Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 93 Chạy rồi hãy nói (1+2)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2536 chữ · khoảng 9 phút đọc

Bạch Bạch gật đầu nói:

“Sư huynh, Mặc Yểm nói có thể làm cho phản quân không ra khỏi Dương Môn Quan trong vòng một tháng.”

Nàng chỉ nói cho sư huynh biết phân nửa, một nửa còn lại…do dự không dám nói, Mặc Yểm tuy rằng nói chỉ cần đáp ứng hắn hôn nhẹ, hắn sẽ giúp. Thế nhưng Bạch Bạch có thể nhìn ra được hắn hoàn toàn không có ý đinh thả cho nàng rời đi. Vừa rồi trước khi ra ngoài hắn đã nói không được tự ý bước chân ra khỏi phạm vi đại điện, bằng không?????? Hắn chưa nói bằng không sẽ thế nào, mặc kệ cứ theo bản tính ác ôn của hắn, nhất định sẽ buông tay, làm cho Quỷ Môn Quan lần nữa rơi vào nguy hiểm.

“Ai vậy? Người nào lại tốt như vậy? Đợi đã, Bạch Bạch, ngươi có phải đã đáp ứng yêu cầu gì của hắn?”

Vân Cảnh rất bình tĩnh đưa mắt nhìn Bạch Bạch, tuy rằng nàng hiện tại trong hình dáng của một tiểu động vật khả ái, thế nhưng hắn nhớ rõ Bạch Bạch sau khi biến thành người thì có bao nhiêu xinh đẹp, chắc chắn đủ để làm cho một chính nhân quân tử phá ma thành biến thân thành một đại sắc lang.

Những người giàu lòng nhân ái, gặp chyện bất bình rút đao tương trợ không phải không có, nhưng xem cách Mặc Yểm đối phó với bọn phản quân, thuận hắn thì sống nghịch hắn thì chết, thủ đoạn rất mạnh mẽ, thì phẩm đức nhất địch không tốt, cái gọi là vô sự hiến ân tình, phi gian tức đạo (khi không tỏ ra ân cần không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp)! Mặc Yểm vì cứu chúng sinh hay vì sắc đẹp của tiểu sư muội hắn đây.

Bạch Bạch chần chớ một chút, nói:

“Hắn nói ta hôn nhẹ hắn.”

“Chỉ đơn giản như vậy?!”

Thì ra là môi thơm của mỹ nhân đáng giá! Vậy Vân Cảnh là vì tiểu mĩ nhân mà không ngại đổ máu. Vân Cảnh cảm thấy tự ti, hắn thường ngày dùng mọi cách khiến cho tiểu mỹ nhân vui vẻ, so ra quá nhỏ bé!

“Hắn muốn ta trong khoảng thời gian này phải ở lại đây, không được đi về?????? Sư huynh ta nên làm gì bây giờ?”

Bạch Bạch ảo não thật thà nói.

Ta chỉ biết loại sắc lang nay không được hào phóng như vậy! Vân Cảnh trong lòng cảm thấy không phục, hướng Bạch Bạch nói:

“Tiểu sư muội việc này không thể đáp ứng! Nếu không trong một tháng, hắn muốn ngươi làm cái gì?????? Rất thiệt thòi, rất mệt! Không được, không được! Chúng ta là đệ tử Thanh Lương Quan, không thể vì để đạt được mục đích mà dùng sắc đẹp hỗ trợ?!”

Hắn quên mất bản thân bình thường thích nhất là hi sinh sắc đẹp, rất hài lòng khi có cơ hội dùng đến nó. Nhưng hơn hết là những lời này của anh đều xuất phát từ nhân tâm, hắn là nam nhân thì việc này không có gì quan trọng nhưng tiểu sư muội là một cô nương tốt, làm thế nào để bỏ mặc nàng ở lại hang sói?! Cho dù là vì bảo vệ nhân gian khỏi bị yêu ma quấy nhiễu, vì lợi ích của chung, cũng không thể hi sinh một tiểu cô nương để đạt được!

Bạch Bạch bị lời lẽ nghiêm khắc của Vân Cảnh làm cho sững người, nghĩ đến bản thân mình làm ảnh hưởng đến danh dự của Thanh Lương Quan, vì vậy không do dự nữa, nhất định phải cự tuyệt “yêu cầu vô lí” của Mặc Yểm!

Nàng không hiểu hi sinh sắc đẹp là gì, nhưng nàng đã tiếp thu được lo lắng của sư hynh, thật sự ngay cả sư huynh cũng lo lắng cho mình bị Mặc Yểm khi dễ! Làm sao biết nàng khi dễ trong lòng nàng và khi dễ của Vân Cảnh, hoàn toàn là hai việc khác nhau!

Vân Cảnh là lo Mặc Yểm lứa gạt thân thể của Bạch Bạch, nhưng thực ra Bạch Bạch đã sớm bị Mặc Yểm ăn một mảnh vụn cũng không còn. Bạch Bạch lo lắng chính là thái độ thay đổi thất thường của Mặc Yểm, sợ hắn trở mặt đối nàng chọc ghẹo, trách móc, nói lời lạnh nhạt.

Song hai người đều đưa ra một quyết định thống nhất, đó chính là — chạy là thượng sách!

Về phần chạy thế nào, Vân Cảnh đã từng nghĩ qua, cũng đã tìm được rồi, ở đây không có phòng ngự phép thuật đặc biệt gì, thế nhưng gần lối ra bọn thủ lĩnh phản quân lui tới không ít, bọn họ pháp thuật không kém, nếu cứ nghênh ngang rời đi nhất định sẽ bị phát hiện, biện pháp tốt nhất là dạy cho Bạch Bạch phép thuật biến thành chim nhỏ, không ai hay biết rời đi.

May là Bạch Bạch đối với việc học tập pháp thuật có khả năng thiên phú, rất nhanh đã học xong. Hơn nữa biến thành con chim nhỏ so với Vân Cảnh còn thật hơn – ít nhất là từ đầu đến chân đều là bộ dáng của con chim nhỏ màu trắng, không như Vân Cảnh đầu người thân chim.

Bạch Bạch trong lòng hoài nghi, chẳng lẽ phép thuật của Vân Cảnh, sư huynh tự mình không luyện được? Nàng vốn còn lắng bản thân biến thành đầu hồ ly mình chim sẽ xấu đến dường nào!

Nàng nghĩ như vậy, trong mắt Vân Cảnh có vài phần kinh ngạc, Vân Cảnh vừa hiểu ý tứ của nàng, hài lòng giải thích:

“Sư huynh có gương mặt tốt như vậy mà biến thành hình con chim nhỏ thì thật lãng phí a!”

Hóa ra là khuôn mặt!

Bạch Bạch không nói gì, Vân Cảnh sư huynh quả nhiên không giống người thường, các sư huynh trong Thanh Lương Quan thật là quá khác nhau. Bạch Bạch biến thân hoàn tất, ở trong sân thử bay vài vòng, không có vần đề gì, Vân Cảnh nhìn xem nàng bay qua đầu tường, hướng Quỷ Môn Quan bay ra. Trên đường đi cực kỳ thuận lợi, mắt thấy gần rời khỏi phạm vi điện Diêm La, Vân Cảnh vụt một cái biến trở lại dáng dấp ban đầu, Bạch Bạch cũng khôi phục trở lại thân hồ ly, nàng vẫn quen với việc làm hồ ly hơn.

Một người một hồ đang định tăng tốc hướng Quỷ Môn Quan đi tới, đột nhiên cảm thấy như đụng vào một bức tường cao vô hình, liên tục trên dưới trái phải di chuyển mấy lần đều không thể như trước tiếp tục rời đi.

Tình hình này thật quen thuộc, Bạch Bạch liền nghĩ đến một khả năng – Mặc Yểm đuổi theo!

Nàng không cần nghĩ cũng biết, tuy rằng nàng là bị bắt tới đây nhưng nếu đi không từ biệt, Mặc Yểm nhất định sẽ nổi giận. Cảnh tượng khi đó ở bên ngoài Mặc Đàm hắn ra tay đánh cha nàng lại lần nữa hiện lên trước mắt? ? ? ? ? ?

Bạch Bạch nơm nớp lo sợ xoay người về phiá không có hình ảnh của Mặc Yểm, bên tai nghe thấy tiếng oán giận của Vân Cảnh :

“Gặp quỷ sao, người nào thiếu đạo đức lại thi pháp ở chỗ này, chẳng lẽ chính là “Quỷ đả tường” danh tiếng lừng lẫy?”

Vân Cảnh tuy oán giận nhưng giọng nói lại rất ung dung, hắn biết cái này là do cao nhân thi pháp ngăn cản bọn hắn, nhưng tính tình hắn như thế nào, càng là lúc nguy cấp, phiền phức, hắn càng cợt nhả. Huống hồ đối phương chỉ bao vây bọn họ, tạm thời chưa có ý định động thủ, sợ hãi không bằng nghĩ cách xông ra! Nghĩ như vậy, Vân Cảnh tiện tay giơ lên, còn chưa thấy rõ động tác của hắn, trong tay liền thấy xuất hiện một trường kiếm sáng lóng lánh kim quang. Vân Cảnh tay cầm kiếm vàng nhắm về phía vật cản trở vô hình trước mặt một kiếm đâm tới, kỳ quái chính là bọn họ vừa rồi dù thế nào cũng không thể đi ra, nhưng hiện tại một kiếm đã đã dễ dàng xuyên thủng. Vân Cảnh còn chưa kịp vui vẻ thì phát hiện tay cầm kiếm bị vật gì cản trở, không thể tiến về phía trước chút nào.

Cổ tay Vân Cảnh run lên, thanh kiếm vàng bỗng dưng bay vọt tới, thân kiếm dài ra gần một trượng, nửa điểm trở ngại cũng không có. Thu tay rồi lại đâm tới, ngay vị trí vừa rồi tay vẫn không thể tiến về phía trước. Vân Cảnh “a” một tiếng, nói:

“Cái này không ngăn cản đồ vật, chỉ ngăn cản người, không ngăn cản đao kiếm a!”

“Không cần hao tổn khí lực. Thiên la địa võng này chỉ ngăn cản vật còn sống, hồn phách, vật chết tùy ý thông hành, nếu ngươi đã chết. thân thể liền có thể tùy ý ra vào.”

Bạch Bạch vừa nghe thấy âm thanh đó lại càng thêm hoảng sợ, liền thối lúi vài bước đến sát giới hạn của vật cản trở vô hình.

Vân Cảnh nghe có người khiêu khích, lại thấy phản ứng của Bạch Bạch, vân vê mũi nói:

“ Cái thứ ồn ào này có phải là Mặc Yểm không?”

Bạch Bạch ra sức gật đầu, một bên dùng ánh mắt cầu cứu hỏi hắn làm sao bây giờ.

Vân Cảnh đưa tay vuốt đầu Bạch Bạch, cho nàng một nụ cười an ủi, theo hướng phát ra âm thanh vừa rồi, nói:

“Các hạ ngăn cản hai sư huynh muội chúng tôi, có việc gì sao?”

Mặc Yểm ngồi ở đại điện, trước mặt là nền nhà hiện lên hoàn cảnh của Bạch Bạch và Vân Cảnh, nhìn Vân Cảnh tùy ý “Động tay động chân” với Bạch Bạch. Trong lòng lửa giận sôi trào, thầm nghĩ muốn chặt đứt đôi tay không biết dừng lai kia, thanh âm phát ra càng lạnh lùng, hắn không trả lời câu hỏi của Vân Cảnh , chỉ nói:

“Bạch Bạch, trở về!”

Bạch Bạch còn chưa mở miệng, Vân Cảnh đã ngắt lời:

“Tiểu sư muội của ta sẽ không đi cùng ngươi! Giậu đổ bìm leo, áp bức một tiểu cô nương. Ngươi cũng không xấu hổ!”

“Bạch Bạch, trở về!”

Mặc Yểm không để ý tới khiêu khích của Vân Cảnh, lại lặp lại một lần nữa.

Bạch Bạch nghe thấy âm thanh này, giống như bị một đập mạnh vào đại chùy(là huyệt thứ 14 của mạch Đốc. Huyệt này nằm ngay chỗ lõm phía dưới đốt sống cổ số 7 (đốt sống cổ to nhất mà chúng ta có thể quan sát thực bằng mắt, trông như quả chùy).), bốn chân một mạch hướng về phía đại điện mà chạy như bay! Nàng thất kinh, tại sao có thể như vậy, nàng rõ ràng muốn rời đi! Trong lòng liều mạng chống cự nhưng thân thể đã không còn khống chế được, hướng vể phía cũ, càng chạy càng nhanh.

“Sư huynh, cứu mạng a!”

Bạch Bạch sợ hãi, cao giọng hướng về phía Vân Cảnh cầu cứu, Vân Cảnh đem hết toàn lực ra sức nhảy đến trước mặt Bạch Bạch, đem nàng gắt gao ôm trong lòng, ngăn nàng xông về phía trước.

Bạch Bạch lúc này nếu nói về phép thuật căn cơ đã hơn Vân Cảnh, tuy rằng nàng không biết cách vận dụng, thế nhưng Vân Cảnh muốn ngăn nàng rời đi thì cũng phải tốn sức lực của chín trâu hai hổ.

Mặc Yểm gia tăng pháp chú đang thi triển trên người Bạch Bạch, chuyện Bạch Bạch không hoàn thành yêu cầu của hắn, lục phủ ngũ tạng trong người như bị xáo trộn, khó chịu đến mức nàng phải bi thương nức nở, thiếu chút nữa bị đau đến ngất xỉu.

Mặc Yểm trong lúc tình thế cấp bách, không nghĩ tới loại pháp chú này hại Bạch Bạch đau đớn, lập tức liền ngồi không yên, vội vả thôi không dùng pháp chú, lóe một cái thân ảnh đã bay đến trước mặt Bạch Bạch và Vân Cảnh.

Vân Cảnh thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một người mặc cẩm bào đen, anh tuấn không gì sánh được, hơi sửng sốt, hắn hoàn toàn không có ý thức rằng muốn để Bạch Bạch chú ý dĩ nhiên phải là một nhân vật trẻ tuổi anh tuấn.

Hắn rõ ràng là người tu hành có đạo hạnh cao thâm,dung mạo sẽ dừng ở thời khắc hắn tu luyện đại thành, tự bản thân có thể lựa chọn một độ tuổi nhất đinh sau một thời gian dài cũng không có biến hóa. Bộ dáng bên ngoài không thể nào đoán được chính xác độ tuổi của thần tiên, yêu ma. Nhưng mà người này như vậy cũng quá khoác lác đi!

Vân Cảnh phải thừa nhận, dung nhan và khí chất không thể sánh kịp đối phương, hơn nữa kém không phải chỉ một hai điểm, nhưng đó đều không phải quan trọng! Quan trọng là hắn nghĩ đạo hạnh cao thâm thì có thể tùy ý bức áp Bạch Bạch, lừa gạt sắc đẹp của nàng, không xứng với khuôn mặt xinh đẹp đâu!

Mặc Yểm vừa xuất hiện đã khiến Vân Cảnh nhìn hắn không ngừng tò mò, hắc y nhân thần bí này phép thuật cao cường như thế, khí thế như thế, người bình thường không thể có được.

Thế nhưng hắn cho rằng bản thân đẹp trai, pháp lực cao cường thì có thể giậu đổ bìm leo, bức áp, lừa gạt sắc đẹp sao?

Vân Cảnh cũng không chịu thua địch thủ, muốn tổn thương tiểu sư muội của hắn, cho dù là lão thiên đế hắn cũng phải liều mạng! Một tay đem Bạch Bạch đặt trong vạt áo, một tay giơ kiếm lên, Vân Cảnh cười nói:

“Rốt cục cũng chịu xuất hiện gặp người, đúng lúc thỉnh giáo một vài chiêu thức của các hạ!

Mặc Yểm biết Bạch Bạch rất để ý đến những người bên cạnh nàng, hắn muốn đem Vân Cảnh đánh bại cũng không khó. Thế nhưng nếu hắn đem Vân Cảnh đả thương, Bạch Bạch nhất định sẽ tức giận cùng thương tâm, lúc đầu hắn lỡ tay đả thương cha nàng, dáng dấp kinh khiếp, khóc lóc của nàng hắn không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

“Ngươi không phải là đối thủ của ta, để Bạch Bạch ở lại, lập tức rời đi!”

Mặc Yểm thật vất vả mới đem Bạch Bạch để bên cạnh hắn, tuy không thể đem lòng của nàng hướng về phía hắn nhưng tuyệt đối cũng không thể thả nàng đi!

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự