Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1078 Lấy bạo chế bạo (1)

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 2061 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Chấn lại đến nhanh như vậy. Hắn tưởng rằng cùng lắm thì phải đến chiều Vu Chấn mới tới thành phố Vọng Hải, nhưng không ngờ mới gần trưa Vu Chấn đã đến thành phố Vọng Hải rồi. Lúc Vu Chấn gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi thì Diệp Lăng Phi đang ở trong biệt thự cùng Chu Hân Mính nói chuyện phiếm. Sau khi nhận được điện thoại của Vu Chấn, Diệp Lăng Phi đứng lên, đi ra khỏi gian phòng của Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi đi thẳng lên sân thượng tầng ba, hắn cầm điện thoại di động, ngồi ở xuống cái ghế trên sân, để tay lên cái bàn bên cạnh, nghe thấy trong điện thoại vang lên giọng nói của Vu Chấn:

- Tiểu Diệp, tôi đến thành phố Vọng Hải rồi!

Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc, gõ gõ tàn thuốc vào trong cái gạt tàn, nói vào trong điện thoại di động:

- Thị trưởng Vu, tôi không ngờ ông lại đến sớm như vậy, nếu như ông không có việc gì thì tới nhà của tôi đi, được chứ?

- Chuyện này...

Vu Chấn hơi chần chừ, nói:

- Tiểu Diệp, cậu ra ngoài đi, chúng ta tìm một chỗ tâm sự!

- Vậy cũng được!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thị trưởng Vu. ông chọn chỗ đi, bây giờ tôi sẽ lái xe đến đó!

Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự, thời tiết hôm nay vô cùng tồi tệ, trên bầu trời mây đen tầng tầng lóp lớp, thời tiết như vậy có thể đô mưa lớn bất kỳ lúc nào. Diệp Lăng Phi nhớ là hôm nay lúc Bạch Tình Đình ra khỏi nhà thì lại không đem theo áo mưa hay ô. Diệp Lăng Phi lại lấy di động ra gọi cho Bạch Tình Đình.

- Bà xã, trông trời hôm nay có lẽ sẽ có mưa đó, em đừng đi ra ngoài, cứ ở trong công ty đi nhé!

Diệp Lăng Phi nói.

Giọng nói của Bạch Tình Đình vang lên trong điện thoại, cô thở dài, nói:

- Ông xã, bây giờ em đang ở bên Long Sơn đây, chỗ này xảy ra chút chuyện, em đến xem thế nào!

- Xảy ra chuyện ư?

Diệp Lăng Phi kinh ngạc, nói:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

- Chuyện không rắc rối lắm, em đang xử lý!

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, về nhà em sẽ nói với anh sau!

- Bà xã, nhớ cẩn thận, nếu như trời mưa thì về sớm đấy!

Diệp Lăng Phi dặn dò nói.

- Ngàn vạn lần đừng để gặp mưa, như thế anh sẽ đau lòng lắm đó!

- Vâng, ông xã, em biết rồi. Anh yên tâm đi, em biết tự chăm sóc bản thân mà!

Diệp Lăng Phi dập máy, lái xe thẳng đến quán cơm ở trang tâm thành phố theo lời Vu Chấn. Khi Diệp Lăng Phi lái xe tới trước cửa quán cơm, còn chưa kịp dừng xe lại, trời đã bắt đầu đổ mưa rồi. Trận mưa này rất lớn, nước mưa rơi vào cửa kính xe phát ra những âm thanh bộp bộp chát chát, cảm giác như là muốn đánh nát cả cửa kính xe vậy. Diệp Lăng Phi dừng xe trước cửa nhà hàng, đây cửa xe ra, bước xuống xe chạy vào trong nhà hàng. Khoảng cách cũng chỉ 10 bước chân thôi, tuy vậy người Diệp Lăng Phi đã bị nước mưa xối ướt đẫm rồi. Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngòai ra, vắt lên trên tay, cất bước đi vào tronanhà hàng. Khi Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ra thì thấy bên trong phòng, Vu Chấn và Vu Tiêu Tiếu đã ngồi ở đó từ lúc nào. Vu Tiêu Tiếu vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi ướt đẫm đi vào, cô bất chấp cha mình cũng đang ở chỗ này, vội vàng đứng dậy, nói:

- Diệp đại ca, sao anh bị ướt như chuột lột thế này?

Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa cầm lấy quần áo trong tay Diệp Lăng Phi, vắt lên trên ghế. Quần của Diệp Lăng Phi cũng bị ướt, nhưng ở đây thì cũng không thể cởi ra được, quần ẩm bết vào người rất khó chịu. Diệp Lăng Phi vừa đặt mông ngồi xuống thì làm ướt hết cả đệm trên ghế rồi.

- Mẹ nó, lúc anh ra khỏi nhà thì cảm thấy hôm nay thời tiết không tốt cho lắm, có lẽ sẽ có mưa, nhưng thật không ngờ lại mưa lớn như vậy, thật đúng là thời tiết quỷ quái!

Diệp Lăng Phi không để ý đến Vu Chấn đang ngồi ở này này, mở miệng ra chửi mắng. Vu Tiêu Tiếu ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, còn Vu Chấn ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu cầm lấy khăn giấy lau những giọt nước mưa trên mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp đại ca, em quên dặn anh, bảo anh mang theo đồ che mưa!

Vu Chấn có vẻ hơi xấu hổ, nói:

- Tiểu Diệp, thực sự xin lỗi cậu, ta tôi cũng không ngờ hôm nay trời lại đổ mưa, khiến cậu bị như thế này!

Diệp Lăng Phi khoát khoát tay, nói:

- Thị trưởng Vu, không sao đâu, là do tôi quá chủ quan, lúc ra khói nhà lại ngại đem theo áo mưa, tôi nghĩ là hôm nay trời mưa cũng không to lắm, nhưng mà không ngờ mưa lại nặng hạt như vậy!

Vu Chấn rót một chén trà cho Diệp Lăng Phi, nói:

- Tiểu Diệp, lần này tôi tìm cậu gấp như vậy, cũng là bất đắc dĩ mà thôi. Bên thành phố Đông Hải xảy ra vấn đề, tôi không biết nên giải quyết thế nào nữa!

Diệp Lăng Phi tay phải nâng chén trà lên, uống một hơi hết sạch. Sau khi đặt chén trà xuống, Diệp Lăng Phi nói:

- Thị trưởng Vu, có phải là chuyện dưỡng khí dùng trong y tế ở thành phố Đông Hải các ông không?

Vu Chấn gật đầu, nói:

- Chính là chuyện này, Tiểu Diệp, cậu biết rồi sao?

- Tôi chỉ biết một chút thôi, là hôm qua Tiêu Tiếu để cập đến!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Tiêu Tiếu, ý thức được mình không nên nói như vậy, nếu như khiến cho Vu Chấn nghi ngờ mối quan hệ giữa mình và Vu Tiêu Tiếu, không biết Vu Chấn sẽ nghĩ như thế nào. Chỉ là, Vu Chấn nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy cũng không truy hỏi vì sao hôm qua Vu Tiêu Tiếu lại nói chuyện này với Diệp Lăng Phi, hình như sự chú ý của Vu Chấn không để ở chỗ này mà là ở chỗ thành phố Đông Hải. Vu Chấn mới đến làm thị trưởng ở Thành phố Đông Hải không lâu lắm, nhưng những sự việc ở thành phố Đông Hải cứ nối đuôi nhau mà phát sinh, khiến cho Vu Chấn cảm thấy đến thời gian để xả hơi cũng không có, hơn nữa việc lần này so với những chuyện lần trước còn khó giải quyết hơn. Vu Chấn khẽ thở dài, nói:

- Tiểu Diệp, chuyện này thực sự là rất khó giải quyết! Cậu biết không, bệnh viện trung tâm thành phố Đông Hải xảy ra chuyện chết người, tôi mới biết được chuyện này, đáng sợ nhất là chuyện này lúc tôi chưa tới Đông Hải làm thị trưởng thì thành phố Đông Hải đã xuất hiện rất nhiều rồi, chuyện lúc đó đều bị ém nhẹm đi, lần này thì lại làm lớn lên mới khiến cho chuyện này bị đưa ra ngoài ánh sáng!

Diệp Lăng Phi nghe đến đó, hắn gật đầu, nói:

- Chân tướng cuối cùng cũng không có cách nào che giấu mãi được. Thị trưởng Vu, chuyện này thì liên quan gì đến ông chứ. ông là thị trưởng cơ mà, chuyện này lại chẳng liên quan đến ông, ông lo lắng cái gì chứ?

Vu Chấn cười khổ nói:

- Biết vì sao tôi lo lắng không. Bởi vì chuyện lần này nếu như bị điều tra, rất có khả năng sẽ không giải quyết được gì, cuối cùng người xui xẻo sẽ là tôi. Lúc nào cũng phải có người đi ra chịu tội thay, mà chưa biết chừng cái người thế mạng đó sẽ là tôi, bởi vì tôi là người mới đến, đây là điểm quan trọng nhất trong chuyện này!

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, cười nói:

- Tôi hiểu được, thị trưởng Vu, xem ra là ông đang lo lắng chuyện này!

Lúc này Vu Tiêu Tiếu nói chen vào:

- Cha ơi, con đói bụng rồi, bây giờ gọi món ăn lên đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!

- Được!

Vu Chấn nói.

Vu Tiêu Tiếu đứng dậy, đi ra khôi phòng. Rất nhanh, nhân viên phục vụ đã đưa các món ăn lên. Chờ khi đồ ăn đã được đưa lên, Vu Tiêu Tiếu hô:

- Cha, Diệp đại ca, chúng ta ăn cơm trước đã, hai người có thể vừa ăn vừa nói chuyện mà!

Diệp Lăng Phi cũng không đói lắm, hôm nay hắn dậy rất muộn, cũng mới ăn sáng chưa lâu. Vu Chấn thì trong lòng lo âu, dù có cao lương mỹ vị gì bày ra trước mặt, Vu Chấn cũng không có tâm tình để thưởng thức, chỉ là để giả bộ, Vu Chấn cũng phải ăn vài miếng. Vu Tiêu Tiếu cầm đũa, gắp thức ăn cho Vu Chấn trước, sau đó lại gắp cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi chỉ ăn mấy miếng tượng trưng, sau đó lại quay sang chỗ Vu Chấn, hỏi:

- Thị trưởng Vu, tôi còn một chỗ chưa rõ, nếu chuyện này đang được điều tra, nếu tiếp tục điều tra ra, là trách nhiệm của ai thì sẽ xử phạt người đó, lẽ nào như vậy còn không thể giải quyết được gì sao?

- Nếu thực sự đơn giản như vậy thì tốt quá rồi!

Vu Chấn buông chiếc đũa xuống, than thở:

- Nhưng chuyện này đâu có đơn giản như vậy, cậu có biết số bình oxi dùng trong công nghiệp đó là từ đâu tới không?

- Chuyện đó thì tôi không rõ lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Hôm qua tôi cũng nghe được một chút từ trong miệng Tình Đình, tình hình cụ thể thế nào thì tôi thực sự không biết. Chẳng qua, tôi nghe nói cục vệ sinh tinh Đông Hải phái người xuống điều tra rồi, nếu chuyện này bị làm lớn lên, đã lên cả phần thời sự rồi, tôi nghĩ sẽ không chấm dứt dễ dàng vậy đâu!

- Cục vệ sinh của tinh xuống điều tra cũng chỉ là chút hình thức mà thôi, lẽ nào cậu trông cậy vào cục vệ sinh của tỉnh có thể điều tra ra kết quả gì sao, viện trưởng của bệnh viện thành phố Đông Hải này dám nói sự thật chắc? Nếu như không phải là tôi ở thành phố Đông Hải, chỉ sợ tôi cũng không thể biết được nội tình về chuyện này!

- Nội tình à?

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Chấn, hỏi:

- Còn có nội tình gì nữa vậy?

- Tiểu Diệp, nội tình chuyện này còn nhiều lắm!

Vu Chấn nói.

- Ông chủ đứng đằng sau cái công ty cung ứng dưỡng khí Hoa Thịnh kia tên là Nghiêm Dược Thiên, cậu biết Nghiêm Dược Thiên là ai không?

- Làm sao mà tôi biết được!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Tôi không phải là dân ở thành phố Đông Hải các ông, lại càng không hiểu nội tình ở thành phố Đông Hải, thậm chí ngay cả thành ủy thành phố Đông Hải, người duy nhất mà tôi quen biết là thị trưởng Vu đó!

- Tay Nghiêm Dược Thiên đó chính là cháu ruột Nghiêm Trường Thủ đó. Tiểu Diệp, bây giờ thì cậu hiểu rồi chứ!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Là cháu ruột thì làm sao, có cái gì đâu chứ, tôi cho rằng nếu như chuyện này mà bị làm om sòm lên, vậy thì Nghiêm Trường Thủ còn phải lo bảo vệ mình, đâu còn tâm trí để mà quan tâm cháu ruột gì chứ!

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BạchHổ
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 60
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự