Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Chương 52.

Bạn đang đọc Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk! của Pơry Susu

Phiên bản Dịch · 1724 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ông Minh Vũ tới nhà Đình Phong , tức giận vô cùng .

- Cậu chủ các người đâu ?

- Thưa ông , cậu chủ chúng tôi ra ngoài rồi ạ ! - bà quản gia nói

- Mau gọi nó về !

Chiêu Lam trong phòng nghe giọng của ông Minh Vũ liền đập cửa liên hồi , la lên :

- Ba ơi , ba ơi !

Minh Thư nhìn lên phòng Đình Phong , bước lên thì :

- Xin lỗi nhưng cậu chủ không cho người khác lên ! - 1 tên vệ sĩ chặn lại

- Có gì mà không cho người khác lên ! Tránh ra ! - Minh Thư lạnh lùng

- Xin lỗi , thất lễ vậy ! - tên vệ sĩ đấm lên

Minh Thư khẽ cười né sang một bên , đá lên mặt hắn một cái thật mạnh , làm máu miệng chảy ra , Gia Bảo bước tới đạp vào bụng hắn làm bất tỉnh. Minh Thư bước nhanh lên phòng , lại là một mật khẩu sao ?

- Linh Trân , chuyên môn của cậu nè !

- Ok !

Linh Trân bước lên lấy trong túi xách ra một máy tính ghim một đầu dây vào ổ khóa , cô phân tích nhanh chóng tìm ra giải ra mã vân tay và con số .

- 3010 !

Minh Thư bấm vào , cánh cửa mở ra . Chiêu Lam khụy vào người cô , tất cả mọi người lo lắng thì :

- Alo ! - ông Minh Vũ bất máy điện thoại

- Cái gì , mau đi tìm nó ngay !

- Gì thế ông ? - bà Lệ Quân hỏi

- Nhật Vũ và Vũ Lam mất tích rồi !

Chiêu Lam hoảng hốt , cả người cô run lên cầm cập thì nhớ lại cuộc nói chuyện của Đình Phong < Chuẩn bị đi , tôi tới liền ! Địa điểm nhà hoang phía tây ! > . Đứng lên cô chạy vào nhà tắm thay ra bộ đồ quần dài áo cúp ngực dính liền màu đen , chạy xuống ga-ra xe.

- Ba mẹ , ba mẹ về nhà đi nhất định sẽ có người gọi về !

- Chiêu Lam , bọn tớ đi với ! - Thảo Trâm nói

- Nhà hoang phía tây !

Chiêu Lam leo lên xe mô tô chạy đi . < Nhật Vũ , anh nhất định đừng có chuyện gì ? >

--- Căn nhà hoang phía tây ---

- Um ! - Nhật Vũ mở mắt ra

- Thức rồi à ! Tao chờ mày nảy giờ đấy ! - Đình Phong nói

- Ơ...anh là người trong đĩa , bà xã nhỏ đâu !

- Haha , mày giả điên giỏi lắm , tụi bây chăm sóc nó đi !

2 thằng đàn ông bước tới , đấm vào mặt cậu rồi bụng ngực làm cho cậu la oai oái .

- Đau quá , bà xã nhỏ ơi !

- Dừng ! - Định Phong ra lệnh

- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi !

Đình Phong mỉm cười , thì < Ầm > cánh cửa mở ra . Chiêu Lam bước vào , 2 tên đàn em chạy tới . Chiêu Lam đạp gót giày vào bụng tên thứ nhất , đấm vào mặt tên thứ hai đqng lao tới . Cả 2 tên ngã xuống ngất đi . Đình Phong mỉm cười vỗ tay :

- Quả nhiên đàn chị của Four-Angel có khác ! Bọn chúng không phải là đối thủ của em !

- Khi một thiên thần giận dữ lên đỉnh điểm của nó , thì nó sẽ biến thành một ác quỷ anh biết không !

Chiêu Lam bước tới ôm Nhật Vũ , quan tâm :

- Nhật Vũ , anh không sao chứ ?

- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi có nhiều người lắm ! Anh sợ lắm , mình về nhà đi !

Đình Phong bước tới kéo Chiêu Lam ra , cô quay tay giáng xuống thì bị Đình Phong nắm lại , đẩy cô xuống giừơng .

- Anh nói cho em biết những thứ anh muốn thì dù ai ngăn cản anh vẫn sẽ giành cho bằng được !

- Buông bà xã nhỏ ra , đồ bỉ ổi ! - Nhật Vũ la

- Haha , mày nói tao bỉ ổi sao ? Mày nhìn mày đi , mày nói mày là đại ca giang hồ sao , không có đâu , vợ mày phải vì mày hi sinh thân thể của mình , mày thì ngu ra không nhớ gì , mày chỉ là một thằng vô dụng không xứng với cô ấy !

- Anh im ngay , không được nói Nhật Vũ như vậy ! - Chiêu Lam la

< Xẹt > Đình Phong xé toạt cái áo của cô ra để lộ vòng 1 và tấm lưng trắng nõn của cô , Chiêu Lam rơi nước mắt đẩy Đình Phong ra mà không được . Đình Phong ghì 2 tay cô xuống hôn vào môi cô , Chiêu Lam vùng vẫy . Đình Phong cúi xuôung hôn vào cổ cô rồi tới vai cô .

- Aaa ! - Nhật Vũ đứng dậy - Mày buông bà xã nhỏ ra !

- Haha !

Đình Phong đấm vào mặt cậu , Nhật Vũ tức giận siết chặt nấm đấm , đấm vào mặt Đình Phong . Bước tới đấm liên hồi vào bụng cậu , Đình Phong cúi xuống ôm bụng thì Nhật Vũ liền ôm đầu anh , húc gối thẳng ngay đầu cậu làm máu mũi chảy ra nằm xuống nền đất . Nhật Vũ liền chạy tới bên Chiêu Lam :

- Chiêu Lam , em sao rồi ?

- Nhật Vũ , anh nhớ lại sao ?

- Ừ , khổ cho em rồi !

- Nhật Vũ , Chiêu Lam !

Cả đám chạy vào thì thấy Đình Phong đang nằm dưới đất , mỉm cười vui mừng .

- Không sao là tốt rồi !

- Mày nhất định không được sống !

< Đoàng > tiếng súng nổ lên , 1 thân thể rơi xuống .

- Sao là cô chứ ? - Đình Phong la

- Đình..Phong ! Đừng giết anh ấy ! - Thảo My ôm bụng đang chảy máu

- Thảo My , sao cô cứu chúng tôi ? - Nhật Vũ nói

- Em không cứu anh .. người em cứu là Đình Phong ! Đừng làm điều xấu nữa !

- Sao cô làm như vậy ?

- Vì ..anh đã cho em được cảm giác yêu thương , Đình Phong !

- Thảo My , các người mau cứu cô ấy bằng không thằng con quý tử các người không yên ! - Đình Phong la

- Thảo Trâm , mau lấy đồ dụng cụ đi ! - Chiêu Lam nói

- Hạo Minh , anh ra xe lấy dụng cụ vào đi ! Đình Phong , anh phải cứu cô ta !

Đình Phong đỡ Thảo My lên giường , nắm chặt tay cô .

- Phải cố lên !

Thảo My gật đầu , tất cả mỉm cười bỏ đi . Đình Phong lấy con dao , gạch đường dây của váy Thảo My ra .

Chiêu Lam nhanh chóng chạy về biệt thự Trần gia .

- Ông , mau nói đi !

- Haha , rốt cuộc con cũng tìm tới !

- Tại sao ông làm như vậy ? Sao ông lại chia cắt chúng con !

- Ta sống không được bao lâu , gia sản này thuộc về con ! Cũng như ta nói một thủ lĩnh thì không có tình cảm ! - ông Hải Đông nói

- Ông ! Ông không hiểu được , muốn có tất cả thì ông phải có được mọi người ủng hộ tinh thần , sống mà không có tình cảm thì chả khác gì một cái máy !

Ông Hải Đông nhìn cô , khẽ cười .

- Con rất giống mẹ con ngoan cố cứng đầu !

- Ông , con xin ông mà !

Chiêu Lam ôm lấy ông Hải Đông rơi nước mắt , ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô .

-Ta xin lỗi con !

Ông Hải Đông nhắm mắt buông lơi bàn tay , Chiêu Lam giật mình nhìn ông rơi nước mắt .

- Ông .. Ông nội !

Chiêu Lam rơi nước mắt ôm lấy ông , Nhật Vũ từ ngoài bước vào ôm lấy thân cô .

- Đừng quá đau buồn mà em , ông nội , con sẽ chăm sóc Chiêu Lam thật tốt !

- Ông ơi .. !

Chiêu Lam rơi nước mắt . Vài ngày sau , Chiêu Lam đứng trước mộ của ông Hải Đông , cúi đầu .

- Mẹ ơi , ông cố sao ? - Vũ Lam nói

- Vũ Lam , con nhớ sau này lớn lên phải giỏi như ông cố nghe chưa ?

- Dạ ! - Vũ Lam nói

- Còn phải giống ba nghe chưa ? - Nhật Vũ nói

- Dạ !

- 3 người hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My nói

- Đình Phong , Thảo My ! - Chiêu Lam nhìn

- Chú Đình Phong , cô Thảo My ! - Vũ Lam lễ phép

- Chủ tịch , cám ơn ông đã chăm sóc chúng con ! - Đình Phong cúi đầu trước mộ ông

- Con sẽ nhớ hơn ông ! - Thảo My nói

- Cô Thảo My có em bé hả mẹ ? - Vũ Lam nói

- Ừ , sau này Vũ Lam có em chơi chung rồi !

- Là con gái thì sau này con sẽ cưới làm vợ nhé , cô Thảo My ! - Vũ Lam nũng nịu

- Ừ , mới có lớn nhiêu mà đòi cưới vợ à ! Ranh ma giống ai thế ? - Thảo My nói

- Giống ba con đó !

Đình Phong khẽ cười , nắm tay Thảo My đi ra ngoài . Nhật Vũ mỉm cười ôm Chiêu Lam :

- Vợ à !

- Hả ?

- Định mệnh anh yêu em , nhóc à ! - Nhật Vũ nói nhẹ

- Em cũng vậy !

Nhật Vũ hôn say đắm vào môi cô , Vũ Lam ngại ngùng che mắt lại . Cả 2 mỉm cười ôm Vũ Lam , cả gia đình rất hạnh phúc với nhau .

Bạn đang đọc Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk! của Pơry Susu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự