Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 169 Ta sẽ theo ngươi (3+4)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2929 chữ · khoảng 10 phút đọc

Hôm nay là ngày Thiên đế này kinh hồn táng đảm nhất trong hơn một ngàn năm qua, thay đổi rất nhanh chỉ trong một ngày.

Vốn hắn đang ở trong Thiên cung ôm tiên phi Nam Đình làm mộng đẹp, trong mộng Minh Ất chân nhân bị thương nặng không chữa trị được bỏ mình, Hủy Dịch bắt được bạch hồ tiên, Mặc Yểm bị ép cùng Địa phủ phản quân đấu đến cả hai bên đều thương tích đầy mình, sau đó hắn ở trước mặt Mặc Yểm đang hấp hối tự tay xử tử con bạch hồ chết tiệt này, nhìn Mặc Yểm bi phẫn thổ huyết mà chết. Sau đó dùng bí thuật, linh đan mà Hủy Dịch nghiên cứu chế tạo ra, có thể khống chế tiên nhân, từ nay về sau, Thiên đình từ trên xuống dưới đối với hắn cúi đầu nghe theo, nghe lệnh là phải theo…

Cái mộng này thật sự rất đẹp, Thiên đế trong giấc mộng cũng nhịn không được nữa cất tiếng cười to, đột nhiên lại bị người dùng sức đẩy tỉnh, vừa mở mắt vừa vặn trông thấy vẻ mặt Nam Đình khủng hoảng nhìn hắn, trong điện tràn vào vài tên vệ sĩ kim giáp, một tên cầm đầu lớn tiếng nói: “Thiên đế, không xong rồi! Mặc Yểm xông thẳng vào Thiên cung…”

Chưa rời đi từ trong mộng đẹp phục hồi tinh thần lại, vui vẻ không giảm thuận miệng hỏi: “Nói cái gì?”

Thủ lĩnh vệ sĩ kim giáp nuốt nước miếng một cái nói: “Nói muốn lấy, lấy đầu Thiên đế ngài…”

Thiên đế ngẩn người, chậm rãi rồi mới phản ứng, giật mình nói: “Ngươi vừa mới nói cái gì? Ai tới?”

Tên này là vệ sĩ kim giáp thân tín của Thiên đế, đã từng kinh qua “đại nạn” hơn một nghìn năm trước, thầm nghĩ thúc giục Thiên đế mau mau chạy nhanh, cũng chẳng quan tâm mạo phạm, lớn tiếng lặp lại một lần nói: “Mặc Yểm đã giết thần tiên ngoài cửa Thiên cung, nói muốn lấy đầu Thiên đế ngài!”

Thiên đế lúc này cũng nghe đến xa xa phía cánh cửa truyền đến trận trận tiếng kêu, mộng đẹp cùng sự thật như mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển vô cùng lớn, hắn ngẩn ngơ tại chỗ, chỉ cảm thấy thế giới này quá không chân thực! Hắn rõ ràng chứng kiến Mặc Yểm kiệt lực thương tâm mà chết, như thế nào chỉ chớp mắt hắn liền đánh đến Thiên cung muốn lấy tính mạng mình?!

Thủ lĩnh thị vệ gấp đến độ cơ hồ muốn thổ huyết, không để ý lễ nghi xông về phía trước hai bước gấp giọng nói: “Thiên đế thỉnh nhanh định đoạt, các huynh đệ chèo chống không được bao lâu!”

Hắn nói chính là sự thật, trong Thiên cung lúc này quân tinh nhuệ đã ra hết, tiếng chuông cảnh tỉnh cầu viện lại gõ lớn, gọi tiên nhân trên Thiên cung về tiến đến hộ giá, bất đắc dĩ thực lực Mặc Yểm quá mức cường đại, với công phu lần này, tiếng kêu tựa hồ lại tới gần không ít.

” Làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ…” Thiên đế tức thì hoang mang lo sợ, hắn đột nhiên nghĩ đến, hiện tại người cứu mạng Minh Ất chân nhân đang bế quan, nói không tốt còn khả năng bị Hủy Dịch ám hại, hiện tại ai có thể cứu hắn?!

Vệ sĩ thủ lĩnh tình thế cấp bách nhanh trí, đề nghị nói: “Không bằng Thiên đế di giá đến Thanh Lương Quan.” Hắn cũng biết gần đây Thiên đế cùng Thanh Lương Quan quan hệ thập phần gay gắt, đối phương chưa hẳn lại chịu đến cứu giúp, nhưng bọn hắn nếu chạy đến Thanh Lương Quan, chắc hẳn Minh Ất chân nhân cũng sẽ không mắt thấy Mặc Yểm trên địa bàn của hắn sát hại Thiên đế a.

Thiên đế sớm bị tin tức Mặc Yểm đánh giết sợ tới mức không có chủ ý, vừa nghe xong cảm giác khả thi, hung hăng đẩy Nam Đình đang hoảng sợ muốn khóc không thôi bên người ra, cũng chẳng quan tâm y quan không ngay ngắn, do vệ sĩ kim giáp hộ vệ từ cửa hông Thiên cung chạy thoát ra ngoài, chật vật chạy trối chết về phía Thanh Lương Quan.

Đến Thanh Lương Quan trước cũng chẳng quan tâm lễ nghi thông truyền cái gì, trực tiếp xô cửa mà vào. Vân Sơ, Vân Chỉ cùng Vân Hư nghe tiếng chạy đến, vừa vặn trông thấy một đám tàn binh bại tướng bay vọt vào, vài người không thể không ở lại tiền điện an trí bọn họ, thỉnh vợ chồng Bạch thị đi tìm Vân Khởi thương lượng nên ứng phó như thế nào.

Lúc Vân Khởi chạy tới, Thiên đế đang ngồi ở trên ghế, hai tay phát run bưng lấy một ly trà xanh cho đỡ sợ, hắn giờ phút này hoàn toàn không có thân là Thiên đế uy nghi, hai mắt thỉnh thoảng nhìn chăm chăm ra phía cửa chính, đứng ngồi không yên, muốn nói lại thôi, hắn muốn hỏi tình hình Minh Ất chân nhân, lại sợ hắn đã bị hại hoặc kiên trì bế quan không ra, hắn còn muốn hỏi Thanh Lương Quan còn có chỗ nào an toàn ẩn thân, mật thất cũng được, chỉ cần làm cho hắn tránh thoát Mặc Yểm kinh khủng kia, cho dù chuồng chó hắn cũng nguyện ý chui vào.

Chứng kiến Thiên đế như vậy, thật là khó làm cho người ta đối với hắnnổi lên cái gì sùng kính, mọi người ở Thanh Lương Quan them cả vợ chồng Bạch thị, gặp Thiên đế thì chỉ có Vân Sơ cùng Vân Khởi hai người, Vân Khởi đi ra phía trước nhàn nhạt thi lễ nói: “Không biết Thiên đế giá lâm, không có tiếp đón từ xa.”

Thiên đế bảy ra ra một nụ cười so với khóc càng khó coi nói: “Khách khí, khách khí, nhiều ngày không thấy chân nhân, trẫm thật là thấy nhớ, đặc biệt đến…” Một câu còn chưa nói hết, đã bị một luồng sát ý mãnh liệt chặn, trên điện mọi người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía cửa chính, bên ngoài cửa lớn mở rộng cách đó không xa, một người áo đen đang ngẩng đầu mà đứng, không phải Mặc Yểm thì là ai?!

“Trương Kiên, đi ra nhận lấy cái chết!” Mặc Yểm đối với Thiên đế chán ghét đến cực điểm, dứt khoát gọi thẳng kỳ danh, ngay cả mộ tiếng “Thiên đế” cũng bỏ đi. Nếu như không phải hắn có cảm giác quá mức bài xích Thanh Lương quan, chỉ sợ giờ phút này đã đi đến chặt đầu Thiên đế xuống.

Thiên đế cũng bất chấp oán hận nhục nhã vì bị người khác gọi thẳng kỳ danh trước mặt mọi người, hắn vừa thấy Mặc Yểm liền nhớ lại kinh nghieemjd dáng sợ hơn một nghìn năm trước, hắn vào thẳng Thiên cung, loại cảm giác tuyệt vọng khủng bố lần nữa trào lên trong lòng, toàn thân hắn chấn động, lập tức bị dọa đến trượt từ ghế ngã xuống đất.

Vợ chồng Bạch thị vốn đứng ở một góc đại điện thấy Mặc Yểm, Vân Hạo Tuyết nhịn không được đi đến hai bước run giọng hỏi: “Bạch Bạch đâu? Ngươi muốn giết hắn, chính là hắn, hắn hại Bạch Bạch?” Nàng sợ nhất chính là Mặc Yểm nóng lòng đuổi giết Thiên đế như thế, là vì muốn thay Bạch Bạch báo thù.

“Giết hắn, có thể đổi Bạch Bạch về.” Mặc Yểm đối với mẫu thân Bạch Bạch, rốt cục thực phá lệ cho hơn vài phần mặt mũi cùng nhẫn nại.

“Trương Kiên, ngươi đi ra ta liền cho ngươi thống khoái, nếu không, ta khiến cho ngươi muốn sống không được muốn chết không xong.” Mặc Yểm thầm nghĩ mau chóng giết Thiên đế, đổi được Bạch Bạch về, hắn rất muốn đem Bạch Bạch ôm vào trong ngực xác định nàng bình an, hắn không thể dễ dàng dễ dàng bỏ qua một chút khả năng mất đi Bạch Bạch.

Vân Khởi nghe ra manh mối, lập tức đoán được là có người giữ Bạch Bạch, bức Mặc Yểm tới giết Thiên đế, lại nghĩ tới Lam Ngọc để lại thủ dụ Thiên đế trong phòng Bạch Bạch, tựa hồ cũng là hy vọng giá họa cho Thiên đế, giống như làm cho Mặc Yểm đi giết hắn, giữa tên Lam Ngọc này và Thiên đế rốt cục có thù hận gì?

Thiên đế tuy đáng chết, nhưng giờ phút này nếu hắn chết, nguyên khí Thiên đình lập tức tiết ra ngoài, lâm vào đại loạn, Vân Khởi trong nội tâm tuy trăm ngàn không muốn, vẫn là không thể không lấy đại cục làm trọng. Hắn xoay người đi đến lấy Lam Ngọc mà Vân Hư vừa rồi giao cho hắn tạm thời trông giữ, đi đến hai bước nói với Mặc Yểm ngoài cửa: “Bạch Bạch là bị hắn bắt đi, chúng ta đang định hỏi hắn giấu Bạch Bạch ở đâu.”

Nói xong giương lưới tơ trên tay lên, trong lưới Lam Ngọc trợn đôi mắt nhỏ lên, như muốn phun ra lửa.

Thiên đế mới kịp phản ứng, hắn vừa thấy Lam Ngọc lập tức liền như gặp được cứu tinh, giãy dụa đứng lên đi vài bước nói: « Hủy Dịch, là ngươi bắt Bạch tiểu thư? Trong chuyện này chắc chắn hiểu lầm, sao ngươi lại tự chủ trương? »

Trong lòng hắn đều nghĩ đến bởi vì Bạch Bạch trong tay Hủy Dịch, cho nên Mặc Yểm sốt ruột mới đến làm khó cho mình, vừa nghĩ đến “hoàng bài” trên tay mình hắn lập tức trầm tĩnh lại, giọng cũng không run, trên mặt rất vui vẻ, bạch hồ trong tay Hủy Dịch, chẳng khác nào trong tay hắn? Sớm biết như thế, hắn còn chạy cái gì?

Chỉ cần đưa bạch hồ ra, quả quyết Mặc Yểm không dám hành động thiếu suy nghĩ, nói không chừng hôm nay còn có thể chuyển bại thành thắng, đem Mặc Yểm làm khổ một phen! Thiên đế càng nghĩ càng vui vẻ, ý sợ hãi trên mặt tiêu hết, tùy tiện hiện ra vài tia đắc ý, một tay đẩy vệ sĩ kim giáp ngăn trước người ra, đối mặt với Mặc Yểm đằng xa.

Vân Khởi nhìn qua con vẹt lam trong lưới tơ bạc nói: “Thì ra ngươi gọi Hủy Dịch?”

Mặc Yểm nghe nói Bạch Bạch là bị con vẹt lam này bắt, duỗi ngón tay ra, lưới tơ bạc liền tự động bay đến trên tay hắn, hắn tiện tay cởi bỏ định thân pháp trên người Hủy Dịch, chợt nghe hắn lớn tiếng nói: “Ta gọi là Lam Ngọc.” Lam Ngọc là Vận nhi tỷ tỷ đặt cho hắn, Hủy Dịch chẳng qua là hắn dùng tên giả lừa gạt Thiên đế — Thiên đế không có tư cách gọi tên mà Vận nhi tỷ tỷ đặt!

Thiên đế không biết hắn vì sao sửa lại tên, nhưng mà cũng không lo lắng thứ trên tay Mặc Yểm sẽ bị bức cung, trên người hắn có thi triển bí thuật của mình, tuyệt đối sẽ không phản bội mình!

Mặc Yểm lạnh giọng nói:” Ta mặc kệ ngươi tên gì, Bạch Bạch ở đâu?”

Hủy Dịch cũng chính là Lam Ngọc cười lạnh nói: “Ngươi giết Thiên đế, Bạch Bạch sẽ bình an vô sự trở lại bên cạnh ngươi!”

Lời vừa nói ra, cuối cùng kinh hãi lại trở lại Thiên đế, hắn không dám tin chỉ vào Lam Ngọc nói: “Ngươi, ngươi nói cái gì? Ngươi dám…”

Lam Ngọc khanh khách cười quái dị nói: “Ngươi cho rằng bí thuật thi triển ở trên người của ta, ta sẽ đối với ngươi nói gì nghe nấy, cả đời không phản kháng? Ha ha ha! Đồ ngu, ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ bức tử Vận nhi tỷ tỷ, còn muốn hại ta?! Bí thuật ngươi thi triển ta đã sớm giải!”

“Vận nhi… Vận nhi là gì của ngươi?” Thiên đế trong nháy mắt nhớ tới chuyện lúc trước, cái con vẹt lam chết tiệt này thì ra một mực tính toán hắn!

Lam Ngọc bị bắt, đã sớm biết phải chết, hắn lớn tiếng nói: “Vận nhi tỷ tỷ không chịu luyện dược cho ngươi đi hại Huyền Diệu ngọc nữ, ngươi lại dùng bí thuật khống chế nàng nhục nhã nàng, làm cho nàng tự vẫn bỏ mình! Ngươi đáng chết! Mặc Yểm, giết hắn, Bạch Bạch sẽ trở về!” Câu nói sau cùng âm bi thảm tràn đầy dụ hoặc cùng hận ý.

Hắn nhắc tới mẫu thân của Mặc Yểm – Huyền Diệu ngọc nữ, quả nhiên làm sát ý trong mắt Mặc Yểm càng tăng lên.

Thiên đế âm thầm khu động pháp chú thi triển trên người Lam Ngọc, quả nhiên không phản ứng chút nào, biết rõ hắn nói có thể cởi bỏ bí thuật cũng không phải là nói bỡn, lại nghe hắn luôn mồm muốn Mặc Yểm giết mình, chỉ cảm thấy như toàn thân trên dưới rơi vào hầm băng mà run lên.

Mặc Yểm nheo nheo mắt muốn động thủ, Vân Khởi xông về phía trước một bước nói: “Đã biết rõ Lam Ngọc khống chế Bạch Bạch, ngươi hỏi hắn là được, Thiên đế chết tam giới đại loạn, chắc hẳn Bạch Bạch cũng không nguyện ý chứng kiến bởi vì chính mình mà sinh linh phải oán thán.”

Trong lòng Mặc Yểm hơi động, hắn quả thật có ý giết Thiên đế báo thù cho cha mẹ, nhưng Bạch Bạch vô cùng thiện lương mềm lòng, là trước thì hắn cũng không thèm để ý tam giới đại loạn phải chết bao nhiêu người, hiện tại vừa nghĩ tới Bạch Bạch, hắn liền chần chờ.

Lam Ngọc cũng không sợ hắn nghiêm hình bức cung, hắn chỉ lo lắng Mặc Yểm sẽ bị người khác lay động, buông tha Thiên đế, trong thiên hạ biết nơi giấu Bạch Bạch cũng chỉ có mình hắn!

Lam Ngọc cười lành lạnh, đáng tiếc hắn nhìn không được một màn Thiên đế chết thảm. Vận nhi tỷ tỷ cũng là người thiện lương lại mềm lòng, nàng nhất định cũng không vui vẻ vì báo thù cho mình mà khiến cho tam giới đại loạn a, bất quá không quan hệ, Vận nhi tỷ tỷ đối với hắn tốt như vậy, hắn van cầu nàng, nàng sẽ tha thứ hắn… Chỉ là không biết kiếp sau hắn có cơ hội gặp nàng hay không…

Mặc Yểm đang định truy vấn Lam Ngọc chỗ giấu Bạch Bạch, đột nhiên Lam Ngọc trong mắt trong miệng chảy ra lượng lớn máu đen, trong nội tâm cả kinh, đang định quát hỏi, lại nghe Lam Ngọc đứt quãng nói: “Giết Thiên đế, dùng máu của hắn ngâm cái hộp gỗ ta đưa cho ngươi kia, Bạch Bạch sẽ trở về, nếu không, ngươi rốt cuộc sẽ không được gặp nàng…”

Dứt lời đầu nghiêng một cái liền đứt khí, Mặc Yểm muốn cứu hắn đã muộn, Lam Ngọc ăn vào chính là tiên dược kịch độc chính hắn tự tay luyện chế, căn bản không có thuốc nào cứu được, thậm chí, thi thể hắn đảo mắt đã bắt đầu hư thối, hóa thành một vũng máu.

Mặc Yểm dứt bỏ lưới tơ bạc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thiên đế, trong mắt chỉ còn lại có sát ý lạnh như băng.

Vân Khởi chờ vài người không nghĩ tới Lam Ngọc lại cận kề cái chết cũng muốn buộc Mặc Yểm giết Thiên đế, trong lòng biết hôm nay Mặc Yểm cùng Thiên đế nhất định là không chết không được. Lần trước Mặc Yểm sát thiên cung là tới phát tiết xúc động phẫn nộ trong nội tâm, còn có đường sống khuyên giải, nhưng lần này lại liên quan đến sống chết của Bạch Bạch, trừ phi có thể đem Bạch Bạch mang về cho hắn, nếu không cho dù Minh Ất chân nhân lần nữa ra tay, hắn cũng sẽ không lui một bước.

Mặc Yểm xa xa nhìn mọi người trên đại điện Thanh Lương Quan hoảng sợ bất an, biết rõ Thiên đế tuyệt đối không chịu đưa cổ ra chịu tội, hắn cắn răng một cái, đi nhanh hướng về Thanh Lương Quan. Trong nội tâm chỉ có một ý niệm trong đầu– giết Thiên đế, Bạch Bạch sẽ trở về!

Thiên đế nhìn hắn đến gần, sợ tới mức quát to một tiếng, xoay người liền trốn.

Trong lúc bối rối cũng không có nhận ra phương hướng con đường, chạy vài bước, liền thấy phía trước ba người đi tới, người chính giữa dĩ nhiên là Minh Ất chân nhân!

Thiên đế quả thực cảm thấy là ở chỗ tuyệt gặp sinh, một thân bổ nhào vào trước mặt hắn kêu cứu nói: “Chân nhân cứu mạng a!” Hắn giờ phút này đã sớm quên không lâu trước đây, hắn còn mơ ước Minh Ất chân nhân tốt nhất bị thương nặng không trị được bỏ mình.

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự