Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 56 Vụ Cướp Ngân Hàng

Bạn đang đọc Đô Thị Tuyệt Sắc Bảng của Mp3

Phiên bản Dịch · 1627 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tiết Thiên Y ăn sáng xong thì đã bảy giờ, trời đã sáng rõ, hắn liền mang thẻ ngân hàng mà ông nội đã thay mình chuẩn bị ở quê định tới ngân hàng rút lấy chút tiền mặt rồi đến Diệp Thị Công Quán đưa cho Diệp Uy để lão thay mình nộp tiền học phí, thuận tiện cũng mua chút ít quà tặng mang qua.

Diệp Uy giúp mình nhập học khẳng định là mất không ít tiền, Tiết Thiên Y định trả cho lão số tiền kia, hắn không muốn nợ chút ít nhân tình này. Đương nhiên việc đi cửa sau cùng quan hệ của lão mình không có cách nào trả nổi, chỉ có thể đợi đến lúc về sau nếu lão có việc, mình sẽ xuất lực giúp đỡ thôi.

Lúc này là giờ cao điểm, lúc Tiết Thiên Y chạy đến máy ATM gần ngân hàng Hoa Hạ thì phát hiện máy rút tiền đã xảy ra vấn đề, không ít người dân vì cần dùng tiền gấp mà phụ cận không còn chiếc máy ATM nào, chỉ vẹn vẹn có một chiếc này nên đang đứng xếp hàng la ó.

Tiết Thiên Y rảnh rỗi, sau khi xếp hàng lấy số xong, xem số thứ tự thấy rằng trước mình còn hơn mười người nữa liền đi đến góc ngân hàng, ngồi xuống một chiếc ghế dựa.

Sau tám giờ, thời gian cao điểm đã qua, dòng xe ngoài đường phố đã thưa thớt rất nhiều, trong ngân hàng đang tiến hành giao dịch với mười mấy người xếp trước kia, Tiết Thiên Y tính toán một chút, đại khái phải mất mười phút nữa mới đến lượt mình.

Lúc này, một cô gái trẻ động tác uyển chuyển, dung mạo xinh đẹp mở cửa kính bước vào trong đại sảnh.

“Sao lại là cô ta? Không phải cô ta nói phải rời Yến Kinh ít ngày sao?”

Cô gái kia chính là người đêm qua Tiết Thiên Y đã từng gặp mặt - Long Oanh Oanh. Giờ phút này trên mặt Long Oanh Oanh thoạt nhìn có chút tiều tụy, tựa hồ trước đó đã xảy ra chuyện gì làm cô khó chịu.

Long Oanh Oanh không nhìn thấy Tiết Thiên Y, cô chỉ bước vào lấy số thứ tự sau đó tùy ý ngồi trên ghế chờ đến lượt. Mà Tiết Thiên Y lại ngồi trong góc hẻo lánh mỉm cười nhìn bóng lưng xinh đẹp tuyệt trần của Long Oanh Oanh, hắn cũng không chủ động đứng dậy chào hỏi.

Lúc này trước Tiết Thiên Y chỉ còn có ba người nữa, đột nhiênmột chiếc xe bọc thép chở tiền ngừng lại bên ngoài cửa ngân hàng.

Cửa xe mở ra liền có ba gã mặc áo chống đạn, võ trang đầy đủ trước sau nhảy xuống, trong tay mỗi người đều cầm súng hạng nặng uy lực cao. Người thứ nhất mở đường cho vài nhân viên công tác tiến vào trong quầy ngân hàng, hai người khác một trái một phải thủ hộ hai bên xe bọc thép, ánh mắt quét qua bốn hướng xung quanh.

Một lát sau, vài tên nhân viên ngân hàng trong tay cầm theo rương tiền chứa hơn một ngàn vạn (10 triệu NDT = hơn 33 tỷ Đ) tiền mặt, thần sắc ngưng trọng từ sau quầy bước nhanh ra. Nhưng khi bọn hắn vừa mới đem rương tiền đi vào xe bọc thép, còn chưa kịp đóng cửa thì hai chiếc xe tải trước sau phóng như chớp đến gần, phanh gấp dừng lại.

Cửa xe mở ra, tám tên che mặt màu đen chỉ để lộ hai con mắt tinh tráng nhảy ra khỏi xe. Chúng vừa chạy tới xe chở tiền vừa dùng súng ngắn trong tay điên cuồng bắn phá. Ba gã vệ sĩ võ trang thì có một người gục ngay tại chỗ, hai người khác cũng lọt vào tầm súng nhưng trốn tránh kịp thời, bị thương không nặng.

Ba gã vệ sĩ võ trang kia đều là đặc công xuất ngũ, mặc dù gặp phải tập kích đột nhiên mà xuất hiện tử thương một người nhưng hai người bị thương vẫn bảo trì được đầu óc thanh tỉnh, lâm nguy không loạn. Một người cố chiếm cứ địa hình có lợi, sau đó cầm súng cùng tám người kia triển khai đấu súng trên đường, người còn lại dùng tốc độ nhanh nhất báo động cứu viện.

Vài nhân viên công tác ngân hàng cũng có hai người bị thương đang nằm trong vũng máu kêu thảm thiết không ngớt. Mấy người chưa bị thương sau đó mới kịp phản ứng, thét lên chói tai trốn vào trong đại sảnh.

Tám tên cướp kia không nghi ngờ gì nữa, bọn chúng định cướp xe chở tiền, thậm chí là đã có âm mưu từ lâu, bí mật mua vũ khí, vốn định cướp được một khoản tiền kếch xù, nửa đời sau có thể khoái hoạt tiêu dao, không làm mà hưởng. Nhưng không nghĩ tới kế hoạch thì tốt đẹp lại gặp phải hai gã vệ sĩ võ trang được huấn luyện đầy đủ chống cự kịch liệt.

Nhân số bọn hắn tuy nhiều nhưng đều là nhóm ô hợp, tám đối hai mà trong thời gian ngắn không chiếm được chút tiện nghi nào, ngược lại trong quá trình lại gần xe chở tiền có hai gã bị bắn gục.

Ngoài cửa ngân hàng phát sinh bắn nhau kịch liệt, đại đội võ trang đặc công Yến Kinh nhanh chóng phản ứng, khẩn cấp tập hợp, không đến mười sau đã có mặt tại hiện trường. Một bộ phận đặc công thiết lập giới tuyến hai đầu, đem cả con đường phong tỏa lại ngăn cản dân chúng tiến vào, một bộ phận khác tiến tới trợ giúp hai người vệ sĩ kia.

“Đại ca, chúng ta đã bị bao vây! Làm sao bây giờ?”

Bọn cướp đều nghe được tiếng còi chói tai từ xe cảnh sát, ngay sau đó chứng kiến bốn phía đều xuất hiện nguyên một đám võ trang đặc công từ từ tiến lại, biết tình huống không ổn, một người trong đó hét lên hỏi tên cầm đầu.

“Con mẹ nó, tao làm sao mà biết!”

Tên cầm đầu tóc húi cua được gọi là ‘Đại ca’ kia điên cuồng quét ra một băng đạn, ánh mắt hướng về đại sảnh ngân hàng, khẽ nảy ra chủ ý, lạnh lùng nói:

“Các huynh đệ, trước tiên đừng vội cướp tiền, xông vào trong ngân hàng bắt mấy con tin, giằng co với cảnh sát!”

Dưới sự tấn công của đặc công vũ trang, bọn cướp không còn đường nào khác đành phải tiến vào trong đại sảnh ngân hàng, đem mười mấy người bên trong khống chế lại, bắt làm con tin.

Lần này bị bao vây, vài tên cướp cũng biết khả năng chạy trốn là rất nhỏ nên dứt khoát không cần che dấu, nguyên một đám tiện tay kéo khăn trùm đầu lộ ra tướng mạo vốn có.

Cùng lúc đó, đại đội đặc công Yến Kinh đã hoàn toàn bao vây tòa cao ốc ngân hàng Hoa Hạ, chẳng qua trong tay bọn cướp có không ít con tin cùng vũ khí nên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đại đội trưởng Trữ Lăng Vân đang báo cáo với chính quyền Yến Kinh, chính quyền đối với chuyện này tỏ ra vô cùng coi trọng, phái ra Phó thị trưởng làm người quản lý tổ công tác, đi đến chỉ huy tại hiện trường.

Giờ khắc này, trong đại sảnh Hoa Hạ ngân hàng tràn ngập bầu không khí khẩn trương, nhìn mấy tên cầm súng trước mặt, ánh mắt lộ hung quang, hơn mười người bị bắt làm con tin không dám thở mạnh, sợ đối phương bị chọc giận sẽ bắn chết mình lúc nào không hay.

Một ít người sợ đến run rẩy cả người thầm nghĩ xui xẻo, không biết kiếp trước làm việc xấu gì mà bây giờ gặp phải chuyện này. Một số khác lại chắp tay cầu bình an mong vượt qua lần nguy hiểm này. Một số thì ánh mắt láo liên nhìn bốn phía, định thừa dịp bọn cướp không sẵn sàng tìm cơ hội lao ra ngoài. Một số thì lại hi vọng cảnh sát lập tức xông vào tiêu diệt bọn cướp.

Hơn mười con tin tuyệt đại đa số đều khẩn trương lo nghĩ, thần sắc sợ hãi, chỉ có Tiết Thiên Y cùng Long Oanh Oanh là thoạt nhìn còn bình tĩnh.

Thực lực Tiết Thiên Y tuy mạnh nhưng cũng không có mười thành nắm chắc, tuyệt không dám đơn giản chính diện chống lại vũ khí nóng cho nên hắn tạm thời bỏ qua cho việc phản kháng. Hắn bị vài tên cướp cầm súng ép vào một chỗ cùng những người khác ôm đầu tụ tập tại một khu vực trong đại sảnh. Trong lòng hắn đang thầm tính toán làm thế nào mới có thể một lần hành động khống chế tất cả những tên dám làm mình cúi đầu khuất nhục ngồi chồm hổm trên mặt đất này.

“Tiết Thiên Y? Ngươi…”

Lúc hơn mười con tin tụ tập tới trung tâm đại sảnh, Long Oanh Oanh mới nhìn thấy Tiết Thiên Y cách đó không xa, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, toát ra một tia kinh hỉ.

“Không được nói! Ai không thành thật thì ta sẽ cho hắn ăn đậu phộng nóng!”

Nghe thấy có động tĩnh, bọn cướp trừng mắt nhìn Long Oanh Oanh, quát to.

Bạn đang đọc Đô Thị Tuyệt Sắc Bảng của Mp3
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 87

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự