Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 51 Một Mình (P1+2)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 1624 chữ · khoảng 5 phút đọc

Mặc Yểm trong lúc hỗn loạn, thuận tay phát ra một chưởng, trong lòng đã thấy hối hận, lại trông thấy bộ dạng này của Bạch Bạch, hắn càng thêm đau lòng. Hắn tiến lên hai bước định an ủi nàng thì Bạch Nguyên Tùng vọt lên đứng chắn trước mặt Bạch Bạch, cao giọng nói: “Bạch Bạch, con có biết pháp lực căn cơ của con bị hao tổn, đến nay không khôi phục được chính là do Mặc Yểm không? Hắn nói với con là cùng luyện cái phương pháp gọi là song tu gì đó, nhưng chính là đã lợi dụng thân thể của con, lừa con bị thất thân, nên pháp lực căn cơ đều đã bị hủy hết. Ngươi dù có sống sót qua được Thiên kiếp cũng không thể thành tiên.”

Bạch Bạch không hiểu được cái gì gọi là “lừa gạt thân thể”, nhưng pháp lực căn cơ của nàng bị Mặc Yểm hủy hoại thì nàng nghe rất rõ. Nàng mở to đôi mắt nhìn Mặc Yểm, hy vọng hắn lên tiếng phủ nhận. Nàng không phải không từng hoài nghi hắn, nhưng Mặc Yểm luôn ôn nhu che chở cho nàng, nàng mà nghi ngờ hắn thì quá hẹp hòi.

Bạch Nguyên Tùng lạnh lùng nhìn chằm chằm Mặc Yểm nói: “Ngươi sẽ không nói là ngươi không biết việc này phải không. Nhưng ngươi lại lừa gạt Bạch Bạch nói rằng chỉ mấy tháng sẽ khôi phục. Đáng thương cho nữ nhi của ta đã tin ngươi như vậy!”

“Trước đó đúng là ta không biết!” Mặc Yểm định thốt lên như vậy, nhưng bây giờ nói điều này thì làm được gì? Sau này hắn biết rõ chân tướng sự việc, hắn vẫn cứ tiếp tục lừa gạt Bạch Bạch.

Nhìn thấy ánh mắt của Bạch Bạch từ không tin dần dần chuyển thành hoài nghi, chuyển thành thất vọng rồi lại thành tức giận… Mặc Yểm cảm thấy lúc này những gì trân trọng quý báu nhất giữa hắn và Bạch Bạch đã vỡ nát, không cứu vớt được…

Bạch Nguyên quyết không buông tha, từng bước ép sát nói: “Bây giờ ngươi còn nói có thể giúp Bạch Bạch khôi phục pháp lực căn cơ, còn bốc phét nói cái gì mà ba năm thôi tu vi của con ta sẽ tăng gấp mười. Haha. Ngươi coi chúng ta là những đứa ngốc sao?!”

Bạch Bạch ôm phụ thân, ngơ ngác nhìn Mặc Yểm, trong lòng không ngừng hỏi: “Hắn lừa ta, hắn một mực lừa ta? Vì sao? Vì sao?”

Trái tim Mặc Yểm như bị người ta đâm cho vài nhát, muốn giải thích nhưng hết lần này đến lần khác đều không mở nổi miệng. Hắn đã tìm ra phương pháp, hắn thật sự có thể giúp Bạch Bạch khôi phục pháp lực căn cơ và còn khiến cho tu vi của nàng tăng gấp mười lần. Tất cả những điều này đều là thật, nhưng cho dù hắn có nói ra thì Bạch Bạch có tin không?

Mặc Yểm muốn kéo Bạch Bạch về phía mình, ôm nàng vào trong lòng, che đi đôi mắt đang làm lòng hắn đau như cắt, đưa nàng đến một nơi không có người, giải thích cho nàng hiểu. Bạch Bạch lương thiện, dễ mềm lòng, chỉ cần nói nhẹ nhàng với nàng, nhất định nàng sẽ tha thứ cho hắn. Hắn rất muốn được thấy bộ dạng như trước đây của nàng, tin cậy, nhu thuận tựa vào lòng hắn.

Khi hắn giơ tay về phía Bạch Bạch, thân thể nàng co rụt lại, thút tha thút thít nói: “Ngươi xấu, ngươi là người xấu. Vì sao ngươi lại hại ta, lừa ta?”

Cánh tay hắn ngay lập tức cứng đờ lại, tai nghe thấy Bạch Nguyên Tùng quyết liệt nói thêm mắm thêm muối: “Ngươi ham muốn dung mạo của Bạch Bạch, lừa gạt thân thể nó rồi lại không quý trọng, ngươi trắng trợn trêu hoa ghẹo nguyệt, sỉ nhục con ta, đuổi nó đi. Nếu như không phải công pháp căn cơ tổn thất hơn một nửa thì làm sao khi Thiên kiếp đến nó lại không tránh được mũi tên của một tên thợ săn bình thường? Bạch Bạch nghĩ rằng được ngươi cứu, làm sao nó lại so đo với ngươi. Kỳ thật tất cả đều là do ngươi hại.

Nếu như không phải tại ngươi thì nó có thể yên ổn ở bên cạnh Lăng Thanh Ba vượt qua Thiên kiếp, mấy tháng sau có thể đứng trong hàng tiên ban đoàn tụ với vợ chồng ta, không phải trải qua gian nan nguy hiểm như bây giờ. Đúng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

Mỗi câu nói là một câu chỉ trích, Mặc Yểm không thể phản bác mà cũng không muốn phản bác. Hắn thấy Bạch Bạch lom lom quan sát mình như một quái vật tà ác thì một luồng tức giận không để đâu hết dâng lên! Khoảng thời gian này đích thân hắn quan tâm bảo vệ nàng đều là giả cả hay sao? Đúng là hắn làm cho nàng bị thương, nhưng hắn không hề cố ý, hắn đã quyết định từ giờ trở đi sẽ chuyên tâm yêu quý nàng, đền bù cho nàng gấp mười, gấp trăm lần tu vi mà nàng đã mất, nhưng vì sao nàng lại không chịu tin tưởng hắn? Tại sao lại dùng ánh mắt đấy nhìn hắn?

Chẳng qua chỉ là một con hồ ly tinh nho nhỏ, không biết thế nào là tốt xấu, cần gì hắn phải chết đi sống lại cầu xin nàng tha thứ. Hắn muốn nữ nhân nào mà không có, chỉ cần hắn vẫy tay một cái thì cửu thiên tiên tử cũng sẽ ngoan ngoãn chủ độn đến với hắn.

Nhưng là….Nhưng là những nữ nhân kia không phải là nàng, không hồn nhiên như nàng, không nhu thuận bằng nàng, không đẹp bằng nàng, không đáng yêu bằng nàng, không ôn hòa bằng nàng, không toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn như nàng… Từ đáy lòng hắn có một giọng nói nho nhỏ phản bác lại.

Tuy nhiên trong lúc đó lòng kiêu ngạo cũng giãy giụa đòi lên tiếng, không tự chủ miệng đã phát ra: “Cùng lắm chỉ là năm trăm năm tu vi có gì mà ghê gớm? Cho dù ngươi có đứng trong hàng tiên ban thì có ra sao, một con hồ ly nho nhỏ so với tên thị đồng ở bên cạnh ta còn không bằng. Các ngươi coi Minh Ất là cái gì, chẳng qua chỉ là một con chó dưới tay Thiên đế mà thôi!”

Bạch Bạch tức giận đến mức nước mắt chảy ròng ròng, nghẹn ngào nói: “Ta…Ta vô dụng, nhưng mà ta đã ở chân núi chờ đợi năm trăm năm, vất vả lắm mới luyện thành, ta muốn thành tiên, muốn sum họp cùng cha mẹ, tất cả đều tại ngươi. Ngươi là đồ bại hoại, ta chán ghét ngươi! Ta chán ghét ngươi!”

Lời vừa thoát ra khỏi miệng, Mặc Yểm đã thấy hối hận. Hắn cũng biết là hắn sai, hắn muốn an ủi Bạch Bạch, nhưng khi nói hắn lại nói ngược lại với những gì trong lòng nghĩ. Hắn nói: “Ngươi ngoan ngoãn đi cùng ta, năm nghìn năm tu vi rất dễ dàng, thành tiên có làm được cái gì? Ngươi ở bên cạnh ta, dù là thần tiên trên trời cũng phải cung kính với ngươi.”

Bạch Bạch quật cường nói: “Ngươi lừa ta! Ta không cần năm nghìn năm tu vi của ngươi, ta muốn thành tiên. Thần tiên sư phụ sẽ dạy ta. Ta không đi theo ngươi, ta chán ghét ngươi!”

Nàng không đề cập đến Minh Ất thì thôi, nhưng khi nhắc đến lại khơi dậy trong lòng Mặc Yểm nỗi thù hận sâu sắc. Hắn nổi giận, phất tay áo, lạnh lùng cất tiếng: “Tốt, tốt lắm! Ngươi cút đi! Ngươi xéo đi mà tìm thần tiên sư phụ của ngươi! Chẳng qua chỉ là một con hồ ly tinh mà thôi, sau này cho dù ngươi có cầu xin ta, ta cũng không thèm liếc mắt nhìn ngươi!”

Nói xong, thân ảnh lóe lên, trong nháy mắt đã biến mất.

Bạch Nguyên Tùng vội ôm chặt Bạch Bạch, thấp giọng nói: “Bạch Bạch đừng khóc, chúng ta đi mau! Đã có cha đây rồi!” Không phải ông ta sợ nữ nhi không chịu đi, mà là ông thật sự sợ Mặc Yểm đổi ý, cướp Bạch Bạch về.

Bạch Bạch hai mắt đẫm lệ mông lung gật đầu, hóa thân thành hồ ly, xoay người xuất phát cùng phụ thân hướng về phía Ngọc sơn nhà mình. Trước khi đi, nàng quay đầu nhìn lại Mực đầm trong làn mây mù, quyết tâm chạy đi. Những giọt nước mắt ở dưới vòm cây bị gió thổi, thoáng một chút đã không còn dấu vết.

Tạm biệt, tạm biệt tất cả tất cả Mực đầm…

Bạch Bạch dứt khoát ra đi, nhưng Mặc Yểm lại vô cùng hối hận. Tại sao lại nói những lời nhảm nhí kia? Tại sao không thể nhẫn nhịn một chút? Bạch Bạch không chịu ở lại đây, vậy giữ cả phụ thân nàng ở lại. Nàng muốn thành tiên, cùng lắm thì hắn lên thiên đình, lôi Thiên đế xuống ghi danh cho nàng. Nàng muốn cùng cha mẹ sum họp, hắn sẽ đón mẹ nàng đến Mực đầm.

Nhưng nàng là đệ tử của Minh Ất, tên gian tặc Minh Ất kia liệu có dễ dàng mà buông tay?

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự