Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1291 Ám bộ! (1)

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 1929 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động gọi cho Tiểu Triệu. Còn Mộ Văn thì đứng ở bên cạnh Diệp Lăng Phi, nhưng sau khi cô ta nghe được những gì mà Diệp Lăng Phi nói, cô ta liền trợn tròn mắt. Cô ta không thể ngờ Diệp Lăng Phi có thể nói Macneill đã bị kẻ khác giết chết, điều này quả thật là làm cho người ta quá mức bất ngờ. Mộ Văn nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Phi, cho tới khi Diệp Lăng Phi dập máy, cô ta mới hỏi:

- Diệp Lăng Phi, anh vừa mới nói Macneill đã bị người khác giết chết, những lời anh nói là thật hay giả?

- Là giả!

Diệp Lăng Phi cười nói,

- Chẳng qua là tôi muốn trêu đùa họ một chút thôi, nếu như tôi không nói như vậy, tên cục trưởng cục công an kia cũng sẽ không gấp gáp, tôi cũng là bị hắn ép buộc mới phải làm vậy!

- Là anh ép bọn họ thì đúng hơn!

Mộ Văn vừa cười vừa sửa lại câu nói của Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi không để ý tới cái cô ngốc Mộ Văn này, hắn cất di động vào trong người, quay sang nói với cô ta:

- Lên xe đi, tôi tìm một chỗ cho cô lưu lại, tôi thật sự không có thời gian để chơi cùng với cô!

Sau khi Diệp Lăng Phi lên xe, hắn quay mặt về phía Serena, khẽ nói:

- Vừa lúc, hai người các cô đều là những kẻ không có chỗ để đi. Vậy nên tôi trực tiếp đưa các cô qua khách sạn, các cô ở yên bên đó là được rồi!

Diệp Lăng Phi cũng bất kể thái độ của hai cô nàng này thế nào, lái xe đến cái khách sạn Nhật Nguyệt ven bờ biển thành phố Vọng Hải kia, sau khi Diệp Lăng Phi đặt cho hai người mỗi người một phòng tiêu chuẩn, mới gọi điện thoại cho Dã Lang, nói cho Dã Lang số phòng khách sạn của Serena. Tối nay Diệp Lăng Phi cũng thật sự bận bịu không ngừng, trong lòng của hắn cũng kỳ quái cái cô Mộ Văn kia, có chuyện gì đều tìm tới hắn. Về phần chuyện của Sean cũng làm cho Diệp Lăng Phi phiền não, tóm lại, tối hôm nay chính là một buổi tối không yên tĩnh, Diệp Lăng Phi chỉ muốn về nhà nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon, điều hắn cần nhất bây giờ là được nghỉ ngơi đầy đủ.

Diệp Lăng Phi vừa mới lái xe trở lại biệt thự, Tiểu Triệu liền gọi điện thoại tới. Lúc Tiểu Triệu gọi điện thoại tới, Diệp Lăng Phi cũng vừa mới lái xe đi vào trong biệt thự. Bạch Tình Đình vẫn chưa hề chợp mắt, còn muốn đợi đến khi Diệp Lăng Phi về nhà. Không biết vì sao, gần đây trong lòng Bạch Tình Đình vẫn luôn khó chịu bất an, mí mắt phải còn nháy liên hồi, người ta đều nói mắt trái nháy tài, mắt phải nháy tai (họa), mắt phải Bạch Tình Đình vừa nháy, cô liền có một loại cảm giác xấu, trong lòng nhớ đến Diệp Lăng Phi, vẫn chưa hề chợp mắt, cũng không có hứng thú lên mạng. Vừa nghe được tiếng xe hơi, Bạch Tình Đình lập tức liền mặc đồ ngủ từ bên trong biệt thự chạy ra. Lúc cô chạy ra khỏi cửa cũng là lúc Diệp Lăng Phi bước chân xuống xe, cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi cầm điện thoại di động, vừa đi về phía cửa ra vào biệt thự, vừa nói chuyện điện thoại. Diệp Lăng Phi quả thật không ngờ được, một câu nói vu vơ của hắn vậy mà lại trở thành sự thật, cái tên Macneill đúng là đã bị giết thật rồi, nghe Tiểu Triệu nói, Macneill là bị người khác dùng súng bắn chết, chẳng qua là hiện trường không có để lại bất cứ một dấu vết nào. Một điều nữa cần phải nói rõ chính là Macneill lại không chết ở trong phòng của Sean, mà chết ở trong chính căn phòng của hắn. Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, hắn vươn một tay ôm lấy vòng eo của Bạch Tình Đình, tay kia cầm điện thoại di động, nói với Tiểu Triệu:

- Được, chuyện này trước hết cứ như vậy đã, đợi ngày mai nếu như anh có thời gian, anh sẽ qua đó xem thế nào!

Nói xong, Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, tuy chuyện Macneill chết ở trong chính gian phòng của mình rất có thể có quan hệ tới Sean, nhưng trước mắt Diệp Lăng Phi cũng không có tâm tình đi quan tâm những chuyện này, ngày hôm nay với hắn chính là một ngày mệt mỏi, phiền toái không ngừng kéo tới, Diệp Lăng Phi chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt. Bất kể có chuyện gì, cũng là ngày mai hãy nói. Bạch Tình Đình chờ đến khi Diệp Lăng Phi gọi điện thoại xong, mới hỏi:

- Ông xã, sự tình xử lý đến đâu rồi!

- Khụ, chuyện nhiều lắm, cũng quá phiền toái, một hai câu không thể nói hết!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình lên lầu, hắn vỗ nhẹ vào bả vai Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, em vào bên trong phòng ngủ lấy cho anh một cái quần đùi qua đây, anh muốn đi tắm một chút, một lúc nữa đem quần đến cho anh!

Bạch Tình Đình gật đầu, xoay người đi về phía phòng ngủ. Diệp Lăng Phi thì đi tới phòng tắm, cởi quần áo trên người mình ra, trần truồng nằm trong bồn tắm. Đến lúc Bạch Tình Đình cầm lấy quần lót của Diệp Lăng Phi đi tới phòng tắm, trong bồn tắm đã đổ đầy nước, Diệp Lăng Phi nằm trong bồn tắm nhắm mắt lại, có vẻ như là rất mệt mỏi. Bạch Tình Đình cầm quần lót của Diệp Lăng Phi, đi vào phòng tắm, đóng cửa phòng tắm lại, rồi cô cũng cởi quần áo ngủ của mình ra, để chung một chỗ cùng với quần lót của Diệp Lăng Phi, bàn chân trần bước nhẹ trên sàn phòng tắm trải đều gạch men bóng loáng, đi tới bên bồn tắm. Diệp Lăng Phi mở mắt, nhìn thấy Bạch Tình Đình vừa mới đưa đùi phải lên bước vào bồn tắm, góc độ hắn nằm vừa lúc nhìn thấy rõ ràng, ngay cả hạ thân mê người kia của Bạch Tình Đình cũng hiện lên trong mắt của Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt. Hắn ngồi chồm dậy, hai tay ôm lấy vòng eo của Bạch Tình Đình, đôi môi vừa đúng dán vào giữa hai chân của Bạch Tình Đình. Cảm giác ngứa, tê dại kia khiến cho Bạch Tình Đình không nhịn được mà bắt đầu thở dốc, mãi cho đến khi Diệp Lăng Phi đưa đôi môi ra chỗ khác, Bạch Tình Đình mới ngồi vào bồn tắm.

- Ông xã, để em tắm cho anh, anh chỉ cần nằm xuống nhắm mắt lại là được!

Bạch Tình Đình mang một chiếc khăn tắm tới, cô rải một chút sữa tắm lên trên khăn, Diệp Lăng Phi lại không hề có vẻ muốn để cho Bạch Tình Đình tắm cho hắn cả, hắn vòng tay ôm lấy Bạch Tình Đình, tư thế kia giống như là muốn xử lý cô ngay lập tức. Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình đùa nghịch ở bên trong phòng tắm một hồi lâu, thứ mà người ta gọi là tắm uyên ương cũng không thể hiwn được này. Sau khi đã tắm rửa xong, Diệp Lăng Phi nằm trên giường trong phòng ngủ, cảm giác cả người cực kì khoan khoái. Vừa nhắm mắt thì đã ngủ, chờ đến khi Diệp Lăng Phi một lần nữa mở mắt ra thì trời đã sáng. Bạch Tình Đình cũng không có ở trên giường, Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, mới biết được đã là chín giờ sáng rồi. Diệp Lăng Phi cũng không ngờ hắn tỉnh dậy muộn đến như vậy, ngày hôm qua quả thật có không ít chuyện, nhưng Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ đến là hắn có thể ngủ lâu đến thế, mãi cho đến hơn chín giờ sáng mới tỉnh lại. Diệp Lăng Phi đổ hết mọi tội lỗi lên người Bạch Tình Đình, tối ngày hôm qua trong phòng tắm Bạch Tình Đình khiến cho Diệp Lăng Phi hưng phấn làm hai ba lần. Phải biết rằng, trong hoàn cảnh bình thường, Diệp Lăng Phi không thể nào làm liên tục như vậy, nhưng tối ngày hôm qua, không biết vì sao dục vọng của Diệp Lăng Phi lại cực kỳmãnh liệt, cộng thêm Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ở bên trong phòng tắm chơi trò tắm uyên ương, Diệp Lăng Phi tự nhiên cảm giác vô cùng mỏi mệt, vừa đặt người xuống là ngủ tới sáng. Mà Bạch Tình Đình lại có thể dậy sớm khiến Diệp Lăng Phi rất bất ngờ, Diệp Lăng Phi còn tưởng rằng Bạch Tình Đình cũng sẽ giống như hắn, ngủ đến sáng. Nhưng bây giờ lại không có nhìn thấy Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi ngồi dậy, xoa huyệt Thái Dương, nếu như một người ngủ quá nhiều, thường cảm giác nhức đầu không dứt, không giống một số người bị khó ngủ, muốn bắt đầu ngủ cũng khó. Diệp Lăng Phi trong lòng âm thầm dặn dò mình, sau này tuyệt đối không thể dậy muộn như vậy, cần phải dậy sớm để rèn luyện. Bây giờ hắn đã có thói quen buổi sáng cùng Minako ra ngoài rèn luyện, trước kia lúc Angel còn ở đây, Diệp Lăng Phi và Angel cùng nhau rèn luyện, bây giờ, Angel đang ở bên Mỹ, Diệp Lăng Phi và Minako cũng cùng nhau rèn luyện. Nghĩ tới da thịt mềm mại động lòng người của Minako, tựa như màng nước, khẽ chạm là rách, nếu như đổi thành Diệp Lăng Phi trước kia, có lẽ đã sớm động tâm, Minako cũng đã sớm trở thành nữ nhân dưới thân hắn, chẳng qua là bây giờ tâm cảnh của Diệp Lăng Phi đã thay đổi rất nhiều, có lẽ bởi vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra, khiến cho hắn không thể tận tình hưởng thụ cuộc sống đô thị này như lúc trước. Bây giờ Diệp Lăng Phi cảm giác có quá nhiều chuyện hắn phải làm, hắn phải chia tinh lực đi ứng phó những chuyện này. Diệp Lăng Phi theo thói quen cầm điện thoại di động lên, nhìn qua nhật kí cuộc gọi, phát hiện ra mình có tới sáu bảy cuộc gọi nhỡ, những cuộc gọi này đều là do Sean gọi tới. Diệp Lăng Phi không nghĩ ra, tên Sean này vì sao lại gọi điện thoại cho mình, hơn nữa lúc Sean gọi điện thoại đến cũng là tại đêm khuya, khi đó, Diệp Lăng Phi đang ngủ rất say, căn bản là không nghe được chuông điện thoại. Diệp Lăng Phi nhấn nút gọi lại, sau khi đầu bên kia vang lên mấy tiếng tút tút, cuối cùng mới nghe được thanh âm của Sean từ đầu bên kia truyền tới.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Razer
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự