luyến không muốn rời bỏ, trong miệng oán giận Vân Khởi lải nhải, Vân Khởi mỉm cười không giải thích, Vân Sơ vốn cũng lo lắng cho Bạch Bạch, thế nhưng thấy sư đệ cười không giải thích, chỉ biết Bạch Bạch hẳn là không có việc gì. Vân Cảnh đột nhiên nhớ tới một việc:

“Nguươi vừa rồi lén lúc cùng Bạch Bạch nói gì đó? Chẳng lẽ là biện pháp đối phó Mặc Yểm?”

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự