Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 107 Lấy vợ hồ ly

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2512 chữ · khoảng 9 phút đọc

Mặc Yểm không có khả năng thả Bạch Bạch cùng Vân Cảnh đi, Vân Cảnh tuy không phải thật tâm muốn dẫn đi Bạch Bạch, nhưng biểu hiện ra tư thế mười phần, cục diện lần nữa lâm vào giằng co.

” Ngươi vụng trộm lẻn đến nơi này là muốn làm cái gì?” Mặc Yểm tỉnh táo lại, hắn nhanh chóng thoáng cái cân nhắc tình huống, vừa rồi hắn ý đồ dùng chú đi cưỡng chế Bạch Bạch phục tùng, hiện tại thất bại trong gang tấc, kỳ thật cũng không lo lắng Vân Cảnh, nhưng nếu như hắn giết người này, Bạch Bạch nhất định sẽ liều chết không theo, đến lúc đó bọn họ sẽ trở lại trạng thái giằng co như trước, thật vất vả cùng Bạch Bạch khôi phục quan hệ hài hòa, lại thoáng cái lại rút lui trở về, Mặc Yểm thật sự rất không cam tâm, đồng thời lại âm thầm hối hận chính mình lúc trước xúc động.

Trước hết nghĩ biện pháp đem Bạch Bạch lừa cho tốt là được rồi, về phần Vân Cảnh này…… Nghĩ cách đem hắn đuổi đi rồi nói sau, bên người Bạch Bạch không có người Thanh Lương Quan, sẽ không quật cường khó chơi như vậy……

Vân Cảnh cười rất là vô lại, nói:” Chúng ta đáp ứng cho Tiểu sư muội lưu lại một tháng, chưa nói chúng ta không thể tới xem nàng nha! Ý sư phụ muốn sư huynh đệ chúng ta dạy bảo Bạch Bạch pháp thuật, ta đến là dạy tiểu sư muội nhà ta luyện công.”

Mặc Yểm cười lạnh một tiếng nói:” Bạch Bạch học pháp thuật làm cái gì, cho dù muốn học, ta dạy nàng là được.”

Vân Cảnh nói:” Ngươi ngoại trừ khi dễ nàng, miễn cưỡng nàng làm chuyện không thích làm, khi nào thì đã dạy nàng? Ngươi là hận không thể đem nàng một mực ngốc nghếch hồ hồ mới tốt cho ngươi khống chế nàng nha.”

Mặc Yểm lạnh lùng nhìn hắn, không thể không thừa nhận, trong đáy lòng chính mình quả thật có nghĩ qua ý nghĩ như vậy.

” Tiểu sư muội không phải sủng vật của ngươi, nếu như ngươi thiệt tình yêu mến nàng, yêu quý nàng, tôn trọng nàng, nói không chừng chúng ta còn có thể suy nghĩ đem Tiểu sư muội gả cho ngươi, nhưng nếu ngươi nếu tiếp tục thầm nghĩ chiếm cứ nàng bên người tùy ý đùa bỡn khi dễ như vậy, hừ hừ! Vài sư huynh đệ chúng ta tuy đánh không lại ngươi, cũng muốn liều mạng với ngươi!” Vân Cảnh hai tay ôm ngực, thần sắc nghiêm túc đoan chính khó có được.

Đem Bạch Bạch gả cho hắn?

Mặc Yểm trên mặt bình tĩnh, trong nội tâm xác thực như bị sét đánh, hắn cũng không từng nghĩ tới đem Bạch Bạch coi như thê tử……

Bạch Bạch từ khi xuất hiện ở trước mặt hắn, đa số đều là một cục lông xù, một bạch hồ ly nho nhỏ không hề có tính uy hiếp, hắn yêu mến nàng, sủng ái nàng, hy vọng nàng một mực làm bạn tại bên người, nhưng chỉ là thích như con người đối với động vật đáng yêu, mà không phải cảm tình người với người, muốn nói là yêu…… Con người làm sao sẽ yêu một con hồ ly được?

Bạch Bạch biến thành người, quả thực là tuyệt sắc khó gặp, là cực phẩm tất cả nam nhân tha thiết ước mơ, khờ dại tinh khiết lại nhiệt tình tràn trề, nhưng trong khi bọn họ ở chung, Bạch Bạch chỉ có cùng hắn thân mật mới có thể biến thành bộ dáng người, người Bạch Bạch thật hấp dẫn như vậy — thuần túy trong lúc đó chỉ là hấp dẫn khác phái. Cái này nói là yêu, không bằng nói là hấp dẫn.

Mặc Yểm không rõ cảm tình chính mình đối với Bạch Bạch, có trân ái đối với sủng vật cũng có khao khát nam nhân đối với nữ nhân, nhưng là nam nữ hoan ái…… Hắn cũng không xác định, hắn chỉ biết là, thời gian Bạch Bạch ở bên người, hắn cảm thấy ôn hòa, cảm thấy thỏa mãn, cảm thấy cần, cảm thấy lòng có lo lắng…… Nói tóm lại, cảm giác rất tốt, tôt đến mức hắn không muốn lại đối mặt với khả năng không có Bạch Bạch.

Bất tri bất giác trong lúc đó, hắn đột nhiên phát hiện, Bạch Bạch trong suy nghĩ của hắn đã giữ lấy vị trí cực kỳ trọng yếu, hơn nữa vô luận hắn cố gắng như thế nào đều không thể bỏ.

Đúng là bởi vì phát hiện điểm này, cho nên hắn mới cảm thấy sợ hãi, hắn muốn tiếp tục có được Bạch Bạch, lại sợ Bạch Bạch sẽ trở thành vũ khí thương tổn hắn — Bạch Bạch cũng không ý thức được mình kỳ thật có thể đơn giản thương tổn đến bản lĩnh của Mặc Yểm.

Cho dù Mặc Yểm cường đại như thế nào, Bạch Bạch đã nắm giữ trong lòng của hắn một chỗ cực yếu đuối không muốn người biết.

Hắn biết rõ Bạch Bạch đối với chính mình cũng không phải là không có cảm tình, tuy nhiên không nhất định là chuyện yêu, nhưng chỉ cần đem Bạch Bạch giữ ở bên người, một ngày nào đó, hắn có thể làm cảm tình Bạch Bạch đối với hắn cũng sâu đậm đến không cách nào rời hắn đi.

Hơn nữa chỉ cần hắn nắm giữ Bạch Bạch trong tay, cũng không có người có thể lợi dụng nàng đến thương tổn hắn!

Chỉ là vì sao hết lần này tới lần khác Bạch Bạch lại cùng người Thanh Lương Quan có chỗ liên quan?! So với việc là thân nhân sư trưởng của Bạch Bạch, mình quả thật cũng không có lập trường lưu lại Bạch Bạch bên người, nhưng nếu như Bạch Bạch trở thành thê tử của hắn, hắn chẳng phải có thể danh chính ngôn thuận có được nàng?

Cái gì yêu hay không yêu không quan trọng, quan trọng là …, Bạch Bạch sẽ hoàn toàn là của hắn, cha mẹ sư trưởng của nàng từ nay về sau đối với nàng mà nói đều trở thành” người ngoài”! Tuy chỉ là một hình thức, nhưng có những tình huống hắn không tiện trừ những người này, hình thức này có thể khiến những người này không hề tùy ý nhảy ra cản trở chuyện của bọn họ.

Lấy Bạch Bạch làm vợ, tựa hồ chủ ý là rất không tồi!

Mặc Yểm nghĩ đi nghĩ lại, nhịn không được cúi đầu nhìn tiểu hồ ly tuyết trắng bên cạnh thút tha thút thít, lấy tiểu hồ ly làm vợ? Cảm giác rất cổ quái, nhưng nghĩ đến chuyện này đại biểu cho việc hắn có thể danh chính ngôn thuận có được Bạch Bạch cả đời, một chút cảm giác quỷ dị lập tức bị vứt ra sau đầu.

Chẳng qua việc cấp bách là đem Bạch Bạch trấn an cho tốt, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của tiểu hồ ly từng trận truyền đến, khiến cho Mặc Yểm tâm phiền ý loạn, một lòng chỉ muốn đem Vân Cảnh đuổi đi, hảo hảo chuyên tâm đối phó nàng.

” Ngươi đến rồi thì cũng cùng Huyền Minh ma bức đi đến Quỷ Môn quan đi một chuyến, ngươi đi nói với sư huynh đệ ngươi, việc liên quan tới chuyện thương lượng với phản quân, sự tình khẩn cấp, để bọn họ lập tức đến đây.” Mặc Yểm lập tức ném ra cớ có sẵn đuổi người.

Vân Cảnh liếc mắt nói: “Thương lượng? Có cái gì thương lượng? Chẳng lẽ ngươi còn muốn tạo cơ hội cho những yêu ma quỷ quái kia?” Muốn đem hắn lừa gạt đi, không dễ dàng như vậy.

” Ngươi không đi cũng được, cho tới hôm nay, chuẩn bị tiến đến đánh Quỷ Môn quan đã có ba mươi tám chi phản quân, đến lúc đó xảy ra điều gì nhiễu loạn, các ngươi cũng đừng tới tìm ta là được.” Mặc Yểm biết rõ những này đệ tử Thanh Lương Quan cho tới bây giờ đều là một bộ đức hạnh lấy thiên hạ là trách nhiệm của mình, chỉ cần quan hệ đến ” Chính sự” trong suy nghĩ của bọn họ, bọn họ đều lấy đại cục làm trọng.

“Này này, lúc trước chúng ta đáp ứng làm cho Bạch Bạch lưu lại, chính là đã nói ngươi phụ trách không để những yêu ma quỷ quái kia lao ra Quỷ Môn quan!” Vân Cảnh kháng nghị đứng dậy. Căn cứ hắn mấy ngày liên tiếp nhìn lén tư liệu, Mặc Yểm nói được thật là làm được, hắn cũng thừa nhận, tình thế Địa phủ bây giờ so với bọn hắn phỏng chừng ác liệt còn xa.

” Nhị sư huynh kia của ngươi không phải nói, không cầu ta thay các ngươi gánh chịu trách nhiệm trấn thủ Quỷ Môn quan?” Mặc Yểm cũng dứt khoát đùa giỡn ỷ lại.

Vân Cảnh tức giận, đây rõ ràng là lời nói khách khí, hơn nữa Vân Khởi còn có nửa câu dưới, muốn hắn đối xử Bạch Bạch tử tế, hắn đã làm gì? Nhưng lúc này cãi cọ đối với hắn không hề tốt, hắn cũng biết Mặc Yểm không thể vô lí lưu lại Bạch Bạch, đáp ứng thay bọn họ cam đoan Quỷ Môn quan bình an tuy nói là điều kiện trao đổi, nhưng nếu như Mặc Yểm muốn lật lọng, bọn họ cũng không làm gì được hắn, hợp lực sáu người sư huynh đệ bọn họ, cũng không đoạt Bạch Bạch trở về, huống chi, Bạch Bạch mặc dù là sư muội thân thiết của bọn họ, nhưng là so với việc thái bình tam giới ở Quỷ Môn quan, bọn họ cũng không khỏi giải quyết trước người sau.

Vân Cảnh mắt đảo đảo nói: “Được rồi! Cãi cọ vô ích, ngươi để cho ta cùng sư muội nói vài lời ta liền trở về thỉnh các sư huynh tới.”

Mặc Yểm rất không nguyện ý, lần trước Vân Khởi cùng Bạch Bạch nói một câu, Bạch Bạch liền không chịu hóa ra hình người cùng mình thân mật, hiện tại sau khi Vân Cảnh nói vài câu, trời biết lại xúi giục Bạch Bạch làm gì?! Nhưng hiện tại bộ dáng Bạch Bạch khóc vô cùng đáng thương, có lẽ Vân Cảnh cùng nàng nói vài lời, nàng sẽ khá hơn một chút…… Nghĩ đến cái này trong lòng của hắn lại càng căm phẫn nhưng cuối cùng tâm tình đau lòng Bạch Bạch chiếm thượng phong, vì vậy thu hồi pháp thuật ngăn cản Bạch Bạch, nói:” Có chuyện nói mau, nói xong mau cút!”

Bạch Bạch phát hiện trước mặt không có ngăn cản, nhảy lên liền nhào vào trong ngực sư huynh, Vân Cảnh ôm lấy Bạch Bạch, dư quang khóe mắt quả nhiên thấy Mặc Yểm một bộ trông thấy lão bà yêu đương vụng trộm bộ dáng như ăn thịt người, trong nội tâm thầm cảm thấy vui mừng, vụng trộm đắc ý.

Cúi đầu dùng pháp thuật đối Bạch Bạch mật ngữ nói:” Tiểu sư muội đừng khóc, không cần sợ Mặc Yểm, hắn không dám làm gì ngươi đâu. Kỳ thật hắn sợ ngươi khóc, nếu khi hắn dễ ngươi, ngươi khóc cho hắn xem.”

Bạch Bạch kinh ngạc nói: “Thật sự? Sao ta không biết?”

” Tin tưởng sư huynh, hắn tuy nhìn về bề ngoài rất hung, nhưng trong nội tâm rất để ý ngươi, ngươi muốn cho hắn nghe lời ngươi nói, đối với hắn làm nũng là được rồi. Nhưng không thể để cho hắn tùy tiện chiếm tiện nghi nha!”

” Chiếm tiện nghi?” Bạch Bạch không hiểu lắm.

” Tựa như vừa rồi vậy, hôn ngươi, sờ ngươi, thoát quần áo của ngươi nữa!”

” Nhưng pháp lực rất lợi hại, ta khống chế không được……” Bạch Bạch rất buồn bực, nàng đã rất cố gắng, vì sao trước mặt Mặc Yểm vẫn là vô dụng như vậy?

Vân Cảnh nhìn ra tâm tư của nàng, an ủi:” Ngươi mới tu luyện vài ngày? Không có khả năng một bước lên trời. Nghe lời sư huynh, không cần phải cùng hắn cứng ngắc đối nghịch, bằng không ngươi chỉ có hại!”

” Hắn khi dễ ta làm sao bây giờ?”

” Khóc cho hắn xem!” Vân Cảnh nói:” Nữ nhân đối phó nam nhân có ba đại tuyệt chiêu, một khóc hai náo ba thắt cổ! Hai chiêu sau khá khó khăn, dễ dàng tầm thường, ngươi cũng không cần học.”

” Nói xong chưa?!” Mặc Yểm nhẫn nại đã đạt tới cực hạn.

Vân Cảnh sờ lên đầu Bạch Bạch, lại muốn thay Bạch Bạch lau đi nước mắt trên mặt, đột nhiên cảm giác được trong ngực nhẹ hẫng, nháy mắt Bạch Bạch đã rơi vào trong ngực Mặc Yểm. Bạch Bạch kinh hoảng đã nghĩ giãy dụa, Vân Cảnh vội vàng nói:” Nhớ rõ lời sư huynh nói! Sư huynh quay về đảm nhiệm chức vụ, không cần sợ!”

Bạch Bạch nghĩ nghĩ, dừng lại giãy dụa, ỉu xìu ghé vào trong ngực Mặc Yểm, không hề động. Vân Cảnh hướng về bọn họ giương tay lên nói:” Gặp lại sau!” Nói xong chân đạp tường nhẹ như mây lướt qua đầu tường hướng Quỷ Môn quan bay đi, động tác trong lúc đó không quên bảo trì tư thái tiêu sái phong tao quen có.

Tốt nhất vĩnh viễn đừng gặp! Mặc Yểm trong nội tâm thầm mắng. Cúi đầu thấy Bạch Bạch đã không hề khóc, cao hứng thoáng cái lại buồn bực, tiểu hồ ly hỗn đản chỉ biết nghe những lời sư huynh kia, như thế nào không thấy nàng nghe lời của mình như vậy?!

Mặc Yểm ôm Bạch Bạch đi trở về hậu điện, Bạch Bạch vào gian phòng liền nhảy đến đệm gấm hoa nhỏ trên giường, lưu cho Mặc Yểm một cái bóng lưng hồ ly chán chường.

Tiểu tử kia tính tình thật đúng lớn! Nhưng Mặc Yểm cũng không tức giận, ngược lại cảm thấy may mắn, nếu như Bạch Bạch bởi vì chuyện vừa rồi còn đối với hắn nơm nớp lo sợ, sợ hãi kháng cự, vậy hắn mới thật sự phải phiền não.

Hắn đã rất hối hận lúc trước xúc động dùng chú đe dọa Bạch Bạch, hắn muốn tiểu hồ ly thân cận ỷ lại hắn, lại không muốn nàng đối với hắn làm bất hòa sợ hãi…… Vân Cảnh lúc kia xuất hiện, hắn tuy sinh khí, nhưng bây giờ nghĩ lại, có chút cảm kích hắn” Phá hư”.

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự