1140
960
720

Chương 124: Âm mưu phơi nắng thành dương mưu (1)

Mặc Yểm quên một chuyện rất quan trọng, gần đây không có sư huynh sát phong cảnh, nhưng có sư phụ đến sát phong cảnh!

Cho nên đang lúc Bạch Bạch do dự, Minh Ất chân nhân xuất hiện.

Hai huynh đệ nhiều năm không gặp, Minh Ất chân nhân nói vài câu đuổi Bạch Bạch ra ngoài, một đường cùng Mặc Yểm vào trong động Ngọc Bạch nói chuyện.

Chuyện tốt của Mặc Yểm bị quấy nhiễu, thù mới lại thêm hận cũ, tự nhiên sắc mặt không có gì tốt, trên mặt Minh Ất chân nhân bình thản nở nụ cười nhìn vào mắt hắn càng không vừa mắt.

” Có lời cứ nói.” Mặc Yểm đặt mông ngồi ở ghế đá, tức giận nói.

” Được, vậy nói từ đầu.” Minh Ất phất ống tay áo một cái, ngồi đối diện hắn.

Hai người khí chất hoàn toàn bất đồng, nhưng gương mặt tương đối giống nhau, ở cùng một chỗ không ai có cách nào phủ nhận bọn họ có quan hệ chí thân.

” Năm đó sau khi ngươi đại náo Thiên đình, ta ý đồ liều mạng tự giảm tu vi rình thiên cơ, thấy được một việc……”

Mặc Yểm khinh thường nói:” Khó trách tu vi ngươi kém nhiều như vậy, ta còn nói ngươi càng sống càng thụt lùi.”

Minh Ất chân nhân cũng không túc giận, chậm rãi nói: “Ta chỉ muốn biết, tương lai ngươi sẽ thế nào, còn sẽ tùy hứng làm bậy như vậy hay không, vì bản thân yêu ghét mà phá hư thái bình tam giới hay không.”

Ba ba ba! Mặc Yểm một bên vỗ tay một bên cười lạnh nói:” Thật sự là đạo đức tốt, làm cho người kính nể!”

Minh Ất vẫn bình tĩnh hòa nhã, thậm chí lộ ra một nụ cười thú vị: “Ta hao phí hơn phân nửa tu vi, điều thấy được chẳng qua là vụn vặt, phát hiện trong đó đều có Bạch Bạch…… Ngươi cùng Bạch Bạch vốn có nhân duyên.”

Mặc Yểm không châm chọc khiêu khích nữa, có nhân duyên với Bạch Bạch? Điều đó phải chẳng là chỉ Bạch Bạch nhất định sẽ là của hắn? Cái này không tồi! Rất được! Mặc Yểm thu hồi nụ cười lạnh, trên mặt vẫn một bộ mặt không nhanh không chậm như cũ, không thèm để ý chút nào, nhưng trong lòng như bị con mèo nhỏ cào vài cái như ngứa ngáy, nóng lòng muốn Minh Ất có thể nhiều lời hơn.

” Cho nên ngươi cố ý thân cận Bạch Bạch, thu nàng làm đồ đệ, muốn mượn nàng để đối phó ta?” Mặc Yểm đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, không khỏi âm thầm kinh hãi. Tuy điểm ấy hắn đã sớm nghiêm túc hoài nghi qua, nhưng vẫn cho là Minh Ất có vận may.

Dùng Bạch Bạch không hiểu biết đơn độc tinh khiết, hoàn toàn không có khả năng có tâm kế, cố ý thân cận hắn, câu dẫn hắn, cho nên Mặc Yểm nhanh chóng loại bỏ khả năng Minh Ất mượn Bạch Bạch đối phó hắn, lại không nghĩ rằng hóa ra Minh Ất là tìm ‘đại giới tiễn’ thấy rõ tiên cơ, sau đó vì đối phó hắn mới ra tay với Bạch Bạch.

” Ta tại sao phải đối phó ngươi?” Minh Ất bình tĩnh nói.

” Vì sao? Ta làm sao biết vì sao? Ta cũng không biết năm đó vì sao các ngươi muốn đối phó cha mẹ của ta, chẳng lẽ thần tiên Thiên đình hại người còn cần lý do?” Mặc Yểm nhớ tới thảm sự mẫu thân bị hại, mất trí nhớ tái giá, phụ thân thương tâm mà chết, mẫu thân tỉnh ngộ sau đó tự tử, thần sắc cũng dữ tợn hơn.

Minh Ất cúi đầu không nói, làm như không muốn nhiều lời việc năm đó.

Mặc Yểm bị khổ sở còn có thể lớn tiếng nói ra, có thể đánh tới Thiên đình tiếp tục tiết hận, hắn thì sao? Hắn không phải cũng tuổi nhỏ để tang mẫu thân sao? Phụ thân của hắn cũng bởi vì chuyện thương tâm tráng niên mất sớm, hắn nên hướng ai đi lấy lại công đạo?

Hai người yên lặng giằng co một hồi, Minh Ất đè xuống vẻ u uất cuồn cuộn trong nội tâm, nói: “Ta xác thực cố ý thân cận Bạch Bạch, lúc cha mẹ của nàng chưa tu luyện thành tiên, ta liền nhiều phiên giúp đỡ, trợ giúp bọn họ đứng vào hàng tiên ban, lại thu Bạch Bạch vừa mới sinh ra không lâu làm đệ tử, dạy nàng tu luyện, hy vọng nàng sớm ngày thành tiên. Bạch Bạch rất thông minh cũng rất chuyên tâm, ngay từ đầu ta nghĩ cho dù dùng đồng thân tu luyện, nhanh nhất cũng mất gần sáu trăm năm mới có thể đại thành, kết quả ngoài ý định, nàng chỉ dùng không đến năm trăm năm liền tu thành.”

Thở dài nói: ” Lúc nàng muốn hạ phàm lịch kiếp, ta lại bởi vì tính toán sai lầm, đúng lúc bế quan tu luyện, hoàn toàn không biết tình huống của nàng, phụ thân của nàng không cách nào đem việc này thông tri cho ta, liền đem Bạch Bạch đưa xuống nhân gian, không nghĩ tới lại âm soa dương thác gặp ngươi.”

” Gặp gỡ ta không phải là ý tốt của ngươi sao?” Mặc Yểm nói, Minh Ất giáo dưỡng Bạch Bạch là vì đối phó hắn, khiến Bạch Bạch sớm đi gặp hắn không phải rất tốt sao?

” Ta ban đầu hy vọng Bạch Bạch tu luyện đại thành, đứng hàng tiên ban, ở trong Thanh Lương Quan học tập tu luyện một thời gian, an bài cơ hội để cho nàng cùng ngươi quen biết.” Minh Ất đem “âm mưu” cuả mình thản nhiên bẩm báo, một chút ý tứ cảm giác cũng không có.

” Đúng vậy! Đến lúc đó, Bạch Bạch chính là thủ hạ quân cờ của ngươi, nghe lời ngươi, cho dù ngươi muốn nàng làm cái gì đối với ta, nàng đều sẽ ngoan ngoãn làm theo!” Tức giận của Mặc Yểm dâng lên, hận Minh Ất tính toán đối với mình, càng hận hắn lợi dụng Bạch Bạch.

Minh Ất thấy hắn tức giận, đột nhiên cười, tâm tình tốt lên không ít, nói: “Ta hiện tại muốn nàng làm cái gì, nàng cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo.”

” Ngươi!” Mặc Yểm nắm chặt hai đấm, Minh Ất chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng vọt tới sức lực, dường như muốn đem đè ép hắn bỏ mình, pháp lực của hắn mặc dù không lớn bằng lúc trước, nhưng cũng hơn xa tiên nhân bình thường, tự nhiên sẽ không dễ dàng bị Mặc Yểm chế trụ.

Pháp lực của Mặc Yểm vì tức giận bốc lên hết lớp này tới lớp khác, không có khoảng cách đánh sâu vào hướng Minh Ất, Minh Ất lại như bàn thạch trong nước, mặc ngươi gió to sóng lớn, ta vẫn lù lù bất động. Mặc Yểm biết rõ trong lúc nhất thời hắn không làm gì được được tiểu tử đáng giận đến cực điểm này, hơn nữa nếu làm vậy với người này, chỉ sợ Bạch Bạch sẽ hận chết mình.

Phẫn nộ thu hồi pháp lực, Mặc Yểm ác tiếng nói: “Tu vi của ngươi đã bị hao tổn, ta giờ phút này giết ngươi cũng không còn ý nghĩa gì.”

Trong lòng Minh Ất biết rõ hắn cố kỵ cái gì, ho nhẹ hai tiếng phun ra khí đục trong lồng ngực, không hề khiêu khích Mặc Yểm, tiếp tục nói: “Sau khi ta xuất quan biết rõ chuyện Bạch Bạch cùng ngươi, cũng đã muộn, cha mẹ của nàng rất lo lắng cho nàng, nhiều lần muốn hạ phàm đi tìm nàng, đều bị ta ngăn lại. Ta nghĩ, chuyện đến mức độ này, mặc dù có chút thoát ra khống chế của ta, nhưng ngươi cùng nàng vốn là có duyên, cho các ngươi ở chung nhiều, có thể lâu ngày sinh tình kết làm một đôi, nếu để cha mẹ của nàng hạ phàm cản trở, tự nhiên đâm ngang, rất có thể sẽ khiến ngươi không để ý mà đi.”

” Ta nên cám ơn ngươi sao?” Âm thanh của Mặc Yểm giễu cợt nói, trong nội tâm lại không thể không thừa nhận, nếu như cha mẹ Bạch Bạch sớm xuất hiện mang nàng đi, có lẽ mình thật sự sẽ triệt để bỏ qua cơ hội ở cùng nàng, chuyện này hắn hẳn là cảm tạ Minh Ất, nhưng lưoif nói như vậy hắn tuyệt đối không thể bất lên lời.

Minh Ất cũng không để ý: ” Cha mẹ Bạch Bạch đã thành tiên, có tầng quan hệ này, chỉ cần các ngươi đính ước, mục đích của ta vẫn có thể đạt tới.”

” Ngươi làm nhiều chuyện như vậy, đến tột cùng mục đích là gì?” Mặc Yểm lạnh giọng nói.

Minh Ất không để ý tới hắn, tự mình nói ra: ” Phụ thân Bạch Bạch mang nàng từ Mực Đầm về, ta hỏi qua, nếu bởi vì ta nhứng tay vào, làm cho nhân duyên các ngươi đoạn tuyệt, trong nội tâm rất áy náy, thầm nghĩ bồi dưỡng Bạch Bạch cho tốt, bồi thường nàng vì ta mà chịu tổn thương. Không muốn quanh co, hóa ra chỉ là hiểu lầm.”

” Đúng vậy! Ngươi hiện tại lại có cơ hội đối phó ta, không cần nhiều lời, ngươi muốn làm cái gì, nói thẳng ra!” Mặc Yểm không phải đứa ngốc, Minh Ất đã dám ở trước mặt hắn nói ra rõ ràng chân tướng, vậy hắn toan tính hơn nửa không phải là muốn hại hắn, mà là muốn cùng hắn trao đổi điều kiện, đã làm việc giật dây, đã như vậy, cứ ra tay đi!

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
16 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền