Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 38 <3

Bạn đang đọc Đồ Hâm! Tôi Thích Cậu của nguyen090807

Phiên bản Dịch · 1843 chữ · khoảng 6 phút đọc

Khuôn mặt hắn lộ rõ sự căng thẳng,không biết nên giải thích thế nào về tấm hình kia nữa.Hắn ấp a ấp úng :

-Thật ra là tôi...tôi tình cờ nhặt được thôi...tôi không hề có ý muốn lấy trộm của cậu đâu...

Nó với khôn mặt giận dữ đùng đùng.Giằng vội lại tấm ảnh rồi nói với giọng đầy mỉa mai :

-Phải rồi,phải rồi nhặt được thôi mà.Có tiền đen cũng thành trắng được mà,người xấu cũng thành tốt được huống chi.Chỉ là tình cờ thôi mà.

Nói rồi nó bỏ tấm hình vào túi rồi đi thẳng.Hắn cảm thấy tội lỗi vô cùng,nếu là đứa con gái khác đã sớm được tận hưởng một cái bạt tai nổ đom đóm mắt của hắn rồi.Nhưng với nó thì thật sự hắn không thể làm được.

Hắn chạy theo nó giữ chặt tay nó rồi nhẹ nhàng xoay người nó lại.Trong khi nó vẵn đang cố gắng giãy đạp để thoát ra khỏi bàn tay rắn chắc của hắn.Nhưng với món võ mèo cào của nó vẫn ko thể làm hắn thả nó ra được.Hắn nhìn thẳng vào mắt nó làm nó bối rối quay đi.Hắn vẫn nhẹ nhàng :

-Giao.Dù tôi có giải thích thế nào thì cậu vẫn không tin tôi đúng không.Tôi không hề có ý muốn ăn cắp bức ảnh đó,cậu tin tôi chứ?

Nó không nói gì,cúi gằm mặt xuống từ từ đẩy tay hắn ra.Rồi lại sử dụng kế cũ rích,3 không :"không nghe","không thấy","không quan tâm" dù chưa một lần hiệu quả.Nhưng lần này nó đã hoàn toàn thành công khi đã chọc giận được đối phương.Hắn không đi theo nó nữa,chỉ đứng từ xa với ánh mắt buồn rười rượi rồi nói :

-Đàn bà độc ác và tàn nhẫn.Được thôi nếu thích thì đi đi.Tôi không cản nữa.

Sau khi nghe câu nói của hắn nó mới nhớ lại hắn từng nói rằng hắn ko hề có mẹ.Nó vội vã quay đầu lại nhìn.Hắn không nói gì chỉ ngồi bệt xuống đám cỏ gai nhắm tịt mắt lại rồi nắm từng cành từng cành cho đến khi tay chảy máu.Khuôn mặt có phần đờ đẫn hơn máu từ tay túa ra.Nó sợ hãi chạy đến giằng tay hắn ra khỏi đám cỏ kéo hắn sang bên chỗ không còn cỏ gai nữa rồi hét lên :

-CẬU ĐIÊN RỒI.

Hắn mở mắt ra cười nhạt rồi nói với giọng lạnh tanh :

-Đúng.Tôi điên mất rồi.

Nó lo lắng đưa tay hắn lên thổi thổi rồi lục lọi túi tìm bông băng.May mà lúc tập múa nó có mang vì sợ mấy đứa tập bị sứt chân chảy máu còn có cái mà dùng.May cho hắn là gặp được đứa tính tình chu đáo với cả bông băng cũng còn nhiều.

Nó lấy bông ra đổ oxi già vào rồi từ từ chấm nhẹ vào từng vết xước đang rỉ máu trên tay hắn rồi tì mỉ băng bó lại.Miệng không ngừng mắng nhiếc :

-Cậu làu bàu nói nhảm gì vậy.Sao lúc nào cũng tự hành hạ mình vậy.Khùng quá mức rồi đấy.

Đang mải mê băng bó vết thương cho hắn.Bỗng dưng hắn kéo nó vào lòng ôm chặt,làm nó không kịp chở tay đầu ngã vào vai hắn.Hai tay túm lấy áo hắn để giữ thăng bằng không bị đâm đầu vào đám cỏ gai đối diện.

Sau một hồi định thần lại nó mới nhớ ra mình đang ôm hắn.Giận đến run cả người nó cố gắng đẩy mạnh vai hắn ra,đấm thình thịch vào ngực hắn mong thoát khỏi tình cảnh cưỡng ôm này.Nó liên tục la không ngừng :

-Thả ra tên sở khanh...thả tôi ra đồ đê tiện.

Hắn không thèm để ý bộ mặt đang tức giận của nó,không những không thả mà còn ôm chặt hơn.Ghé sát miệng vào tai nó rồi nói :

-Để im một lúc được không.Xin cậu đấy.

Sau khi nghe hắn nó nó bỗng dưng không đánh ,không đẩy hắn ra nữa hai tay buông tự do nhưng đầu vẫn đang kê trên tấm vai to lớn của hắn vì cái ôm không hề nhẹ một tí nào.Tim nó đập loạn xạ,muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.Nó có thể cảm nhận được hai trái tim đang hoà thành một.

Sau khi thoả mãn cái tính sở khanh hắn từ từ đẩy người nó ra rồi lấy tay vịn vào vai nó,nhìn thẳng vào mắt nó rồi nói :

-Tôi có cảm giác như cậu là mẹ tôi vậy.

Đồng ý là hắn không có mẹ,kể ra cũng đáng thương thật.Nhưng hắn so sánh nó với mẹ hắn thì thật là khập khuyễng.Nó cảm thấy không thể đồng cảm nổi dù cho trông hắn rất đáng thương.

Nó nhìn chăm chăm vào mắt hắn rồi nói :

-Ý cậu trông tôi già trước tuổi à . Cậu chỉ coi tôi là một người mẹ ?

Hắn bật cười với câu hỏi ngô nghê của nó.Hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nó rồi nói :

-Không ý tôi không phải vậy.Cậu rất dễ thương.Tôi...à không chỉ là trước giờ tôi chưa từng được gặp mẹ,không không lại được một người con gái quan tâm chăm sóc tự dưng tôi nhớ đến mẹ tôi thôi.

Nó rút tay ra khỏi tay hắn mặt đỏ bừng ngại ngùng nói :

-Cậu thật kì lạ.Mà mẹ cậu đâu tại sao lại chưa gặp chứ?

Hắn im lặng vài phút rồi nói :

-Bà ta ghét tôi,rất ghét.Bà là một con người độc ác tôi căm thù bà ta....Mà thôi đừng nói về chuyện này nữa.Bức ảnh ban nãy là cậu à.Tôi nhặt được lúc mang đồ từ trong bệnh viện ra xe cho mẹ cậu.

Nó ngạc nhiên hỏi lại :

-Cậu nói sao?Bệnh viện á,sao cậu lại nhặt được ở đấy?

Thấy vẻ ngơ ngác trông tới cute của nó hắn bật cười nhe hàm răng trắng buốt rồi nói :

-Cậu không cần biết đâu.Mà này hồi bé trông cậu đáng yêu thật đấy,chẳng như bây giờ.

Đáp lại câu nói của hắn là một khuôn mặt buồn bã trông cứ như vừa bị đánh ghen.Nó cúi gằm mặt xuống rồi chẳng nói chẳng rằng.Hắn nhăn nhó cúi đầu xuống nhìn nó nói với giọng như đang dỗ dành bạn gái lúc giận vậy :

-Này tôi nói gì không đúng à.Đừng giận tôi lỡ lời thôi.

Nó vẫn không có chuyển biến gì mới mẻ hơn,vẫn im lặng chỉ rứt rứt ngón tay mà không thèm nhìn hắn lấy một cái.Hắn rất kiên nhẫn cúi thấp xuống,thấp hơn đầu nó rồi ngước mặt lên nhìn.Bỗng dưng có vài nước nhỏ vào trán hắn,hắn đưa tay lau vội.Vén tóc nó lên ,sau khi đã nhìn rõ khuôn mặt của nó hắn mới hốt hoảng hét ầm lên :

-Giao có chuyện gì vậy?Sao cậu lại khóc?

Nó đưa tay lau vội hàng nước mắt đang chảy đầm đìa rồi nói :

-Tôi không sao cậu có thể đưa tôi về được không?

Hắn lo ngại nhìn nó rồi nói :

-Được.

Nói rồi hắn kéo nó ra xe rồi nói :

-Lên xe đi tôi đưa cậu về.

Nó nhìn bàn tay của hắn rồi hỏi ;

-Cậu có lái được không.Tay cậu vẫn còn chảy máu kìa.

Hắn nhìn nó cười hiền rồi nói :

-Không sao đâu cậu không cần lo tôi hứa sẽ đưa cậu an toàn về nhà.

Nó không nói gì thêm chỉ im lặng leo lên xe chờ hắn chở về.Hắn đi với vận tốc chậm như rùa bò,đi mà như không đi vậy.Sự im lặng bao trùm cả con đường dài hắn và nó đang đi.Để giải tỏa không khí ngại ngùng,khó chịu hắn bèn xung phong mở lời trước :

-Cậu không giận tôi chứ?

Nó hỏi lại với giọng đầy khó hiểu :

-Chuyện gì?

Hắn nhanh nhảu tiếp lời :

-Ban nãy tôi hơi quá đáng.Xin lỗi.

Nó thở dài rồi nói :

-Cậu có lỗi gì đâu mà phải xin.

Hắn nói với giọng nài nỉ :

-Cậu đừng vậy nữa mà.Xin cậu đấy.

Nó hít một hới thật sâu rồi nói :

-Cậu nghe rõ đây tôi đang nói rất nghiêm túc :Tôi không hề giận cậu.

Hắn hỏi với giọng đầy nghi ngờ :

-Thế sao lúc nãy cậu lại khóc.

Nó im lặng không nói gì,khoảng một lúc lâu sau đó nó mới trả lời cậu hỏi của hắn :

-Là vì tôi nhớ bố và chị tôi.

Hắn với khuôn mặt nghệch ra vì ngạc nhiên hỏi lại :

-Cậu không phải là con một sao?

Nó rứt rứt ngón tay rồi chậm rãi nói :

-Bức ảnh mà cậu nhặt được thực ra đó không phải là tôi mà là chị sinh đôi của tôi và bố tôi.Họ đã mất khi ngôi nhà của tôi bốc cháy,sau đó tôi và mẹ đã chuyển đến đây sống.Tôi không còn kĩ vật nào ngoài tấm ảnh đó cả tất cả tất cả đã cháy hết.

Sau khi nghe xong câu chuyện hắn càng thấy thương nó hơn.Hắn cảm thấy mình thật có lỗi khi đã đào sâu,bới móc quá khứ đầy đau thương của nó.Hắn cảm thấy đối với hoàn cảnh của hắn thì nó còn bất hạnh hơn cả ngàn lần.Một cô bé với thân hình nhỏ nhắn như vậy không ngờ lại là một người can đảm vượt qua khó khăn thật đáng quý.

Từ lúc nó nói xong hắn bỗng im bặt cho đến khi đến đường lí thường kiệt nó mới cất tiếng :

-Cảm ơn tôi về đây.

Hắn nhìn nó im lặng một lúc bẹo má nó rồi nói :

-Về ngủ sớm đi nhé mai tôi đến đón đi diễn văn nghệ đấy.Mai mà xấu xí là không diễn sâu được đâu đấy.

Nó phì cười vì nhận ra hắn cũng khá thú vị không hề xấu tính như nó nghĩ hôm gặp hắn vào cái ngày định mệnh ấy.Nó nhìn chăm chăm vài hắn rồi nói với giọng đầy hài hước :

-Thôi không cần đón tôi đâu,mai tôi đi với Yến cũng được.Bai tôi về đây,mai nhớ làm tốt nhé.Chúc chúng mình hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Hắn đáp lại nó với nụ cười đầy ấm áp.

-Ừm tôi về đây.Bye gấu.

Nó vẫn nhìn hắn cười sau khi nghe xong câu nói tỉnh bơ của hắn.Sau một hồi ngẫm nghĩ mới ra câu nói của hắn đang định chửi thì hắn đã biến từ khi nào.Nó mới làu bàu chửi : " Đúng là đồ điiên mà"

Nó không hề biết rằng còn có đầy người xung quanh chứ không phải có mình nó với hắn.Mấy ả phấn son lòe loẹt nhìn nó rồi chửi không thương tiếc :

-Nhìn xem con điên kia kìa xấu kinh khủng luôn ý thế có gấu đẹp cơ chứ.Còn đi Sh nữa,đời thật là bất công mà.TAO HẬN.TAO HẬN.

Bạn đang đọc Đồ Hâm! Tôi Thích Cậu của nguyen090807
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự