1140
960
720

Chương 1415: Chạy trốn (1)

Khi Diệp Lăng Phi đến sân bay, Lý Khả Hân vẫn chưa đến, hắn để xe vào bãi đỗ xe. Vừa xuống xe, Diệp Lăng Phi mới phát hiện, không biết từ khi nào ở bãi đỗ xe lại dựng lên một tấm biển rất lớn ghi mức thu phí khi để xe trong bãi.

- Mẹ nó chứ, để có một tiếng cũng thu tiền, đây là bãi đỗ xe gì chứ!

Diệp Lăng Phi lấy thuốc lá trên người ra, châm một điếu rồi đi đến trước tấm biển lớn đó, Diệp Lăng Phi miệng ngậm thuốc, mắt nhìn những điều được liệt kê trên tấm bảng, Diệp Lăng Phi thấy con người bây giờ luôn tìm mọi cách để kiếm tiền, trước đây bãi đỗ xe ở sân bay cơ bản không thu phí nhưng bây giờ lại thu phí, hơn nữa lại còn thu phí theo giờ. Việc bao nhiêu tiền đối với Diệp Lăng Phi không hề quan trọng nhưng chuyện này khiến người ta cảm thấy không thoái mái.

Diệp Lăng Phi hút thuốc xong bèn vứt đầu thuốc xuống phía dưới biển cấm hút thuốc. Ở đó đã có không ít đầu thuốc rồi, nên có thêm một đầu thuốc của Diệp Lăng Phi thì cũng chẳng sao. Nói Diệp Lăng Phi không có đạo đức công cộng cũng được, nói hắn cố ý làm như vậy cũng được, Diệp Lăng Phi thấy chỉ dựng lên một tấm bảng ở đây mà muốn cấm người ta hút thuốc thì thật là một chuyện buồn cười, hắn làm vậy là muốn châm chọc thêm chuyện này, muốn để cho những người dựng cái bảng này lên biết rõ, chỉ hô khẩu hiệu thì không có tác dụng, làm việc không nên chỉ hô khẩu hiệu mà phải có hành động thiết thực.

Lý Khả Hân vẫn chưa đến, Diệp Lăng Phi rảo bước đi về phía siêu thị lớn ở bên cạnh sân bay. Trong siêu thị không có nhiều người, mặc dù siêu thị này ở gần sân bay nhưng lượng người ra vào không nhiều như tưởng tượng. Ai cũng biết rõ, phàm là kinh doanh ở địa điểm tốt thì hàng hóa không thể rẻ được, giống như những người bán hàng trong bến tàu, bến xe, bất luận là bọn họ bán đồ ăn, đồ lưu niệm đều đắt gấp đôi so với bên ngoài, một chai nước khoáng, ở bên ngoài chỉ bán có một tệ nhưng trong bến xe phải bán hơn hai tệ.

Còn những thứ bán trên tàu hỏa thì càng không cần nhắc đến, có cảm giác như những thứ bán trên tàu giống như cướp tiền vậy. Đây cũng là chuyện không có cách nào cả, bây giờ trên tàu hỏa đều là bao thầu. Mỗi chuyến ít nhất phải kiếm được một số tiền nhất định nếu không hậu quả tự nghĩ.

Đó chính là thực trạng xã hội. Nếu chúng ta không thể cải biến xã hội thi nên học cách để thích nghi. Tốt nhất là học cách hưởng thụ, nếu không sớm muộn gì chúng ta cũng bị ép đến mức phát điên. Những kẻ điên từ đâu mà ra, một bộ phận là tự mình phát điên, một bộ phận là bị ép đến mức phát điên, còn một bộ phận không bị điên nhưng bị người ta vứt vào bệnh viện tâm thần coi như kẻ điên. Tóm lại, xã hội vô cùng kỳ lạ, cho dù một ngày nào đó bạn nhìn thấy chuyện kỳ lạ hơn nữa, bạn cũng không cần phải cảm thấy kỳ lạ, vì bây giờ mỗi phút mỗi giây chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Người trong siêu thị không đông, Diệp Lăng Phi vừa vào bèn đi đến khu bán đồ uống. Hắn ăn cơm xong liền lái xe đến sân bay, trên đường đi lại bị tắc đường rất lâu, Diệp Lăng Phi khát khô cả cổ nên hắn mới vào siêu thị để mua chút đồ uống.

Sữa chua các loại Diệp Lăng Phi rất ít khi uống.

Từ sau sự kiện sữa Tam Lộc, người tiêu dùng trong nước khá nhạy cảm trong chuyện này, thực ra đây là chuyện này đã được phát hiện, những chuyện chưa bị phát hiện còn nguy hại hơn nhiều. Sức khỏe người tiêu dùng trong nước bây giờ có thể nói là bách độc không thể xâm hại, ăn gì cũng không cần lo lắng.

Diệp Lăng Phi chọn một chai mước lọc, cầm trên tay rồi tìm thêm một số đồ uống khác. Trong lúc đó từ bên ngoài có một người phụ nữ đẹp đi vào. Người phụ nữ đó mặc một chiếc áo vét nhạt màu, bên trong mặc một chiếc sơ mi cộc tay màu trắng. Bây giờ là tháng bảy, thời tiết vẫn rất nóng, trên đường nhiều thanh niên nam nữ ăn mặc khá mát mẻ, ít đến mức không thể ít hơn. Người bình thường đều chọn mặc những trang phụ thoải mái, thoáng mát chỉ có những người cả ngày đi làm mới mặc nhiều như vậy. Diệp Lăng Phi không chú ý đến người phụ nữ kia mà chỉ tập trung chọn đồ uống. Người phụ nữ kia cởi chiếc áo khoác nhạt màu bên ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng cộc tay, từ cổ áo cô ta có thể nhìn thấy bộ ngực sâu phía dưới.

Người phụ nữ đó bước vào cũng đi đến khu bán đồ uống. Cô ta vừa đi đến bèn nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang tìm đồ uống ở đó, người phụ nữ đó hơi sửng sốt dường như không dám chắc có thể gặp Diệp Lăng Phi ở đây. Khi cô ta xác định đúng là Diệp Lăng Phi, cô ta bèn rảo bước đi tới. Đúng lúc Diệp Lăng Phi thò tay lấy chai nước ngọt có ga thì người phụ nữ kia cũng thò tay ra giữ chai nước ngọt đó, cô ta nói:

- Uống nhiều nước ngọt có ga không tốt đâu, cậu nên uống nước lọc đi.

Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đứng trước mặt rồi cười nói:

- Chị Ngọc Đình, sao chị lại ở đây, thật là trùng hợp.

Người phụ nữ đó là Trần Ngọc Đình, Trần Ngọc Đình cầm chai nước ngọt từ tay Diệp Lăng Phi đặt lại lên giá hàng rồi nói:

- Tôi đi công tác ở Cát Lâm, vừa mới xuống máy bay về đến đây. Tôi vốn định đến đây mua ít đồ uống nhưng không ngờ lại gặp anh ở đây, cậu em, sao lại đến đây vậy?

Khi không có người khác Trần Ngọc Đình gọi Diệp Lăng Phi là cậu em. Diệp Lăng Phi cười giải thích:

- Tôi đến đây để tiễn người nhưng tôi đến sớm nên đến đây đi lòng vòng không ngờ lại có thể gặp chị ở đây.

Diệp Lăng Phi nói rồi đưa mũi sát vào mặt Trần Ngọc Đình, cố ý ngửi ngửi rồi nói:

- Chị thơm quá!

- Thơm cái gì chứ!

Trần Ngọc Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong hai má lại ửng hồng. Trần Ngọc Đình sớm đã qua cái tuổi trẻ trung thanh xuân, bây giờ cô ta đã là người phụ nữ chững chạc có con, cũng không còn những suy nghĩ như trước đây nữa, cuộc sống của cô ta bây giờ rất đơn giản, chỉ mong muốn con trai của cô ta có thể sống một cách vui vẻ. Không kỳ vọng con trai cô ta có tiền đồ sáng lạn chỉ cần có thể sống một cách vui vẻ là đủ rồi.

Chỉ là, Trần Ngọc Đình sau khi gặp Diệp Lăng Phi, tình cảm cố giấu kín trong lòng không tránh khỏi bị Diệp Lăng Phi khơi gợi lên, dường như trong vô thức Trần Ngọc Đình để lộ ra chút ngại ngùng trước Diệp Lăng Phi. Trần Ngọc Đình đưa tay phải ra khẽ đẩy Diệp Lăng Phi một cái, sau đó cầm một chai nước lọc lên nói:

- Tôi về công ty trước đây, bên ngoài có người đang đợi tôi. Cậu em, nếu không có việc gì thì tới nhà tôi chơi, gần đây tôi có học một lớp làm điểm tâm, cậu có thời gian thì đến chỗ tôi tôi làm mời cậu thử.

Mấy câu nói của Trần Ngọc Đình mười phần mờ ám, cho dù Diệp Lăng Phi có ngu ngốc đến đâu cũng có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Trần Ngọc Đình, Diệp Lăng Phi cười nói: Chị đương nhiên tôi sẽ đi rồi, đợi tôi giải quyết xong chuyện ở đây sẽ tới, đợi đến lúc đó tôi chỉ sợ chỉ làm không đủ để tôi ăn ấy chứ.

Trước khi Trần Ngọc Đình đi còn nói với Diệp Lăng Phi:

- Cậu em, yên tâm đi. Tôi đảm bảo sẽ để cậu ăn no, cậu muốn ăn bao nhiêu tôi sẽ làm cho cậu bây nhiêu.

Trần Ngọc Đình nói xong mới quay người đi, tay cầm chai nước ngọt đi ra quầy thanh toán. Diệp Lăng Phi không đi lập tức đi cùng, hắn nhìn Trần Ngọc Đình thanh toán xong mới cầm chai nước lọc đi ra quầy thanh toán. Diệp Lăng Phi nhớ lại trước đây ân ái cùng Trần Ngọc Đình hắn không kìm được trong lòng có phần nóng lên, Trần Ngọc Đình là người phụ nữ thành thục, mông mẩy, ngực nở, cái mùi vị của phụ nữ đã thành thục ấy Bạch Tình Đình và những người phụ nữ khác không thể nào so sánh được. Ít nhất hiện tại Bạch Tình Đình chưa thể có được mùi vị của người phụ nữ thành thục.

Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ vậy thôi, hắn cầm chai nước khoáng đi đến trước quầy thanh toán, nhân tiện lấy một hộp kẹo cao su ở giá nhỏ gần quầy thanh toán cùng thanh toán một lượt.

Diệp Lăng Phi đút kẹo cao su vào túi, tay phải mở nắp chai nước lọc, ừng ực, ừng ực uống vài ngụm to rồi lại vặn nắp đậy chai nước lọc lại. Hắn ngồi trên chiếc ghế dài ngoài cửa siêu thị, lấy điện thoại ra gọi điện cho Trần Ngọc Đình.

- A lô, Khả Hân, khi nào thì em đến?

Diệp Lăng Phi ngồi bắt chéo chân vừa gọi điện thoại vừa uống nước lọc. Trong điện thoại vọng ra tiếng của Lý Khả Hân:

- Em đang trên đường đi rồi, Diệp Lăng Phi không phải em đã nói với anh thời gian rồi sao? Sao anh lại đến sân bay sớm vậy?

- Không phải là anh muốn được gặp em một lát sao. Khả Hân, anh rất nhớ em, nếu không sao anh lại đến sớm thế này chứ, nhưng không ngờ em lại chưa đến sân bay. Em thật khiến anh thất vọng.

- Được rồi, được rồi, thất vọng cái gì chứ. Em cũng đâu có muốn đến muộn thế này, em có cách gì được chứ, trên đường đi bị tắc, anh cũng không phải không biết.

Razer's avatar
Razer
Luyện Hư Hậu Kỳ
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
7 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền