Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1511 Chu Ngọc Địch thỏa hiệp! (1)

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 1948 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Nếu như tôi nói, tôi chẳng thích chơi trò nào hết thì tôi sẽ có kết cục thế nào?

Diệp Lăng Phi nhìn Trương Thiên Đào, sau khi nghe Trương Thiên Đào nói những lời này thì vẻ mặt của Diệp Lăng Phi vẫn rất bình tĩnh, hắn không hề biểu hiện ra một chút hoảng sợ hay bất an nào cả. Diệp Lăng Phi nói những lời nói quả thật đã chọc giận Trương Thiên Đào, Trương Thiên Đào trong lòng vốn có áp lực rất lớn, bây giờ lại gặp phải một tên tội phạm nguy hiểm không chịu phối hợp như Diệp Lăng Phi, Trương Thiên Đào không nhịn được nữa, tay phải hắn nắm lại, hung hăng đập lên mặt bàn

- Bịch!

Mặt bàn truyền đến một tiếng vang lanh lảnh, tiếp đó là tiếng hét phẫn nộ của Trương Thiên Đào:

- Diệp Lăng Phi, anh đừng tưởng rằng anh có thể ở đây tiếp tục càn rỡ, tôi cho anh biết, lần này anh cũng đừng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài!

Khi nói chuyện, hắn vừa xua tay, hai viên cảnh sát hình sự cất bước đi về phía Diệp Lăng Phi, khi hai gã cảnh sát hình sự còn chưa đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi thì đã nghe thấy bên ngoài phòng thẩm vấn truyền đến tiếng động lớn, sau đó thì nghe tiếng “Thình thịch, thình thịch” ở cửa phòng thẩm vấn.

- Mở cửa!

Từ bên ngoài truyền đến tiếng hét phẫn nộ.

Tiếng hét phẫn nộ này rất lớn, dường như không chỉ có một người.

Trương Thiên Đào trong lòng sửng sốt, ở đây là phòng thẩm vấn của Cục cảnh sát, không thể có tiếng huyên náo lớn như vậy được, hơn nữa tiếng phá cửa càng ngày càng vang lên, dường như muốn đập vỡ cửa phòng thẩm vấn.

Trương Thiên Đào nhìn hai gã cảnh sát hình sự kia một cái, có ý bảo bọn họ đi mở cửa. Hai người này cũng không rõ là chuyện gì đang xảy ra. Lúc trước, bọn họ có lẽ chưa từng gặp phải chuyện như hôm nay. Khi hai người bọn họ vừa mở cửa phòng thẩm vấn ra thì từ bên ngoài có hơn mười mấy người quân nhân mặc quân trang, những quân nhân này xông tới mà không nói lời gì, bọn họ chế ngự Trương Thiên Đào và người của hắn, ngoài ra có người đến mở khóa tay cho Diệp Lăng Phi.

- Các người làm cái gì vậy, ở đây là Cục cảnh sát...!

Trương Thiên Đào bị một quân nhân đè lên trên bàn. Môi của hắn dán chặt vào mặt bàn, hắn cố sức la hét.

Theo Trương Thiên Đào thấy, ở đây là Cục cảnh sát, cho dù là người của quân đội thì cũng không thể ở đây làm loạn.

Nhưng Trương Thiên Đào vừa nói như vậy thì nghe thấy có người nói một câu lạnh lùng:

- Các người cũng quá vô pháp vô thiên rồi, dám loạn dùng khảo hình!

Trong lúc nói thì Bành Hiểu Lộ ở bên bên ngoài đi vào.

Bành Hiểu Lộ kể từ khi đi tới Cục cảnh sát thì cô ngồi ở bên ngoài, không la hét cũng không làm ồn, Trương Thiên Đào quên mất Bành Hiểu Lộ.

Bây giờ hắn thấy Bành Hiểu Lộ đi vào, Trương Thiên Đào cũng không phải là đứa ngốc, hắn nhìn ra, những quân nhân này hẳn là do cô gái này gọi đến, Trương Thiên Đào thân là cảnh sát, hắn cũng không quen biết gì với người trong quân đội.

Bọn họ là thuộc về bộ phận hành chính, nói cách khác không phải là người của quân đội phạm pháp thì do bọn họ thi hành quyền lực cảnh sát, nhưng người của quân đội vi phạm đến luật pháp, thì quân đội phải thực hiện, chính quyền địa phương và quân đội không thuộc một hệ thống.

Trương Thiên Đào trong lòng ít nhiều cũng hiểu được, sau một hồi náo loạn, người phụ nữ này rất có thể là người của quân đội. Nhưng, lúc này, đã không phải là phiên nói chuyện của hắn, Bành Hiểu Lộ đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cô bĩu môi và nói:

- Trương gia gia phái người đến đây, không biết muốn làm gì!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Hiểu Lộ, điều này mà em không hiểu sao, Trương tư lệnh phái nguời đến đây là vì anh, ông ấy đang bực đấy!

Trong khi Diệp Lăng Phi nói chuyện thì hắn đưa ánh mắt chuyển hướng sang Trương Thiên Đào bị đè lên trên bàn và nói:

- Trương cảnh quan, khi nãy tôi đã nói cho anh biết rồi, chuyện này anh không biết, anh đang chuốc lấy phiền phức cho mình thôi, anh lại không chịu tin tôi, bây giờ thì được rồi, chuyện gì cũng đã trễ rồi, có một số người rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, khụ, còn bảo tôi nói cái gì nữa, thôi bỏ đi, bỏ đi, hay là không nói thì tốt hơn!

Trương Thiên Đào trong lòng thực sự đang hối hận, vốn dĩ chuyện này hắn không muốn nhận, căn cứ vào những thứ trước mắt thì chuyện này không liên quan đến Diệp Lăng Phi, nhưng kẻ giấu mặt cứ buộc phải làm, Trương Thiên Đào cắn răng, dự định làm như lần trước, lần sau không làm chuyện này nữa, vì chức vị Đại đội trưởng của hắn, Trương Thiên Đào cắn răng quyết định làm nhưng lại không ngờ sẽ đụng độ với gốc rạ cứng như Diệp Lăng Phi. Lúc trước, Trương Thiên Đào nghĩ chuyện này có trở ngại nên rất khó giải quyết, nhưng bởi vì lực hấp dẫn của chức vị Đại đội trưởng đối với hắn quá lớn, chỉ có thể hạ quyết tâm mà chấp nhận giải quyết chuyện khó khăn này.

Diệp Lăng Phi không để ý tới Trương Thiên Đào nữa, hắn đi từ trong phòng thẩm vấn ra thì nhìn thấy Trương Vệ Quốc đang cùng Vương Vĩ đi ra, Vương Vĩ chau mày, không ngừng gật đầu, từ thần sắc của hắn có thể thấy bây giờ Vương Vĩ trong lòng thấp thỏm bất an. Vương Vĩ trong lòng có quỷ, nếu như Diệp Lăng Phi thật bị hắn nắm được nhược điểm thì thôi rồi, trong tay hắn chẳng có chứng cớ gì, hoàn toàn là suy nghĩ sơ sài, cứ như vậy Vương Vĩ trong lòng sẽ không yên. Vương Vĩ trong lòng thầm mắng mình, sớm biết Diệp Lăng Phi có quân đội yểm trợ, mình tự nguyện giả bệnh nghỉ ngơi không nhúng tay vào chuyện này nữa, quân đội cũng không trêu vào được, người ở đây không có chuyện gì thì ai mà đi trêu chọc người của quân đội làm gì.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy Trương Vệ Quốc thì hắn vội vàng chào hỏi. Theo cá tính của Diệp Lăng Phi thì đừng bảo là Trương Vệ Quốc, cho dù Trương Dược tư lệnh tới đây, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không gấp gáp chào hỏi, cách làm người của hắn phóng túng như thế, nhưng Diệp Lăng Phi khi đối mặt với Trương Vệ Quốc, không biết vì sao, trong lòng hắn rõ ràng có chút e sợ. Tám chín phần là có quan hệ rất lớn với con gái của Trương Vệ Quốc, Trương Tuyết Hàn là bảo bối của Trương Vệ Quốc, Trương Tuyết Hàn chênh lệch với Diệp Lăng Phi khoảng mười mấy tuổi, nhưng quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trương Tuyết Hàn lại hết sức thân mật, nói đúng hơn, Trương Tuyết Hàn đã bị Diệp Lăng Phi chiếm lấy thân thể con gái, vì thế khi Diệp Lăng Phi đối mặt với Trương Vệ Quốc trong lòng hắn sao có thể không e sợ được, hắn lo nếu Trương Vệ Quốc biết chuyện này thì có thể sẽ giận đến mức cầm súng mà bắn mình cũng nên.

Trương Vệ Quốc nhìn thấy Diệp Lăng Phi bình yên vô sự thì ông ta khẽ gật đầu, ông đến trước mặt Diệp Lăng Phi và nói:

- Lão gia nhà tôi đã dặn dò nhất định phải để cậu bình an vô sự, nếu cậu có việc thì tôi sẽ cho người dẹp yên chỗ này, chuyện ở địa phương chúng tôi thường không quản, nhưng lần này địa phương loạn quá rồi, còn nói xấu cậu là tội phạm giết người, đây quả thực là nực cười, chuyện này không thể cứ để như vậy, tôi nhất định phải làm rõ ràng chuyện này, Diệp tiên sinh, cậu cứ trở về khách sạn nghỉ ngơi đi, có tin tức gì thì tôi sẽ báo ngay cho cậu!

Diệp Lăng Phi gật đầu hắn trả lời:

- Được rồi, vậy tôi về trước, tôi thấy ở đây thật không đơn giản, có lẽ còn có thể có liên quan đến đến bí thư Tưởng...!

Câu tiếp theo Diệp Lăng Phi chưa nói ra nhưng ý của hắn cũng đã biểu đạt một cách rất rõ ràng rồi, Trương Vệ Quốc chỉ gật đầu mà không nói gì cả.

Sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ đi khỏi thì Trương Vệ Quốc mới xoay mặt sang phía Vương Vĩ, hắn trầm tư nói:

- Tôi là ủy viên thường vụ của thành ủy, việc ở đây tôi có quyền biết chân tướng sự việc. Tuy quân đội chúng tôi không quản những chuyện địa phương của các anh, nhưng cũng không thể nói rằng các anh có thể dính vào, các anh thật to gan, muốn khép người vô tội vào tội giết người, nói như vậy, một khi tội danh được thành lập, chẳng phải là người vô tội vì các anh mà bỏ mạng sao, điều này không phải chuyện nhỏ, nếu anh là Phân Cục trưởng, vậy thì hãy nói chuyện rõ ràng với tôi, nếu không, các anh ai cũng không được rời khỏi đây...!

Trương Vệ Quốc nói tới đây thì nói thêm một câu,

- Quân khu của chúng tôi rất coi trọng chuyện lần này, nhất định phải cho chúng tôi một công đạo!

Mồ hôi lạnh trên trán Vương Vĩ đỗ ra, chuyện này vốn không nghiêm trong như Trương Vệ Quốc nói, nhưng bây giờ sau khi nghe Trương Vệ Quốc nói những lời này thì Vương Vĩ ý thức được chuyện này sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Xem ra Diệp Lăng Phi không những là có quan hệ với Thị trưởng mà hơn nữa còn có quan hệ hết sức thân mật với quân đội, người ta thường nói đừng sờ mông cọp cái, Vương Vĩ có cảm giác mình giống như đang mò tới mông một con cọp cái, từ thái độ của bên quân đội đối với chuyện này thì cho thấy chuyện này tuyệt đối sẽ không dễ làm. Người của quân đội cũng mặc kệ chuyện này, nếu đắc tội với người ta, người ta cho dù đánh mình thì mình bắt người ta cũng không được, người ta là quân đội, không cùng một hệ thống với chính qiuềm địa phương. Vương Vĩ trong lòng đang tính toán, bí thư Tưởng mặc dù đang nắm quyền lực lớn, nhưng Tưởng thư ký khi đối mặt với người của quân đội cũng không có cách bào.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Razer
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự