Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 62 Chương 59-2

Bạn đang đọc Độc Thê Không Dễ Làm của Vụ Thỉ Dực

Phiên bản Dịch · 2548 chữ · khoảng 9 phút đọc

editor: Nyanko

Sau khi nói xong việc này, hai người khôi phục lại dáng ngồi ban đầu, lắng nghe mấy vị thế gia phu nhân khác nói chuyện. Bọn họ đều là nàng dâu, còn không có tạo ra vòng xã giao của riêng mình, đối với giới phụ nhân thì chưa quen thuộc lắm, không nên lắm miệng, lắng nghe cũng có thể nghe được rất nhiều tin tức hữu dụng.

một lát sau, người tiến đến chúc mừng càng ngày càng nhiều, từ giữa cũng có thể nhìn ra uy thế của phủ Trung Võ tướng quân, hơn nữa trong phủ bọn họ còn có vị Phò mã của công chúa được sủng ái cực kỳ nữa. Vậy nên quan viên kinh thành đều cực kỳ nể tình, quan hệ họ hàng đều tới, không có tới cũng đưa lễ trọng đến đây, ngay cả Thái tử cũng rất nể tình mà dẫn Thái tử phi đến.

Chẳng qua hôm nay người tới phần lớn là hàn huyên, sau đó sẽ hướng lão thái quân dò hỏi tình huống thân thể của Đại công chúa như thế nào, rồi lại một bên hỏi một bên nhìn về phía A Bảo, làm trong lòng A Bảo cực kỳ buồn bực. Tuy biết rằng bọn họ chỉ muốn chứng thực nàng và nam nhân của nàng có thật đã chống lại Đại công chúa hay không, chính là xem nhiều như vậy, sẽ làm nàng cảm thấy bọn họ như đang chất vấn nàng vậy.

Chờ sau khi đón tân nương tử bái đường, A Bảo cùng với những người khác đi tân phòng nhìn nương tử mới vào cửa.

Võ Hạo là đích thứ tử đại phòng phủ tướng quân, Võ Hạo cũng giống như phụ huynh, vào quân doanh nguyện trung thành với đất nước. Chẳng qua mấy năm nay chiến sự Tây Bắc cũng không nhiều, vậy nên phần lớn thời điểm hắn vẫn ở lại kinh thành, thuận tiện thay phụ huynh ở Tây Bắc hiếu thuận tổ mẫu. Võ Hạo có chức ở Binh bộ, tuy rằng không cao như phụ huynh, chẳng qua cũng xem như là thanh niên đầy hứa hẹn.

A Bảo nhìn Lý Minh Phượng, vẫn như cũ là gương mặt trang điểm theo kiểu Nhật không rõ mặt, xem vẻ mặt muội ấy thẹn thùng thoả mãn, thì biết muội ấy rất hài lòng với Võ Hạo.

“Ngũ tỷ tỷ.” Thừa dịp không người chú ý, Lý Minh Phượng nói nhỏ với A Bảo: “Lúc trước mẫu thân vì muội đã an bài cho gặp Võ nhị công tử. Mặc kệ về sau thế nào, muội cũng sẽ không hối hận. Chuyện của Bảo Hoa công chúa, Ngũ tỷ cũng không cần lo lắng.”

A Bảo vỗ vỗ tay nàng, trong lòng thở dài, nơi nào có thế không lo lắng được chứ.

Khi nhập cuộc yến tiệc, Thái tử phi và A Bảo là vương phi ngồi ở thủ vị, cùng bàn với lão thái quân. Sau khi chúc mừng lão thái quân vài câu, A Bảo cười nói: “Lão thái quân, không dối gạt người, tình cảm từ nhỏ giữa ta và lục muội cực kỳ tốt. hiện nay muội ấy gả lại đây, vốn dĩ trong lòng có chút lo lắng. Chẳng qua vừa thấy lão thái quân và tướng quân phu nhân, biết hai người đều là trưởng bối tâm tư thiện lương, trong lòng ta cũng an tâm. Muội ấy còn trẻ, nếu có làm gì không tốt, còn thỉnh lão thái quân và tướng quân phu nhân dạy dỗ muội ấy.”

Lão thái quân và tướng quân phu nhân vừa nghe lời này thì biết Tấn vương phi là đang chống lưng cho muội muội nhà mình, lập tức trong lòng có chút đắng.

thật ra nếu không có chuyện đại công chúa trước đây, lời nói hôm nay của Tấn Vương phi, bọn họ cũng chỉ biết cười nhẹ. Tức phụ đích thứ tử không thể so với trưởng tức, trách nhiệm không có lớn như vậy, cho dù làm không tốt cũng sẽ không bị trách mắng quá nặng nề. Hơn nữa bọn họ cũng không phải là người hà khắc gì, tất nhiên sẽ không làm khó xử tức phụ nhà mình. Chỉ là hiện tại phía trên còn có vị đại công chúa mà Tấn Vương phi đã đắc tội, việc này lại thành khó nói, chỉ sợ phủ Trung Võ tướng quân bị kẹp ở giữa khó xử rồi.

Những người khác nghe được lời này thì mờ mịt mà nhìn A Bảo. Thầm nghĩ không nhìn ra được người thoạt nhìn ôn hoà như Tấn Vương phi cũng dám nói rõ muốn đối nghịch cùng với Đại công chúa, chẳng lẽ nàng thật sự không sợ Đại công chúa chạy đến mách lẻo trước mặt Chính đức đế hay sao?

Mọi người ở yến hội cân nhắc suy nghĩ, thời gian qua đi, chờ mọi người ăn không sai biệt lắm, đám người Thái tử phi và A Bảo đứng dậy cáo từ. Lão thái quân và tướng quân phu nhân vẫn luôn giữ lại, sau mới sai người đưa bọn họ ra ngoài.

Chỗ của nam nhân bên kia, đám người Thái tử, Tề vương cũng đang cáo từ mấy người Võ Liệt, rất nhanh mọi người cùng gặp lại.

“Ngũ hoàng đệ, Lục hoàng đệ, hai người cũng muốn đi thăm Bảo Hoa sao?” Thái tử hỏi, thấy hai người gật đầu, cười nói: “Vừa hay, cùng đi đi, cũng xem như là có bạn.”

“Ai muốn có bạn cùng huynh…” Tề vương lẩm bẩm một tiếng, bị Kim Cảnh Hi kéo tay áo, đem lời nói còn lại nuốt trở về.

Tiêu Lệnh Thù vẫn là bộ dạng lãnh đạm như trước, thời điểm A Bảo đến đây, duỗi tay chỉnh lại cây trâm hoa trên đầu nàng. một màn này làm mọi người ở đây đều sững sờ, chẳng qua khi Tiêu Lệnh Thù lạnh lùng nhìn qua, rất nhanh mọi người chuyển tầm mắt, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi sẽ có những ý tưởng khác.

Ừm, nhìn không ra được nam nhân lạnh lùng vô tình như vậy sẽ có hành động dịu dàng như thế.

Ba đôi phu thê tới đây là để uống rượu mừng, lúc này cùng làm bạn đồng hành đến phủ đại công chúa thăm bệnh.

Chẳng qua thời điểm bọn họ tới cửa, phát hiện trong phủ Đại công chúa có khách, phu thê Hiền vương và Ninh vương đã đến đây trước bọn họ một bước để thăm Đại công chúa, lúc này đang ở bên trong bồi Đại công chúa nói chuyện.

“Nhị đệ và Thất đệ cũng đến đây?” Thái tử hỏi ma ma dẫn đường.

Vị ma ma kia là người tâm phúc nhất của Đại công chúa, chán ghét nhìn Tiêu Lệnh Thù, mới đáp: “Hồi Thái tử điện hạ, Hiền vương và Ninh vương điện hạ cùng với hai vị Vương phi đã đến đây từ sáng sớm, lúc này đang ngồi nói chuyện giải sầu với công chúa.” So sánh hai vị Vương gia từ sáng sớm đã tới đây, còn ba vị này bây giờ mới tới, ở trong mắt ma ma là biểu hiện bất kính với Đại công chúa, càng thêm buồn bực.

“Thân mình Bảo Hoa không sao chứ?” Vẻ mặt Thái tử vui vẻ hỏi.

“Nhanh như vậy sao? Mệnh cũng quá tốt rồi!” Cái tên gấu con Tề vương này lại muốn tìm đường chết rồi.

Quả nhiên lời này tuy rằng được nói nhỏ, nhưng mọi người ở đây đều nghe rành mạch, vị ma ma kia mở to mắt nhìn, lộ biểu tình “các ngươi như thế nào lại độc ác như vậy” mà nhìn đám người Tề vương và Tiêu Lệnh Thù, run giọng nói: “Tề vương điện hạ, công chúa chính là hoàng tỷ của ngài, như thế nào ngài có thể nói vậy chứ?”

Tề vương mắt trợn trắng, cười nhạo nói: “Bổn vương nói cái gì? Lão ma ma như ngươi đừng cho là ta không biết ngươi đang nghĩ gì. Lời này ngươi nói cũng không cảm thấy thẹn hả? Sao không nghĩ lại năm đó đại hoàng tỷ đánh bổn vương và Ngũ hoàng huynh, đánh đến mức nằm trên giường sốt cao không lui, tỷ ấy thì ở nơi nào chứ? Tỷ ấy sẽ có nửa điểm áy náy sao? nói không chừng… Đại hoàng tỷ như thế nào lại không yêu quý huynh đệ mà ra tay với chúng ta, tất nhiên là do mấy ma ma độc ác các ngươi lắm miệng ở bên cạnh xúi giục đi! Tốt, tốt lắm, bổn vương phải đi về báo với phụ hoàng, đem mấy người vô cớ sinh sự như các ngươi, xúi giục tình cảm tỷ đệ của chúng ta, tất cả đều đưa đến am Tịnh Linh đi cải tạo!”

Thấy vẻ mặt Tề vương không có ý tốt mà nhìn mình chằm chằm, sắc mặt vị ma ma kia chuyển biến, vừa hận vừa sợ mà nhìn hắn. Am Tịnh Linh trong lời Tề vương là am ni cô theo danh nghĩa hoàng gia, bên trong ngoại trừ ni cô còn có rất nhiều hoàng thất nữ quyến và nô tỳ phạm tội. Hơn nữa ni cô nơi đó cũng không từ bi chút nào, có thể nói, vào nơi đó, đừng nghĩ đến chuyện sống sót trở ra. Ngay cả có thể sống sót mà trở ra thì người cũng đã không nhìn ra hình người rồi.

May mắn, Thái tử ra mặt nói: “Lục hoàng đệ, đừng náo loạn.”

Vị ma ma kia cũng biết Tề vương là người thích càn quấy, để ý đến hắn ngược lại hắn sẽ càng nắm người không buông, tuy rằng trong lòng có tức giận, nhưng cũng không dám đi khiêu khích hắn, ngược lại trừng mắt nhìn Tiêu Lệnh Thù, tức giận nói: “Công chúa nói, nếu là Tấn vương điện hạ và Tấn vương phi đến thì ngài ấy không muốn gặp.” Bà ta không hề che dấu đôi mắt đầy cừu hận.

Trời, thật là quá kiêu ngạo rồi! A Bảo rất muốn một chân đá qua, cho cái tên nô tài kiêu ngạo như vậy biết thế nào là đẹp mắt.

Tiêu Lệnh Thù trả lời là trực tiếp một chân đá qua - không kèm lời giải thích.

“…”

hắn đã sớm không vừa mắt với loại ma ma dám can đảm hạ dĩ phạm thượng như này, thế nhưng cũng dám trừng mắt nhìn hắn và A Bảo.

A Bảo cũng tương tự nhìn loại ma ma này không vừa mắt, thấy Tiêu Lệnh Thù ra tay, hai mắt lập tức sáng lấp lánh nhìn hắn. Ngón tay Tiêu Lệnh Thù giật giật, khắc chế nỗi xúc động muốn sờ đầu nàng như sờ đầu Trà Trà giống nhau.

Tương tự, Tề vương cũng dùng vẻ mặt sùng bái mà nhìn hắn, chỉ có Thái tử và Thái tử phi thật bất đắc dĩ.

Ma ma kia khi bị đá ngã ra sau, phát ra âm thanh như heo bị chọc tiết, cực kỳ thê lương. Rất nhanh đã có mấy thị nữ ma ma khác chạy tới, nhìn đến ma ma kia ngã trên đất ôm ngực, sắc mặt biến đổi, vội vàng tiến lên thỉnh an mấy vị chủ tử ở đây.

thật ra nô tài trong phủ Đại công chúa có thể kiêu ngạo như vậy cũng có nguyên nhân. Tục ngữ nói, chủ nhân thế nào thì nô tài thế đó. Đại công chúa được sủng ái bao nhiêu năm nay, dựa vào khí thế của nàng ta, mấy ma ma nha hoàn kia thậm chí còn kiêu ngạo hơn quan lại thế gia tiểu thư, hoành hành ngang ngược không cố kỵ, hoàn toàn không đem người khác để vào mắt. Mà Đại công chúa cũng cảm thấy người của nàng ta như vậy là đại biểu cho thể diện của nàng ta, càng cổ vũ cho bọn nha hoàn ma ma có khí thế như vậy.

Chỉ là, gặp phải chủ nhân hung tàn như Tiêu Lệnh Thù, thật sự là kiêu ngạo không nổi.

Mọi người đồng thời quỳ xuống, cũng không dám hô hấp mạnh.

“Ồn ào!” Tiêu Lệnh Thù có chút không vui nói, “Lại gào trực tiếp cắt đầu lưỡi.”

“…”

Thanh âm tru như heo kia hoàn toàn im bặt, so với thánh chỉ còn dùng tốt hơn. Đương nhiên cũng bởi vì vẻ mặt của hắn hoàn toàn không giống như là nói giỡn.

Mặt khác mấy người ma ma nha hoàn đang quỳ hai mặt nhìn nhau, trong đó có một nha hoàn diện mạo xinh đẹp lấy hết can đảm nói: “Tấn vương điện hạ, nơi này là phủ công chúa, người không thể…” Vừa nói vừa nhìn phải đôi mặt lạnh lùng như như băng của hắn, gian nan khó nói thành lời.

Sau lại có một vị ma ma mặt mày nghiêm túc nói: “Thái tử điện hạ, Thái tử phi, công chúa đã phân phó, nếu là vết thương này là vì Tấn vương điện hạ ban tặng, cho nên thật sự không muốn gặp Tấn Vương chút nào. Còn thỉnh chư vị đừng làm khó dễ bọn nô tỳ.”

Tề vương lập tức quát lên, “Các ngươi thật là mấy lão chủ chứa to gan lớn mật mà, đại hoàng tỷ như thế nào sẽ nói những lời này nọ như vậy. Nhất định là các ngươi dĩ hạ phạm thượng, tự mình chủ trương. Người tới, đem bọn họ trói lại đưa đến am Tịnh Linh cải tạo lao động cho tốt.”

Tất nhiên là không ai động đậy.

Tề vương lập tức nghẹn khuất, giận mắt trừng đám thị vệ kia, hắn chỉ dẫn theo hai người thị vệ đến đây, người khác không phải là người của hắn dĩ nhiên là không ai nghe lời. Sau đó nhìn về phía Tấn vương, nói: “Ngũ hoàng huynh, huynh thấy thế nào?”

Tiêu Lệnh Thù khó có được mà gật đầu phối hợp. Ngay lúc hắn gật đầu, năm người thị vệ tiến lên hành lễ, một bên vặn trụ tay của nhóm nha hoàn ma ma, ngay khi bọn họ phát ra tiếng thét chói tai, lập tức dùng váy bọn họ che miệng lại, lộ ra quần ở bên trong.

“…”

Mọi người xem trợn mắt, thật là lưu manh mà!

Tiêu Lệnh Thù vẫn là bộ dạng bình tĩnh như cũ, dường như cũng không cảm thấy phủ vệ của mình lưu manh như vậy có gì là không đúng.

Lời tác giả: Tấn Vương và Tề vương là một tổ hợp quái dị: Tề vương thích nói chuyện, Tấn vương thích động thủ, thật là hoà hợp đến hoàn hảo, chương sau tiếp tục phối hợp ~~

Còn A Bảo ấy à, có nam nhân ở phía trước ra tay, nàng đứng xem diễn là tốt rồi, thuận tiện làm cổ động viên, chương sau nàng tiếp tục cổ vũ~~

Bạn đang đọc Độc Thê Không Dễ Làm của Vụ Thỉ Dực
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự