Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 62 Âm nhầm dương sai (1)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 1833 chữ · khoảng 6 phút đọc

Khi Minh Ất chân nhân đến thì nhìn thấy vẻ mặt đầy quyết tâm của Bạch Bạch, nàng uy phong oai vệ ngồi xổm trên giường, bộ dạng không giống với vẻ ốm yếu, phờ phạc mấy ngày trước, làm y không khỏi cảm thấy quái lạ.

Chẳng lẽ bởi vì Vân Cảnh trở về đã nói gì đó gì với nàng? Đứa đồ đệ này từ trước đến nay cứ luôn lộn xộn như thế, dù thế nào cũng không được “dạy hư” Bạch Bạch như thế chứ.

Bạch Bạch ngửi được mùi quen thuộc, biết thần tiên sư phụ đã đến, nàng an tâm đến bên cạnh y, cọ cọ người vào, ngẩng đầu lên khôn khéo chào hỏi: “Sư phụ.”

Minh Ất chân nhân thấy ấm áp trong lòng, đưa tay xoa đầu Bạch Bạch, khẽ cười và nghĩ: “Thật là một tiểu hồ ly luôn biết làm cho người khác cảm thấy ấm áp mà, khó trách Mặc Yểm giữ nàng lại bên mình lâu thế, đáng tiếc…”

Khi Bạch Bạch mới sinh ra không tới nửa năm, Minh Ất đã từng cố ý tiếp cận vợ chồng Bạch Nguyên Tùng, chủ động trợ giúp bọn họ tu đạo thành tiên, còn thu nhận Bạch Bạch làm đồ đệ với hy vọng có thể giúp nàng cũng mau chóng thành tiên, sau đó gặp gỡ Mặc Yểm rồi luyến thương lẫn nhau, có như thế nhờ vào mối quan hệ giữa hai người họ, mà nhiều việc sẽ thuận tiện phát triển.

Không nghĩ tới âm nhầm dương sai, trước khi Bạch Bạch tu luyện viên mãn hóa tiên, thì vừa vặn lúc y bế quan cũng là lúc nàng gặp phải lịch kiếp hạ phàm. Trước tiên nàng lại gặp phải Mặc Yểm, xảy ra rất nhiều chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng kết quả là Bạch Bạch và Mặc Yểm chia tay, còn quá trình tu tiên của Bạch Bạch cũng kiếm củi ba năm, thiêu rụi một giờ. Tất cả tính toán của y đều thất bại, toàn bộ sai lầm đều đã bắt đầu, mà ngọn nguồn nguyên nhân chính là do thời gian dự tính sai lầm, thật khiến người không còn có thể làm gì được!

Có lẽ đây là kết quả của việc y cố ý nhúng tay vào thiên mệnh, dùng thiên mệnh để thực hiện mưu đồ cá nhân, rốt cuộc mối nhân duyên tốt giữa Bạch Bạch và Mặc Yểm đều bị phá hỏng.

Thôi được, trước hết y chú tâm chữa trị vết thương của Bạch Bạch đã, rồi sau đó sẽ xem xét liệu có cơ hội nối lại tiền duyên của hai người hay không.

“Bạch Bạch vừa suy nghĩ chuyện gì thế?” Minh Ất hỏi.

Bạch Bạch hưng phấn nói: “Đợi cho đến khi thương thế của đệ tử khỏi, sư phụ giúp đệ tử luyện pháp thuật lợi hại có được không ạ? Đệ tử muốn bảo vệ phụ thân và mẫu thân, không để cho người khác bắt nạt phụ mẫu của đệ tử!”

“Ngươi … đang nhớ tới Mặc Yểm sao?” Minh Ất nói khẽ. Y và phụ mẫu của Bạch Bạch đều nhất trí, mấy ngày nay cố tránh không nhắc tới Mặc Yểm trước mặt Bạch Bạch, sợ làm cho nàng thương tâm. Hôm nay đột nhiên Bạch Bạch lại nói đến vấn đề “bắt nạt người khác”, mà trong Thanh Lương quan nàng chỉ tiếp xúc với y và Vân Hư, không người nào có dịp khi dễ nàng cả, như vậy nhất định nàng đang nghĩ đến những việc trước kia.

Bạch Bạch gật đầu buồn bực nói: “Hắn xem thường đệ tử, thường xuyên trêu chọc cười cợt đệ tử, không biết đúng sai phải trái gì cả, lừa gạt đệ tử, lại còn đánh phụ thân đệ tử bị thương!”

Minh Ất hỏi: “Bạch Bạch chán ghét hắn, hận hắn lắm à?”

Bạch Bạch ủ rũ nhoài người lên giường nghĩ nghĩ rồi nói: “Ta sợ hắn…”

Minh Ất không biết đáp án này là tốt hay không tốt, sự việc thành như thế này đều là do Mặc Yểm tạo ra, không biết có phải do ảnh hưởng bởi sự việc thảm thương trước kia hay không? Nếu không phải từ lúc nhỏ Mặc Yểm đã lần lượt mất đi cha mẹ thân sinh, chỉ sợ ngày hôm nay hắn sẽ là một công tử nho nhã, phong lưu, kín đáo, cho dù tính tình có kém thì cũng không hỉ nộ vô thường, hành động cực đoan, tùy tiện đi khi dễ một tiểu bạch hồ.

Nếu như vậy thì cho dù không có việc trước kia Bạch Bạch phạm lịch kiếp hạ phàm, gây ra những việc ngoài ý muốn, cho dù Bạch Bạch có tu luyện thành công rồi sau đó mới gặp gỡ hắn, không vì giao hoan thân mật với hắn mà phá hủy căn cơ, thì cũng chưa chắc rằng có thể thay đổi được mọi chuyện.

Mặc Yểm bây giờ đơn giản là không hiểu được thê tử là như thế nào, và phải làm sao để quý trọng người mình yêu mến.

Nhưng mà nếu không phải chính y nhúng tay vào, thì có lẽ tính tình của Bạch Bạch cũng không như ngày nay, cho dù nàng tu tiên cũng có thể sử dụng phương pháp khác, rất có thể là dùng tuổi trẻ quyến rũ xinh đẹp hấp dẫn của mình để dụ dỗ mê hoặc người…

Tuy trước đây y chưa từng gặp Bạch Bạch, nhưng năm trăm năm này đều là Bạch Bạch đều do y dẫn đường và giám hộ ngầm, như vậy cái sai này không phải do y sao?

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Tác giả: Nga My

Chương 62: Âm nhầm dương sai (2)

Dịch: Trương Bích Vân

Edit: Ms Moonlight

Chỉnh dịch: Vivian

Nguồn: VFICLAND.INFO

Tuy trước đây y chưa từng gặp Bạch Bạch, nhưng năm trăm năm này đều là Bạch Bạch đều do y dẫn đường và giám hộ ngầm, như vậy cái sai này không phải do y sao?

Thiên ý thật khó đoán, cho dù là nhân vật chủ chốt trên Thiên đình cũng khó có thể sáng tỏ minh bạch được trước mọi việc.

Tạm thời không suy nghĩ về vấn đề này, hai tay y đặt trên người Bạch Bạch, bắt đầu giúp nàng hấp thụ các dược tính đang tràn lan khắp cơ thể, sau đó từ từ điều trị chân nguyên trong cơ thể nàng.

Bạch Bạch cảm thấy rất thoải mái, mặc cho Minh Ất làm, những phiền não rất nhanh chóng bị vứt ra khỏi đầu.

Việc Minh Ất chân nhân thu nhận nữ đồ đệ nhanh chóng lan ra bên ngoài khiến cho mấy tên đệ tử của hắn chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đều bị hấp dẫn mà quay trở về. Đại sư huynh Vân Sơ, Nhị sư huynh Vân Khởi, Tứ sư huynh Vân Lan, Ngũ sư huynh Vân Chỉ trước sau lần lượt đều về Thanh Lương quan, mục đích đương nhiên là muốn biết vị tiểu sư muội được sư phụ phá lệ thu nhận rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Bạch Bạch thoáng chốc đã có rất nhều các vị sư huynh, nhất thời cảm thấy hoa mắt. Các sư huynh tuy tính tình không giống nhau nhưng đối với vị tiểu sư muội này đều một mực yêu thương, quan tâm. Đại sư huynh Vân Sơ tính tình trầm ổn, đoan nghiêm, rất có phong thái của vị huynh trưởng, đối xử với các sư đệ đều rất nghiêm khắc, vẻ mặt ôn hòa hiếm thấy chỉ thể hiện trước mặt tiểu sư muội.

Nhị sư huynh Vân Khởi tính tình ôn hòa không màng danh lợi, có nét tương đồng với Minh Ất chân nhân. Tam sư huynh Vân Cảnh thì khỏi cần nói. Tứ sư huỳnh Vân Lan thì tính tình hoàn toàn tương phản với tên Vân Cảnh, không biết có phải do Minh Ất chân nhân bị Tam sư huynh giày vò khổ sở không, mà thu nhận Tứ sư huynh tính tình vô cùng chất phác, ít nói, đôn hậu thành thật, quanh năm suốt tháng chỉ thấy trầm mặc, đừng nói là nữ nhân, ngay cả đến nam nhân cũng không dám nhìn lấy một cái. Vân Cảnh thường xuyên giễu cợt vị Tứ sư đệ là kẻ đầu gỗ từ trên trời rơi xuống.

Ngũ sư huynh tính tình nóng nảy, may mà còn là người lý trí, không đến nỗi không phân biệt được nặng nhẹ, mức độ quậy phá cũng không nghiêm trọng, điều này làm Minh Ất yên tâm được chút ít. Lục đệ tử Vân Hư cùng với các vị huynh muội lâu lắm mới có thể tập hợp, đương nhiên rất náo nhiệt. Bạch Bạch ở bên họ, nghe họ nói chuyện về kiến thức trong tam giới mà không ngừng hâm mộ. Đến khi nào nàng mới có thể tự do ngao du tứ hải như họ đây?

Minh Ất chân nhân chưa từng nói chi tiết cho nàng biết về bệnh tình của nàng, nhưng ở Thanh Lương quan hơn một tháng, ngày nào y cũng tự mình đến khám và chữa bệnh cho Bạch Bạch nên nàng cũng mơ hồ đoán được bệnh của nàng chỉ sợ không đơn giản như sư phụ đã nói.

Nhưng phải chữa trị như thế nào? Năm trăm năm tu vi bây giờ chỉ còn một nữa, cho dù là hết bệnh rồi, còn muốn tu luyện lại lần nữa thì cũng phải mất mấy trăm năm, cứ như vậy mà nghĩ, thì khoảng cách đến được mộng ước của nàng ngày càng xa thêm rồi.

Sáu vị sư huynh, ngoại trừ Vân Hư, còn năm người còn lại đều có chức vị trên Thiên đình, không thể lưu lại lâu trong Thanh Lương quan. Sư huynh, đệ, muội ở cùng nhau mấy ngày sau đó liền vội vội vàng vàng rời đi, chỉ có Tam sư huynh tính khí bay nhảy, không chấp nhận an bài của Thiên đình, hơn nữa trong lòng vẫn nhớ đến dung mạo của tiểu sư muội nên hắn mặt dày mày dạn ở lại.

Ngày hôm đó, Bạch Bạch đang nằm bên cửa sổ phơi nắng thì nghe thấy tiếng “meo meo”. Nàng liền thò đầu ra thì thấy tiếng kêu kia là của con mèo đen “Tiểu Hắc”, nó đang ngồi xổm bên dưới cửa sổ, ngẩng đầu hướng nhìn lên trên. Bạch Bạch từ sau lần trước bị nó cắn cho một cái nên mỗi lần gặp lại đều có chút sợ hãi, thường thường chỉ cần thấy bóng dáng nó từ xa là nàng đã trốn đi, hiện tại nàng cảm thấy nó thật rất hung dữ. Mặc Yểm ra sao thì nó cũng y như vậy.

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự