Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 162 Cầu xin người thương giúp đỡ (1)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 1761 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nghe Bạch Bạch nói muốn tới Mặc Đầm xin Mặc Yểm giúp đỡ, việc đầu tiên các sư huynh nghĩ đến chính là vấn đề an toàn của nàng, Mặc Yểm đã sắp là vị hôn phu của Bạch Bạch, mà sư phụ cũng lộ ra hy vọng Mặc Yểm có thể trấn thủ Âm ti Địa phủ, dùng thế lực bảo vệ cân đối tam giới, Bạch Bạch hướng hắn xin giúp đỡ cũng là chuyện đương nhiên.

Đổi lại ngày xưa, sư phụ ra mặt hoặc có thể thuyết phục Thiên đế không nên ép những tiểu tiên kia đi làm chuyện hy sinh vô vị, nhưng hiện tại sư phụ đang bế quan, Thiên đế ngộ nhỡ do thám biết tin tức sư phụ trọng thương, để chuyện Địa phủ có thể nhất thời chờ không ra tay mà đối phó Thanh Lương Quan, chỉ cần trở lại, nhất định sẽ tăng thêm trả thù đối với Thanh Lương Quan.

Trước chợt nghe sư phụ nhắc tới Thiên đế lại phái thượng tiên đuổi theo giết cha mẹ Bạch Bạch, khó đảm bảo Bạch Bạch trên đường một mình đến Mặc Đầm sẽ phát sinh chuyện gì, Bạch Bạch pháp lực cao cường nhưng tâm tư quá mức đơn thuần, kinh nghiệm đối phó với địch lại ít, nếu như đối phương dùng âm mưu quỷ kế, nàng tám chín phần mười sẽ mắc mưu.

Thanh Lương Quan bây giờ thời buổi rối loạn, nếu như phái người đi cùng Bạch Bạch, lực lượng phòng thủ trong quan sẽ lại cực kì suy yếu.

Một mực ngồi ở một bên không lên tiếng Vân Lan bỗng nhiên nói:” Ta thay Bạch Bạch đi đưa tin.”

Lời vừa nói ra, Vân Hư cùng Bạch Bạch sửng sốt một chút, sau đó không hẹn mà cùng cười trộm, cười không ngừng khiến Vân Lan mặt đỏ tới mang tai, dường như thẹn quá hoá giận, nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn kiên trì nghĩ thay Bạch Bạch đi đưa tin như cũ, bởi vì trong Mặc Đầm có người hắn muốn gặp…… Truyện "Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc ()

Vân Lan tránh ở trong phòng vụng trộm vẽ bức tranh nữ tử, cuối cùng một lần Bạch Bạch cùng tiểu Hắc kiên trì không ngừng phía dưới “rình coi” vạch trần thân phận người trong bức họa, lại đúng là Ngọc Lưu Ly yêu phi! Truyện "Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc ()

Lẽ ra bọn họ chỉ thấy qua một mặt, cũng không biết Ngọc Lưu Ly yêu phi có thể chịu được ánh mắt khó chịu của Thanh Lương Quan như thế nào, Bạch Bạch cùng tiểu Hắc cũng không đi tuyên dương việc này bốn phía, nhưng bọn họ thường xuyên cùng một chỗ Vân Hư cũng là biết.

Các sư huynh đệ khác nhìn thấy ba tiểu tử này thần sắc quái dị, cũng đoán được có nội tình khác, nhưng do Vân Lan đi trước xác thực là lựa chọn rất tốt, vì vậy chuyện này cứ quyết định như vậy, sáng sớm hôm sau Vân Lan liền mang theo thư của Bạch Bạch hạ phàm đi thẳng đến Mặc Đầm. Truyện "Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc ()

Trong Mặc Đầm, một đôi mỹ nhân lớn nhỏ đang ngồi ở bên cạnh bụi cây hoa hồng phơi nắng, Đại mỹ nhân là một thân hắc y Ngọc Lưu Ly yêu phi, tiểu mỹ nhân là cây hoa hồng hoa yêu Bích Bích. Bích Bích không sợ ý đồ người khác làm phiền thuyết phục Ngọc Lưu Ly yêu phi hiện ra chân thân cùng nàng chơi, Ngọc Lưu Ly yêu phi bị nhiệt tình của nàng khiến cho không thể làm gì được, rốt cục hiện nguyên hình. Một con mèo đen con xuất hiện ở trước mặt Bích Bích, Hắc Miêu một thân mèo lông xoã tung tỏa sáng, nhìn qua liền vô cùng mềm mại.

Bích Bích vui vẻ thu nhỏ lại vóc dáng chiều cao tới tay, nhảy lên trên lưng của nàng, hét lớn:” Ngươi dẫn ta đi ra ngoài chơi được không?” Trước kia Bạch Bạch thường xuyên mang nàng du ngoạn Mặc Đầm như vậy.

Quế nhi không có ý kiến gì, bước ưu nhã lại lười biếng đi về sân nhỏ phía cửa chính.

Đi qua rừng cây bên cạnh một cái hồ nhỏ phía sau, đột nhiên hồng ảnh lóe lên, liền thấy một con dơi huyết sắc cực lớn từ trong hồ nhỏ nhảy ra, một bên tiếng nước nhỏ giọt, một bên hướng Bích Bích nịnh nọt nói:” Các ngươi muốn đi ra ngoài chơi sao? Ta đi cùng ngươi được không?”

Đây đúng là Huyền Minh ma dơi, hắn vừa mới chợt nghe Bích Bích không ngừng khuyên bảo Ngọc Lưu Ly yêu phi hiện ra chân thân, thầm nghĩ Tiểu Hoa xinh đẹp này hóa ra thích xem chân thân người khác! Vì vậy vội vàng chủ động hiện ra tướng mạo sẵn có, ý định cho nàng một kinh hỉ.

Bích Bích lần đầu tiên nhìn thấy con dơi to đến dọa người như vậy, kinh hãi không nhỏ, lại nửa điểm không vui, nàng nghe được tiếng con dơi này là quái nhân thích trơ mặt ra nhìn nàng, sáp vào thắt lưng tức giận nói:” Ai muốn đi cùng ngươi? Ngươi khó coi chết đi được! Giữa ban ngày tránh ở trong hồ dọa người làm cái gì?”

Huyền Minh ma dơi vỗ mông ngựa trên đùi ngựa (nịnh nọt), khẩn trương giải thích nói: “Thời tiết quá nóng, ta trong hồ ngâm nước mà thôi, ngươi không thích chân thân của ta, ta biến trở về là được.”

Nói xong thoáng cái quạt hai cánh thật lớn kia, bên ngoài con dơi khổng lồ đáng sợ lập tức biến mất, tại chỗ đứng là một thanh niên Hồng Y, mặt tuyết trắng còn anh tuấn, chỉ là nhìn ngang nhìn dọc đều lộ ra hương vị u ám.

Ngọc Lưu Ly yêu phi nghĩ đến đồng bạn, không đành lòng thấy hắn kinh ngạc, mở miệng nói:” Ngươi không sợ phơi nắng thì cùng đi theo đi.”

Huyền Minh ma dơi cảm kích liếc nhìn nàng, liên thanh nói:” Không sợ, không sợ, chút mặt trời như vậy có gì phải sợ?!”

Kỳ thật hắn rất chán ghét mặt trời! Hắn càng thích ban đêm ở thế gian. Vừa tới thế gian, hắn trông thấy mặt trời đã cảm thấy đầu váng mắt hoa, cuộc sống lâu dài trong Địa phủ, đã thích ứng hoàn cảnh ảm đạm âm lãnh ở đó, sau khi trở lại thế gian cảm thấy mặt trời vừa ra tới quả thực tựa như khắc tinh hiện thế của hắn, vừa nóng lại sáng, chẳng những chiếu lên khiến mắt hắn mở không ra, cũng giống như ném hắn vào trong lửa nướng khổ sở, hắn cuối cùng minh bạch mình đã không giống năm đó, nếu không đã có khả năng thích ứng hoàn cảnh thế gian.

Hắn hiện tại thầm nghĩ tham gia xong hôn lễ Mặc Yểm, mau chóng trở lại Địa phủ tiếp tục làm sơn Đại vương của hắn, nhưng lại nhịn không được lưu luyến nơi phồn hoa thế gian, thực tế không nỡ xa cây hoa hồng hoa yêu xinh đẹp trước mặt này, hắn chưa từng gặp hoa yêu đáng yêu thơm như thế! Xa xa đã ngửi thấy được mùi trên người nàng, hắn đã cảm thấy xương cốt đều váng.

Đáng tiếc Tiểu Hoa yêu này dường như rất không thích hắn……

Bọn họ đi đến cửa chính Mặc Đầm, vừa vặn gặp Vân Lan tiến đến đưa tin, Vân Lan nhất thời không có chú ý tới Hắc Miêu trên mặt đất, hắn tại Địa phủ từng thấy Huyền Minh ma dơi, hiện tại ở Mặc Đầm thấy hắn, mừng rỡ trong lòng!

Bạch Bạch nói không sai, Huyền Minh ma dơi đã ở đây, Ngọc Lưu Ly yêu phi hơn phân nửa cũng ở đây! Vân Lan hai bước đi đến ôm quyền nói:” Bạch Bạch có thư muốn tận tay giao cho Mặc tiên sinh, thỉnh thay thông truyền một tiếng.”

Huyền Minh ma dơi đối với hắn không kiêu ngạo không siểm nịnh thái độ hết sức hài lòng, Bích Bích nghe nói có tin tức của Bạch Bạch, vội vàng từ trên người Ngọc Lưu Ly yêu phi nhảy xuống, biến trở về người bình thường cỡ nhỏ, nói:” Bạch Bạch? Bạch Bạch có thư cho ta hay không?”

Vân Lan chưa bao giờ mạnh vì gạo, bạo vì tiền người, một thiểu nữ xinh đẹp bỗng nhiên tiến đến trước mặt hắn, hắn lập tức có chút không biết làm sao, rút lui hai bước nói:” Không có, không có……”

Bích Bích thất vọng, Huyền Minh ma dơi nhìn mặt mà vội vàng nói an ủi:” Bạch Bạch cũng sắp đến Mặc Đầm, các ngươi rất nhanh sẽ gặp nhau, làm sao còn phải viết thư?”

Bích Bích mếu máo nói: “Nhưng nàng viết thư cho chủ nhân!” Bạch Bạch gặp sắc quên bạn xấu!

Trên mặt đất Ngọc Lưu Ly yêu phi chớp mắt thân mình cũng biến ra hình người, nói với nàng:” Ngươi cùng Huyền Minh ma dơi đi tìm chủ nhân báo tin, ta dẫn hắn đến đại sảnh.”

Huyền Minh ma dơi trong nội tâm đại khen Ngọc Lưu Ly yêu phi là người tốt, mang theo Bích Bích thật vui vẻ cùng đi tìm Mặc Yểm.

Vân Lan đột nhiên nhìn thấy giai nhân vướng bận trong lòng xuất hiện ở trước mặt, trong lòng kích động rồi lại không biết nên nói cái gì đó, khuôn mặt nhanh chóng đỏ lên, thành thành thật thật đi theo sau lưng Lưu Ly yêu phi hướng đại sảnh tới. Hắn biết rõ Ngọc Lưu Ly yêu phi là một mèo yêu, chỉ là không nghĩ tới hôm nay gặp lại nàng lại dùng chân thân xuất hiện, tính toán trên đường trước kia sẽ đối nàng nói một câu tốt đẹp đều nói không ra miệng, nhìn bóng lưng ưu nhã thướt tha xinh đẹp trước mặt, Vân Lan cảm thấy mỗi một bước tựa hồ cũng giống như bước trên mây…… Hắn rốt cục đã gặp lại nàng!

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự