Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Độc Chiếm - Fly - Chương 25: Mình Em Cô Đơn

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly

Phiên bản Dịch · 1412 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhân Mĩ dắt tay Ken bước lặng trên hè phố. Một tuần trước, đây là ngày cướicủa cô. Và giờ thì tất cả đã không còn gì sau ngày cưới ấy, mẹ cô đã rađi, Cát Vũ vui vẻ chung sống bên một người con gái khác, còn Kiên... Cólẽ anh ấy đã đi thật rồi. Anh ấy ngay cả công ti cũng không cần... Cuốicùng...cô là người cô đơn nhất trên thế giới này.

- Mẹ!

Tiếng Ken vang lên khiến Nhân Mĩ vội rời khỏi hồi tưởng:

- Sao thế Ken?

Ken nghĩ ngợi một lúc lâu rồi nói:

- Tại sao bố Kiên đi đã lâu mà chưa về? Con nhớ bố Kiên!

Nhân Mĩ nhìn Ken đau đớn. Trong đầu cô hiện lên những hình ảnh như thước phim quay chậm...có Kiên, Nhân Mĩ và Ken trong đó. Kiên là một ngườitốt, anh ấy không những chăm lo tốt cho cô mà bảy năm qua anh ấy vẫn ghi dấu những hình ảnh đẹp nơi trái tim trong sáng của Ken. Nhân Mĩ chợtnhớ ngày 1 - 6 năm trước. Kiên đã tổ chức một buổi lễ tại công viênDisney cho Ken. Nó không hoành tráng, không to lớn nhưng lại rất ấm áp.Nụ cười trên môi Ken khiến Nhân Mĩ hôm đó thực sự thấy Kiên là một ôngbố tốt không ai có thể thay thế

- Mẹ...

Ken hỏi đã lâu mà không thấy mẹ trả lời thì vội sốt sắng.

Nhân Mĩ vội vàng nắm chặt tay Ken hơn. Ráng chiều buông nhẹ lên hai mẹcon, bóng họ chảy dài trên đường. Nhân Mĩ cúi xuống Ken nói khẽ:

- Bố Kiên... một ngày nào đó bố Kiên sẽ trở về thôi.

- Ngày đó là bao giờ ạ?

- Rất xa... Rất xa... mẹ cũng không biết.

Ken ngẩng mặt lên nhìn mẹ rồi cậu lại cúi mặt xuống vẻ giận dỗi:

- Bố Kiên thật đáng ghét. Ken sẽ giận bố Kiên. Nhưng nếu một ngày bố trở về mà ôm Ken vào lòng thì Ken nhất định sẽ hết giận bố.

Nhân Mĩ siết chặt tay đứa con trai của mình hơn nữa. Cô ước gì được thơngây như nó, để cô không phải hiểu được những đau khổ nơi thế gian này.Và cô thật kiên cường khi vẫn bám trụ sau ngần ấy nỗi đau. Nhân Mĩ nhắmmắt lại cho dòng chảy thời gian trôi qua đôi hàng mi mình, lướt nhẹ, êmdịu chứ không hề nặng nề như khi cô nhìn chúng. Nhân Mĩ chợt đứng lại ởngã tư. Đèn xanh chưa lên. Từng dòng xe vội vã chuyển động...năm nay cô đã 26 tuổi. Cái tuổi mà người ta đã không còn sự hồn nhiên, trong trắng thiếu nữ được nữa. Nhân Mĩ tự hỏi 26 năm qua mình đã làm được gì? Có lẽ chỉ toàn gây ra những lỗi lầm, có lẽ chỉ khắc lên trái tim ai kia những vết khắc đau đớn mà thôi. Để rồi đến lúc quay đầu lại... Đứng ở cuốicon đường, chỉ có riêng mình cô mà thôi.

Kiên đứng ở phía đằng xa Ken và Nhân Mĩ bước đi. Anh đang rất đau lòng.Yêu cô ấy thật đấy, nhưng lại không thể nắm tay cô ấy cùng bước đi. Yêucô ấy thật đấy nhưng lại không thể chạy lại ôm cô ấy như một người đànông của cô ấy. Yêu cô ây thật đấy, nhưng lại không có đủ dũng khí để đối mặt với sự lừa dối của bản thân được nữa... Anh không thể ràng buộc cảhai chỉ vì một chữ yêu không trọn vẹn của anh. Của riêng anh, chứkhông phải cô ấy. Anh đã quyết định như bao quyết định trước đó, anh sẽrời xa cô ấy. Sẽ đi thật xa...Rời xa những tình yêu chân thành mà anhdành cho cô. Để lại sau lưng ánh mắt đầy tội lỗi của cô ấy, để lại saulưng tình yêu của anh.

Cát Vũ nằm bên cạnh Bảo An. Anh đã có một đêm mặn nồng bên cô. Tất cảđều được anh tự hiểu là mình đang vun vén hạnh phúc cho gia đình. Anhđang cố gắng, cô gắng ngay cả những khi lên giường cùng Bảo An. Nhưngtất cả, cảm giác vẫn chỉ có thể, anh không thể cố gắng yêu cô giống nhưanh đã tưởng. Tất cả đối với cô ấy chỉ là thương hại mà thôi.

Ngày cưới của Nhân Mĩ anh đã nghĩ gì nhỉ? À, để cho cô ấy có một đámcưới vẹn toàn, anh sẽ yêu thương Bảo An một cách giả dối. Để cho cô ấyyên tâm sống bên người con trai cô ấy đã chọn, anh sẽ yên phận chungsống với người vợ trên mặt pháp luật của mình một cách đầy cố gắng.

- Anh Vũ!

Bảo An đã dậy từ khi nào. Ngoài kia vẫn là màn đêm buông nhạt nhòa. Ánhmắt cô ấy đang tràn ngập hạnh phúc. Ngay cả khi anh giả dối thì cô ấyvẫn hạnh phúc như thế này.

- Vẫn còn là đêm. Em ngủ tiếp đi.

Chợt. Bảo An ngả người vào lòng Cát Vũ. Cô thích cảm giác này. Nhưng nó không hề an toàn đối với cô.

- Em không ngủ được nữa.

Cát Vũ vội đứng dậy. Với tạm lấy một chiếc áo choàng tắm và choàng vào người.

- Tùy em. Tôi sang phòng sách.

Nói rồi anh bước đi luôn mà không để Bảo An nói gì thêm.

Bảo An ngồi lặng lẽ trên giường. Nước mắt cô lại lăn dài. Bao nhiêu nămqua cô đã khóc như thế này khi mỗi đêm tỉnh dậy là chiếc giường trốngkhông và nhìn thấy Cát Vũ ngủ ở phòng khách. Còn bây giờ? Đêm nay tỉnhdậy, cô đã thấy anh ở bên cạnh... Nhưng sao cô vẫn khóc? Tất cả là do cô quá cố chấp rồi, vẫn biết anh ấy chỉ yêu người ta mà không phải là cô,dẫu biết rằng mình là một người thứ ba thừa thãi nhưng cô vẫn không thểtừ bỏ anh. Vẫn nuôi hi vọng nhỏ cho mình, một ngày kia, một ngày xa vờivợi nào đấy anh ấy sẽ quay lại nhìn cô và mỉm cười. Chỉ cần anh ấy dànhcho cô một nụ cười thôi. Cô phải làm sao đây? Thật là bế tắc.

Một ngày làm việc mới bắt đầu. Nhân Mĩ bỏ mặc mọi ánh mắt dò xét củanhân viên mà tập trung vào làm việc. Sẽ không còn Kiên nữa, cô sẽ làngười phải gánh vác tất cả. Mẹ cô đã mất rồi, cô cũng không muốn trả thù nữa, tâm nguyện của bà là như vậy. Cát Vũ từ nay có lẽ cô cũng nên quên đi. Mỗi người một khung trời riêng, không ai phạm ai, sống cuộc sốngđến hết đời. Cô có Ken và anh ấy có Bảo An. Thế là đủ.

Đúng lúc ấy thì thư kí đi vào nói:

- Giám đốc. Vừa rồi tổng giám đốc bên Thanh Vũ có gọi điện, lúc đó, giám đốc không có ở đây nên tôi nói khi nào cô về sẽ thông báo.

Nhân Mĩ chợt thấy tim đập rộn ràng. Anh ấy gọi điện cho cô ư? Phải rồi,anh ấy không biết số di động của cô. Anh ấy muốn gặp cô làm gì?

Thôi quên đi.

Đúng lúc ấy thì tiếng điện thoại lại vang lên. Nhân Mĩ ngồi lặng ngườinghe tiếng chuông điện thoại réo rắt liên hồi. Và cuối cùng thì cô cũngnghe máy:

- Alo!

Đầu dây bên kia lại là sự im lặng đến nghẹt thở. Giống cái thời đại họcxa xôi, anh ấy cũng làm vậy, cũng im lặng khi cô nhấc máy. Sao lại thânthuộc như vậy?

- Tôi có thể gặp em không?

Lời đề nghị này như đánh vào yếu điểm của Nhân Mĩ. Chân tay cô bắt đầu lóng ngóng.

- Em rất bận.

Như biết được Nhân Mĩ đang hiểu lầm ý mình, Cát Vũ vội giải thích:

- Tôi chỉ muốn nói đến vấn đề hai công ti có thể hợp tác không thôi.

Nhân Mĩ hợt cảm thấy hơi hụt hẫng. Hóa ra anh ấy chỉ bàn về công việc.LÀ cô đã nghĩ quá nhiều rồi. Anh ấy sao có thể nói với cô chuyện gì được cơ chứ? Níu kéo ư? Thật nực cười. Anh ấy là người đã có vợ.

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự