Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 122 Có âm mưu (1)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2002 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vân Sơ báo cáo chuyện của Bạch Bạch cùng Mặc Yểm từ đầu chí cuối viết thư cho Minh Ất, Vũ Khúc Tinh Quân cũng viết thư bẩm báo Thiên Đế những gì mình đã nghe đã thấy. Đám sư huynh đệ Thanh Lương Quan cũng không lộ ra nội dung cụ thể điều kiện trao đổi của ước định với Mặc Yểm, cho nên Vũ Khúc Tinh Quân cũng chỉ là viết Bạch Bạch bị bắt và lưu lại bên người Mặc Yểm, Mặc Yểm chẳng biết tại sao ra tay kinh sợ với một đám phản quân địa phủ, cùng với chuyện thắng lợi trên lôi đài địa phủ của đệ tử Thanh Lương Quan.

Thiên Đế để ý một lượt tất cả các chuyện, rất nhanh rút ra kết luận: nhất định là Minh Ất chân nhân phái nữ đồ hồ tinh đi câu dẫn Mặc Yểm, sau đó thành công khiến Mặc Yểm đối với nàng nói gì nghe nấy, ra tay giúp đỡ.

Kết luận này khiến Thiên Đế cao hứng một trận, chỉ có điều trong nháy mắt lại bắt đầu lo sầu: hai huynh đệ này liên thủ, về sau Thiên Đình còn đến lượt Thiên Đế hắn nói sao?

Mặc Yểm không nói đến, Minh Ất chân nhân đối với hắn từ trước đến nay thái độ vẫn là xa cách cao ngạo, mà tiếng tăm của Thanh Lương Quan ở trong suy nghĩ của thần tiên Thiên Đình so với mình còn cao hơn một phần, lần này càng cố gắng xoay chuyển tình thế, chỉ phái mấy đệ tử liền hóa giải được nguy cơ ở địa phủ, chỉ sợ tiếng tăm càng lên cao một tầng, khiến Thiên Đế hắn đối với địa phủ tạo phản hết đường xoay chuyển làm sao chịu nổi?

Hắn mấy năm này từng đợt từng đợt phái binh đến địa phủ, kết quả càng đánh tình thế không thuận lợi càng rõ ràng, đến cuối cùng bị bức đến toàn tuyến buông bỏ quyền thống trị địa phủ, tử chiến đến cùng tử thủ quỷ môn quan.

Mà Thanh Lương Quan phái xuống mấy đồ đệ, liền ngăn cản được trăm vạn quỷ tốt yêu binh ổn định được thế cục, trên lôi đài lại quang minh chính đại đánh bại những yêu ma đầu lĩnh xuất chúng của địa phủ .

Không sợ không biết hàng, chỉ sợ hàng so với hàng, Thiên Đế càng nghĩ trong lòng càng nguội lạnh, hắn không thấy hổ thẹn, chỉ cảm thấy buồn bực!

Không hiểu Minh Ất có biện pháp ngăn lại địa phủ náo động, lại cố tình ra sức khước từ luôn không chịu hết mình, cho đến khi thiên binh thiên tướng bị đánh cho chật vật không chịu nổi sắp sụp đổ mới ra tay, nhưng lại phái mấy đệ tử liền đem náo động tạm thời bình ổn, cái này không phải rõ ràng muốn quét hết mặt mũi của hắn, càng làm cho quyền uy của hắn bị quét hết sao chứ? !

Thiên Đế xưa nay hà khắc thiếu tình cảm, chỉ nghĩ đến người khác không đúng, tuyệt không có tự kiểm điểm vấn đề bản thân, một khi nguy cơ giảm bớt, chuyện đầu tiên đó là nghĩ làm thế nào vớt vát lại thể diện lợi ích, làm thế nào áp chế “Ân nhân” đã giúp đỡ hắn để xây dựng lại quyền uy của mình.

Hắn một mình ở ngự thư phòng vòng vo vài vòng, càng nghĩ càng khó chịu, tiếp tục như vậy, cho dù Minh Ất chân nhân không đến đoạt chức vị Thiên Đế, hắn cũng áp chế không được thủ hạ, mấy bọn tiên nhân đã sớm sinh dị tâm kia, nhất định phải nghĩ ra biện pháp, không thể để hai huynh đệ Minh Ất cùng Mặc Yểm tiếp tục đắc ý được!

Nếu Mặc Yểm cùng Minh Ất giống như trước bình thường không cùng một mâm còn tốt, hiện tại Mặc Yểm không ngờ cùng Thanh Lương Quan hợp tác rồi, đây là sự kiện vô cùng đáng sợ! Từ trước bọn họ bởi vì chuyện tình của một thế hệ mà như nước với lửa, còn có thể hạn chế lẫn nhau, hiện tại Mặc Yểm hiển nhiên là bị tiểu hồ ly tinh nhà Minh Ất kia làm cho mê muội rồi, hắn phải phải làm chút gì đó… Chỉ cần hai huynh đệ này trở lại trở mặt thành thù, liền giải quyết được vấn đề đại nan giải của hắn!

Còn Thanh Lương Quan phát triển lớn mạnh, hừ hừ! Đâu có dễ dàng như vậy!

Thiên Đế tâm sinh một kế, lập tức gọi tới mấy tên hầu cận thân tín, dặn dò như thế như vậy, nhìn bọn họ nhận mệnh lệnh rồi đi, Thiên Đế sờ sờ ba cọng râu dài dưới cằm, lúc sau yên tâm ngồi trở lại ngự án, đắc ý nở nụ cười.

Minh Ất chân nhân lúc này đang ngồi trong hoa viên ở Thanh Lương Quan, nhìn hoa hồng dưới hành lang trầm tư, thị đồng (ngưới hầu nhỏ tuổi) Huyền Thư đối với thói quen này của hắn đã nhìn quen không kỳ lạ, chẳng qua lần này không giống với trước kia.

Từ hai ngày trước chân nhân nhận được thư của bọn đệ tử Vân Sơ, tâm tình liền giống như tốt lên không ít, trước đây chân nhân trong lúc trầm tư, luôn khẽ cau mày, hôm nay lại là hình dáng mi thư nhãn triển (lông mày giãn ra thoải mái, mắt mở to vui vẻ), tâm tình khoan khoái, chắc là việc ở địa phủ rất là thuận lợi.

Nghĩ đến mấy người bọn Vân Sơ rất nhanh sẽ bình an trở về, Huyền Thư cũng vô cùng cao hứng, cho nên khó có được dịp đáp ứng yêu cầu của Tiểu Hắc, đem nó ôm đến trong hoa viên đến phơi nắng.

Một tháng trôi qua, thương thế của Tiểu Hắc cũng tốt lên không ít, nằm ở dưới gối Minh Ất chân nhân đắm mình trong ánh mặt trời, hít mắt lại vẻ mặt như đang hưởng thụ, miêu mao (lông mèo) trên người một màu đen trơn bóng thật là thu hút mọi người.

Minh Ất chân nhân nhớ tới khi còn bé mẫu thân từng nuôi một con hắc miêu, không tự giác duỗi tay sờ sờ Tiểu Hắc, học động tác mẫu thân năm đó giúp Tiểu Hắc vuốt lông. Đây là hắn lần đầu tiên ôn hòa địa thân cận cùng Tiểu Hắc như vậy, Tiểu Hắc tròn tròn chớp chớp đôi mắt mèo, quả thực cảm thấy thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà vừa mừng vừa lo), thiếu chút nữa thoải mái kêu meo meo một tiếng.

Chẳng qua hắn không phải là con hồ ly ngốc Bạch Bạch kia, hắn là một con hắc miêu ưu tú có tính cách, độc lập lại kiên cường, không thể thanh y (vai đào trong hí khúc) mấy cái mà mất hình tượng hướng về phía ngưới khác lấy lòng a dua!

Nhưng mà thật sự rất thoải mái! Dù sao xung quanh cũng không người, Tiểu Hắc quyết định phóng túng một lần, nghĩ như vậy, hắn liền thả lỏng xuống tứ chi mở ra hưởng thụ Minh Ất chân nhân đích thân phục vụ mát xa! Ngoại trừ Bạch Bạch cái con hồ ly ngốc kia, không có người nào có phúc khí này đâu!

Nhớ đến Bạch Bạch , Tiểu Hắc tính tính thời gian, mở miệng hỏi thăm: “Chân nhân, Bạch Bạch qua hai ngày nữa là trở lại rồi chứ!”

“Ừ, ngươi rất nhớ mong nàng sao?” Vẻ mặt Minh Ất chân nhân hoà nhã, giống như buông xuống được một cái gánh nặng thật lớn, bộ dạng thể xác và tinh thần thả lỏng.

“Ai, ai nhớ mong cái con hồ ly ngốc kia chứ !” Tiểu Hắc cứng miệng nói.

“Bạch Bạch chỉ là không hiểu thế sự, học phép thuật vô cùng thông minh.” Minh Ất chân nhân khó được có nói lời nói hào hứng như thế, không quên vì tiểu nữ đồ mà biện bạch một chút.

“Ta thông minh hơn nàng, chân nhân người nếu thu ta làm đồ đệ, sẽ biết ngay!” Tiểu Hắc rất biết nắm chặt cơ hội.

“Vận mệnh của ta đã định trước chỉ có bảy đệ tử, nếu ngươi muốn học phép thuật, cũng không nhất định phải làm đệ tử của ta.”

“Thực sự có vận mệnh đã định trước chuyện này?” Tiểu Hắc buồn bực, thầm nghĩ: sao cái con hồ ly ngốc Bạch Bạch kia mệnh lại tốt như vậy chứ?

Minh Ất chân nhân bỏ tay ở trên người Tiểu Hắc dừng một chút, nói: “Từ trước ta cũng đã hoài nghi qua, chẳng qua hiện tại ta đã tin rồi.”

“Hả? Vì sao hiện tại lại tin?” Tiểu Hắc từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, không lớn không nhỏ quen rồi, khó được Minh Ất chân nhân có lòng thanh thản cùng hắn nói chuyện phiếm, không khỏi truy hỏi kỹ càng sự việc.

Minh Ất chân nhân cười mà không đáp, tâm tư đã bay đến trên người Bạch Bạch cùng Mặc Yểm ở âm ty địa phủ, còn hai ngày, các đệ tử sẽ trở về, Mặc Yểm cũng sẽ đến, hai người bọn họ, từ hơn một nghìn năm trước, sau khi Mặc Yểm đại náo Thiên Đình, cũng chưa có lại gặp nhau qua, chẳng biết vị đại ca này lần tới tiếp xúc với ý của hắn rồi sẽ có biểu tình gì đây…

Biểu tình của Mặc Yểm rất khó nhìn, nghĩ đến Minh Ất nắm được tâm lý Bạch Bạch, chắc chắn đối với công phu sư tử ngoạm của mình, chẳng biết sẽ có yêu cầu gì quá mức, trong lòng liền tức giận phi thường.

Nhưng Bạch Bạch một bộ dáng vô tội, đối với chuyện Minh Ất lợi dụng nàng hoàn toàn không biết gì cả ( mà biết cũng sẽ không tin), vẫn khờ dại chờ mong hai ngày nữa trở lại Thanh Lương Quan gặp nhau cha mẹ sư phụ .

Nghĩ lại, Minh Ất nếu là có đòi hỏi gì còn tốt, ít nhất như vậy mười phần chắc chín có thể trao đổi được Bạch Bạch, chỉ sợ Minh Ất vô dục vô cầu (không có ham muốn gì), toàn tâm toàn ý dùng mánh khóe đối với hắn, phá hư quan hệ của hắn với Bạch Bạch.

Ngày đó ngoài Mặc Đàm ngộ thương (lỡ tay làm thương) phụ thân Bạch Bạch, Bạch Nguyên Tùng, Mặc Yểm tự biết muốn lấy được sự đồng ý của người nhà Bạch Bạch, cưới Bạch Bạch về nhà chỉ sợ phải muốn hao phí một phen công phu, tốt nhất là có Minh Ất đứng giữa hòa giải liền đơn giản hơn nhiều rồi, cho nên Minh Ất sẽ đề ra điều kiện gì trao đổi… Khai thiên sát giá lạc địa hoàn tiền là được.

Dù sao bất luận như thế nào, Bạch Bạch hắn nhất định phải cưới rước về nhà!

(DG: 开天杀价落地还钱:Khai thiên sát giá lạc địa hoàn tiền: Lúc đầu người bán sẽ ép giá bằng cách đưa ra một cái giá trên trời, người mua cũng rất tự tin mà đưa ra một cái giá thấp hơn biểu hiện mình có con mắt biết nhìn hàng, cuối cùng người mua đưa ra một cái giá cao hơn một chút coi như cho người bán một chút thể diện biểu thị một chút nhượng bộ của mình để cho người bán cũng vui lòng mà bán hàng cho mình. Đây là một thủ pháp rất hay dùng của người Trung Quốc khi mua bán-Tra nghĩa trên 1 trang tìm đc trên Baidu.com )

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự