Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 264 Ngoại truyện 1 THANH DẠ, BÌNH TĨNH LẠI

Bạn đang đọc Dịu Dàng Yêu Em của Thiển Mạc Mặc

Phiên bản Dịch · 594 chữ · khoảng 2 phút đọc

“Mộc Dịch Triệt, chết đi”.

Keng keng keng.

Tiếng đao kiếm keng keng được Thanh Dạ giương tới sát rạt.

Mộc Dịch Triệt đổ mồ hôi, đưa tay ngăn lại. “Thanh Dạ, cô bình tĩnh lại đi”.

“Anh là đồ mắc dịch, dám hôn tôi… tôi tôi tôi không thể nào bình tỉnh được…”

Thanh Dạ dường như đã sắp phát điên, nghĩ đến cảnh vừa nãy môi kề môi với Mộc Dịch Triệt tim cô đập bình bịch như sắp nhảy ra ngoài, mặt đỏ ửng, nóng ran, không bình tĩnh được.

Tên đáng ghét Mộc DịchTriệt! Tên Mộc Dịch Triệt lòng dạ củ cải dồi lợn! Tên này dám hôn môi mình khi mà đã hôn quá nhiều gái… Nghĩ thế, Thanh Dạ tức giận, rút súng từ chân ra nhắm thẳng vào trái tim của Mộc Dịch Triệt. “Lần này, nhất định tôi sẽ không bắn trượt!”.

Mộc Dịch Triệt thấy cô đưa súng lên, đứng im tại chỗ, nhìn cô bằng vẻ mặt nghiêm túc. “Đó là…”

Ngón tay Thanh Dạ dừng lại, bối rối nói: “Sao anh không bỏ chạy, anh đừng nên dừng lại”. Không chạy, cô bắn trúng thì thế nào! Súng cô có cự ly không thể chệch được. Mộc Dịch Triệt là đồ ngốc, muốn chết ư?

“Đó là súng của tôi”. Mộc Dịch Triệt chỉ chỉ vũ khí trong tay Thanh Dạ, “Là khẩu súng đầu tiên tôi cho cô, sao cô vẫn còn giữ…”

“Không phải!” Cô đỏ mặt , “Không phải súng của anh…”

“Thanh Dạ”, không biết anh đã đi tới cạnh cô từ lúc nào, nắm tay cô, linh hoạt đoạt lấy khẩu súng và nhìn thấy bên trên có chữ M, là biệt hiệu của anh.

“Cô giữ lại vì mê tôi phải không?”. Mộc Dịch Triệt cười đểu, “Ồ, Tiểu Dạ yêu thầm tôi?”

Thanh Dạ nghiêng đầu không nói gì.

Mộc Dịch Triệt thuận tay tháo đồng hồ đeo tay của Thanh Dạ, ném xuống đất, nổ súng, một phát bắn nát chiếc đồng hồ, sau đó ném luôn khẩu súng xuống biển.

“Anh làm gì đấy! Đó là đồ của tôi…”

Hai mắt Thanh Dạ ửng đỏ. “Mộc Dịch Triệt, sao anh lại ném đồ của tôi… Đó là thứ duy nhất…. Á…”

Mộc Dịch Triệt thề, đây là nụ hôn dịu dàng mê đắm nhất của anh trên đời này, anh sợ làm cô bé đồ đệ sợ.

Thanh Dạ bủn rủn cả người, trong người có cảm giác vô cùng kỳ quái, hoảng hốt không dám nhìn vào Mộc Dịch Triệt…

“Không thể bình tình được nên tôi đã giúp cô rồi đấy, đã thấy khá hơn chưa?”

Thanh Dạ không ngừng thở dốc, ôm ngực không nói gì, bây giờ cô đang dựa vào ngực anh…

“Hóa ra chiêu này có tác dụng với Tiểu Dạ, yên tâm đi, kỹ thuật hôn của tôi cao siêu lắm, khi nào cô không thể bình tĩnh tôi sẽ đến giúp cô…”

Kỹ thuật hôn cao siêu lắm!

Mặt Thanh Dạ đen thui, hai tay nắm chặt lại…

“Đồ đệ ngoan nào”. Mộc Dịch Triệt vẫn tỏ ra khá bình tĩnh, vui vẻ. “Sư phụ luôn bận tâm một chuyện, ngực của con size 32E đúng không, chắc mẫn cảm lắm đây…”

Đồ…

“Sao thế?”. Mộc Dịch Triệt thấy mặt cô biến sắc, lùi lại.

“Mộc-Dịch-Triệt! Đi-xuống-địa-ngục-đi”.

“Bình tĩnh, đừng xúc động…”

“Lần này, tôi muốn anh xuống gặp Diêm vương!”

( Mạc Mặc: vòng đi vòng lại hai người, biểu Thiếu gia thật vất vả! )

Bạn đang đọc Dịu Dàng Yêu Em của Thiển Mạc Mặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự