Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 954 Monica

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 9402 chữ · khoảng 34 phút đọc

Máy bay đến New York lúc 1h30’ sáng, ở Mỹ đã là 12h30’ trưa, cũng đúng lúc dùng cơm trưa rồi.

Từ phi trường đi ra, còn chưa kịp đến đại sảnh sân bay thì có tiếng gọi:

"Tiên sinh, xin chờ một chút", thì ra là cô nàng ăn mặc thời trang ngồi cạnh hắn lúc trên máy bay.

"Chuyện gì?" Hướng Nhật xoay người, đối với nữ nhân này hắn thực không có tý hảo cảm nào cả, đương nhiên ngữ khí nói chuyện cũng không thể tốt được.

“Chuyện trên máy bay thực sự xin lỗi, ta không biết...”

"Quên đi, ta sẽ không để ở trong lòng." Không đợi nàng nói hết thì Hướng Nhật đã cắt lời..., hơn nữa hắn cũng ngay lập tức biết rằng nữ nhân này là đang sợ mình trả thù nên mới làm như vậy.

“Cảm ơn, cảm ơn ngươi!” Nghe xong lời Hướng Nhật vừa nói, nữ nhân cảm kích mà khom lưng cúi mình.

"Vậy được rồi". Hướng Nhật khoát tay, không dây dưa nữa mà hướng đại sảnh sân bay thẳng tiến. Đầu tiên hắn gọi điện thoại cho Tô Úc ở bên Hồng Kông báo đã đến nơi bình an, sau đó mới gọi 1 chiếc taxi để tới khu phố người Hoa.

Hướng Nhật cũng không có ý định gọi điện cho lũ Trương Thái Bạch cùng Du Tiểu Cường, tuy có thể đoán được 2 tên kia giờ chắc cũng không có việc gì làm, vẫn là chờ bọn hắn tự chủ động liên hệ với mình đi. ( Tiếc tiền điện thoại hả chài _ _!)

Dù sao thì chỉ cần mình xuất hiện ở phố người Hoa, phỏng chừng với độ bén nhạy của cái mũi cẩu, rất nhanh bọn hắn cũng tự tìm tới tận cửa rồi. ^^!

...

Hướng Nhật đứng ở bên ngoài cửa nhà hàng Lâm gia trong phố người Hoa, một thời gian ngắn không gặp mà nơi đây càng thêm đông vui nhộn nhịp rồi. Cũng có khả năng lúc này đang là giờ cao điểm, cho nên người đã đông còn đông thêm a.

Đẩy cửa đi vào, thoạt nhìn thấy một nhân viên phục vụ dáng vẻ già dặn nhẹ nhàng đi tới, dùng tiếng Anh lưu loát hỏi:

" Tiên sinh tới một người?"

“Một người!” Hướng Nhật dùng tiếng Trung trả lời.

"A, thì ra là đồng hương, hoan nghênh hoan nghênh." Nghe được Hướng Nhật nói bằng tiếng Trung, người nhân viên càng thêm nhiệt tình mà dẫn Hướng Nhật tới một bàn sạch sẽ, cấm lấy một tờ thực đơn, đưa tới trước mặt Hướng Nhật:

"Quý khách muốn dùng gì trong này đều có, mặc dù chủ yếu là hợp khẩu vị người Mỹ nhưng mùi vị mấy món này quả thực cũng không tồi đâu."

"Cảm ơn, nhân tiện ta muốn hỏi một chút, Lâm lão bản có ở đây không?" Hướng Nhật đương nhiên biết rõ, tuy rằng quán này lấy tên là Trung Xan quán (quán ăn Trung Quốc), nhưng nếu không làm phù hợp khẩu vị người Mỹ, sợ rằng sẽ không có nhiều người đến đây dùng cơm như vậy. Dù sao phần lớn tới đây dùng bữa đều là người Mỹ, người TQ thì ít hơn rất nhiều.

"Ngươi có quen lão bản của chúng ta?" Nhân viên phục vụ bị Hướng Nhật bất ngờ hỏi đâm ra sửng sốt, chỉ là trông Hướng Nhật còn trẻ như vậy, có thể quen được lão bản của mình a?

"Uhm, có thể giúp ta thông báo một chút không?" Hướng Nhật mỉm cười nói.

"Được thôi, chờ ta một chút, ta vào hỏi thăm giúp ngươi". Dù sao cũng là người Trung Quốc cả, người nhân viên cũng không có cự tuyệt, xoay người đi gọi lão bản.

Không lâu sau, chỉ thấy một tiểu cô nương tướng mạo mĩ miều hớt hải chạy tới, người chưa thấy đâu, tiếng nói đã vang lên:

"Ai tìm lão bản zợ?"

Thì ra là nàng ấy. Đã nhìn rõ tướng mạo cô bé, Hướng Nhật cười càng thêm thoải mái rồi. Nhớ lần trước qua Mỹ, đã cùng Lâm tiểu thư tạo nên một mối quan hệ khá thú vị a.

"Ngươi chính là người muốn tìm lão bản hả? A, ngươi là..." Bởi vì lúc trước đã được nhân viên bán hàng thông báo, nói là có người cần tìm lão bản, Lâm Dục Tú liền vội vã chạy tới, thử xem có phải kẻ nào đến ăn uống no say rồi chịu tiền không. Phải biết rằng, chuyện này cũng không phải xảy ra lần đầu, có người bởi vì biết cha nàng là người rất tốt, cho nên mới lừa đảo để thỉnh thoảng đến ăn chùa vài bữa.

Nhưng mà khi thấy rõ tương mạo của Hướng Nhật, Lâm tiểu thư lại có chút nghi hoặc, người này tướng mạo trông thì rất quen thuộc, thế nhưng, hình như cũng không phải là "hắn". Bởi tướng mạo Hướng Nhật giờ đã thay đổi rất lớn, trẻ thêm mấy tuổi nữa, khó trách trong thời gian ngắn Lâm tiểu thư không dám tùy tiện nhận quen rồi.

"Lâm tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt." Hướng Nhật cười ha hả nói, biết chắc lại là bởi vì chính mình trở nên trẻ ra, nên Lâm đại tiểu thư không dám nhận quen biết a.

"A, là ngươi, ngươi thế nào mà... hình như nhỏ đi rồi hả" Lâm Dục Tú nhất thời giật mình trợn tròn mắt lên, chuyện này quả thật là cổ quái mà, chẳng lẽ có người càng sống càng trẻ ra sao?

“Nhỏ đi? Đâu có chỗ nào nhỏ đi đâu? Cười dâm Trước đây lớn lắm hả?” Hướng Nhật tự nhìn lại mình từ trên xuống dưới, đương nhiên, hắn đang chọc nàng thôi.

"Sắc lang! Nói cái gì đó!" Cũng không biết là tưởng tượng tới cái gì, Lâm đại tiểu thư đỏ hết cả mặt lên, hờn dỗi mà mắng một câu.

Hướng Nhật dở khóc dở cười, mình cũng đâu có nói gì, đều do tiểu nha đầu này suy nghĩ bậy bạ a.

“Ba của ngươi đâu?”

"Cha ta hiện tại không làm lão bản nữa, lão bản giờ là anh ta, nhưng mà hắn đi ra ngoài nhập hàng rồi, lúc đầu ta còn tưởng rằng là người quen của anh ta, nguyên lai là ngươi, tên lừa đảo!" Lâm Dục Tú có vẻ rất tức giận, nàng càng nghĩ càng thấy bực bội, lúc trước Hướng Nhật rời khỏi Mỹ, hắn căn bản là không có thông báo cho mình biết, không xem mình là bằng hữu, quá ghê tởm.

"Ta xin, lúc trước ngươi đã kêu ta là tên lừa đảo rồi, bây giờ sửa lại có được hay không?" Hướng Nhật có chút ấm ức, nhìn mình giống tên lừa đảo vậy sao?

"Tại sao phải sửa?" Lâm Dục Tú vừa nói vừa đi đến trước mặt Hướng Nhật, nhìn cái mẹt Hướng Nhật giờ trong non choẹt nàng thực sự rất ngạc nhiên, vô ý thức mà đưa tay ra sờ mẹt Hướng Nhật một cái.

"Thật không ngờ, ngươi thực sự đã nhỏ đi... Trẻ thêm vài tuổi rồi, tại sao lại có thể như vậy chứ?"

"Có phải ngươi đang muốn sờ cho ta ngu đi hả?" :D. Hướng Nhật cũng không có đẩy tay Lâm đại tiểu thư ra. Hắn biết nha đầu kia cũng vì quá ngạc nhiên mới làm vậy thôi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Dục Tú không khỏi ửng đỏ lên, cười khanh khách lên nói:

"Nếu như có thể sờ cho ngươi ngu đi…, ta sẽ không khách khí đâu." . Vừa nói chuyện, cũng rút tay trở về.

“Ta có nên cảm tạ ngươi không đây?”

"Cảm tạ thì miễn đi, phù hộ ta sống lâu trăm tuổi là được rồi, ha ha." Lâm đại tiểu thư cười hả hê thể hiện vẻ đắc chí.

"Sống lâu như vậy, răng rụng hết cả, da vừa xấu lại vừa nhăn, giống như cái vỏ quất á!" Hướng Nhật tận lực miêu tả vẻ đẹp sau này của Lâm Dục Tú.

Quả nhiên, Lâm đại tiểu thư nổi cơn lôi đình: "Răng ngươi mới rụng sạch, mặt ngươi mới vừa già lại vừa nhăn, ngươi mới xấu xí, ta sẽ sống một nghìn tuổi, hàm răng cũng sẽ không rơi ra đâu, da của ta sẽ đẹp đẽ động lòng người a..."

"Nha đầu, ta phát hiện ngươi quả là người không biết xấu hổ, rất có khí phách a." Hướng Nhật không khỏi cười ha ha, nói thật, trêu đùa tiểu nha đầu này rất là vui mà, hơn nữa không biết có phải hay không, hắn có cảm giác tiểu nha đầu giờ đây hóm hỉnh hơn trước kia nhiều lắm.

"Ngươi mới không biết xấu hổ!” Lâm đại tiểu thư rất tức giận, nhưng cũng cảm thấy xấu hổ, quả thực, cái kiểu nói không biết xấu hổ vừa nãy làm như thế nào có thể thốt ra khỏi miệng vậy?

“Nói thật đi nha đầu, có phải ngươi đang yêu đấy hả?" Hướng Nhật cũng không phải phỏng đoán vô căn cứ, nữ nhân mà dính vào yêu đương, đương nhiên sẽ có thay đổi lớn a. Cũng giống như nha đầu trước mặt này.

"Ngươi nói vớ vẩn gì đấy!" Lần thứ 2 khuôn mặt xinh xắn của Lâm Dục Tú đỏ ửng hết lên, tốc độ tim đập không kìm chế được tăng lên chóng mặt, nàng đương nhiên biết mình không phải là đang yêu, chỉ là khi nhìn thấy tên này, chỉ muốn mắng cho hắn một trận, để báo cái thù trước đây mà thôi.

"Không yêu đương gì, vậy tại sao bộ dạng ngươi lại như sa vào lưới tình vây?" Hướng Nhật ha hả mà cười nói.

"Mặc kệ ngươi!" Ném cho Hướng Nhật một ánh mắt hung dữ, Lâm Dục Tú không muốn tiếp tục nói nữa, chuyện này sẽ làm cho mặt nàng đỏ đến mang tai mất, nhưng trái tim lại đập dồn dập không thôi, bèn đổi chủ đề, "Được rồi, muốn ăn cái gì, để ta tự đi làm cho ngươi."

"Ngươi xác định ăn đồ người làm rồi sẽ không phải đi bênh viện rửa ruột hả?" Hướng Nhật khoa trương nói.

"Không!" Lâm Dục Tú hận đến nghiến răng, cái tên này dám hoài nghi tay nghề nấu ăn của mình, oán hận nghiến răng ken két nói:

"Bởi vì còn chưa có tới bệnh viện trước ngươi cũng ợ ra rắm rồi, còn cần phải đi rửa ruột sao? Đưa thẳng đi hỏa thiêu luôn!"

"Nói nhảm cái gì vậy hả!" Đột nhiên truyền đến một tiếng giận dữ mắng mỏ, tiếp theo đó là "Ôi" một tiếng, chỉ thấy Lâm đại tiểu thư ôm đầu, không ngừng kêu.

Hướng Nhật không khỏi cười lên ha hả, thực ra lúc vừa nói tới chuyện yêu đương, hắn đã nhìn thấy Lâm lão bản ở đằng xa đi lại rồi, là hắn cố ý kích đểu tiểu nha đầu đấy, thật không

ngờ tiểu nha đầu kia không chút hoài nghi, trái lại còn tự đào hố chôn mình nữa chứ.

Nhìn thấy Hướng Nhật cười như vậy, Lâm Dục Tú giống như 1 con tiểu hồ ly, nghiến răng nghiến lợi mà chỉ thẳng vào hắn:

"Ngươi, ngươi hại ta!"

"Ta hại ngươi cái gì hả?" Hướng Nhật dang tay ra, làm bộ dáng vô tội, rồi từ chỗ ngồi đứng lên, hướng về Lâm lão bản chào hỏi, "Lâm lão ca, từ lần trước gặp mặt đến giờ người vẫn khỏe ha?"

"Tiểu huynh đệ qua Mỹ lúc nào mà không gọi điện cho ta vậy, để ta còn tới đón ngươi chú." Lâm lão bản ngay cả nửa điểm biến hóa cũng không có, giống như lần đầu gặp mặt, thân thể vẫn cứ như vậy.

"Ta vừa mới tới thôi, không muốn làm phiền tới lão ca." Hướng Nhật nói, tuy rằng lần trước Lâm lão bản có đưa cho hắn số điện thoại, nhưng hắn hầu như đã quên việc này rồi, chứ chưa nói đến việc gọi điện cho Lâm lão bản a. Hơn nữa đám Trương Thái Bạch, Du Tiểu Cường hắn cũng không có gọi, nếu như gọi cho Lâm lão bản trước thì khó nói rồi.

"Khách khí cái gì, ngươi còn coi lão ca là người ngoài sao?" Lâm lão bản đối với Hướng Nhật rất coi trọng, không chỉ vì hắn là "em họ" của đường đệ đã khuất ngày xưa, mà bên cạnh đó hắn cũng đã giúp đỡ bọn Trương Thái Bạch không ít việc, chỉ với mấy điểm này cũng đã làm hắn phải đối xử với Hướng Nhật thêm vài phần kính trọng rồi.

Thoáng nhìn cái thực đơn trên bàn Hướng Nhật, Lâm lão bản một tay với lấy thực đơn khép lại: "Những thứ này không cần xem nữa, hay là ăn bánh chẻo của ta đi, mới xuống phi cơ nên chắc ngươi đã đói bụng rồi đúng không, ngươi chờ 1 chút, 10 phút thôi là có hàng."

Lâm lão bản làm việc quả là hùng hổ, nói xong còn hướng nữ nhi trừng mắt:

"Con nha đầu này, chào hói khách khứa cho cẩn thận, nếu nói lung tung, coi chừng cái đầu của ngươi!" Nói xong xoay người đi xuống phòng bếp.

Lâm Dục Tú vẫn ôm cái đầu nhỏ, hiển nhiên đối với lão tía bạo lực nàng rất sợ hãi, mắt vừa thấy bóng người cha đi khuất, lúc này mới vọt sang trước mặt Hướng Nhật mắng:

"Ngươi vẫn còn cười?"

“Cười cũng phạm pháp sao?” Hướng Nhật càng ha hả cười.

"Cười thì không phạm pháp, nhưng hại người thì phạm pháp."

Lâm đại tiểu thư hừ hừ khó chịu :

"Ngươi biết không, từ trước khi ngươi đến cha chưa bao giờ gõ đầu ta, ngươi thấy cha ta đến mà còn không nói cho ta, hại ta bị ăn cốc, không phạm tội thì là gì, ngươi quả nhiên là sao quả tạ mà! Hứ"

"Sao quả tạ? Không phải ngươi muốn cam tâm tình nguyện theo ta đó chứ? Nêu ngươi còn cảm thấy lo lắng thì làm bạn gái của ta cũng được.” Hướng Nhật cố tình trêu chọc Lâm đại tiểu thư.

"Trời ạ, chưa thấy ai da mặt dầy như ngươi. Vả lại, ngươi đã có bạn gái, thậm chí không chỉ là một người, đồ quỷ hoa tâm, ai làm bạn gái của ngươi đều đen đủi cả." Lâm đại tiểu thư hết sức khinh thường mà nói.

Qua 10 phút cùng Lâm đại tiểu thư nói chuyện phiếm thì thấy Lâm lão bản tự mình bưng lên 1 bát lớn bánh chẻo còn đang nóng hổi, Hướng Nhật vừa nhìn, đã cảm thấy đói bụng quằn quại rồi, lúc nãy mặc dù có ăn chút đồ ăn trên máy bay, nhưng cái hương thơm nóng hổi này quả thật rất hấp dẫn a.

Lâm đại tiểu thư đứng một bên ngửi thấy mùi thơm cũng thầm nuốt nước miếng một cái, trong lòng không ngừng trách lão tía bất công.

"Thế nào, hương vị thế nào?" Lâm lão bản đối với tay nghề nấu ăn của mình thì cực kì tự tin.

"Tay nghề của lão ca không phải ta chưa từng thử qua, chỉ một từ: Tuyệt!" Hướng Nhật giơ ngón tay cái lên, sau đó không chút khách khí mà cắn từng phát từng phát một.

Lâm lão bản ngồi ở một bên, thấy nữ nhi đứng bên cạnh, có chút không thuận mắt:

"Vẫn còn đứng ở chỗ này làm gì? Phòng bếp còn có một đống việc, còn không đi hỗ trợ đi?"

Lâm Dục Tú nhíu hàng mi thanh tú, hậm hực bước đi.

"Lão ca có lời gì muốn nói với ta sao?" Hướng Nhật thấy Lâm lão bản đuổi khéo nữ nhi của mình. lập tức đoán được hẳn là lão ca có cái gì tư mật cần nói riêng với mình rồi.

"Không giấu gì ngươi, chuyện này là về con gái ta" Khuôn mặt Lâm lão bản hiện lên vẻ u sầu.

"Lâm tiểu thư làm sao vậy?" Hướng Nhật buông thìa, Lâm đại tiểu thư thoạt nhìn thân thể mỹ miều, hơn nữa tính tình cũng hoạt bát, không giống như xảy ra chuyện gì.

"Ngươi cứ ăn của ngươi đi, để ta từ từ nói." Lâm lão bản chìa tay ý bảo Hướng Nhật cứ ăn, nói tiếp: "Nữ nhi đã lớn, hơn nữa lớn lên cũng có chút nhan sắc, đã có người để ý tới rồi. Mấy hôm trước, có một vài lão bằng hữu tới tận cửa muốn ta làm thân, ta lại cự tuyệt, chuyện cứ như vậy kéo dài... Nha đầu kia hiện còn chưa biết chuyện, nếu đã biết rồi, không chừng lại làm loạn cả lên.”

"Rất khó cự tuyệt sao?" Hướng Nhật nhìn bộ dạng u sầu của Lâm lão bản, cũng có thể lý giải ý nghĩ của hắn, ngẫm lại quan hệ với vị lão bằng hữu kia đến cả chục năm, nếu là vì chuyện này mà phai nhạt, quả thực làm cho người ta khó xử. Thế nhưng Lâm lão bản cũng không muốn nữ nhi của mình phải chịu ủy khuất.

"Có thể coi là chỉ-phúc-vi-hôn (hôn sự sắp đặt, để nguyên cho hay :D), cũng trách ta lúc đó vui miệng mà nói ra, không ngờ đối phương lại coi là thật a." Lâm lão bản có vẻ rất ảo não, phỏng chừng cực kỳ hối hận mình trước đây đã nói câu nói kia.

Chỉ phúc vi hôn? Bây giờ còn có thứ này sao. Hướng Nhật cũng không biết nên nói cái gì cho phải, nhìn thái độ của Lâm lão bản là biết hắn cũng không muốn có chuyện này, nhưng lại không muốn nuốt lời, đúng là tiến thoái lưỡng nan, nhưng sao tự nhiên lại nói cho mình biết chuyện này? Hắn hy vọng mình sẽ này cho hắn giải pháp vẹn cả đôi đường sao?

"Ý của Lâm lão ca là?" Hướng Nhật có chút cẩn thận hỏi.

"Ta nghĩ tìm cách đưa Dục Tú về nước cùng ngươi, như vậy ta có thể tìm lý do ứng phó với lão bằng hữu kia rồi, nếu như về nước nó gặp được người mình thích, ta nghĩ người bạn già của ta cũng sẽ không làm khó ta nữa. ( Hậu cung lại thêm 1 phi tần roài )

"Để Lâm tiểu thư cùng ta về nước cũng có thể coi là một giải pháp, nhưng mà ta phỏng chừng không có về nhanh như vậy đâu." Hướng Nhật nghe xong thở phào nhẹ nhõm, ban đầu còn tưởng Lâm lão bản muốn mình gánh lấy trách nhiệm, giả làm bạn trai Dục Tú, nếu như Lâm lão bản có nói như vậy thật, hắn cũng không dám từ chối. Bây giờ nghe nói chỉ là ủy thác con gái cho mình trông nom cùng áp tải nàng về nước, thì không cần Lâm lão bản nói, Hướng Nhật cũng sẽ làm như vậy. (chém)

"Lâu nhất là bao lâu?" Lâm lão bản trầm tư một lúc rồi hỏi.

"Khả năng là phải nửa tháng nữa." Đây là kế hoạch Hướng Nhật đã tính toán lâu dài rồi, đến lúc phải giải quyết vấn đề, hắn đương nhiên sẽ không chờ đợi lâu tại Mỹ.

"Tốt, lúc này ta còn có thể kéo dài thời gian được, vậy cứ như ngươi nói đi, đến khi ngươi về nước, mang Dục Tú đi cùng a.” Lâm lão bản nói.

"Ô sờ kê thôi" Hướng Nhật gật đầu, kỳ thực hắn còn có chuyện chưa có hỏi đến, dù sao muốn đem nữ nhi về nước, cũng không nhất thiết phải là đi cùng hắn. Hiện tại có thể đưa người đi luôn rồi, vì sao phải đợi chính hắn đưa trở về? Lẽ nào chính là vì chỉ có hắn mới có thể chiếu cố được Lâm Dục Tú thôi sao? Nhưng đương nhiên hắn cũng không phá hư bầu không khí mà hỏi câu ấy, như vậy thì đâu còn ý nghĩa nữa.

"Được rồi, lão ca, ta cũng muốn nói cho ngươi nghe một việc." Cắn thêm mấy miếng bánh chẻo, uống thêm một bát canh, Hướng Nhật lên tiếng.

"Tiểu lão đệ cứ nói." Lâm lão bản vừa nói vừa chỉ chỉ cái chén không, "nếu còn muốn ăn nữa…. trong phòng bếp vẫn còn đó."

"Được rồi, được rồi, thực ra ta trên máy bay đã ăn vài thứ. Ta muốn hỏi chính là, lão ca có biết một người tên là lôi thiến - Monica không?"

(Đến giờ vẫn chưa tìm được từ nào thích hợp thay thế cho cái tên lôi thiến - 雷茜 này, để Ray có được k các lão nhỉ???)

"Lôi thiến • Monica?" Lâm lão bản hơi sững sờ, hình như nhớ ra cái gì đó, đứng dậy, "Tiểu lão đệ chờ một lát, ta đi đây một chút sẽ quay lại."

Không mất bao lâu, Lâm lão bản đã quay trở lại, trong tay còn cầm theo một tờ báo, miệng thì ha ha cười nói:

"Ta không biết ngươi nói lôi thiến • Monica có đúng là vị Monica tiểu thư trên báo này hay không, bất quá hai cái tên này là giống nhau."

"Ah? Báo hả? Trong đó viết cái gì đó?" Hướng Nhật cũng biết Monica tại New York được biết như một nhân vật nổi danh, như là Tô Úc tại Bắc Hải vậy, địa vị giống như nhau, nếu không hắn cũng sẽ không hỏi Lâm lão bản rồi.

"Tiểu lão đệ xem đi, có phải là vị Monica tiểu thư mà ngươi biết hay không?" Lâm lão bản trong giọng nói có chút hiếu kỳ cùng kính nể.

Hướng Nhật đón lấy tờ báo, phát hiện toàn bộ trang nhất đều là tin tức viết về Monica, hơn nữa trang bìa còn có ảnh của nàng, quả nhiên chính là nàng (ảnh chụp ở studio, ko phải tự sướng như Khiết đâu nhá)(Khiết: ta chụp ở studio tại gia mà ~~), mà cái tiêu đề cũng thật sự rất ấn tượng: hôn lễ hot nhất New York.

Ngay khi nhìn thấy tiêu đề của bài viết, Hướng Nhật còn tưởng Monica đã kết hôn rồi cơ, nhưng khi đọc qua nội dung mới biết bài báo chỉ giới thiệu việc Monica sắp kết hôn cùng vs đối tượng sẽ kết hôn thôi.

Toàn bộ bài báo không chỉ nói đến nơi cử hành hôn lễ, các khách mời tham dự mà còn nói về những siêu tai to mặt lớn hứa hẹn sẽ có mặt đông đủ, cùng với giới thiệu qua về tân lang tân nương.

Monica thì khỏi phải nói nhiều, phàm là nam nhân tại New York thì ai cũng xem nàng là người tình trong mộng, khao khát so vs các nữ minh tinh nổi tiếng tại Hollywood còn lớn hơn.(thú tính =.=)

Mà chú rể Richard • McRae, là con trai của một nghị sĩ ở New York, từng đóng vai chính trong vài bộ phim tàn tàn tạp nham của Hollywood, cũng có thể được coi là một ngôi sao điện ảnh.

Vì cả cô dâu cùng chú rể đều là hàng hot nên đám cưới này cũng được coi là đám cưới hot nhất ở New York hiện nay. Thời gian tổ chức là vào cuối tháng chứ không phải mồng 1 tháng sau như dự tính ban đầu của Monica.

Hướng Nhật nhìn đến đây thì trong lòng thầm nhủ mình may mắn đã đến sớm một chút, nếu thật sự đợi đến mồng 1 tháng sau thì Monica khi ấy đã từ thiếu nữ thành đàn bà rồi (= =”)

"Tiểu lão đệ thực sự quen biết với tiểu thư Monica này?" Mắt thấy Hướng Nhật vừa xem vừa nghiến răng nghiến lợi, Lâm lão bản tuy đã qua tuổi hiếu kì bồng bột, nhưng vẫn còn có chút khúc mắc về mối quan hệ giữa Hướng Nhật và vị tiểu thư Monica đó. Hay là tiểu đệ có quan hệ mập mờ gì với vị tiểu thư ấy, nếu không sao lại bày ra cái bộ dạng thống hận căm ghét khi đọc bản tin về hôn lễ của người ta thế.

“Có quen biết, nhưng cũng không thân thiết cho lắm.” mắt Hướng Nhật hơi nheo lại, nữ nhân Monica này kết hôn mà cũng không báo cho mình một tiếng, khẳng định là muốn tránh mình càng xa càng tốt rồi, nhưng mà, hắc hắc, bản thân nàng cũng không biết mình đã sang đây, đợi đến lúc thấy mình trong hôn lễ sẽ rất thú vị a!!! Hướng Nhật có chút tà ác thầm nghĩ.

Lâm lão bản thấy Hướng Nhật không muốn nói nhiều thì cũng thức thời mà chuyển sang chuyện khác, “Được rồi, lão đệ, cậu đã báo cho bọn Trương Thái Bạch chưa vậy?”

"Chuyện này bọn họ còn chưa biết, Lâm lão ca, ta nghĩ ngươi trước tiên giúp ta giữ bí mật một thời gian ngắn, chờ khi ta rảnh rỗi sẽ tìm đến bọn họ."

"Lão đệ muốn cho bọn họ bất ngờ?"

“Cũng không khác lắm”

Từ nhà hàng Lâm gia đi ra, Hướng Nhật dựa theo tin tức trên báo, kêu xe taxi đi đến Cao ốc Empire State tại Manhattan.

Công ty của Monica ở tầng thứ 18 bên trong Cao ốc Empire State, là một tập đoàn lớn chuyên về tài chính, du lịch và bảo hiểm.

Mà có thể ngồi vào vị trí tổng giám đốc của công ty này, có thể gọi là dưới một người trên vạn người, không chỉ bởi vì công ty này là tài sản thuộc gia tộc của Monica, mà chủ yếu bởi vì năng lực tuyệt đối của nàng.

Hướng Nhật dừng xe trước cao ốc Empire State, nhưng hắn cũng không có đi vào ngay, bởi vì theo hắn biết, bình thường mà muốn gặp Mọnica căn bản là không có khả năng, trừ phi chờ nàng đi ra gặp mình, nhưng như vậy lại càng không thể, hay là gọi điện thoại đây?

Nhớ lại tối hôm qua có gọi cho nàng 2 cuốc điện thoại mà nàng tắt máy, không biết lúc này đã mở lên chưa. Hướng Nhật đến bước đường cũng chỉ có thể chịu đấm ăn xôi (dịch đại), nếu không được thì nghĩ cách khác cũng chả sao.

Trong 1 văn phòng xa hoa tại tầng 18, Monica đang ngồi ngay ngắn trên ghế sopha, hơi cau mày nhìn tờ báo trên tay.

Kỳ thực nàng bình thường cũng không thèm để ý đến mấy tin tức loại này, tin tức nàng muốn xem cũng chỉ có tài chính và kinh tế hoặc một số loại khoa học kĩ thuật khác mà thôi.

Sở dĩ hôm nay có hứng thú đọc, đó là bỏi vì trên tờ đưa tin về nàng, hơn nữa còn có một số việc cố ý phóng đại lên khác với sự thật.

Ví dụ như cái tin nói nàng sẽ cùng với vị hôn phu Richard McRae kết hôn tại tầng thượng của cao ốc Empire State vào cuối tháng này. Loại sự tình hoang đường như thế sao có thể phát sinh được cơ chứ?

Phải biết rằng, nàng từ nhỏ đã ước mơ lớn lên mình sẽ có một hôn lễ được tổ chức trang trọng trong thánh đường, do chính linh mục tuyên bố cho quan hệ vợ chồng hợp pháp của mình, đây mới chính là điều nàng thật sự mong muốn.

Nói đến việc linh mục, Monica không khỏi nhớ đến việc hôm qua nàng có nói chuyện điện thoại với linh mục Alder, vốn định mời ngài cử hành hôn lễ giúp, nhưng sau khi gặp được ngài thì ngài lại từ chối ngay tức khắc, chỉ nói rằng năng lực của ngài không đủ để cử hành hôn lễ hoành tráng như vậy (= =” kém qớ, đưa An An chủ trì :P)

Ngay khi thấy vẻ mặt thất vọng của Monica thì linh mục Alder cho nàng một tin vui, nói rằng ngài có thể sang Vatican mời về cho nàng một Hồng y đại giáo chủ a, người này có thể sánh bằng một mục sư cao cấp hơn.

Monica ở lòng cực kì phấn chấn, nguyên lai ngày hôm qua linh mục Alder báo cho nàng biết vị hồng y giáo chủ kia đã đến nơi, đồng thời cũng muốn qua gặp nàng trước một lần. Đối với chuyện này, đương nhiên Monica sẽ không cự tuyệt. Điện thoại của nàng hôm nay mở suốt chính là để chờ linh mục Alder gọi đến.

Bất quá đã quá trưa rồi mà vẫn chưa nhận được điện thoại của linh mục Alder. Từ Vatican bay sang Mĩ cũng không có cần nhiều thời gian như vậy a.

Tâm tình Monica có chút bực bội, vò tờ báo thành 1 cục rồi ném vào sọt rác, đang định đứng dậy đi lại một chút giải khuây thì điện thoại vang lên.

Monica nhất thời không kịp nhìn tên người gọi tới mà đã nhấc máy lên nghe rồi.

“Hắc hắc, Lôi Thiến, em khỏe chứ.”

Monica đi tới không tính là nhanh, nhưng cũng không tính là chậm. Hướng Nhật đứng ở trên mái chưa được bao lâu thì thấy Monica được một mục sư trẻ tuổi dẫn vào, đưa xong liền đi ra, tiện tay khóa kín cửa lại. Đương nhiên, những chuyện này Monica không hề hay biết.

"Monica tiểu thư, đây chính là người ta nhắc tới với tiểu thư, Hồng y đại giáo chủ Victor." Mục s

ư tóc hoa râm chỉ vào vị mục sư tóc quăn. Hai cây đinh gỗ trước đó đã được họ cất vào trong chiếc túi áo mục sư rộng thùng thình ấy, nhưng tất cả vẫn không qua được mắt của Hướng Nhật.

"Xin chào ngài giáo chủ, chúc ngài mạnh khỏe." Monica lễ độ chào hỏi vị mục sư tóc quăn kia.

"Ngươi cũng vậy, con của ta." Mục sư tóc văn làm dấu thánh giá trước ngực rồi mỉm cười nói, "Có thể cho ta xem cánh tay ngươi một chút không? Con của ta."

"Cái này. . . Có quan hệ gì sao?" Monica hơi nhíu mày, phải biết rằng trên cánh tay trái của nàng có một cái hoa văn rất khó coi, đối với việc này, nàng không muốn bị người khác biết. Hơn nữa, nàng trước đó cũng có kế hoạch tốt rồi, lúc làm hôn lễ nàng sẽ đeo một cái bao tay thật dài để che nó lại.

"Đừng sợ, con của ta, ta không có ác ý gì cả."

"Được, giáo chủ tiên sinh." Nhớ ra đối phương là một hồng y đại giáo chủ, Monica cuối cùng cũng gật đầu. Nàng giơ cánh tay phải của mình lên, đương nhiên nó là một cánh tay tuyết trăng không có một điểm tỳ vết nào cả, nhưng mà lúc đưa cánh tay trái lên, nàng hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng mà kéo tay áo lên.

Đập vào mắt tất mọi người ở đấy là một sợi tơ máu như con giun kéo dài hết phần trên khuỷu tay, thoạt nhìn trông rất quỷ dị, khủng bố dị thường.

"Quả nhiên là 'Huyết văn'." Mục sư tóc quăn trông thấy những tia máu quỷ dị, trong ánh mắt đột nhiên lộ ra sự băng lạnh, khuôn mặt dữ tợn hẳn lên.

"Huyết văn? Cái gì là 'Huyết văn'?" Monica sững sờ, lẽ nào mục đích của ngài giáo chủ gọi mình đến đây là để xem cái Huyết Văn gì đó trên cánh tay mình ư? Nhưng làm sao hắn lại biết trên tay mình có cái lọai đồ vật này???

" 'Huyết văn' là cái gì mà Monica tiểu thư không biết sao?" Mục sư tóc hoa râm mặt không đổi sắc đứng ra sau lưng Monica, chặn đường đi của nàng.

"Alder mục sư, ngươi có ý gì?" Monica cuối cùng cũng phát hiện được tình huống có chút không thích hợp.

"Monica tiểu thư, ngươi còn chưa chịu thừa nhận hả? Ngươi là một thành viên của huyết tộc, hơn nữa còn là một đại công tước thực lực cường đại nữa." Mục sư tóc hoa râm rút cái đinh gỗ cỡ bự được giấu trong tay áo ra. Bên kia, mục sư tóc quăn cũng rút ra một cây đinh tương tự, hướng cái đầu nhọn hoắt ấy vào đầu Monica.

"Các ngươi muốn làm gì, ta muốn báo cảnh sát." Thấy hai mục sư mặt mũi hiền lành đột nhiên lấy ra vũ khí khủng bố, trong lòng Monica nhất thời cảm thấy hoảng hốt, vội vàng thò tay vào trong túi sách kiếm điện thoại, lại nhớ ra điện thoại của mình bị tên đang ghét kia quấy rối nên vứt lại ở văn phòng rồi còn đâu, lúc này lấy đâu ra cái mà gọi đây, vội vã lấy cái túi xách Pau Pau hàng hiệu ra làm vũ khí, nhưng là nhìn như thế nào cũng thấy nàng đang diễn hề hơn. (~.~)

"Báo cảnh sát? Một huyết tộc không ngờ lại đi cầu người bình thường trợ giúp? Buồn cười quá đi! Chẳng qua nếu như ngươi ngoan ngoãn hợp tác, chúng ta có thể để cho ngươi chết một cách thống khoái." Mục sư tóc quăn kỳ thực đã sẵn sàng phản kích rồi, nhưng kỳ quái là công tước nữ tộc này không ngờ lại không phản kháng, lẽ nào là nàng vừa mới trở thành huyết tộc công tước? Cho dù là như vậy, trước khi trở thành công tước cũng phải trải qua không ít trận chiến chứ? Mà hiện tại lại biểu hiện ra giống như một người bình thường vậy, chẳng lẽ là nàng trực tiếp từ người bình thường trở thành huyết tộc công tước? Không hề biết sử dụng huyết tộc năng lực ư?

Đương nhiên, ý niệm này càng làm mục sư tóc quăn cảm thấy tức cười, nếu có phương pháp để một người bình thường trở thành công tước thì toàn bộ thế giới này đã là thiên hạ của huyết tộc rồi a.

"Đừng qua đây, các ngươi đừng có qua đây, qua nữa là ta la lớn đó. . ." Monica cầm trong tay túi xách hàng hiệu Pau Pau, nàng làm sao mà ngờ được, hai vị mục sư lương thiện bỗng nhiên hóa thân thành ma quỷ, không ngờ muốn dùng cây đinh gỗ khủng bố đó đóng đinh chính mình. Còn nói mình là cái gì huyết tộc công tước nữa, thật đúng là chuyện hoang đường.

Kỳ thực nàng cũng mơ hồ ý thức được việc gì đang xảy ra, chỉ không muốn tin tưởng đó là sự thực mà thôi. Lẽ nào mình thực sự không phải là người, mà là biến thành quỷ hút máu rồi? Nhưng Jack tiên sinh đã nói rõ ràng rồi mà, chỉ cần mình kết hôn xong, huyết văn khủng bố trên cánh tay sẽ tự động biến mất. Đến lúc đó vừa có thể nắm giữ thuỷ năng lực, đồng thời cũng sẽ không ảnh hưởng đến mỹ quan. Lẽ nào hắn lừa gạt mình?

Thời điểm này, Monica đột nhiên có cảm giác thống hận xưa nay chưa từng có với một người, chính là hắn, tên khốn kiếp đó, hắn chẳng những lừa gạt nói yêu mình, còn che giấu chuyện mình đã trở thành quỷ hút máu nữa chứ, làm hại mình sắp chết bên dưới cây đinh chọc tiết lợn kia. Tưởng tượng cảm giác bị đóng cây đinhh vào người, Monica sợ hãi không thôi. Nàng thực sự không muốn chết!

Monica không muốn chết, nhưng hai tên mục sư đã hóa thân thành ác ma kia lại không nghĩ như vậy. Bọn hắn xem như mình đang giết môt con quỷ hút máu chứ không phải giết một con người, chỉ là tiêu diệt một linh hồn tà ác mà thôi.

Vậy nên bọn hắn cũng không tiếp tục nói nhảm nữa, giơ cậy đinh gỗ kia lên, hung hăng một trước một sau hướng Monica đâm tới. . .

"Khụ. . ." Một tiếng ho nhẹ vang lên, hai tên mục sư nhất thời dừng ngay lại. Không phải bọn họ tự dừng lại mà là phát hiện bản thân đột nhiên không động đậy được.

Giờ phút này, cảm giác khủng bố đã phản đan lại lên thân bọn hắn. Ngay cả vẻ mặt cũng không đổi được, nên vẫn đang bảo trì khuôn mặt dữ tợn trước đó.

Monica đang nhắm mắt lại chờ chết, đ

ột nhiên nghe thấy tiếng người lạ, nhất thời mở mắt ra. Đập vào mắt chính là thân ảnh tên nam nhân nàng đang nguyền rủa trong lòng kia, cùng với điệu cười phi thường khốn khiếp của hắn.

"Jack. . . Tiên sinh?" Monica mở to mắt ra, thời khắc này, nàng không còn cảm thấy nam nhân trước mặt này đáng sợ, làm người ta buồn nôn đáng ghét nữa, ngược lại lại cảm thấy hắn giống như một vị thiên sứ làm cho người ta an tâm. Từ địa ngục lên thiên đường, nàng thoáng cái chịu nổi loại thay đổi chóng mặt như vậy, nhào vào trong lòng, ôm chặt lấy hắn.

"Monica tiểu thư, ngươi đây là đang chào đón ta đấy hả?" Hướng Nhật không ngờ rằng Monica lại kích động như vậy, phải biết rằng lúc trước nàng căm hận mình, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe, hiện tại phản ứng dường như có chút ít ngoài dự đoán, chẳng lẽ tác dụng của việc anh hùng cứu mỹ nhân là đây sao?

Nhưng Hướng Nhật hiển nhiên cũng không có ngờ được, chính bởi vì hắn câu nói này, để cho Monica lại lần nữa nhớ tới thù hận của mình đối với hắn.

"Khốn kiếp, đều do ngươi, nếu không phải tại ngươi, ta làm sao lại biến thành như vậy, ngươi đem ta biến trở lại, nhanh biến trở lại. . ." Monica hung hăng đẩy Hướng Nhật ra, sau đó gần như là nhe nanh múa vuốt nhào lên chuẩn bị đánh hắn, trong trạng thái điên cuồng nàng không còn biết nói lý là gì nữa a.

Hướng Nhật lắc mình né tránh, trốn sang một bên nói:

"Lúc trước ta muốn cùng ngươi nói chuyện,… Monica tiểu thư, chỉ là ngươi không để cho ta nói xong mà thôi."

"Ta làm sao biết ngươi có phải muốn lừa gạt ta hay không." Thử mấy lần cũng không bắt được hắn, Monica cuối cùng cũng bình tĩnh lại, không tiếp tục làm như vậy nữa.

Nói đến lừa gạt, Hướng Nhật thực sự hơi chột dạ, chỉ vào hai mục sư đang cầm đinh gỗ nói: "Chúng ta nên giải quyết việc này trước đúng không, chuyện kia nói sau?"

"Đến cùng là có chuyện gì xảy ra vậy? Có phải bọn hắn là do ngươi mời đến đối phó ta?" Thấy nói đến hai tên mục sư kia, Monica vô cùng tức giận, nàng thế nhưng vừa hút chết dưới đinh của hai mục sư đấy.

"Monica tiểu thư, ngươi cảm thấy nếu ta muốn đối phó ngươi, còn cần mời người khác sao?" Hướng Nhật dở khóc dở cười, chính mình tại tại thời khắc mấu chốt nhảy ra cứu người, không ngờ lại bị hiểu lầm.

"Có lẽ là ngươi tìm người tới đối phó ta, sau đó tại thời khắc mấu chốt cứu ta, để cho ta cảm kích ngươi." Monica nghĩ như vậy xác thực rất có đạo lý, Hướng Nhật xuất hiện thực quá khéo đi.

Hướng Nhật càng thêm dở khóc dở cười, "Monica tiểu thư, nếu như ta thực sự muốn làm như vậy , ta sẽ để cho ngươi chịu một ít tổn thương, sau đó mới cứu ngươi, ta nghĩ lúc đó ngươi sẽ càng thêm cảm kích ta a?"

"Ta sẽ không cảm kích ngươi." Monica oán hận mà nói, kỳ thực nàng cũng biết Hướng Nhật sẽ không làm như vậy. Sở dĩ nàng nói như vậy là để giảm cảm kích với hắn, mới vừa rồi chính vì bởi vì cảm động quá, bằng không cũng không nhào vào lòng hắn như thế.

Hướng Nhật cũng nghe ra Monica nghĩ một đằng nói một nẻo, tạm thời cũng không vạch trần. Tháo bỏ lĩnh vực cho hai tên mục sư kia, đương nhiên, vì tránh khỏi bọn hắn không kịp thu tay lại mà tổn thương đối phương, hắn cũng lợi dụng lĩnh vực đem hai người ra ngoài.

"Hai vị, thật sự không có ý tứ."

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Hai mục sư được khôi phục tự do, vẻ mặt phòng bị nhìn Hướng Nhật. Bọn hắn đương nhiên nhận ra Hướng Nhật là người bọn hắn đã gặp trước đó ở bên ngoài cao ốc Empire State. Chẳng qua là so với việc đó bọn hắn còn muốn biết Hướng Nhật có thân phận gì hơn.

"Hai vị không cần khẩn trương, ta đối với các ngươi không hề có ác ý. Các ngươi thấy đó, nếu như ta có ác ý, các ngươi cũng sẽ không dễ chịu như vậy đâu." Hướng Nhật giải thích.

Hai mục sư cũng đều biết điều Hướng Nhật nói là sự thực, nếu Hướng Nhật đối với bọn họ có ác ý thì giờ bọn họ cũng không còn đứng ở chỗ này nữa rồi. Loại cảm giác vừa nãy thực quá mưc khủng bố, bọn hắn còn không có nhận ra có người bên cạnh đã bị nhốt rồi, đó là cái loại thực lực gì vậy? Không ngờ có thể làm cho người ta hoàn toàn mất đi tự do, ngay cả nháy động cũng không nổi. Sợ rằng thực lực như vậy chỉ có giáo hoàng hoặc là những tu sĩ khổ tu nhiều năm mới có thể đạt đến trình độ như vậy a?

"Ta biết hai vị đến từ Vatican, uhm, ta cùng Vatican cũng có một chút quan hệ, vậy nên ta không muốn cùng các ngươi đối địch." Hướng Nhật tiếp tục nói, hắn xác thực có một ít quan hệ không rõ ràng với Vatican, không nói đến việc hắn chơi thân với Matthew giáo chủ, Anna đã là nữ nhân của mình rồi, Hướng Nhật cũng không thể nào đối nghịch với Vatican được.

"Ngươi cũng là huyết tộc?" Mục sư tóc hoa râm đột nhiên hỏi.

Hướng Nhật giọng điệu không khỏi đình trệ, đối với câu hỏi này hắn thực sự không biết nói gì. Nếu như mình là huyết tộc, làm sao cùng Vatican có quan hệ mà buông tha bọn hắn cơ chứ.

"Không, ta là dị năng giả."

Mục sư tóc quăn cũng ý thức được đồng bọn của mình ngu max lv, hắn chỉ sang Monica bên cạnh, nói:

"Nàng là tà ác huyết tộc. . ."

"Khụ, kỳ thực nàng là bạn của ta, ta có thể cam đoan, nàng chưa từng làm tổn thương bất cứ một người nào cả, vậy nên không tính là tà ác huyết tộc được." Hướng Nhật giải thích.

"Nếu như các ngươi không tin, có thể hỏi Matthew giáo chủ, ta nghĩ Matthew giáo chủ nhất định có thể chứng minh."

"Ngươi biết Matthew giáo chủ?" Mục sư tóc quăn không tin, hỏi.

"Không chỉ Matthew giáo chủ, ngay cả Anna cũng đang ở chỗ ta." Hướng Nhật gật gật đầu, tiếp tục tung ra một quả bom.

"Thì ra là ngươi, ngươi là người Trung Quốc đó." Mục sư tóc quăn đột nhiên kinh hô lên một tiếng. Hiển nhiên Hướng Nhật cũng có số má ở Vatican, thê nên vừa nghe Hướng Nhật nói, hắn liền biết Hướng Nhật là ai rồi.

"Ngươi đã nghe qua danh ta?" Hướng Nhật cũng không ngờ mình lại nổi tiếng như vậy.

"Matthew giáo chủ đã từng nhắc qua, Anna không đi cùng ngươi sao?" Mục sư tóc quăn đã hoàn toàn yên tâm. Xác nhận thân phận của Hướng Nhật, hắn cũng không có lo lắng gì nữa, phải biết rằng hắn lúc trước đã nghe Matthew giáo chủ nói qua, người Trung Quốc này đã từng hiệp trợ bọn hắn bắt vài tên huyết tộc. Nếu hắn đã nói nữ huyết tộc này không có tổn thương người, đó có thể là sự thực, mà nếu không có tổn thương người, vậy thì không tính là tà ác huyết tộc, như vậy bọn hắn cũng không cần vì một người không phải là tà ác huyết tộc mà lưu lại New York nữa.

"Nàng còn đang ở Trung Quốc." Hướng Nhật cũng không biết hồng y đại giáo chủ nghĩ gì. Thấy hắn đã tin mình thì không cần giải thích nữa.

Hắn nói tiếp: "Như vậy thì chúng ta đi trước đây, nếu như gặp Matthew giáo chủ, thay ta chào hỏi ông ấy một tiếng, nếu như có thời gian, ta sẽ qua Vatican bái phỏng."

“Ngươi là ai?” âm thanh đầu bên kia nghe rất quen thuộc, hơn nữa lại gọi mình là Lôi Thiến thì nhất định là người quen rồi. Nhưng nhất thời Monica còn chưa đoán ra là ai.

"Ha ha, mới vài ngày không gặp, Lôi Thiến nàng đã quên mất ta rồi sao?"

“Là ngươi!” Monica rốt cục cũng nhận ra người bên kia, nhất thời tức giận mắng, “Ta cảnh cáo ngươi, Jack tiên sinh, nếu như ngươi còn gọi đến làm phiền ta nữa, ta sẽ tố cáo ngươi tội quấy rối tình dục!”

"Được rồi, Monica tiểu thư, ngươi hãy nghe ta nói hết đã, kỳ thực có chuyện ta chưa có nói cho ngươi biết..." Không đợi nam nhân đầu kia nói cho hết lời, Monica đã cúp điện thoại rồi. Đồ hỗn đản chết tiệt này, ngươi còn muốn lấy lí do gì để gạt ta nữa?

Điện thoại trong tay Monica lại vang lên lần nữa, liếc qua màn hình Monica lập tức dập máy! Quỷ tha ma bắt tên kia đi, nếu không phải chờ linh mục Alder thì nàng đã tắt điện thoại từ lâu rồi.

Điện thoại lại vang lên thêm hai ba lần nữa, đều là do tên hỗn đản ấy gọi tới. Lần nào cũng bị Monica lập tức ngắt máy ngay, để cho hắn thấy được sự quyết tâm tuyệt giao của nàng với hắn.

Có lẽ là bị ngắt máy nhiều lần, nên cái tên hỗn đản nào đó cũng cảm thấy nản ko có gọi lại nữa. Hơn 10 phút sau, điện thoại mới tiếp tục vang lên.

Monica theo phản xạ có điều kiện định cúp điện thoại. Bất quá khi liếc qua màn hình thì phát hiện không phải tên đáng ghét gọi tới. Monica bất giác cảm thấy căng thẳng, cầm điện thoại lên nghe.

“Monica tiểu thư? Ta là Alder đây”

“Xin chào. Linh mục Alder, ngài gọi tôi có chuyện gì không?” đè nén kích động trong lòng, Monica cố tỏ ra ngữ khí bình tĩnh để che dấu nội tâm của mình.

“Là như vầy, bây giờ ngươi có rảnh không? giáo chủ Victor đã đến, bây giờ muốn gặp ngươi."

"Vừa đúng lúc ta đang rảnh, xin hỏi địa điểm ở đâu?"

"Đến nhà thờ đi, ta ở chỗ này chờ ngươi."

"Tốt, ta lập tức tới ngay."

Kết thúc cuộc gọi, Monica trực tiếp tắt máy. Đồng thời trong lòng thầm nghĩ phải thay sim khác thôi, không thể để tên hỗn đản kia dây dưa được nữa. Chỉnh lại trang phục một chút, Monica mang theo túi xách rời khỏi phòng làm việc.

Trước cửa cao ốc Empire State, ngoại trừ lần đầu tiên Hướng Nhật gọi điện thoại cho Monica được nghe chửi mấy câu, những cuộc gọi tiếp theo đều không ngoại lệ đều bị từ chối không nghe…

Ngay lúc Hướng Nhật đang đau đầu thì đột nhiên nhìn thấy 2 vị mục sư từ xa đi tới, không biết có phải trùng hợp hay không mà khi cách Hướng Nhật mấy bước thì họ dừng lại.

Hai vị mục sư này đều đã ở tuổi trung niên, tuổi tác đều trên năm mươi rồi. Có điều một người tóc hoa râm, người còn lại có mái tóc quăn màu ánh kim.

Hướng Nhật cũng không rỗi hơi nghĩ xem tại sao ở đây lại có 2 vị mục sư, đang định rời khỏi thì nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện giữa 2 người họ làm cho hắn bất giác bỏ ngay ý định mà ở nguyên tại chỗ.

“Victor giáo chủ, chúng ta có nên tới nơi khác không?” Vị mục sư tóc hoa râm lên tiếng hỏi, hơn nữa còn vô thức liếc qua Hướng Nhật, đồng thời chỉ về phía bên kia cách xa chỗ Hướng Nhật đang ngồi.

“Yên tâm đi, hắn nghe không hiểu chúng ta nói gì đâu” mục sư tóc quăn nhàn nhạt khoát tay nói. Nguyên lai 2 người dùng tiếng Pháp nói chuyện với nhau, nên hắn chắc chắn Hướng Nhật có ngồi bên cạnh cũng nghe không hiểu.

Hướng Nhật trong lòng nhất thời rung động, bên ngoài biểu hiện ra một khuôn mặt ngây thơ, hướng hai vị mục sư lễ phép gật đầu.

Hai vị mục sư cũng mỉm cười mà trả lễ, thậm chí vị mục sư tóc quăn ánh kim còn làm dấu thánh giá trên ngực hướng về hắn nữa.

Hướng Nhật cầm lấy điện thoại, giả vờ như đang chụp ảnh cao ốc Empire State, bởi vì hắn thấy ở quanh đó cũng có rất nhiều như khách đang làm như thế, phỏng chừng sẽ không bị người khác hoài nghi a?

Hai vị mục sư liền bắt đầu lại cuộc trò chuyện còn đang dang dở, chỉ nghe mục sư tóc quăn hỏi:

"Alder giáo sĩ, ngươi có chắc chắn mình không nhìn lầm đấy chứ? Trên cánh tay của nàng thực sự có 'Huyết văn' ?"

Nghe tới hai từ "Huyết văn", Hướng Nhật đang ngồi bên cạnh không khỏi giật mình tim nhảy dựng lên, hai vị mục sư đang tập trung chú ý tới Cao ốc Empire State, mà ở bên trong Cao ốc Empire State, Hướng Nhật cũng có biết một người trên tay có huyết văn, đó chính là Monica. Lẽ nào mục đích của hai mục sư này chính là Monica?

"Đúng vậy, giáo chủ tiên sinh, ta dám cam đoan, ta tuyệt đối không có nhìn lầm, hơn nữa trên người của nàng còn tản ra khí tức tà ác nữa!" Mục sư tóc hoa râm khẳng định nói.

"Nghĩ không ra, ở trong một thành phố lớn như New York cư nhiên lại ẩn dấu một tên Huyết tôc công tước, nếu như không phải ngươi trong lúc vô ý phát hiện ra, chỉ sợ đã có rất nhiều người bị hạ thủ rồi. Lần này trở về, ta sẽ hướng bệ hạ nhắc tới công lao của ngươi. Ngươi ở nước Mỹ thời gian cũng không ngắn rồi ấy nhỉ? Đến lúc phải đổi địa phương rồi."

"Cảm ơn ngài giáo chủ." Mục sư tóc hoa râm có chút hưng phấn nói.

"Ngươi gọi cho nàng đi." Mục sư tóc quăn vẫn tỏ ra ngữ khí thản nhiên chỉ đạo.

Mục sư tóc hoa râm không dám chậm trễ, lấy điện thoại ra bấm số, bất quá lo lắng đến việc phải dùng tiếng Anh để nói chuyện, cho nên hắn đi tới trước vài bước, bảo trì một khoảng cách thích hợp với Hướng Nhật.

Hắn đâu ngờ Hướng Nhật có lĩnh vực chứ, muốn nghe trộm nội dung cuộc gọi là việc quá dễ dàng a. Lúc tên mục sư tóc hoa râm kia bắt đầu nói chuyện, Hướng Nhật cũng bắt đầu nghe từng câu từng chữ một rồi.

Khóe miệng hắn không khỏi lộ ra một nụ cười đầy quỷ dị, mục tiêu quả nhiên là hướng về phía Monica! Chài khóa giải quyết nan đề của hắn tới rồi a, thực sự là cầu cái gì được cái nấy mà, thượng thiên đối với hắn cũng thật tốt quá đi?

Thoáng nhìn thấy hai vị mục sư ly khai, Hướng Nhật thu hồi điện thoại, đi theo tới. Đương nhiên, hắn sẽ không ngu ngốc mà đi theo sát hai người, với hắn mà nói, bám theo người khác đã thành một loại kỹ thuật quá đơn giản rồi..

Hai vị mục sư này là có người lái xe đưa đón, đi vào một chiếc Passat bình thường ở ven đường, ô tô chậm rãi rời đi.

Hướng Nhật từ đằng xa chậm rãi bám theo, dùng thuấn di theo đuôi, hoàn toàn không cần lo lắng đến vấn đề mất dấu a.

Theo được một thời gian ngắn, chiếc Passat dừng lại tại một tòa nhà thờ to lớn, 2 vị mục sư tóc hoa râm và tóc quăn từ trong xe đi ra, sau đó tiến bước vào bên trong nhà thờ, chiếc xe Passat trở họ cũng lăn bánh đi mất.

Hướng Nhật đứng ở một góc đường cách nhà thờ hơn mười mét, hắn đang quan sát kỹ càng toàn bộ quang cảnh xung quanh nhà thờ, thừa dịp Monica còn chưa tới, hắn phải trà trộn được vào bên trong nhà thờ. Chỉ có như vậy, mới có thể ở đúng lúc Monica gặp nguy hiểm mà cứu nàng được.

Quan sát một hồi, mắt Hướng Nhật không khỏi sáng ngời lên, hắn phát hiện trên đỉnh chóp chính giữa nhà thờ, nơi để chiếc chuông lớn có một cái cửa sổ đang mở, từ nơi ấy đi vào, chắc có lẽ sẽ không có ai thấy a.

Nhìn người qua đường xung quanh một chút, thừa dịp mọi người không có ai chú ý, thân hình Hướng Nhật đột nhiên lóe lên một cái, thuấn di đến một góc kiến trúc của nhà thờ, sau đó ở dưới tình huống người khác tưởng tượng không nổi, thoải mái mà nhày lên đỉnh chóp của nhà thờ, chui vào bên trong cái cửa sổ đang mở kia.

Vừa khéo chính là, Hướng Nhật chui vào ngay lễ đường của nhà thờ, để tránh bị người khác phát hiện ra mình. Hướng Nhật lại nhảy lên chỗ trần nhà cao hơn nữa, nơi ấy lại vừa khéo có một cây xà ngang, có thể ẩn nấp mà không bị người bên dưới phát hiện, nhưng ở bên trên có thể thấy rõ ràng toàn bộ tình cảnh phía bên dưới…

Toàn bộ khung cảnh dưới chân đều thu vào trong tầm mắt, trong nhà thờ rộng rãi này có hơn chục chiếc ghế dài, chỉ là lúc này không có một bóng người ngồi trên đó. Mà hai vị mục sư phía trên bệ, mục sư tóc hoa râm cùng mục sư tóc quăn đang trò chuyện với nhau cái gì đó, hiển nhiên hai người bọn họ không có phát hiện trên đầu họ mới xuất hiện thêm một người nữa.

Trong tay hai người đều đang cầm một vật, Hướng Nhật nhìn thấy rõ ràng, rõ ràng là hai cây đinh gỗ cỡ lớn, trong lòng không khỏi thầm nghĩ hai cái lão già này thủ đoạn có chút độc ác quá rồi, không cần suy nghĩ cũng biết hai cây đinh gỗ này dùng để làm gì, tuyệt đối không phải lấy ra để dọa trẻ con a.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 218

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự