Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 745 Thay đổi vận mệnh

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 4896 chữ · khoảng 17 phút đọc

Tần Dao dường như trở nên điên cuồng, cô nói liền một mạch, kể hết những ủy khuất phải chịu đựng bấy lâu nay. Diệp Lăng Phi đứng yên không động đậy, nét mặt hắn vẫn không hề thay đổi, chỉ lẳng lặng nghe Tần Dao phát tiết cho bằng hết. Mãi cho đến khi Tần Dao dừng nói, chỉ còn lại tiếng khóc nức nờ. Diệp Lăng Phi mới nói:

- Tần Dao. Dương Tử là ai vậy?

- Một thằng khốn nạn, một tên cực kì khốn nạn!

Tần Dao thóa mạ, - Hắn và Mễ Tuyết là đồng bọn, chính hắn khống chế em, biến em thành con bù nhìn trong tay hắn!

- Hắn là đồng bọn của Mễ Tuyết à?

Diệp Lăng Phi hỏi, - Có phải là cái ả Mễ Tuyết của cái Hồng Phấn để Quốc gì đó không?

- Chính là cô ta!

Tần Dao nói đến đây, cảm thấy không còn úy kị gì nữa, tiếp tục nói:

- Có rất rất nhiều chuyện đã xảy ra, lẽ nào anh nghĩ em muốn trở thành như thế này sao, nhưng mà em thực sự bất lực, em không thể thay đổi được!

- Tần Dao, cô cứ nói ra, có thể tôi sẽ giúp được cô!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ vai của Tần Dao, nói:

- Hãy tin tưởng tôi!

Nước mắt Tần Dao chảy dài trên má, cô nắm lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi đang đặt trên vai mình, gật đầu thật mạnh......

ở trong xe của Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình vẫn đứng ngồi không yên chờ đám người Diệp Lăng Phi quay trở về, trong lòng cô rất lo lắng cho Tần Dao. Vừa rồi ánh mắt đáng sợ của Diệp Lăng Phi khiến Vu Đình Đình lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ làm chuyện bất lợi với Tần Dao. Vu Đình Đình tuy ngồi ở trong xe nhưng vẫn không ngừng nhìn về phía sơn cốc. Khi Vu Đình Đình nhìn Tần Dao dìu Tần Thiên từ trong sơn cốc đi ra. Vu Đình Đình mới yên lòng. Cô vội vàng đẩy cửa xe, bước xuống vội vàng hỏi thăm:

- Dao Dao, cậu không sao chứ?

- Không sao đâu, Đình Đình, bây giờ mình phải đưa em trai đến bệnh viện, có gì thì gọi điện thoại liên hệ với mình!

Tần Dao nói xong, liền đỡ Tần Thiên vào trong xe, sau đó cô cũng ngồi vào ghế, lái xe rời đi. Ba người Diệp Lăng Phi và Dã Thú, Dã Lang cũng đã xuất hiện. Dã Thú và Dã Lang trực tiếp đi về chiếc xe của mình. Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình đang đứng ở bên cạnh xe của mình, liền nở nụ cười tươi, hỏi:

- Đình Đình, có phải em lo lắng anh sẽ làm hại Tần Dao không?

- Diệp đại... !

Vu Đình Đình còn chưa nói hết câu. Diệp Lăng Phi đã đi bên cạnh, vỗ vai Vu Đình Đình an ủi:

- Không có chuyện gì nữa rồi, để anh đưa em về.

Vu Đình Đình không nói nhiều lời lâp tức lên xe, Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình trở về trường học. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi từ đầu đến cuối luôn cau mày. Nghĩ đến chuyện lần này, Vu Đình Đình vài lần muốn mở miệng nói chuyện nhưng vẫn không nói thành lời. đến lúc Diệp Lăng Phi chờ đèn xanh ở một ngã tư thì Vu Đình Đình mới có cơ hội để nói.

- Diệp đại ca, có phải anh đang giận em không?

Vu Đình Đình cẩn thận hỏi.

Bộ dạng của cô lúc này giống hệt như một bé gái làm sai chuyện gì đó bị người lớn trách mắng. Diệp Lăng Phi quay đầu sang nhìn Vu Đình Đình, trên mặt tràn đầy nét cười ôn hòa, hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại đáng yêu của Vu Đình Đình, nhẹ nhàng nói:

- Đình Đình, em đừng nghĩ lung tung, không phải anh giận em đâu, chỉ là anh đang lo lắng cho Tần Dao thôi!

- Tần Dao gặp chuyện gì ạ?

Vu Đình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Tần Dao, cô vội vàng hỏi thăm. Nhưng Vu Đình Đình nói xong câu đó liền cảm thấy hối hận, lúc này mà nhắc tới Tần Dao dường như không thích hợp cho lắm. Vu Đình Đình cuống quýt giải thích:

- Diệp đại ca, em cũng chỉ lo lắng cho Tần Dao nên mói hỏi vậy. Lúc cậu ấy cùng em đến đây, cậu ấy nói với em rằng cậu ấy rất xin lỗi anh. Em thấy hình như Tần Dao có nỗi khổ trong lòng thì phải. Diệp đại ca, kì thực Tần Dao cũng không phải người xấu bụng.

Diệp Lăng Phi rút bàn tay đang vuốt ve gương mặt Vu Đình Đình về, đặt lên vô- lăng, cười nói với Vu Đình Đình:

- Đình Đình, em đừng suy nghĩ lung tung nữa mà, anh cũng biết tâm địa của Tần Dao không xấu, chỉ là Tần Dao đã làm một số việc rất quá đáng. Nhưng bây giờ không phải anh đang nghĩ về chuyện Tần Dao tốt hay xấu mà đang cân nhắc xem làm thế nào để hỗ trợ Tần Dao kia.

- Giúp đỡ Tần Dao à?

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến cho Vu Đình Đình cảm thấy bất ngờ, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nghi hoặc hỏi:

- Diệp đại ca, rốt cuộc Tần Dao đã xảy ra chuyện gì?

- Đình Đình, em đừng hỏi nữa, anh chỉ có thể nói vói em, giờ phút này Tần Dao đang gặp phải một chuyện rất phiền toái, cái phiền toái này khiến cả anh cũng cảm thấy đau đầu, phải nói là, chuyện này không chỉ liên quan đến Tần Dao, mà có khả nãng liên quan đến cả anh nữa, nói tóm lại là chuyện này can hệ rất lớn. Đình Đình, em nghe anh một câu, tạm thời không nên tiếp xúc Tần Dao, như vậy thì sẽ tốt cho em đó.

Vu Đình Đình trong lòng lại thấy lo âu, biểu hiện ra ngay trên mặt. Diệp Lăng Phi nhìn thấy nét mật sầu lo của Vu Đình Đình, không nhịn được thở dài, nói rằng:

- Đình Đinh, lẽ nào cả anh mà em cũng không tín nhiệm nữa sao, chẳng lẽ em không tin anh có thể giúp được Tần Dao?

Vu Đình Đình vội vàng lắc đầu, nói:

- Diệp đại ca, em không có ý này, chỉ là em lo lắng Dao Dao quá, dạ, em tin tưởng chỉ cần có Diệp đại ca ở đây, Dao Dao nhất định sẽ không gặp nguy hiểm nữa.

- Em nghĩ được như vậy là tốt nhất. Đình Đình, để anh đưa em về trường học trước, bây giờ anh có chuyện phải làm!

Diệp Lăng Phi nói.

Vu Đình Đình gật đầu, đáp:

- Vâng ạ!

Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình đến cổng học viện, sau đó lái xe tới chỗ đại đội cảnh sát hình sự. Vừa nãy, Diệp Lăng Phi từ trong miệng Tần Dao đã biết được không ít bí mật mà trước nay hắn không ngờ tới. Diệp Lăng Phi cảm thấy sự tình trọng đại, hắn muốn tìm Chu Hân Mính để thương lượng một chút, nhưng khi lái xe đi qua chỗ quán rượu của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi không nhịn được dừng xe lại. Quán rượu của Lý Khả Hân đã khai trương được một thời gian, từ đó đến nay, Diệp Lăng Phi vẫn chưa hề đến đây lần nào, cũng không biết nơi này ra sao rồi. Diệp Lăng Phi ngẫm lại cảm thấy mình hơi có lỗi với Lý Khả Hân, quán rượu này trên danh nghĩa là của mình nhưng tất cả đều để mặc cho một mình Lý Khả Hân quản lý. Ban đầu Diệp Lăng Phi cũng chỉ là muốn giúp Lý Khả Hân một bận, hy vọng Lý Khả Hân có công việc để làm, không cảm thấy buồn chán nữa. nhưng Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ mình tạo cho Lý Khả Hân một cơ hội như vậy. Lý Khả Hân lập tức có sân khấu để thê hiện năng lực của mình, lúc trước quán cà phê không chỉ sinh ý dồi dào lại còn mở được chi nhánh nữa.

Nếu như quán cà phê đó không bị lửa thiêu rụi thì có lẽ Lý Khả Hân đã thành lập được thêm rất nhiều chi nhánh nữa. Vừa nghĩ đến quán cà phê bị cháy khi trước, Diệp Lăng Phi không khỏi nhở tới Tần Dao. Vừa nãy khi ở Tây Sơn, Tần Dao và Diệp Lăng Phi đã nói rất nhiều chuyện bí mật, đã kể cho Diệp Lăng Phi rất nhiều việc mà hắn cũng không biết rõ được. Cho tới bây giờ. Diệp Lăng Phi luôn cho rằng Tần Dao trời sinh là một cô gái không từ thủ đoạn để đạt được lợi ích, điều này chính là chỗ hắn không thích nhất ở Tần Dao, Diệp Lăng Phi không muốn ở cùng với một cô gái suốt ngày thầm tính kế người khác như vậy. Thế nhưng, cuộc nói chuyện riêng vừa rồi với Tần Dao ở trong sơn cốc đã làm Diệp Lăng Phi thay đổi quan điểm của mình về Tần Dao.

Diệp Lăng Phi đã nhận ra. Tần Dao đi tới bước đường ngày hôm nay ngoại trừ nguyên nhân tự thân Tần Dao muốn vậy, ít nhiều cũng có duyên cớ là do mình, nếu như lúc trước mình chỉ cần hơi quan tâm đến Tần Dao một chút, có thể Tần Dao sẽ không gặp phải tình trạng như bây giờ. Lúc này Diệp Lăng Phi lại nhớ tới chuyện trước kia hắn và Tần Dao ở trên đỉnh núi, nhớ tới những chuyện mình và Tần Dao đã làm.

Lúc này, Diệp Lăng Phi đang đỗ xe trước quán rượu đã có những thay đổi to lớn so với trước kia, lại nghĩ tới chuyện buổi tối hôm đó. Tần Dao không phải là cố ý muốn đốt quán cà phê, có thể nói Tần Dao chỉ là vô tâm thôi. Thế nhưng, lá gan của Tần Dao rất nhỏ, chính xác hơn là Tần Dao quá sợ mình, điều đó đã tạo thành áp lực cực lớn về tâm lý, khiến Tần Dao sợ mình sẽ trách tội cô ấy, vì vậy cô ấy mới không nói cho Lý Khả Hân biết mà lựa chọn chạy trốn.

Số phận của Tần Dao cũng đã thay đổi vào buổi tối ngày hôm đó, trong quá trình chạy trốn, Tần Dao lại được Lâm Tuyết cứu. Nếu như không có Lâm Tuyết, nói không chừng Tần Dao sớm đã bị kẻ gian cưỡng bức rồi. Nguyên nhân là vì Lâm Tuyết cứu Tần Dao, mới khiến Tần Dao cảm thấy tínnhiệm Lâm Tuyết, cô thậm chí còn tin rằng Lâm Tuyết thật tâm giúp đỡ mình, về sau, khi Tần Dao phát hiện ý đồ thực sự của Lâm Tuyết thì dù cô muốn rời bỏ Lâm Tuyết thì không kịp nữa rồi.

Theo cái nhìn của Diệp Lăng Phi, số phận của Tần Dao thay đổi trong đó cũng có phần là do mình gây nên. Sở dĩ Tần Dao đi tới bước đường cùng như ngày hôm nay, cũng là bởi vì thái độ của hắn đối đãi Tần Dao trước kia. Diệp Lăng Phi còn đang mải mê suy nghĩ về chuyện của Tần Dao thì bỗng nhiên nghe thấy có người đang gõ gõ cửa kính xe, Diệp Lăng Phi quay đầu lại nhìn thì thấy Lý Khả Hân đang đứng ở cạnh cửa kính xe nhìn vào bên trong. Diệp Lăng Phi thấy thế liền đẩy cửa đi ra khỏi xe.

- Khả Hân, sao em lại ở đây thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Những lời này phải là để em hỏi mới đúng, sao anh lại đến chỗ này vậy?

Lý Khả Hân cười nói.

- Vừa nãy em ngồi trong quán rượu thấy xe của anh đỗ ở bên ngoài, em còn tưởng rằng anh đến thăm em nữa chứ, kết quả là chờ mãi chẳng thấy anh đâu cả nên em mới ra đây xem có chuyện gì xảy ra, thấy anh cứ ngồi ngơ ngẩn ở trong xe. Diệp Lăng Phi, anh đang suy nghĩ gì mà nhập thần vậy?

- Anh đang suy nghĩ về Tần Dao!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Anh nhìn thấy quán rượu này thì nghĩ ngay đến quán cà phê tiền thân lúc trước, vì thế mới nhớ đến Tần Dao. Khả Hân, theo em cô bé Tần Đao này rốt cuộc có phải người xấu không?

- Anh muốn em nói như thế nào đây, theo em thì, cô bé Tần Dao này cũng không phải người xấu bụng. Cô ấy làm việc rất siêng năng, làm người cũng không tệ, chỉ là thích chiếm một ít món lợi nhỏ. Thế nhưng anh cũng phải nghĩ đến xuất thân của Tần Dao, nhà của cô ấy ờ nông thôn, cô ấy có thể đi học đã không phải chuyện dễ dàng gì!

Lý Khả Hân nói đến đây, thấy Diệp Lăng Phi vẫn cau mày suy nghĩ gì đó, Lý Khả Hân liền nói thêm:

- Rốt cuộc anh làm sao vậy, hôm nay lại nhắc tới Tần Dao để làm gì?

- Không sao, chỉ là bỗng dưng anh lại nghĩ tới cô ấy thôi!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Được rồi, không nói về Tần Dao nữa, à, đúng rồi, Khả Hân, quán rượu của em làm ăn thế nào rồi?

- Quán mới kinh doanh nên khách cũ đến cũng chưa đông lắm. nhưng mà hai buổi tối gần đây có không ít người đến chơi, bây giờ học sinh vừa mới khai giảng, có một số buổi tối thích đến quán rượu để giải trí.

- ừ, vậy là tốt rồi, nếu như có chuyện gì thì em phải nói với anh đấy!

Diệp Lăng Phi nói, - Khả Hân, em cũng đừng làm lụng vất vả quá, cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi, bằng không nếu em mệt mỏi quá, anh sẽ rất đau lòng đó!

- Vâng, em biết rồi!

Lý Khả Hân liếc nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Anh có muốn vào trong quán ngồi một lát không?

- Không được đâu, anh còn có chuyện phải xử lí, bây giờ anh phải đi tìm Hân Mính!

Diệp Lăng Phi nói, - Có chuyện quan trọng!

- À, thế thì thôi vậy, em không quấy rầy anh nữa, nếu anh vội thì cứ đi trước đi!

Lý Khả Hân nói xong xoay người quay về quán rượu, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

- Khả Hân, hình như em quên mất một việc thì phải?

- Quên việc gì cơ?

Lỹ Khả Hân tỏ ra sửng sốt, cô quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, thấy Diệp Lăng Phi cố ý chu môi ra, Lý Khả Hân thấy vậy, gương mặt đò ửng, cô đột nhiên hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, sau đó lập tức chạy như ma đuổi vào trong quán rượu. Nhìn thân ảnh của Lý Khả Hân biến mất sau cửa quán, Diệp Lăng Phi cười cười, lên xe rời đi.

Lúc Diệp Lăng Phi tới đại đội cảnh sát hình sự thì đã là hơn bốn giờ chiểu. Diệp Lăng Phi dừng xe bên ngoài cửa, hắn cất bước đi vào trong phòng làm việc của đại đội cảnh sát hình sự. Vừa mới vào trong, hắn đã thấy Tiểu Triệu vội vội vàng vàng chạy ra bên ngoài. Diệp Lăng Phi thấy Tiểu Triệu sắp lên xe cảnh sát, chạy lại hỏi:

- Tiểu Triệu. Chu đại đội trưởng của các cậu đâu rồi?

- Bây giờ Chu đội trưởng không có ở đây anh ạ!

Tiểu Triệu nhanh nhảu đáp, - Chu đội trưởng đang ở chỗ bến sông hoang vắng đó!

- Cái cảng sông hoang vu đó à?

Diệp Lăng Phi kinh ngạc, cảm thấy khó hiểu nên hỏi lại:

- Hân Mính chạy đến chỗ đó làm gì, lẽ nào đại đội cảnh sát hình sự các cậu cũng phụ trách công tác vệ sinh môi trường à ?

- Diệp ca à, anh đừng nói giỡn nữa, không phải thế đâu. Là do có người báo án, đã phát hiện một thi thể ở nơi đó nên Chu đội trưởng mới vội vàng đến đó, bây giờ em cũng phải đến đó đây.

- À, thì ra là như vậy!

Diệp Lăng Phi nói, - Vậy thì anh cũng đi cùng!

Bến sông hoang vu này nằm trên một khúc sông bị ô nhiễm nặng của thành phố. Diệp Lăng Phi lái xe đến nơi này thì thấy hai bên bờ sông chật ních người, ở dưới nước thì có một nhân viên cảnh sát đang kéo một cỗ thi thể lên bờ. Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính đang đứng ở bờ sông, hắn liền đi đến, vỗ nhẹ vào vai Chu Hân Mính, thấp giọng thì thầm:

- Hân Mính, anh tìm em có chút việc!

- Chuyện gì thì cứ để đấy đã!

Chu Hân Mính nói:

- Bây giờ em phải xử lý chuyện ở đây.

Lúc Chu Hân Mính đang nói chuyện thì cỗ thi thể cũng đã được kéo vào, đưa lên bờ. Đó là tử thi của một người phụ nữ, khoảng chừng 36, 37 tuối, tuy đã bị ngâm trong nước lâu ngày khiến thi thể sưng phù lên, thế nhưng mọi người vẫn có thể nhìn ra được bộ dạng của người này. Ngay lập tức có viên cảnh sát nhận ra người phụ nữ này chính là y tá của một bệnh viện bị mất tích mà họ đang tìm kiếm. Mấy ngày nay những viên cảnh sát này liên tục xem những bức ảnh của cô y tá mất tích để đi tìm, bây giờ thấy cỗ thi thể này họ lập tức nhận ra đây chính là người phụ nữ mà mình đang tìm. Chu Hân Mính cũng nhận ra thi thể này, cô nhíu mày nói với Tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, lập tức đem thi thể đi khám nghiệm, đồng thời xác nhận thân phận của người đã chết!

- Chu đội, em nghĩ chúng ta không cần xác nhận nữa, cô gái này chính là người mà chúng ta muốn tìm... !

Tiểu Triệu còn chưa nói xong đã bị Chu Hân Mính ngắt lời:

- Tiểu Triệu, cậu đang làm gì vậy, cậu là cảnh sát sao có thể phán đoán bằng chủ quan như vậy, lập tức xác định thân phận của tử thi đi!

- Vâng. Chu đội, em biết rồi, em đi làm ngay!

Tiểu Triệu bị Chu Hân Mính giáo huấn một trận không dám nói thêm gì nữa, vội vàng dựa theo sự phân phó của Chu Hân Mính mà tiến hành. Lúc này, Chu Hân Mính mới nói chuyện tiếp với Diệp Lăng Phi:

- Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại sao, nếu anh có chuyện gì cũng có thể gọi cho em mà.

- Hân Mính, chuyện mà anh muốn nói với em vô cùng quan trọng, anh hy vọng em có thể bớt chút thời gian cho anh, anh sẽ chậm rãi kể cho em!

Diệp Lăng Phi nói xong nhìn sang cái xác người phụ nữ kia, nói:

- Người phụ nữ xem ra là bị người khác sát hại rồi!

- Anh nói gì vậy, anh không phải pháp y, sao có thể biết cô ấy bị người sát hại chứ?

Chu Hân Mính lập tức phản bác.

- Cái này mà còn phải hỏi sao, em xem, trên cổ cô ta vẫn còn vết thương đây này, rõ ràng là bị kẻ khác bóp cổ chết!

Chu Hân Mính nghe vậy, vẫn hừ lạnh nói:

- Được rồi, được rồi, nhưng mà chưa có báo cáo khám nghiệm tử thi của bên pháp y, em không thể tùy tiện ra kết luận được, à nhân đây nói luôn với anh, người phụ nữ này rất có thể là cô y tá bị mất tích mà người ta đang tìm, Diệp Lăng Phi, anh nói xem điều này có vấn đề gì không?

- Vấn đề lớn là đằng khác!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Hân Mính, nếu muốn anh nói thì chúng ta phải tìm một chỗ chậm rãi mà nói chuyện, chờ anh nói xong em sẽ hiểu ra ngay, có lẽ sự tình không đơn giản như em đã tưởng tượng đâu, anh nói trước là chuyện này liên can rất lớn đó!

- Vâng, được rồi!

Chu Hân Mính thấp giọng đáp, - Tối hôm nay em sẽ trở về, đến lúc đó chúng ta sẽ nói kỹ chuyện này!

Diệp Lăng Phi gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa. Chu Hân Mính mấy ngày nay luôn ở nhà của minh, không hề quay về biệt thự. Sở dĩ Chu Hân Mính làm như vậy là vì cô lo lắng Bạch Tình Đình không có ở nhà, nếu như mình ở đó, khó tránh khỏi sẽ có người hoài nghi. Dù sao Chu Hân Mính cũng là con gái của thị trưởng, cô cũng phải suy nghĩ ảnh hưởng tạo thành của việc này đối với phụ thân của mình.

Chu Hân Mính không lái xe, lên xe của Diệp Lăng Phi cùng trở về biệt thự. Trương Vân đã chuẩn bị xong cơm tối. Diệp Lăng Phi rửa tay xong, ngồi vào bàn ăn.

- Anh nói đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Chu Hân Mính cũng đi vào, cô ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi. Ngồi còn chưa ấm chỗ. Chu Hân Mính đã nóng lòng muốn biết Diệp Lăng Phi đến tìm mình là vì chuyện gì. Diệp Lăng Phi ngược lại không hề tỏ ra nóng vội, hắn cầm đũa gắp một miếng thịt, bỏ vào trong bát của Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, chúng minh ăn cơm trước đã, mới có hai hôm mà trông em tiều tụy quá, có phải là em làm việc vất vả quá không?

- Em không về đây để ăn cơm suông!

Chu Hân Mính không đụng đũa, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi, nói, - Dạo này em có rất nhiều việc, nếu như anh không có sự tình gì cần nói thì em quay về đại đội cảnh sát hình sự đây, tối nay em còn phải làm thêm giờ nữa!

- Hân Mính, anh cũng biết gần đây em rất bận!

Diệp Lăng Phi ngắm nhìn khuôn mặt của Chu Hân Mính, yêu thương nói:

- Em cần gì phải liều mạng làm việc như vậy, điều này không cần thiết. Đại đội cảnh sát hình sự cũng không phải chỉ có một minh em làm việc, em cần gì phải tự hành hạ mình như vậy?

- Em nhiều việc lắm lắm, gần đây các vụ án liên tiếp xảy ra khiến đại đội cảnh sát hình sự bọn em ngày nào cũng phải làm thêm giờ!

Chu Hân Mính nói.

- Em thân là đại đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự, sao có thể không nêu gương tốt, nếu như em không cố gắng, lại bắt đội cảnh sát hình sự làm thêm giờ thì người ta sẽ nghĩ sao đây!

Chu Hân Mính cầm đũa, nhưng lập tức lại buông xuống, nói:

- Nếu anh không có chuyện gì cần thiết thì em phải quay về Đại đội cảnh sát hình sự đây, em còn muốn mau chóng lấy kết quả khám nghiệm tử thi từ bên pháp y nữa.

- Hân Mính, em tin anh một lần thôi, chỉ cần em ngoan ngoãn ăn hết bữa, anh sẽ kể cho em một đầu mối vô cùng quan trọng, nói không chừng nó có thể giúp em phá án đấy, bao gồm cả vụ án xác chết của người phụ nữ kia!

Diệp Lăng Phi nói đến đây lập tức bổ sung:

- Em xem, bây giờ là giờ ăn sao chúng ta lại nói mấy chuyện này chứ, thôi chúng mình đừng nói nữa, ăn cơm cho xong đã!

Chu Hân Mính không ngờ Diệp Lăng Phi lại sử dụng biện pháp vừa cứng rắn vừa mềm mỏng như vậy, đành phải đồng ỷ ăn cơm trước. Chu Hân Mính trong lòng rất vội, sau khi ăn xong cô lập tức rời khỏi bàn ăn. Diệp Lăng Phi cũng chỉ ăn qua loa một chút rồi cũng buông đũa. Chu Hân Mính ngồi trên salon trong phòng khách, cô cau mày dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Chu Hân Mính, nhẹ nhàng đưa tay ôm cái eo thon của cô, kéo Chu Hân Mính vào trong lòng mình.

- Hân Mính, em đoán xem hôm nay anh đã làm cái gì?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Làm sao em biết được!

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Em không phải là con giun trong bụng anh, làm sao em biết hôm nay anh đã làm chuyện gì - Để anh kề em nghe nhé, hôm nay anh đã đánh em trai của Tần Dao một trận, thậm chí thiếu chút nữa anh đã lấy mạng thằng đó rồi!

Chu Hân Mính nghe xong, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, cô quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, tức giận nói:

- Anh nghĩ gì vậy, sao lại làm những chuyện này chứ? Không phải anh đã đồng ý với em từ nay về sau sẽ không bao giờ làm những chuyện trái pháp luật rồi sao?

- Hân Mính, em đừng lo lắng, nghe anh kể hết đã!

Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Mính hơi giận dỗi, hắn bật cười, kéo Chu Hân Mính trở lại trong ngực, cười nói:

- Hân Mính, vừa đẹp là vì anh làm chuyện này nên mới tìm được một cái đầu mối quan trọng, cái này chắc chắn sẽ giúp em phá án đó!

- Được rồi, anh đừng bắt em phải đoán nữa, anh nói rõ ra xem rốt cuộc là có chuyện gì đi!

Chu Hân Mính thúc giục.

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính sốt ruột muốn biết, cười nói:

- Được rồi, anh sẽ nói cho em, em biết Tần Dao chứ!

- Tần Dao à?

Chu Hân Mính ngạc nhiên, hỏi:

- Đương nhiên là em biết rồi, mà chuyện này thì có quan hệ gì với Tần Dao?

- À, chuyện này không chỉ có liên quan đến Tần Dao, phải nói là liên quan mật thiết đó!

Diệp Lăng Phi trả lời.

- Anh nói rõ cho em nhé, Tần Dao chỉ là một con rối bị kẻ khác điều khiển, kẻ khống chế cô ấy tên gọi Dương Tử. Ài, anh cũng không biết đây có phải tên thật của hắn không nữa, nhưng anh có thể chắc chắn một điều, Dương Tử có quan hệ với Mễ Tuyết, mà Mễ Tuyết quản lý Hồng Phấn đế quốc, Hồng Phấn đế quốc và một số quan viên trong chính quyền thành phố lại có liên can đến nhau. Hân Mính, em nói đây có phải là một đầu mối trọng yếu không?

Chu Hân Mính vừa nghe xong, đôi mắt lóe lên vẻ kinh hỉ, cô nắm chặt tay Diệp Láng Phi, nói:

- Rốt cuộc đã xây ra chuyện gì, anh mau nói rõ với em đi, em bị anh làm cho hồ đồ đến nơi rồi. Theo lời anh nói thì chuyện này hình như có quan hệ rất phức tạp thì phải!

- Đương nhiên là phức tạp rồi!

Diệp Lăng Phi híp mắt lại, cố ý chậm rãi nói:

- Những thứ liên can trong này không thể một hai câu có thể nói rõ được, Hân Mính, anh cảm thấy hơi mệt, anh đi tắm trước đây!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng dậy, Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi định đi, vội vàng kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Cái anh này đúng thật là, chưa nói xong đã bỏ đi rồi!

- Chi là anh cảm thấy hình như trên người có mùi hôi mà. Hân Mính, em cứ đề anh đi tắm đã, sau đó anh sẽ kể nốt với em, có chịu không?

Diệp Lăng Phi hạ giọng xuống, nói tiếp:

- Đương nhiên nếu em nóng lòng muốn biết, anh không ngại để em tắm cùng đâu! đến lúc đó chúng ta có rất nhiều thời gian để trò chuyện trong phòng tắm đó!

Chu Hân Mính thoáng cái đã hiểu ra ý đồ của Diệp Lăng Phi, cô trừng mắt nhìn hắn, thấp giọng nói:

- Anh là đồ xấu xa, là anh cố ý làm như vậy, cố ý khiến em mắc lừa!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ mông Chu Hân Mính một cái, cười nói:

- Vậy em có chịu chui vào bẫy không?

Chu Hân Mính không nói gì nữa, chỉ nhấc chân dẫm lên chân Diệp Lăng Phi một cái, sau đó đi lên gác. Diệp Lăng Phi tuy cảm thấy chân đau nhức nhưng hắn lại nở nụ cười đắc ý, vội vàng đuổi theo Chu Hân Mính.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BạchHổ
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 127
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự