Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Độc Chiếm - Fly - Chương 16: Sự Thật Phơi Bày

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly

Phiên bản Dịch · 3048 chữ · khoảng 11 phút đọc

Trên giảng đường. Giáo sư vẫn thao thao bất tuyệt về bài giảng của mình. Học sinh phần đông là ngao ngán, ngáp dài ngáp ngắn. Có đứa thì nằm bò rabàn mà đánh một giấc hoàn toàn không để ý gì đến xung quanh. Có đứa thìhì hụi trong ngăn bàn với chiếc điện thoại của mình...Nói chung là đủtrò.

Chỉ riêng Nhân Mĩ. Từ lúc tiết học đầu tiên cho đến giờ đã là tiết họccuối cùng kết thúc. Cô vẫn cứ ngồi thừ người ra. Cô đang lo lắng? Đangcăng thẳng? Có lẽ tất cả đều đúng. Cuộc gặp gỡ lần này ai biết mẹ Cát Vũ sẽ nói gì với cô? Nếu như tình tiết trong phim thì có thể là vứt cho cô một tờ séc rồi nói cô tránh xa Cát Vũ, hoặc đe dọa cô nếu không sẽ chongưởi * hại mẹ cô...Nhưng nếu bà ấy biết được trong bụng cô mang đứacon của Cát Vũ thì bà ấy sẽ thế nào? Chắc chắn sẽ chẳng có người bà nàolại vứt bỏ đứa cháu của mình cho dù mẹ của nó có đáng ghét cỡ nào.

- Đại tỉ!

Nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của Nhân Mĩ, Kiên đã thấy có gì đó không ổn.

Nhân Mĩ bị tiếng gọi của Kiên làm giật mình. Rồi cô quay người lại mỉm cười vẻ mệt mỏi:

- Anh không làm đồ án tốt nghiệp à?

- Tôi cũng phải nghỉ chứ.

Nhân Mĩ nói một câu nữa rồi dợm bước đi:

- Ra vậy.

Kiên vội vàng nắm lấy cổ tay của Nhân Mĩ khiến cô hơi ngỡ ngàng trướchành động này mà nhìn nó không chớp mắt. Còn Kiên thì cũng ý thức đượchành động thái quá của mình thì vội vàng buông nhanh tay ra nói:

- Xin lỗi! Đại tỉ hôm nay sao vậy?

Nhân Mĩ lắc đầu cười trừ:

- Không! Làm gì có chứ? Trông em giống người xảy ra chuyện lắm sao?

- Tất nhiên rồi. Nhìn bộ mặt này làm sao giấu được người khác chứ? Nói cho tôi biết đi.

Nhân Mĩ cụp mắt xuống. Nếu Kiên biết cũng đống nghĩa với việc Cát Vũ sẽ biết. Rồi cô thở dài:

- Không có thật mà. Mấy hôm nay em thức đêm làm bài thực hành thôi.

- Thật không? - Kiên vẫn không khỏi dò xét.

- Thật mà. Cái này thì có gì phải nói dối chứ? - Rồi cô ngập ngừng - Mấy ngày nay...Cát Vũ...anh ấy có khỏe không?

Kiên hơi chạnh lòng trước câu hỏi này. Nhưng cậu vốn là người che giấucảm xúc giỏi nên nói với vẻ mặt tươi cười là không phải khó:

- Sao lại không khỏe? Lao đầu vào đồ án khiến bạn bè ai cũng phải nể phục. Nghe chừng đại ca muốn tốt nghiệp lắm rồi.

- Ra vậy.

Đúng lúc ấy thì điện thoại của cô rung lên kéo theo bao sự bất an, lo lắng. Nhân Mĩ thở dài rồi nghe máy:

- Cháu sẽ ra ngay.

Bên kia không nói gì nữa. Tiếng tút dài lạnh lẽo vang lên tưởng chừngnhư xương tủy cũng cảm nhận thấy. Nhân Mĩ cất điện thoại. Lấy lại nụcười trên môi, nhưng sao trông nó thật gượng gạo:- Em có việc phải đi rồi.

Kiên mỉm cười:

- Được! Đại tỉ cứ đi đi.

Nhân Mĩ đi được một đoạn rồi quay đầu lại nói to với Kiên:

- Nói với Cát vũ hộ em. Dù có chuyện gì xảy ra anh ấy nhất định phải tin em.

Kiên dù không hiểu chuyện gì nhưng cũng gật đầu đầy quả quyết. Cậu thấytrong lòng có gì đó khó chịu. Nếu bây giờ người được cô ấy yêu là cậuthì cô ấy có nói như thế không? Có quan tâm đến cậu như quan tâm đến Cát vũ không?

Rồi bóng dáng của Nhân Mĩ và Kiên mỗi người một hướng mờ dần trong dángchiều. Bóng hai người kéo dài ra nhưng không bao giờ chạm được vào nhau. Một là cô đơn và một là mang đầy nỗi lo âu, chất chứa.

Tại Mộng Hoa Liên Trà.

Đây là một quán trà nổi tiếng trong thành phố. Quán được thiết kế theokiểu Trung Hoa. Với những chiếc lầu tao nhã và những chiếc đèn lồng đỏrực chiếu sáng. Dường như nó mở ra là để dành cho những người trong giới thượng lưu và biết thưởng thức trà. Tại đây, khi chúng ta bước chânvào, cái đầu tiên cảm thấy không phải là một quán trà, mà có thể là mộtthảo nguyên xanh lộng gió, có thể là một cánh đồng hoa ngát hương thơm,có thể là một chiều thu xác xơ với những chiếc lá...Tùy theo cảm nhậncủa mỗi người mà họ tưởng tượng ra mình đang đứng ở đâu. Đó là lí do vìsao nó có tên là Mộng Hoa Liên.

Nhân Mĩ theo chân người đàn ông mặc comple đen bước vào quán trà. Hươngtrà vấn vương nơi cánh mũi khiến tinh thần dễ chịu lạ thường. Cô bướclên lầu hai.

Bà Vy ngồi ở đây đã lâu. Đây là quán trà mà bà thích. Không phải thíchtrà mà là thích cảm giác ở đây. Có một sự thanh lọc lạ kì. Bà ngẩng mặtlên khẽ nhếch môi cười khi Nhân Mĩ cúi người chào. Bà đưa đôi bàn taycủa mình ra ý muốn nói mời người khách mà bà mong chờ từ lâu ngồi. Rồiđưa tay với lấy tách trà Long tỉnh quấy nhẹ cho hương thơm bốc lên dịunhẹ.

- Cháu không có nhiều thời gian. Có chuyện gì thì bác nói luôn đi ạ!

Bà Vy khẽ mỉm cười:

- Có vẻ như cô đang rất nóng lòng?

- Phải ạ!

Bà ta lại nhướn mày như để bộc lộ sắc thái cho câu nói vừa rồi. Rồi với tay gọi người phục vụ mặc xường xám cạnh đó:

- Cho cô đây một tách hồng trà.

Người phục vụ mỉm cười chấp thuận rồi đi xuống lấy.

Nhân Mĩ lo lắng. Bàn tay cô không ngừng mân mê vạt áo. Đôi lông mày côkhông ngừng nhíu xuống. Cô cảm giác mồ hôi đang như đình công mà thoátra khỏi cơ thể cô. Tại sao lại lo lắng và sợ hãi thế này cơ chứ?

- Vẫn câu hỏi cũ! Cô yêu Cát Vũ là có ý đồ gì?

Nhân Mĩ cụp đôi mắt xuống vẻ mệt mỏi. Câu hỏi này cô không muốn mất thời gian để trả lời một tí nào:

- Cháu có ý đồ gì chứ? Bác nghĩ là gia sản nhà bác ư?

Bà Vỹ vẫn điềm tĩnh:- Không phải như thế sao?

Nhân Mĩ quả quyết:

- Không phải.

- Kể cả khi nó vốn là của cô?

Nhân Mĩ thoáng chút nhạc nhiên. Không hiểu bà ta đang nói gì:

- Cháu không hiểu.

Bà vỹ nhếch môi lên cười nhạt. Khẽ nhấp một ngụm trà rồi bà nói với giọng điệu lạnh lùng:

- Cô tại sao phải phí công giả vờ trước mặt tôi chứ? Chẳng lẽ cô tưởngtôi không biết cô đang nhăm nhe muốn lấy lại cái công ti vốn là của nhàcô sao?

Nhân Mĩ khựng người lại. Tách trà trên tay bỗng tràn ra ngoài. Cô khôngđể ý đến chuyện này mà chỉ để ý đến câu nói của bà Vy. Bà ta nói gì nhỉ? Công ti của nhà Cát Vũ...là của nhà cô? Cô không phải là một người ngudốt, có thể lờ mờ hiểu được công ti này là của nhà Cát Vũ đã cướp lấy.

- Bác nói gì? Không phải bố cháu thua lỗ sao?

Lần này thì đến bà Vy khựng người. Bà ta nhìn thẳng vào đôi mắt dài của Nhân Mĩ. Rõ ràng là cô không biết gì về chuyện này.

- Cô không biết chuyện gì sao? Năm đó tại sao nhà cô phải chuyển đi? Không phải là không muốn nhìn mặt gia đình tôi nữa hay sao?

Nhân Mĩ nắm mạnh tách trà, tưởng chừng có thể bóp nát nó được. Giọng run run:

- Cháu không biết.

- Cát Vũ cũng không nói?

Điều này càng làm cô cảm thấy đau đớn. Tại sao anh ấy lại giấu cô mộtviệc như vậy? Tại sao lại muốn lừa dối cô cả đời, là chuyện lần trước mà anh ấy đã lo lắng sao? Là anh ấy muốn có con với cô để cô không thể dứt ra được khỏi anh ấy sao? Nước mắt Nhân Mĩ chỉ trước trào ra nơi khóemắt. Nhưng cô biết mình phải thật kiên cường. Thế là cô ngẩng mặt lênnhìn cho nước mắt chảy ngược vào trong. Dường như chảy ngược cả vàotrong tim khiến nó xót xa.

- Anh ấy chưa bao giờ nói.

Bà Vy mỉm cười hài lòng:

- Có vẻ như là nó cũng chỉ muốn chơi đùa với cô thôi nhỉ?

Câu nói này thật như muốn cào rách trái tim mềm yếu của nhân Mĩ. Nó nhưđặt một dấu chấm lạnh lùng cho sự tin tưởng mà cô dành cho Cát Vũ. Phảirồi, anh ấy chỉ muốn trêu đùa cô. Nếu không thì đã không giấu kín chuyện này đến vậy. Sợ cô sẽ cướp lại sao?

- Cháu hiểu.

Nghe Nhân Mĩ nói vậy bà Vy rất hả dạ. Xem ra Nhân Mĩ cũng chỉ là một đứa con gái tầm thường. Bà lo sợ nó sẽ cướp lại gia sản là quá đáng rồi.Ngay đến chuyện giành hạnh phúc cho riêng mình nó còn hoang mang như thế này thì chắc chắn công ti sẽ mãi mãi nằm trong tay gia đình bà.

- Xem ra Nhân Trịnh và Thiệu Vân là một ông bố và bà mẹ tốt. Không muốn gieo thù hận vào lòng con cái.

Nói bố mẹ cô? Sự tức giận ngập tràn trong lòng Nhân Mĩ. Nhưng cô vẫn làm ra vẻ bình thản.

- Cảm ơn vì lời khen của bác. Nếu không còn việc gì khác nữa thì cháu cũng không nên nán lại lâu.

Bà Vy làm ra vẻ chấp thuận:- Được. Tôi không tiễn cô.

Đường phố về chiều kẻ qua người lại tấp nập khiến Nhân Mĩ càng thêm côquạnh và đau xót. Tại sao tất cả vẫn hối hả được? Tại sao họ vẫn bìnhthản đi qua một con người đang hảm hại như cô? Cả thế giớ này tại sao vẫn xoay quanh một cái trục vô hình kia mà không lỡ dừng lại để cùng cô cảm nhận nỗi đau một lần? Chỉ một lần thôi.

Nhân Mĩ ngồi xuống tại một bậc thềm của tiệm sách đã đóng cửa. Bức tường màu vàng cổ kính hoen ố theo thời gian càng làm tâm trạng của cô thêmbuồn. Bây giờ không còn ai nữa. Cô có thể khóc. Có thể để tất cả vỡ òavà bùng nổ ra như chưa bao giờ kìm nén. Thân thể nhỏ bé bỗng run bần bật lên vì những tiếng nấc. Mặt mũi cô bỗng méo xệch đi bởi cảm xúc đanglan tỏa, các cơ mặt hoạt động mạnh theo sự chi phối của giác cảm. NhânMĩ thật sự rất đau.

Giờ đây cô không biết làm gì với Cát Vũ. Giận anh ư? Cô không có quyềncấm anh giấu cô. Hận anh ư? Có lẽ anh ấy chưa bao giờ cần cô yêu anh ấy. Tiếp tục yêu anh ấy ư? Cô không thể yêu người con trai của kẻ đã làmhại gia đình cô. Tất cả đều bế tắc. Điều cô nên làm bây giờ là chạytrốn.

Đúng lúc đó, trời đổ mưa. Vậy là sau bao nhiêu ngày âm u nó cũng đổ mưa rồi.

- Đại tỉ.

Kiên tay cầm chiếc ô đứng trước mặt Nhân Mĩ mỉm cười đầy thân thiện. Nụcười này làm tâm trạng của cô có trở lên ấm áp phần nào. Nhìn thấy Kiên. cô vội ôm chầm lấy anh. Cô cần có người ở bên cạnh lúc này.

Kiên bị hành động bất ngờ của Nhân Mĩ làm cho ngẩn người hồi lâu. Cậuđưa cánh tay còn lại vuốt nhẹ lưng Nhân Mĩ. Người cô ấy đang run lênkhông ngừng. Và cả tiếng nấc kia nữa, nó cũng không ngừng vang lên bêntai cậu:

- Đại tỉ. Có chuyện gì vậy?

Nhân Mĩ giống như một đứa trẻ. Khi có mẹ mới khóc. Cô vội òa lên khóc.

Kiên không nói gì thêm. Chỉ lặng yên nghe tiếng mưa rơi cùng tiếng khócnức nở của Nhân Mĩ hòa vào nhau. Cậu biết lúc này, im lặng chính là cách để trấn an tinh thần cô ấy.

- Em thất bại rồi. Đã thất bại thật rồi.

Kiên dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nói:

- Đại tỉ chắc chắn chứ?

Nhân Mĩ buông Kiên ra. Cô ngồi xuống bậc thềm gần đó. Nước mắt như những hạt pha lê không ngừng rơi xuống:

- Em không biết phải làm gì lúc này.

- Có chuyện gì thì nói tôi nghe.

Nhân Mĩ cần một người dốc bầu tâm sự lúc này nên đã không nghĩ ngợi màkể hết với Kiên. Kể cả chuyện cô đang có thai. Cô không biết làm thế làđúng hay sai, chỉ cần có người hiểu là cô không phải mang tâm trạng nặng nề như thế này nữa.

Kiên hơi bất ngờ. Cậu không nghĩ là Nhân Mĩ lại có thai với Cát vũ.Trong lòng đau đớn muôn phần. Rồi cô ấy lại còn phải đau khổ ngồi khóclóc ở đây nữa, thật tội nghiệp. Đại ca mà cậu kì vọng đang làm gì cô ấythế này?

- Đại tỉ định làm gì lúc này? Có nói cho đại ca biết không?

Nhân Mĩ chợt nắm lấy cánh tay Kiên van nài:- Xin anh! Đừng để Cát vũ biết việc này.

-Vậy đại tỉ định làm gì?

Cô vội cụp mắt xuống. Vẻ phiền não như bộ quần áo choáng ngợp lấy thân thể nhỏ bé của cô:

- Em sẽ chạy trốn. Chạy trốn khỏi anh ấy.

- Vậy công ti?

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt của Nhân Mĩ chợt thay đổi lạ kì. Vang vỏng chút gì đó của nỗi cừu hận:

- Em nhất định sẽ lấy lại.

- Chạy trốn được không?

Nhân Mĩ quả quyết:

- Chỉ cần rời khỏi đây, em nhất định sẽ làm được.

Kiên chợt nắm lấy bàn tay Nhân Mĩ. Nếu cô ấy đã buông tay khỏi Cát Vũthì tội gì cậu không nắm lấy bàn tay lạnh này mà sưởi ấm nó:

- Nếu đại tỉ muốn. Tôi có thể đưa đại tỉ đi khỏi đây.

- Cùng anh chạy trốn? Anh sắp tốt nghiệp rồi còn gì? Hoài phí mấy năm đại học kia sao?

Kiên nhìn xa xam nói:

- Tôi sẽ sang Anh tiếp tục học.

- Vậy em sao có thể đi cùng anh được?

- Tôi có thể.

- Em không có tiền.

- Tôi có.

Một đoạn đối thoại ngắn gọn được hai người tạo ra. Trong lòng toàn những sự rối ren khiến Nhân Mĩ không nghĩ ngợi được gì nhiều. Cô chỉ cảm thấy người con trai trước mặt mình sao lại toàn tâm toàn ý đến như vậy? Côkhông đáng.

Kiên biết được Nhân Mĩ đang nghĩ gì. Cậu chỉ ôm cô vao lòng nói nhẹnhàng. Đây là lần đầu tiên cậu dám làm việc này. Trước kia, cho dù cảmxúc có dâng trào thì cậu cũng không thể.

- Đại tỉ có thể lấy học bổng. Chi phí sẽ giảm đi rất nhiều. Học ở đó, đại tỉ có thể lấy lại được những gì của gia đình mình.

Nhân Mĩ chỉ hỏi:

- Đại học gì?

Kiên buông Nhân Mĩ ra nhìn thẳng vào mắt cô nói:

- Đại học Oxford.

Cát Vũ lo lắng đi trên đường. Dòng người qua lại khiến cậu càng thêm khó chịu. Nhân Mĩ rốt cuộc đang làm gì mà cậu gọi mãi cô ấy không nghe? Hay là cô ấy như sự sợ hãi của cậu, đã tự ý bước ra khỏi cuộc sống của cậunhư mây khói tan đi? Cậu phải đi tìm cô ấy. Cảm giác bất an từ chiều đến giờ khiến cậu không thể tập trung làm được việc gì.

Cảnh tượng nơi hiệu sách cũ khiến Cát Vũ dừng chân. Cậu đứng như một bức tượng lẻ loi nhìn hai con người đang ôm nhau không chút ngại ngừng nơidòng người qua lại. Là cô ấy sao? Là Kiên sao? Hai người đó sao lại ởđây? Cảm giác bất an trong lòng cậu là gì?

- **!

Cát Vũ nói to khiến Nhân Mĩ và Kiên nghe thấy vội vàng quay ra. Nhân Mĩtheo phản xạ đẩy người con trai trước mặt mình ra và hoảng sợ nhìn Cátvũ. Sắc mặt anh khó coi đang nhìn về hướng này càng làm cô thấy sợ hãi.

- Anh Vũ...

Còn chưa kịp nói gì thì Cát Vũ đã đi đến túm cổ áo Kiên và giáng một cúđấm. Lực ở cánh tay không hề có ý giảm khi đến gần mục tiêu là Kiênkhiến cậu vì một cú đấm mà văng ra. Máu mũi bắt đầu rỉ ra đau đớn. Cậuhôm nay không thể tỏ ra là một người nhượng bộ được nữa.

- Đại ca. Tôi đã cho anh cơ hội chăm sóc đại tỉ nhưng sao anh lại làm không tốt?

Cát Vũ như không tin được vào tai mình:

- Cậu nói gì?

Chưa kịp nói gì thêm Kiên đã lao lên đánh khiến người đi đường khôngngừng tò mò kéo đến xem. Chỉ có Nhân Mĩ đứng lặng người không chút độngtĩnh. Kêu gào không, khóc lóc không. Cho dù thấy có lỗi khi lấy Kiên rađể làm bàn đạp chạy trốn thì cô cũng phải làm vậy. Người con trai mà côyêu thương chắc chắn bây giờ đã xa mãi tầm tay rồi. Đành hẹn gặp anh vào một ngày khác, khi mà cô trở về, cùng anh đấu một trận xem ai thắngtrên thương trường khốc liệt.

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự