Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Độc Chiếm - Fly - Chương 22: Quà Cưới Của Em Là Cả Trái Tim

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly

Phiên bản Dịch · 3119 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cát Vũ thức dậy sau một đêm làm việc đầy mệt mỏi. Anh đang tìm cách đánhbại Hoa Mĩ và lấy lại ngôi đầu trong lĩnh vực tiêu thụ sản phẩm.

Bảo An vẫn ngủ ngoan bên cạnh. Cát Vũ vuốt nhẹ mái tóc người con gáinày. Anh tự hỏi đến bao giờ thì trái tim anh mới thuộc về người con gáinày? Đến bao giờ thì anh mới lấy lại được tất cả nỗi nhớ nhung, tất cảcon tim...từ chỗ Nhân Mĩ đây? Có lẽ là không bao giờ. Tình yêu của anhdành cho Nhân Mĩ như đã bén những cái rễ to nhất vào trong tâm hồn củaanh ngay từ thuở còn thơ ấu. Một tình yêu hai mươi mấy năm đối với anhlà đủ để nuôi lớn một cậu bé thành một thằng đàn ông. Chính vì vậy,không gì có thể thay đổi được tình cảm của anh dành cho Nhân Mĩ cho dùbây giờ cô ấy có ở bên ai.

- Anh dậy sớm vậy? Hôm nay là ngày nghỉ mà. - Bảo An dụi dụi đôi mắt nói.

Cát Vũ đứng dậy rồi bước vào nhà vệ sinh. Anh nói vọng ra:

- Công ti vẫn còn rất nhiều việc.

- Chẳng phải là đã thua rồi hay sao?

Nghe câu nói này trong người Cát Vũ chợt dâng lên một luồng khí lạnhtanh. Anh thấy tức giận vô cùng. Cát Vũ bước ra với cốc nước được chuẩnbị để đánh răng và...hất thẳng vào mặt Bảo An. Anh không cho phép ai nói mỉa mai lên những cố gắng của anh.

Bảo An bị bất ngờ vội vàng hét lên:

- Anh Vũ! Anh điên à?

- Nói cho em biết, nếu đã ăn không ngồi rồi thì tốt nhất là ngậm miệng lại. Tôi không cho phép em nói đến những vấn đề này.

Bảo An nhìn ánh mắt lạnh lùng như tảng băng kia thì không khỏi sợ hãi. Cô gật đầu liên tiếp rồi nói lí nhí:

- Vâng. Em hiểu.

Cát vũ không nói gì nữa. Anh trở lại nhà vệ sinh. Nhưng chưa được bao lâu thì Bảo An lại lên tiếng:

- Nhân Mĩ có gửi cho anh...

Còn chưa nói hết câu thì Cát Vũ đã chạy ra nắm lấy khuỷu tay cô nói vộivàng. Chỉ cần nghe thấy Nhân Mĩ là anh ấy không thể bình tĩnh lại đượchay sao?

- Cô ấy gửi gì?

Bảo An nhìn anh một lúc. Trong lòng cảm thấy thật sự tủi, cô là ai? Làvợ anh ấy vậy mà khi nghe đến tên cô anh chưa bao giờ có một ánh mắt như thế này? Còn Nhân Mĩ là cái thá gì? Chỉ là một cố nhân đã bước sangngang của anh ấy, vậy anh ấy dùng ánh mắt này để làm cái gì?

- Thiệp cưới!

Hai chữ thiệp cưới ngắn gọn nhưng đối với Cát Vũ tưởng chừng như dàihàng cây số. Nếu không thì tại sao nó cứ vấn vương nơi tâm trí anh nhưthế này. Cát Vũ như tưởng mình bị rút cạn kiệt sinh lực sau khi nghe câu nói vừa rồi. Bao nhiều chờ đợi thì bây giờ thất vọng đáp lại anh làtràn trề.

Thiệp cưới!

Cuối cùng thì cô ấy cũng đã quyết định rồi. Cô ấy có do dự không? Hay là vui mừng quyết định trong hạnh phúc bất tận. À phải rồi, nhất định làcô ấy đang rất hạnh phúc. Cô ấy có Ken cơ mà, một đứa trẻ đáng yêu vàmột Kiên - người chồng tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần.Cát Vũ ngồi xuống đệm cạnh người vợ của mình.

- Thiệp đâu?

Bảo An nhanh nhẹn lấy từ trong ngăn kéo của bàn trang điểm một chiếc thiệp đỏ rực và đưa cho Cát Vũ.

Cát vũ đón chiếc thiệp từ tay Bảo An. Cứ như là cái thiệp này nặng đến trăm nghìn tấn vậy. Anh quay sang Bảo An nói nhỏ nhẹ:

- Em xuống cùng bà Lý chuẩn bị bữa sáng đi.

Bảo An thấy được điều bất thường trong con mắt của Cát Vũ thì vội vàng đi ra khỏi phòng.

Ngay sau khi cánh cửa phòng vừa được đóng lại thì cũng là lúc chiếcthiệp trên tay Cát Vũ hoá ra làm nhiều mảnh. Anh điên cuồng nhàu nhĩ,dày vò tấm thiệp như nó là kẻ thù của mình. Mà có thể nó là kẻ thù củaanh thật cũng nên. Nó đã gây cho anh biết bao thương tổn chỉ với thờigian chưa đầy mười phút.

Cát Vũ cảm thấy hoàn toàn bất lực. Không còn cứu vãn được gì nữa rồi.Hai ngày nữa. Nhân Mĩ sẽ là vợ người ta, sẽ chỉ còn nơi đây một bónghình Nhân Mĩ của quá khứ, một Nhân Mĩ nhạt nhoà, không thể với tới,không thể chạm và không thể ôm cô ấy vào lòng mà che chở.

Thiệu Vân đã bước đến những ngày cuối cùng của cuộc đời. Nói không vấnvương, không tiếc nuối thì quả thật là có phần dối trá. Bà tiếc chứ.

Nhân Mĩ bước đến chiếc ghế mà mẹ nằm. Cô ngồi xuống để mẹ tựa vào lòngmình rồi lấy lược chải mái tóc chỉ còn thưa thớt vài ba sợ của mẹ. Thờigian cũng có thể được coi là một thứ thuốc nhuộm tốt cho tóc, nó làm tóc mẹ cô chuyển màu như thế này chính là bằng chứng. Nhân Mĩ nói nhẹnhàng:

- Mẹ à? Mẹ vui chứ?

Thiệu Vân tuy mệt mỏi nhưng vẫn muốn nói chuyện cùng con gái. Chỉ cònmấy ngày nữa thôi, bà cần nói cho bằng hết những tâm tư của một người mẹ mà bao nhiêu năm qua bà chưa nói:

- Tất nhiên là rất vui rồi. Con gái mẹ vui là mẹ vui rồi.

- Không. con hỏi mẹ cơ!

Thiệu Vân đưa bàn tay lên nắm lấy tay con gái rồi bà nói:

- Vui. Chỉ cần nhìn thấy con hạnh phúc là bà mẹ này cũng là người vui nhất trên thế gian rồi.

Nhân Mĩ lại như muốn khóc. Tại sao tất cả lại luôn quay lưng về phía cô như vậy? Cuộc sống sao mà cực khổ.

- Ken không phải con của Kiên mẹ ạ! - Nhân Mĩ biết mình cần phải nói điều này cho mẹ.

- Kiên đã nói rồi.

Nhân Mĩ nạgc nhiên:

- Anh ấy nói?

- Phải! Nó là một người tôt. Nó nói cho dù Ken có là con của ai thì nócũng sẽ là một ông bố kiêm một ông chồng tốt nhất thế gian này.

Thiệu Vân nói đến đây chợt bật cười rồi lại tiếp:

- Thằng đó quả là rất ngốc đúng không?

Nhân Mĩ ôm mẹ vào lòng. Cô dụi đầu vào bờ vai gầy gò của mẹ. Nước mắt lại như chực trào ra.

- Phải. Rất ngốc. Tại sao lại tốt cới con như thế chứ?- Bố của thằng bé đó mẹ cũng biết là ai.

Nhân Mĩ chợt thấy sợ hãi. Tại sao Kiên lại nói những điều này? Anh ấy không sợ mẹ sẽ sốc quá mà...

Còn chưa kịp nghĩ xong thì Thiệu Vân đã nhìn thấu tâm can cô:

- Mẹ không trách con về điều này. Yêu thương khó đoán, ta không thể ngăn cấm tình cảm của mình được. Thù oán của gia đình ta thực ra là mẹ chưabao giờ nghĩ đến. Mẹ không muốn con cái mình bị cuốn vào vòng xoáy đó.

- Mẹ à? Những thứ của gia đình ta lại cho không dễ dàng như vậy sao?

- Không phải là cho không. Ông trời sẽ không bất công với ai, nếu họ đãlấy được công ti thì có ai dám chắc là họ sẽ giữ được mãi. Hãy cứ để như thế đi. Mẹ chỉ muốn con sống trong hạnh phúc chứ không phải mang mộtnỗi thù hận.

Nhân Mĩ không nói. Cô làm sao có thể chứ? Tại sao mẹ cô lúc nào cũng tốt như vậy? LÀ ai đã hại bà như vậy? Bà không nhớ sao? Bao nhiêu năm quacô cố gắng cũng chỉ là để làm những việc này, cố gắng để cho người đànbà kia thấy cô không hề kém cỏi như bà ta đã nghĩ.

Cách ngày cưới một hôm.

Tại văn phòng.

Kiên nhìn Nhân Mĩ. Cô ấy tại sao lúc nào cũng chỉ quan tâm đến công việc như vậy? Bỏ ngoài tai mọi lời nói của anh, cô ấy có biết là anh sắp làchồng của cô ấy một cách vẹn toàn hay không?

Nhân Mĩ còn phải thực hiện nhiều kế hoạch cho bản thân và cho cả công ti. Cô nhất định phải lấy lại tất cả.

- Tại sao em lúc nào cũng vậy?

Cuối cùng Kiên cũng không thể chịu đựng được nữa. Anh không thể chịuđược vẻ thờ ơ của Nhân Mĩ trước lễ cưới như vậy. Không có người con gáinào không hồi hộp và chuẩn bị cho hôn lễ của mình. Vậy mà cô ấy thì sao? Ngay đến cả một câu hỏi lễ cưới chuẩn bị đến đâu rồi cô ấy cũng không thèm hỏi. Có phải là không muốn tổ hức lễ cưới không?

Nhân Mĩ ngẩng mặt lên nhìn Kiên. Ánh mắt tức giận của anh nói lên tất cả suy nghĩ của anh. Cô cảm thấy mình lại gây ra lỗi lầm nữa rồi. Nhân Mĩvội đứng dậy khỏi bàn làm việc và đi về phía Kiên đang ngồi. Nhân Mĩ nắm lấy bàn tay Kiên đang bơ vơ nơi đó mà nói:

- Em xin lỗi! Cũng tại công ti quá nhiều việc.

Kiên vội vàng xoay vai Nhân Mĩ để cô ấy phải nhìn mình. Phải nhìn thẳngvào mắt anh thì cô ấy mới hiểu được anh đã mong muốn đám cưới này biếtbao.

- Nghe anh một lần nhé? Mình đi chụp ảnh cưới bây giờ được không em?

Nhân Mĩ ôm Kiên vào lòng và nói. Có lẽ cô nên chuộc lỗi với anh lúc này:

- Được chứ.


Cát Vũ bước vào Bar.

Một Bar mà anh chẳng biết tên và cũng chẳng muốn biết. Tâm trạng anh bây giờ có thể để ý đến cái bar này tên là gì nữa hay sao?

Bước thẳng vào quầy. Nhìn người pha chế rượu một lúc lâu rồi anh mới tựgọi một cốc rượu...không pha chế cho mình. Một loại rượu mạnh. Cốc rượu được Cát vũ uống cạn trong giây lát. Cổ họng và ruột gan anhnhư bị thiêu đốt sau khi uống vào. Rồi Cát vũ lại tự gọi cho mình mộtcốc nữa. Tại sao anh lại phải uống như vậy? Anh đã tự nói với lòng rằngdù có yêu thì cũng phải nén chặt cơ mà. Ấy thế mà bây giờ lại đến baruống rượu vì tình như một thằng nhóc vừa mới bước chân vào đời.

- Anh chàng đẹp trai. Tại sao lại uống một mình thế này?

Một cô gái đỏm dáng. Ăn mặc sành điệu uốn ** thân hình bốc lửa bên cạnhCát Vũ. Nhìn cô ta anh chỉ muốn nôn mửa. Nhưng rồi anh cũng chỉ nhếchmôi lên cười nhạt mà uống tiếp cốc rượu của mình.

Bị quên lãng một cách dễ dàng. Cô nàng có chút không cam tâm, có đàn ông nào lại hờ hững trước cô như vậy chứ? Rồi cô ta lại tiến sát lại, để bộ ngực mình ép vào người Cát Vũ rồi nói vẻ lẳng lơ:

- Anh chàng đẹp trai quả là sắt đá.

Cát Vũ vẫn không nói gì. Nhưng một lúc sau cậu lại ôm lấy thân hình này, dùng tay vuốt ve khuôn mặt rồi từ đó di chuyển xuống bộ ngực đầy đặn và nói:

- Cô em không phục sao?

Cô gái khẽ cười. Cuối cùng thì đàn ông cũng chỉ thế mà thôi. Cắn câu một cách dễ dàng. Cô ta ngang nhiên ngồi lên đùi Cát vũ. Ôm lấy cô anh mộtcách trắng trợn rồi nói khẽ:

- Không phục. Tất nhiên là không phục rồi. anh quả là đẹp trai.

Đây là câu nói thật lòng của cô. Người đàn ông trước mặt cô mang một vẻđẹp của vị thần. Và cả vẻ nam tình của anh ấy nữa, thật không thể làm cô chối từ. Có bao nhiêu phụ nữ điên đảo vì anh ta đây?

Cát Vũ lại nhếch môi cười nhạt rồi đẩy cô ta ra và nói hờ hững:

- Cũng đành chịu thôi. Tôi không có hứng thú với cô em.

Cô gái tức khí đang định nói đốp chát lại vài cậu thì tiếng người nói bên cạnh đã vang lên:

- Nếu đã không có hứng thú thì cô còn đứng đây làm gì nữa chứ?

Cô gái quay lại. một người phụ nữ quý phái. Bộ váy voan màu xanh dương hài hoà với đôi mắt đẹp của cô ấy.

Nhân Mĩ đưa đôi mắt nhìn cô gái vừa ve vãn không thành công Cát Vũ. Cuối cùng thì cô ta cũng chịu bỏ đi. Rồi cô quay ra người phục vụ nói:

- Cho tôi một ly.

Cát Vũ nhìn người con gái bên cạnh mình không chớp mắt. từ bao giờ cô ấy lại có thú vui đến những nơi như thế này? Và tại sao ông trời lại chohai người gặp nhau trong hoàn cảnh này?

- Em...

Nhân Mĩ quay sang nhìn Cát vũ. Cô cố giữ cho mình thật bình tĩnh. Thựcra cô đã trông thấy anh ngay từ khi anh bước vào, rồi cả cảnh tượng anhvuốt ve cô gái kia nữa. Trong thâm tâm cô trào dâng một cảm giác khóchịu, chỉ hận một nỗi là cô không thể lao ngay đến mà tát người con gáilẳng lơ kia. Tuy nhiên bây giờ thì cô có tư cách gì cơ chứ? Chỉ là mộtkẻ thù nơi thương trường của anh ấy mà thôi.

Nhân Mĩ lại quay vào lắc lắc ly rượu sóng sánh trong tay mình nói vẻ hờ hững:

- Chúng ta hãy coi như là hai người bạn đi.Cát Vũ mỉm cười đau khổ. Cô ấy bây giờ lại lạnh lùng hơn cả anh cơ đấy.Bao nhiêu năm qua, trái tim cô ấy có phải cũng đã băng giá rồi không?nhưng ai mới là người cần lạnh lùng cơ chứ? Là cô ấy đã tự ý bỏ đi không màng đến tình cảm của anh, là cô ấy vứt bỏ mọi lời hứa với anh khi đó,là gì nữa nào? Là anh đã cưới Bảo An và là khi bây giờ cô ấy chuẩn bịlàm đám cưới với Kiên. Thật đau xót.

- Em sắp làm đám cưới?

- Phải.

Nhân Mĩ vẫn giữ nguyên ngữ khí khi nói khiến Cát vũ có chút hẫng.

- Tại sao lại mời tôi?

- Bởi vì anh là bạn!

Nhân Mĩ cố tình nhấn mạnh chữ ạn để anh ấy hiểu được khoảng cách giữa hai người lúc này. Chỉ là hai người bạn không hơn không kém.

Cát Vũ lại uống một hơi hết cốc rượu như để rửa trôi cái câu nói đaulòng vừa nãy. Bao nhiêu cố gắng gìn giữ tình cảm của anh bây giờ được cô ấy đúc kết thành một chữ ạn lạnh lùng như vậy đấy.

- Tôi có cần tặng em một món quà không?

Nhân Mĩ không hiểu ẩn ý nơi câu nói này nhưng cô vẫn trả lời:

- Theo truyền thống thì là có.

- Vậy để tôi theo truyền thống nhé?

Cát Vũ gọi một người phục vụ lại, nói thì thầm gì đó vào tai anh ta. Khi cái gật đầu của người phục vụ đó kết thúc thì cũng là lúc ánh mắt CátVũ chuyển sang nhìn Nhân Mĩ. Ẩn sâu trong nó là biết bao nhiêu điều.

Nhân Mĩ quay ra tránh ánh mắt của anh. Cô không muốn nhìn vào đó. Nhìn nó cô sẽ không cầm được lòng và lại muốn ôm anh vào lòng.

Hôm nay cô đến bar cũng chỉ là để thư giãn cho tâm trạng đang bị đè néncủa mình. Cô thừa nhận là mình không muốn làm lễ cưới. Cô thừa nhận làbản thân mình ích kỉ vẫn ôm một tình yêu mù quáng không chịu vứt đi màđón nhận một tình yêu mới. Phải làm sao đây? Làm sao mới có thể vứt nóđi? Cô không thể hay là không muốn?

Vừa lúc ấy tiếng một người trên sân khấu vọng lên:

- Sau đây là bài hát của người muốn tặng cho người anh ấy yêu nhân ngày cưới của cô ấy. Bài hát mang tên Thật lòng.

Cát Vũ không đợi Nhân Mĩ nói gì thêm anh liền bước lên bục. Chiếc micrít lên âm thanh chói tai. Anh chỉnh lại mic và nhìn về phía Nhân Mĩcũng đang nhìn mình đầy chờ đợi. Câu nói của người dẫn chương trình cũng đã nói lên tất cả, anh yêu cô ấy và cô... ngày mai sẽ bước lên thánhđường cùng một người khác. Thật là trớ trêu khi anh cũng làm điều nàyvới cô ấy. Qua ngày hôm nay, cả hai người sẽ thật sự kết thúc, những hivọng, những yêu thương nồng nàn đã từng gửi trao. Cát vũ cất giọng nói:

- Tôi không thể tặng em thứ gì khác ngoài trái tim mình. Đây là bài hát cuối cùng mà tôi dành cho em... My venus.

Khán giả bên dưới vỗ tay rầm rộ. Rốt cuộc thì họ cũng chỉ để ý đến người hát và bái hát mà không hề để ý đến tâm tư của hai con người này.

Nhạc cất lên du dương nhẹ nhàng và chất giọng trầm ấm đi vào lòng ngườicủa Cát vũ cũng theo đó cất lên. Như toả ra bao tình cảm mà anh đã kìmnén trong suốt bảy năm qua:

Chuyện tình yêu, ai đâu biết

Ngày mai sẽ chia hai ngả đường

Anh dối gian, em ưu phiền mà vội bước ra đi thật xa...

Thế gian này, nhiều gian dối

Anh không muốn cho em đau lòng,

Mà anh đã lãng quên tình em ấm nồng

Cho bước chân lạc lầm.

Thật lòng anh không mong dối lừa

Anh chỉ muốn yêu em suốt đời,

Chốn dương trần, một kiếp người

Mộng mơ sẽ đưa anh về đâu...

Thật lòng anh mong em ấm nồng,

Dù nơi ấy em vui với người

Ở nơi này anh khóc thầm...

Từng đêm bước lang thang mình anh...

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự