Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1491 Phát giấy mời (1)

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 1627 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tay phải Diệp Lăng Phi giống như gọng kìm nghiến chặt vào cổ họng Trương Thiên Đào, đến mức Trương Thiên Đào cảm thấy không thể thở được. Trương Thiên Đào biết lúc này nếu Diệp Lăng Phi thật sự muốn lấy tính mạng của gã thì quá dễ dàng. Tay phải Trương Thiên Đào cầm khẩu súng từ từ để xuống, Trương Thiên Đào lúc này không dám mang tính mạng của mình ra đùa.

Diệp Lăng Phi buông tay ra, nhân tiện cầm luôn khẩu súng của Trương Thiên Đào. Hắn lùi lại hai bước rồi xin lỗi Trương Thiên Đào đang đứng ho ở trước mặt hắn:

- Cảnh sátTrương, thật xin lỗi, ban nãy tôi cũng là bất đắc dĩ.

Trương Thiên Đào vẫn còn ho, Diệp Lăng Phi đi về phía cửa phòng thẩm tra, Trương Thiên Đào thấy Diệp Lăng Phi cầm súng đi ra cửa, vội vàng kêu lên:

- Không được!

- Suỵt...

Diệp Lăng Phi tay cầm súng, giơ ký hiệu với Trương Thiên Đào ý bảo gã không được nói, hắn mở cửa phòng liếc nhìn ra ngoài, sau khi thấy xung quanh không có người, Diệp Lăng Phi khép cửa phòng lại, hắn quay người thấy Trương Thiên Đào đang nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Ở đây là cục cảnh sát, anh đừng hòng muốn trốn thoát.

Diệp Lăng Phi tay cầm khẩu súng của Trương Thiên Đào đi đến trước mặt Trương Thiên Đào, Diệp Lăng Phi vứt khẩu súng cho Trương Thiên Đào nói:

- Tôi không hề nói tôi định trốn. Trả súng cho anh đấy.

- Bịch!

Diệp Lăng Phi vứt khẩu súng xuống trước mặt Trương Thiên Đào, rồi quay người đi về phía chiếc ghế. Diệp Lăng Phi lúc này quay lưng về phía Trương Thiên Đào, nếu Trương Thiên Đào muốn tấn công Diệp Lăng Phi từ sau lưng thi cơ hội thành công rất lớn. Trương Thiên Đào cầm khẩu súng, họng súng vốn định hướng về Diệp Lăng Phi, nhưng khẩu súng trong tay gã lại không có cách nào ngắm về Diệp Lăng Phi, cuối cùng Trương Thiên Đào đành tự mình từ bỏ suy nghĩ đó, hắn cất khẩu súng vào người rồi đối diện với Diệp Lăng Phi hỏi:

- Rút cuộc anh muốn làm gì?

- Tôi muốn nói chuyện với anh.

Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, hắn bảo Trương Thiên Đào cũng ngồi xuống. Trương Thiên Đào chần chừ một lát cuối cùng cũng ngồi xuống. Diệp Lăng Phi nhìn Trương Thiên Đào nói:

- Tôi nghĩ không cần tôi nói nhiều, anh cũng biết rõ thực lực của tôi, sở dĩ tôi muốn nói chuyện với anh vì tôi thấy anh không phải là một kẻ xấu vì vậy tôi muốn nói chuyện một cách thoải mái với anh.

- Nói chuyện gì? Tôi và anh có gì đáng nói với nhau sao?

Trương Thiên Đào cảm thấy thật buồn cười, gã là một cảnh sát hình sự, theo lý mà nói chỗ này phải do hắn làm chủ nhưng tình hình lúc này lại không như vậy, Trương Thiên Đào nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi khẽ thở dài nói:

- Được rồi, anh muốn nói chuyện gì đây?

Diệp Lăng Phi nghe Trương Thiên Đào nói vậy xong, hắn khẽ nói:

- Thế mới đúng chứ. Cảnh sát Trương, giữa tôi và anh không có hận thù gì, tôi thấy anh là một cảnh sát không tồi.

Trương Thiên Đào bất giác thở dài, dường như câu nói của Diệp Lăng Phi đã nói trúng tâm can của gã. Diệp Lăng Phi nói hết câu, ngữ khí đột nhiên thay đổi nói:

- Nhưng tôi thấy nếu anh cứ tiếp tục làm việc kiểu này sẽ rất dễ đẩy mình vào nguy hiểm.

- Ý anh là sao?

Trương Thiên Đào kinh ngạc nhìn Diệp Lăng Phi. Trương Thiên Đào cho rằng câu nói của Diệp Lăng Phi chỉ là dọa nạt mà thôi, gã làm sao lại có thể rơi vào nguy hiểm được chứ. Đây là chuyện không thể. Thần sắc biểu hiện giữa hai đầu lông mày Trương Thiên Đào tỏ vẻ không tin. Diệp Lăng Phi thấy vậy khẽ lắc đầu nói:

- Cảnh sát Trương, có phải anh không tin lời tôi nói? Nhưng cũng không sao, vì tôi sẽ chứng minh cho anh thấy.

Trương Thiên Đào hỏi:

- Anh chứng mính cho tôi xem? Xem cái gì?

Diệp Lăng Phi cười thản nhiên nói:

- Cảnh sát Trương, anh nói tôi có thể chứng minh cho anh xem cái gì, trừ phi là muốn nói với tôi, bây giờ anh đang bị kẻ khác gài bẫy, cảnh sát Trương, tôi hỏi anh một câu, anh làm sao mà biết được tôi có liên quan đến vụ án đó, do anh có bằng chứng hay có người báo?

http://truyencuA tui.net - Chuyện này...

Câu hỏi của Diệp Lăng Phi quả thực đã khiến Trương Thiên Đào cứng họng. Trương Thiên Đào ngẩn người rồi cúi đầu xuống có vẻ như đang tìm thuốc, nhưng tay gã tìm hồi lâu cũng không lấy được thuốc ra. Trương Thiên Đào đành ngẩng đầu lên nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Chuyện này là do cục trưởng nói, tôi... Tôi đang điều tra.

Diệp Lăng Phi nghe Trương Thiên Đào nói vậy xong, gã khẽ cười nói:

- Cục trưởng?. Quả nhiên để tôi đoán đúng, thực sự là có kẻ ở đằng sau giở trò.

Hôm nay lúc bắt đầu Diệp Lăng Phi còn mơ hồ, Diệp Lăng Phi thấy cho dù hiệu suất phá án của cảnh sát ở đây có cao hơn nữa cũng sẽ không thể biết chuyện này liên quan đến hắn, nhưng cảnh sát ở đây lại trực tiếp đến bắt hắn. Trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ lạ. Hắn vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này, qua thái độ của Trương Thiên Đào Diệp Lăng Phi thấy trong chuyện này nhất định có chuyện liên quan. Mặc dù Trương Thiên Đào vẫn làm theo quy định, bắt Diệp Lăng Phi khai cung nhưng khi Trương Thiên Đào đối diện với Diệp Lăng Phi, khẩu khí thẩm vấn rất yếu thậm chí không dám đối diện với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy phản ứng đó của Diệp Lăng Phi một mặt là do Trương Thiên Đào là một cảnh sát không tồi, căm ghét cái xấu, mặt khác cũng chứng minh trong tay cảnh sát không có bằng chứng, nếu không Trương Thiên Đào sẽ không cần dùng thái độ này để đối diện với Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi luôn nghĩ rút cuộc là kẻ nào ở đằng sau giở trò, mục đích là gì. Nhưng tình hình trước mắt khiến Diệp Lăng Phi nhất thời cũng khó mà nhìn rõ được duyên cớ phức tạp ở bên trong. Hắn chỉ có thể tạm thời để chuyện đó sang một bên, muốn thông qua Trương Thiên Đào có được nhiều tư liệu hơn nữa. Đó là ý định của Diệp Lăng Phi nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi chưa nói được mấy câu thì Trương Thiên Đào đã chủ động nói ra rồi.

Diệp Lăng Phi nghe Trương Thiên Đào nói là do cục trưởng dặn dò, hắn hơi chột dạ, lúc này vẫn chưa cần phải đoán, Diệp Lăng Phi chỉ có thể tiếp tục nói:

- Cảnh sát Trương, cho dù là người ở trên sắp xếp bắt anh làm nhưng anh là người thi hành, nói cách khác một khi xảy ra chuyện gì, nếu truy cứu ra người đen đủi vẫn là anh.

Trương Thiên Đào nói:

- Điều này không thể. Tôi làm án theo lệnh của cục trưởng.

- Anh nói anh làm theo lệnh của cục trưởng, cục trưởng của anh từng kẻ giết người nhất định là tôi sao? Nếu không nói, anh làm như thế này là đang dùng hình để ép cung, nếu tôi thật sự là kẻ giết người thì không nói làm gì nhưn nếu tôi không phải thì trách nhiệm của anh sẽ lớn đấy. Cảnh sát Trương, anh suy nghĩ kỹ một chút, tôi có thể nói với anh một cách rõ ràng rằng chuyện này tuyệt đối không đơn giản như anh nghĩ.

- Chuyện này...

Trương Thiên Đào hơi do dự, đúng lúc đó cửa phòng thẩm vấn có tiếng gõ cửa, Trương Thiên Đào mở cửa phòng thẩm vấn thấy một viên hình cảnh đứng ở cửa, viên hình cảnh đó thì thầm vài tiếng vào tai Trương Thiên Đào, Trương Thiên Đào ngạc nhiên nói:

- Thật sao?

Viên hình cảnh gật đầu nói:

- Đội trưởng, đương nhiên là thật rồi. Bây giờ chúng ta cần lập tức hành động.

- Được, lập tức hành động.

Trương Thiên Đào gật đầu quay vào phòng thẩm vấn, gã nói với Diệp Lăng Phi:

- Bây giờ tôi phải ra ngoài làm án, xảy ra chuyện lớn rồi, đợi tôi quay lại sẽ thẩm vấn anh.

Trương Thiên Đào quay người đang định đi thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

- Cảnh sát Trương, đến đây.

Trương Thiên Đào hơi sửng sốt, không biết Diệp Lăng Phi muốn làm gì, gã đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đưa tay phải ra, để viên đạn trong tay vào tay Trương Thiên Đào, hắn ngẩng đầu lên nhìn Trương Thiên Đào khẽ nói:

- Cảnh sát Trương, thật sự xin lỗi, con người tôi quả thật không tin người khác, nhất là không tin cảnh sát.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Razer
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự