Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1214 Kẻ không khách khí

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 3584 chữ · khoảng 13 phút đọc

Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của cục trưởng cục công an gọi đến, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, Diệp Lăng Phi nhận thấy chuyện này đến quá đột ngột, hắn không hề có chuẩn bị. Bất thình lình gọi điện thoại đến bảo hắn đi tham gia cuộc họp, bản thân hắn thấy rất hoài nghi.

- Lẽ nào họ muốn bắt mình?

Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Diệp Lăng Phi, nhưng rất nhanh bị Diệp Lăng Phi phủ nhận, nếu đối phương muốn bắt hắn thì không cần thiết phải đích thân gọi điện cho hắn như vậy, điều này hoàn toàn không phù hợp lẽ thường, nhưng bây giờ đã rất muộn rồi lại bảo Diệp Lăng Phi đi tham gia họp, chuyện này khiến người ta thấy rất khó hiểu. Có quá nhiều chuyện khó hiểu, Diệp Lăng Phi cau mày nói:

- Cục trưởng Triệu, thế này đi, cho tôi nửa tiếng, nửa tiếng nữa tối sẽ tới.

- Được!

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong nhưng không lập tức đi vào phòng ngủ mà suy nghĩ về việc này. Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì có tiếng của Dã Thú ở tầng dưới vọng lên.

- Lão đại, em mang đồ đến chúc mừng anh chuyển tới này.

Tiếng của Dã Thú rất lớn, đến cả Diệp Lăng Phi đang ở trên tầng hai cũng nghe thấy tiếng của Dã Thú, Diệp Lăng Phi cười, trước mặt Dã Thú Diệp Lăng Phi không cần phải lo lắng nguy hiểm, Dã Thú là người anh em đáng tin nhất của hắn.

Cửa phòng ngủ mở ra, Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy dài màu trắng vẫn còn đeo mác đứng ở cửa. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình liền trách:

- Ông xã, anh đi xem Dã Thú, cậu ta làm gì mà to tiếng thế, bây giờ là nửa đêm rồi.

Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Bạch Tình Đình, dang tay vỗ vào mông Bạch Tình Đình khẽ nói:

- Tình Đình, anh đi nói với Dã Thú, em cứ từ từ thay đồ nhé.

- Ông xã, có đẹp không?

Bạch Tình Đình mặc quần áo mới mua, quay một vòng trước mặt Diệp Lăng Phi, chân vay bay phấp phới, càng tôn thêm vẻ đẹp mỹ miều của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi gật đầu cười nói:

- Rất đẹp, Tình Đình bất luận em mặc gì cũng đẹp.

- Cái miệng anh thật ngọt, ông xã, em còn mua cả đồ lót đấy, đợi anh bảo Dã Thú về xong anh vào phòng ngủ em cho anh xem.

Bạch Tình Đình nói đến đây, hai má đột nhiên ửng hồng lên, khẽ nói:

- Tối qua em mệt quá, không để ý gì đến ông xã, tối hôm nay em sẽ bù đắp cho anh.

- Ừ, vậy thì tốt.

Diệp Lăng Phi vốn định nói với Bạch Tình Đình lát nữa hắn phải ra ngoài, nhưng lời đã đến cửa miệng rồi lại không nói ra nữa. Diệp Lăng Phi thấy tâm trạng của Bạch Tình Đình đang vui như vậy, nếu lúc này hắn nói với Bạch Tình Đình hắn phải ra ngoài, sợ rằng sẽ khiến Bạch Tình Đình không vui, Diệp Lăng Phi vì nghĩ đến điều này nên mới không nói với Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi tới đầu cầu thang liền nhìn thấy Dã Thú tay cầm một chai rượu đang đi lên gác, nhìn thấy Diệp Lăng Phi đi xuống Dã Thú cười nói:

- Lão đại, anh xuống thật đúng lúc, em đang đi tìm anh, ừm, em mang thịt bò và rượu táo đến này...

Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Dã Thú, đưa tay vỗ vào vai Dã Thú nói:

- Dã Thú, anh có việc phải ra ngoài, nếu em muốn chúc mừng thì đợi ngày mai đi, bây giờ anh phải đến cục công an.

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói phải đi đến cục công an, tưởng rằng Diệp Lăng Phi đã phi đã xảy ra chuyện gì, vội vàng hỏi:

- Lão đại, anh đi cục công an làm gì?

Diệp Lăng Phi nhìn xung quanh, thấy không có ai ở đây, hắn kề vào tai Dã Thú kẽ nói:

- Bên cục công an gọi điện cho anh,bảo anh đến tham gia họp, anh cũng không biết là cuộc họp gì, bây giờ anh phải đi xem xem, rút cuộc là chuyện gì, đợi anh đến đó sẽ biết thôi.

- Lão đại, em muốn đi cùng anh qua đó.

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng thấy không yên, bên cục công an tìm Diệp Lăng Phi tham gia họp chắc chắn không phải là chuyện gì tốt đẹp, nói không chừng là muốn bắt Diệp Lăng Phi. Dã Thú không yên tâm để Diệp Lăng Phi một mình đến cục công an, gã kiên quyết đi cùng Diệp Lăng Phi đến cục công an. Diệp Lăng Phi nghĩ nếu dẫn Dã Thú đi cùng cũng tốt, ai biết được ở đó sẽ xảy ra chuyện gì chứ. Giai đoạn này rất nguy hiểm, bất cứ việc gì Diệp Lăng Phi cũng không thể xem nhẹ được. Diệp Lăng Phi đồng ý, Dã Thú lập tức quay về nhà. Diệp Lăng Phi đợi Dã Thú đi xong, hắn quay lại phòng ngủ, vừa mới mở cửa phòng ngủ bèn nhìn thấy Bạch Tình Đình mặc một bộ đồ lót màu đen, đang đứng trước gương. Thấy Diệp Lăng Phi quay lại, Bạch Tình Đình ngại ngùng hỏi:

- Ông xã, đẹp không?

- Rất đẹp!

Diệp Lăng Phi nói rồi đi đến phía sau Bạch Tình Đình, đang tay ôm lấy Bạch Tình Đình, hắn hôn vào má Bạch Tình Đình khẽ nói:

- Bà xã, anh phải đi tới cục công an một chuyến.

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói phải đi đến cục công an, cô ta lập tức quay người lại có phần lo lắng nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông xã, anh phải đi đến cục công an? Xảy ra chuyện gì sao?

- Anh cũng không rõ lắm, ban nãy anh nhân được điện thoại từ cục công an gọi đến, bảo anh đến đó tham gia một cuộc họp khẩn, anh thấy bên trong chắc có một số việc liên quan đến nước ngoài, bà xã, em biết đấy, anh ở nước ngoài có một số quan hệ, nói không chừng bọn họ muốn anh giúp đỡ về vấn đề này.

Tay Diệp Lăng Phi khẽ vuốt nhẹ lên má Bạch Tình Đình, hắn nói:

- Tình Đình, em yên tâm đi, anh sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, ồ, đúng rồi Dã Thú cũng đi cùng với anh, em biết đấy, có Dã Thú ở bên cạnh anh thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.

Bạch Tình Đình dặn dò:

- Ông xã, anh phải cẩn thận đấy. Nếu có chuyện gì xảy ra nhất định phải nói với em.

- Anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình vào lòng, tay hắn vuốt ve làm da mềm mại trên lưng Bạch Tình Đình, sự tiếp xúc ấy khiến Diệp Lăng Phi có cảm giác không nỡ đi, hắn khẽ nói:

- Bà xã, anh yêu em, anh sẽ không để em gặp phải bất cứ tổn thương nào.

Bạch Tình Đình nép chặt vào ngực Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Vâng ạ! Ông xã, em biết chỉ cần anh ở bên cạnh em, em sẽ không có nguy hiểm, em muốn được dựa vào anh như thế này...

Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi biệt thự, Dã Thú lái xe đợi Diệp Lăng Phi ở cửa tiểu khu. Thấy xe của Diệp Lăng Phi đi tới, Dã Thú cũng khởi động xe, xe của gã ta và xe của Diệp Lăng Phi đi song song với nhau. Dã Thú quay mặt sang phía Diệp Lăng Phi nói:

- Lão đại, anh thấy lần này liệu có nguy hiểm gì không ạ?

Diệp Lăng Phi miệng ngậm thuốc, hắn lấy điếu thuốc trên miệng ra nói với Dã Thú:

- Không đến nỗi có nguy hiểm, anh không tin người của cục công an dám động đến anh. Dã Thú, đến đó em đi theo anh, không được manh động biết chưa?

- Lão đại, anh yên tâm đi, em sẽ không manh động đâu.

Mặc dù Dã Thú nói sẽ không manh động nhưng Diệp Lăng Phi vẫn lo Dã Thú, tên này đến lúc đó sẽ manh động. Dù ngoài miệng Diệp Lăng Phi nói bên cục công an sẽ không làm gì hắn, nhưng Diệp Lăng Phi không biết tình hình cụ thể, hắn cũng không biết khi hắn đến đó sẽ xảy ra chuyện gì.

Sau khi đến cục công an, Diệp Lăng Phi và Dã Thú hai người xuống xe. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Dã Thú nói:

- Dã Thú, vẫn câu nói đó, khi vào bên trong, mọi việc đều phải nghe lời anh, không được manh động, tiểu tử có phải em mang theo súng không?

Dã Thú ngoác miệng cười nói:

- Lão đại, em mang theo một khẩu súng lục, ai biết được ở trong đó sẽ xảy ra chuyện gì, mang theo súng vẫn tốt hơn là không mang, nếu xảy ra chuyện gì, còn có thể chống chọi được, lão đại, anh nói có đúng không?

- Để súng vào trong xe, đừng mang súng vào. Nếu mang súng vào, thực sự là không ra sao cả, em không biết là ở đây cấm cá nhân mang theo súng sao. Ở đây không phải là nước ngoài, nếu em mang theo súng không phải là tự tìm phiền phức cho mình sao?

- Vậy em sẽ để súng vào xe là được chứ gì.

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, gã quay ra xe để súng vào trong xe rồi quay lại quay ra. Lúc đó Diệp Lăng Phi mới cùng Dã Thú rảo bước đi vào tòa nhà cục công an thành phố, đứng ở cổng tòa nhà có hai người cảnh sát, một trong hai người đó thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú đi đến, anh ta đi về phía Diệp Lăng Phi nói một cách rất lịch sự:

- Anh là Diệp tiên sinh phải không?

Diệp Lăng Phi gật đầu, người cảnh sát kia bèn nói: Cục trưởng của chúng tôi đang đợi anh ở bên trong, mời anh đi theo tôi.

Dã Thú rảo bước đang định đi vào cùng thì người cảnh sát kia chặn Dã Thú lại nói:

- Xin lỗi, cục trưởng của chúng tôi không dặn để người khác vào.

- Cậu ta là người của tôi, không có vấn đề gì cả, nếu cục trưởng của các anh kiên quyết không cho tôi dẫn theo người vào, thì thôi nghĩ cũng không cần thiết phải vào đây nữa, tôi sẽ lập tức đi khỏi đây.

Diệp Lăng Phi vừa nói xong bèn thấy người cảnh sát kia khó xử đến nỗi cau mày lại, anh ta nhìn Diệp Lăng Phi, có vẻ hối lỗi nói:

- Diệp tiên sinh, phiền anh đợi ở đây một chút, tôi đi báo cáo với cục trưởng.

Nói xong, anh ta lấy điện thoại ra gọi điện. Trong lúc Diệp Lăng Phi đợi người cảnh sát kia gọi điện thoại xin ý kiến cục trưởng cục cảnh sát Vọng Hải, hắn liếc mắt nhìn xung quanh, trước cổng của tòa nhà chỉ có hai người cảnh sát, nhưng xung quanh lại có đỗ mấy chiếc xe, bên trong xe đều là cảnh sát, xem ra việc tối hôm nay không hề đơn giản. Diệp Lăng Phi đề cao cảnh giác, hắn không biết rút cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lẽ nào những cảnh sát này chuẩn bị bắt hắn hay sao? Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến việc một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn hắn nên làm thế nào để chạy trốn.

Rất nhanh, người cảnh sát kia buông điện thoại xuống, gật đầu nói với Dã Thú:

- Mời anh đi cùng chúng tôi vào gặp cục trưởng.

Người cảnh sát kia dẫn đường, Diệp Lăng Phi và Dã Thú đi theo anh ta đến trước thang máy, trên đường từ cửa đến thang máy, Diệp Lăng Phi nhìn thấy có ít nhất bốn người cảnh sát ở đây, lúc này Diệp Lăng Phi mới chú ý đến một chi tiết mà ban nãy hắn không chú ý đến, hắn thấy trên người những cảnh sát này đều có mang súng. Cảnh sát mang theo súng thì không có gì lạ, nhưng Diệp Lăng Phi thấy bây giờ đã là đêm khuya, mà những cảnh sát này còn mang theo súng đi tuần ở đây, thì bên trong tuyệt đối không phải là vấn đề đơn giản, mà có chuyện rất quan trọng xảy ra, mới khiến những cảnh sát này cẩn thận như thế. Hơn nữa nhìn thái độ của bốn người cảnh sát kia có thể thấy bọn họ không phải muốn nhằm vào Diệp Lăng Phi và Dã Thú mà họ đang làm công tác bảo vệ, ngăn chặn sự đột nhập của kẻ khác.

Khi Diệp Lăng Phi đi thang máy lên tầng sáu, hắn càng xác minh hơn nữa cho suy nghĩ này, cửa thang máy vừa mở ra, ở hai bên thang máy còn có hai người cảnh sát mang sứng đứng ở đó, bên trong hành lang cũng có vài người cảnh sát mang súng như thế. Cảnh tượng này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy những cảnh sát này đang bảo vệ cho một số nhân vật quan trong nào đó.

Diệp Lăng Phi đi theo người cảnh sát kia đi vào phòng họp, hắn hỏi:

- Tại sao lại có nhiều cảnh sát đến vậy?

Người cảnh sát kia chỉ khẽ cười với Diệp Lăng Phi nói:

- Diệp tiên sinh, đây là công tác bảo vệ bình thường của cục công an chúng tôi, không có gì đặc biệt cả.

Diệp Lăng Phi nghe người cảnh sát kia nói vậy xong, hắn nói thẳng:

- Tôi thấy không phải như vậy. Tôi cũng không phải là chưa từng đến cục cảnh sát, làm sao lại không biết công tác bảo vệ trong cục cảnh sát của các anh như thế nào, tôi thấy công tác bảo vệ trước đây không hề nghiêm ngặt như bây giờ, xảy ra tình trạng này chỉ có hai khả năng, một là các anh đang bảo vệ nhân vật quan trọng, hai là các anh đang chuẩn bị truy bắt tôi.

Người cảnh sát kia nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy xong bèn cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh nghĩ nhiều rồi. Chúng tôi tại sao phải bắt anh chứ, anh là người mà cục trưởng của chúng tôi đích thân gọi điện thoại mời đến tham gia cuộc họp, còn họp về vấn đề gì thì tôi không được rõ, chức vụ của tôi quá thấp nên không thể bết được những việc bên trong, nếu Diệp tiên sinh có nghi ngờ gì, khi đến cuộc họp anh sẽ biết thôi.

Người cảnh sát chỉ nói đến đây rồi không nói tiếp nữa. Diệp Lăng Phi biết từ người cảnh sát này cũng không hỏi được điều gì, hắn đi cùng người cảnh sát kia đến cửa phòng họp bèn nhìn thấy có hai người cảnh sát đứng ở cửa phòng, người cảnh sát kia đi đến đây liền dừng lại nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, cục trưởng đang ở trong văn phòng đợi anh.

- Được rồi!

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn đi về phía phòng họp, đưa tay đẩy cửa phòng họp, sau khi cửa phòng họp mở ra, Diệp Lăng Phi rảo bước đi vào trong. Bên trong phòng họp có một màn hình hiển thị rất lớn, đèn đều tắt hết, chỉ có màn hình hiển thị ở phía trước là sáng đèn, lúc này đứng trước màn hình là một người đàn ông tóc ngắn khoảng hai bảy hai tám tuổi, người đàn ông đó mặc véc màu xanh da trời, đeo cà vạt sọc xanh trắng xen kẽ.

Trên màn hình hiển thị bức ảnh của một ông già da trắng, ông già đó khoảng chừng năm mươi tuổi, tóc thưa, đeo kính.

Khi Diệp Lăng Phi đẩy cửa đi vào, người đàn ông đứng ở trên cùng quay người lại, ông ta cũng ngừng phát biểu, lúc này đèn trong phòng họp được bật lên. Bên trong phòng họp có khoảng mười mấy người đang ngồi, trong đó có người mặc quần áo cảnh sát, cũng có người không mặc quần áo cảnh sát, còn có hai người quay lưng về phía Diệp Lăng Phi đang cúi đầu xem cái gì đó không quay người lại, Từ vẻ bền ngoài của hai người đó có thể thấy họ có vẻ là người nước ngoài. Vóc dáng của người châu Á và người châu Âu có khác nhau, nếu đã từng nghiên cứu về thể hình học của con người sẽ rất dễ nhận ra những người nào là người châu Âu, những người nào là người châu Á, Diệp Lăng Phi thấy hai người đàn ông không quay người lại đó có lẽ là người châu Âu. Diệp Lăng Phi thấy dường như một trong hai người đó rất quen, nhưng hắn lại không nhớ ra rút cuộc là ai.

- Diệp tiên sinh, anh đến rồi.

Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc quẩn áo cảnh sát ngồi ở phía trên cùng đứng dậy, ông ta đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, đưa tay phải ra tự giới thiệu:

- Tên tôi là Triệu Đào, là cục trưởng cục cảnh sát thành phố Vọng Hải, cuộc điện thoại ban nãy là tôi gọi cho anh, rất xin lỗi, muộn thế này còn gọi điện cho anh.

Diệp Lăng Phi nhìn Triệu Đào nói:

- Cục trưởng Triệu, ông gọi tôi đến muốn như vậy, tôi hy vọng ông có thể đưa ra cho tôi một sự giải thích hợp lý, tôi không phải là một thị dân đầy tinh thần trách nhiệm, càng không muốn đi làm những việc không phải của mình, tôi hy vọng cục trưởng Triệu có thể hiểu ý của tôi, nếu cục trưởng Triệu không thể đưa ra cho tôi một lời giải thích hợp lý thì bây giờ tôi sẽ rời khỏi đây.

Triệu Đào nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ông ta cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh đừng vội, trước tiên tôi xin giới thiệu với anh vài người, chuyện này có thể nói là ít nhiều có liên quan đến anh, ồ, đương nhiên, tình hình cụ thể tôi cũng không hiểu rõ, những điều tôi biết không nhiều lắm.

Cục trưởng Triệu nói rồi quay mặt sang người đàn ông đang đứng ở phía trên giới thiệu:

- Diệp tiên sinh, vị này là Hoàng...Hoàng tiên sinh.

Triệu Đào dường như do dự không biết có nên nói ra tên của người đàn ông kia. Khi Diệp Lăng Phi nghe thấy Triệu Đào nói người đàn ông kia họ Hoàng, hắn quay mặt nhìn người đàn ông kia cười nói:

- Thì ra là Hoàng tiên sinh ban nãy gọi điện cho tôi ư, quả nhiên là một nhân tài, phong thái bất phàm, hẳn nào nói chuyện mới ngạo nghễ như thế, thì ra lai lịch không đơn giản chút nào.

Người đàn ông họ Hoàng nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy xong, vẫn với giọng điệu không khách khí, ông ta nói:

- Diệp tiên sinh, nếu không phải có người kiên quyết muốn anh đến tham gia cuộc họp này, tôi cho rằng anh hoàn toàn không cần thiết phải tham gia những cuộc họp như thế này.

Khẩu khí của người đàn ông kia vẫn rất không khách khí, điều này khiến Diệp Lăng Phi rất không hài lòng. Dã Thú đứng ở sau lưng Diệp Lăng Phi cũng có phần không nhịn được rồi, gã ta không ngờ tên kia lại có thể không khách khí đến vậy đối với Diệp Lăng Phi. Dã Thú vừa định hành động thì nghe thấy Diệp Lăng Phi ho lên một tiếng, Dã Thú nghe thấy tiếng ho của Diệp Lăng Phi bèn cố nén cơn giận lại, đứng ở sau lưng Diệp Lăng Phi, trừng mắt nhìn người đàn ông họ Hoàng đang đứng ở phía trên.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn người đàn ông kia, lạnh lùng nói:

- Tôi cũng không muốn tham gia những cuộc họp như thế này, tôi thấy những cuộc họp như thế này chẳng liên quan gì đến tôi cả, nếu thật sự có liên quan đến tôi, tôi cũng sẽ tự mình giải quyết, chứ không cần người khác đi giải quyết chuyện của mình.

Diệp Lăng Phi nói rồi quay sang Triệu Đào nói:

- Cục trưởng Triệu, ông nghe thấy rồi đấy, tôi đến đây rồi nhưng một số người cho rằng tôi không cần thiết phải ở đây, vậy tôi xin phép đi trước.

- Xin đợi một lát.

Ngay sau câu tiếng Pháp ấy, người đàn ông quay lưng về phía Diệp Lăng Phi quay người lại.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BạchHổ
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 92
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự