Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 59 Chương 58

Bạn đang đọc Độc Thê Không Dễ Làm của Vụ Thỉ Dực

Phiên bản Dịch · 2157 chữ · khoảng 7 phút đọc

Editor: Nyanko - Cungquanghang

Vốn dĩ là khởi hành đi thôn trang, bởi vì lão phu nhân đã đến đây nên không thể dời lui thời gian.

A Bảo sai người đi thỉnh an lão phu nhân vào cửa, đồng thời cũng tự mình ra ngoài đón, mặt Tiêu Lệnh Thù không có biểu tình gì đi phía sau nàng, thật là làm người ta không bỏ qua được.

“Vương gia, chàng…”

Tiêu Lệnh Thù lấy gương mặt trơ như đá mà nhìn nàng.

A Bảo cảm thấy hắn giống như có chút không vui, tuy rằng gương mặt lạnh lùng kia không nhìn ra biểu hiện gì, chính là có thể làm người ta cảm nhận được cảm giác tức giận không nhẹ. Có thể vì ngày hôm qua A Bảo uống rượu hồ nháo một trận, A Bảo xấu hổ không cảm thấy sợ hãi chút nào, sau khi hắn nhìn về phía nàng thì đem lời muốn nói nuốt lại trong bụng.

Thôi, cho dù hắn làm tổ mẫu hoảng sợ, đoán chừng lấy tâm tính của tổ mẫu cũng không dám nói lời không nên nói. Hơn nữa… A Bảo ngắm nhìn sườn mặt của nam tử lạnh lùng bên cạnh, cảm thấy có hắn ở đây, ngược lại an tâm hơn rất nhiều, đối mặt với tổ mẫu vẫn luôn uy nghiêm, A Bảo cảm thấy eo mình cũng có chút cứng đờ.

Mang theo tâm tình biến hoá, A Bảo và Tiêu Lệnh Thù cùng nhau ra đón lão phu nhân.

Hôm nay ngoại trừ lão phu nhân, còn có Uy Viễn Hầu phu nhân bồi, hai người nhìn thấy Tiêu Lệnh Thù thế nhưng lại tự mình ra nghênh đón, tất nhiên là thụ sủng nhược kinh. Đương nhiên loại thụ sủng nhược kinh này khi nhìn thấy Tiêu Lệnh Thù không thức thời rời đi mà ngồi một bên xem nữ nhân nói chuyện thì trong lòng lão phu nhân vặn vẹo, Uy Viễn Hầu phu nhân lại kinh ngạc.

Sau khi nghênh đón lão phu nhân đến chính đường, A Bảo và Tiêu Lệnh Thù ngồi ở chủ vị, lão phu nhân ngồi ghế trên dành cho khách, Uy Viễn Hầu phu nhân ngồi ở bên cạnh, sau khi nha hoàn dâng lên nước trà thì bắt đầu hàn huyên.

“Tổ mẫu, nhìn tinh thần của người không tốt lắm, là ban đêm ngủ không ngon sao?” A Bảo quan tâm hỏi.

Lão phu nhân cười cười, nói: “Đa tạ Vương phi quan tâm, người già rồi, ban đêm dễ thức giấc, cũng không phải chuyện lớn gì.”

A Bảo gật đầu, cực kỳ ngoan ngoan hỏi han ân cần lão phu nhân, bà cũng nhẫn nại mà trả lời từng câu, đôi bên không dấu vết liếc mắt đánh giá Tiêu Lệnh Thù một chút. Thấy hắn ngồi ổn định ở chủ vị, vừa không mở miệng vừa không đáp lời, không biết hắn muốn làm gì, thật là gấp chết người ta mà.

Trong lòng lão phu nhân không khỏi có chút oán trách hắn không thức thời, hôm nay bọn họ tới cửa tìm cháu gái tất nhiên là có chuyện cần nói. Như vậy, thời điểm như này nam chủ nhân hẳn là phải biết thời biết thế mà ra ngoài, để lại không gian cho thê tử và trưởng bối nhà mẹ đẻ ở lại nói chuyện, tìm hiểu chút thông tin, không phải vậy sao? Chẳng qua hắn là đại nam nhân, ngây ngốc ở đây là có ý gì vậy?

“Lúc trước ta thấy hạ nhân của vương phủ chuẩn bị xe ngựa, Vương gia và Vương phi muốn ra ngoài sao?” Uy Viễn Hầu phu nhân khi thấy lão phu nhân nghẹn muốn chết không biết phải làm sao, đột nhiên hỏi.

Lúc này, rốt cuộc Tiêu Lệnh Thù cũng cho bà phản ứng, liếc mắt nhìn Uy Viễn Hầu phu nhân một cái. một cái liếc mắt này cũng đủ làm lưng Uy Viễn Hầu phu nhân phát lạnh.

A Bảo cười nói: “Vương gia nói thời tiết hôm nay tốt, cuối thu mát mẻ, thích hợp đến vùng ngoại ô chơi một chút, đi bộ leo núi, cũng xem như là giải sầu.” đi thôn trang nhưỡng rượu nho gì đó, nguyên nhân dễ làm người bật cười như vậy, A Bảo kiên quyết không mở miệng nói, muốn duy trì hình tượng cao ngạo lạnh lùng của Tiêu Lệnh Thù.

Qủa nhiên, lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân sau khi nghe xong lập tức nháy mắt đã hiểu, tức khắc hiểu tại sao ánh mắt nhìn bọn họ có chút không thích hợp.

Lão phu nhân biết thời cơ tới cửa hôm nay không đúng, nhưng ai mà biết vốn dĩ hẳn là phải đóng cửa từ chối tiếp khách như Tấn vương sẽ có tâm tình tốt như vậy, còn muốn mang vợ ra cửa đi ngoại thành thưởng ngoạn cảnh thu chứ? Từ lúc vào cửa, lão phu nhân đã âm thầm quan sát thần sắc của hai người, gương mặt của Tấn vương tất nhiên là nhìn không ra cái gì. Nhưng cháu gái này thoạt nhìn vẫn là bộ dạng ngoan ngoãn dịu ngoan, hoàn toàn không giống như đồn dãi nói cái gì bộ dạng bưu hãn dám đối đầu với Đại công chúa, cũng không có điểm khổ sở đau lòng khi bị trách cứ, chẳng lẽ tin tức phủ Uy Viễn Hầu nhận được là tin sai?

Xác thật lão phu nhân đến đây là vì việc xảy ra ở gia yến trung thu trong hoàng cung. Bởi vì hôm qua là gia yến hoàng gia, cho nên tiến cung đều là con cháu Tiêu thị, đợi đến khi bọn họ nghe được tin tức thì trời đã tối rồi. Khi biết được phu thê Tấn vương đối chọi với vị Đại công chúa được trăm ngàn sủng ái, trên dưới Hầu phủ đều không yên, ngay cả tinh thần ngắm trăng cũng không có.

Sau một đêm không cách nào ngủ ngon được, sáng sớm hôm nay, lão phu nhân bảo Uy Viễn Hầu phu nhân đưa thiệp đến phủ Tấn vương, đem theo con dâu cả trực tiếp tới cửa. Nghĩ đến lúc trước cháu gái còn dò hỏi bà nghỉ ngơi có tốt hay không, trong lòng lão phu nhân có chút không vui, ngày hôm qua phát sinh chuyện như vậy, sao có thể nghỉ ngơi tốt được chứ hảaaaaaa!

Lại nói, khi phủ Uy Viễn Hầu nhận được tin tức không sai biệt lắm với những người khác, mọi người đều có cùng suy nghĩ. Bọn họ cho rằng Đại công chúa là người được sủng ái, mà Tấn vương thì không. Nghe nói hôm qua ở trong cung, Đại công chúa và Tấn vương nổi lên tranh chấp, mà đồng dạng Tấn vương phi là A Bảo cũng bất kính với Đại công chúa, chỉ thế thôi cũng đủ để bọn họ khẩn trương lo lắng rồi.

Đức hạnh của Đại công chúa cả triều Đại Nghiệp này không ai không rõ, đó chính là vị chủ nhân không hề nói lý lẽ, nếu ai trêu chọc trúng nàng ta đều lo lắng không thôi. Sau khi nghe xong việc này, so với những người khác thì lão phu nhân còn lo lắng hơn, bởi vì Đại công chúa là người thích giận cho đánh mèo, ai biết Đại công chúa có thể giận chó đánh mèo đến phủ Uy Viễn Hầu hay không? Hơn nữa phò mã của Đại công chúa là trưởng tử phủ Trung Võ tướng quân. hiện nay hai phủ có quan hệ thông gia, đại công chúa cũng xem như là trưởng tẩu của cháu gái Lý Minh Phượng sắp được gả qua. Trải qua chuyện này, cũng không biết tương lai Lý Minh Phượng ở phủ Trung Võ tướng quân sẽ có cảnh ngộ ra sao nữa.

Lão phu nhân cũng không phải thật sự lo lắng sau này cháu gái Lý Minh Phượng sẽ thé nào, tuy rằng bà cũng lo cho cháu gái, nhưng rốt cuộc vẫn kém nếu so với sự tồn vong của phủ Uy Viễn Hầu. Lão phu nhân lo lắng chính là Đại công chúa giận chó đánh mèo đến phủ Uy Viễn Hầu, nàng ta lại là nữ nhi được sủng ái nhất của hoàng đế, ai biết có thể hay không mách lẻo cái gì với hoàng thượng, cuối cùng xui xẻo ập tới phủ Uy Viễn Hầu chứ? Tuy rằng phủ Uy Viễn Hầu có một Lý Kế Nghiêu, nhưng Lý Kế Nghiêu ở xa, nước xa cũng không cứu được lửa gần đâu.

Vì vậy, lão phu nhân không khỏi có chút oán trách A Bảo, cảm thấy cháu gái hành động quá nông nổi rồi, cũng dám chặn roi Đại công chúa, mà Tấn vương còn đá Đại công chúa một cái… Khi nghe tới việc này, trưởng bối phủ Uy Viễn Hầu đều ngừng hô hấp.

Đó là công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất đấy, hơn nữa vẫn là người đặc biệt nhất trong lòng hoàng đế, ai cũng không có cách nào vượt qua được. Vậy mà đôi vợ chồng này lại lỗ mãng đánh nàng ta – khi đó tất cả mọi người đều có cảm giác đại hoạ giáng đầu rồi.

Tuy rằng trải qua một đêm lo lắng, tâm tình khôi phục một ít, chính là lão phu nhân vẫn nghĩ tới tìm cháu gái – đương sự hôm qua tìm hiểu một chút tình huống. Chỉ là tương tự có một đương sự là Tiêu Lệnh Thù vẫn ngồi ở chỗ này, tất nhiên là lão phu nhân không có biện pháp mở miệng hỏi. Đại công chúa hung tàn vì có Chính Đức đế sủng ái, không biết sợ là gì. Mà vị này, hung tàn là do bản thân hắn, không sợ bất cứ điều gì, dù thế nào thì cả hai đều là người không thể trêu vào.

A Bảo thấy hai người đột nhiên im lặng, trong lòng đã biết vì sao hai người lại đến đây, nhưng trên mặt lại ra vẻ không biết, tiếp tục cười nói hỏi việc nhà, cuối cùng vẫn là lão phu nhân mở miệng mờ mịt hỏi: “Vương phi, hôm qua trong cung truyền chút chuyện, đại bá đã nghe nói, Vương phi không có việc gì chứ?”

A Bảo hơi hơi mỉm cười, “đã làm tổ mẫu lo lắng rồi, Minh Cẩm không có việc gì. Nhưng thật ra đại hoàng tỷ, tỷ ấy…” A Bảo có chút ngại ngùng mà cúi đầu.

Cháu ngượng cái gì mà ngượng hả?!

Lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân đều có chút giật giật khoé miệng, chẳng qua so với A Bảo là người hiểu rõ lại thích giả trang ngoan ngoãn, lão phu nhân đối với A Bảo xưa nay có vài phần thành kiến, cũng không nhìn thẳng nàng. Vậy nên lúc này cũng không rõ là nàng đang giả bộ ngại ngùng hay không, nói một nửa ẩn một nửa thật dễ làm người hiểu lầm mà.

Nhưng Tiêu Lệnh Thù lại lạnh lùng nói: “không biết lão phu nhân nghe nói cái gì? Nếu người lo lắng cho đại hoàng tỷ thì không cần. Hôn lễ ở phủ Trung Võ tướng quân năm ngày sau chưa chắc tỷ ấy đã tự mình tham dự được.”

“…”

Lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân âm thầm lắp bắp kinh hãi nhìn người nam nhân thong thả ung dung uống trà đằng kia. Chỉ có A Bảo biết hắn dường như không vui vẻ chút nào, đem chung trà đặt xuống bàn, thanh âm kia cũng giống như đập vào ngực hai người bọn họ vậy, có loại hận không thể cướp đường mà bỏ chạy.

Nhìn thấy người tổ mẫu xưa nay luôn tỏ vẻ bình tĩnh uy nghiêm lần đầu tiên lộ ra được bộ dạng không tự nhiên, trong lòng A Bảo ngoại trừ ngạc nhiên còn có loại cảm giác thán phục với Tiêu Lệnh Thù.

Trong lòng lão phu nhân biết hôm nay tới cửa không chiếm được tin tức gì, lúc này cũng không có cách nói gì, cho dù muốn bắt lấy A Bảo hỏi thăm một phen, nhưng có vị sát tinh ở đây như vậy, nơi nào có thể nói được cái gì chứ? Lập tức liền nói: “Nghe Vương gia nói như vậy, nhưng thật ra lão thân lại quên. Năm ngày sau chính là ngày Minh Phương lấy chồng, xưa này tình cảm tỷ muội giữa Vương phi và Minh Phượng rất tốt, đến lúc đó cũng hi vọng Vương phi đến tham dự.”

A Bảo cười đáp ứng.

Bạn đang đọc Độc Thê Không Dễ Làm của Vụ Thỉ Dực
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự