Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Để anh sờ một cái!

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2074 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Tìm anh có việc gì?

Hai người đi vào trong công viên của trường, sau khi ngồi xuống ghế đá, Hướng Nhật hỏi.

- Sư phụ, anh chừng nào mới bắt đầu dạy quyền thuật cho em?

Thạch Thanh khống chế ngượng ngùng, bình tâm lại, nhìn hắn hỏi.

- Lúc nào cũng được, chỉ cần anh rảnh.

Hướng Nhật mơ hồ đáp.

- Uhm!

Thạch Thanh cúi đầu lên tiếng.

- Em tìm anh chỉ hỏi như vậy thôi sao?

Hướng Nhật chăm chú nhìn nàng, theo quan sát, cô nàng tuyệt không phải dạng người băng lãnh khô khan.

Trầm mặc một hồi, Thạch Thanh cuối cùng cũng mở miệng:

- Việc anh bảo.....thi kiểm tra nghị lực gì đó, em đã suy nghĩ kỹ rồi.

- Thật sao?

Hướng Nhật trống ngực gia tốc, đập bình bịch.

- Chỗ anh ở không có phòng trống à?

Thạch Thanh không đáp lời mà hỏi ngược lại, vẻ mặt vô cùng chờ mong.

- Không có!

Hướng Nhật lắc đầu, phòng thuê thì đã trả rồi, mình giờ đã dọn sang ở cùng nhà với Sở mỹ nhân rồi, làm gì còn chỗ nào chứ!

- Em ngủ trên sàn nhà, anh ngủ trên giường được không?

Thạch Thanh cắn môi thương lượng.

Hướng Nhật nghe được ngẩn ra, cô bé này thật đúng là xem câu mà mình thuận miệng nói đùa cho là thật rồi? Nếu đổi lại là cô nàng họ Sở chắc chắn sẽ gào lên "biến thái", "lưu manh" như cái loa, sau đó ôn nhu bảo hắn “đi chết đi”.

Quen mỹ nữ cảm giác không tệ, nhưng mà là một mỹ nữ ngây ngô quá thì thực không thú vị mấy. Cũng may là còn Sở Sở nên cũng đổi chút khẩu vị, cùng nàng ta tán phét cợt nhả, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng đang giận dữ quả thực là một lạc thú.

Hướng Nhật đứng lên, sờ sờ đầu Thạch Thanh:

- Phải vào lớp rồi! À, anh và Sở Sở ở cùng nhau mà!

- A! Xin lỗi, xin lỗi, em quên mất, hai người là một đôi mà.

Thạch Thanh thầm thở dài một hơi, mặt suýt chút nữa đỏ bừng lên vì xấu hổ, người ta ăn ở với nhau như vợ chồng, mình đến nhà để xem họ náo nhiệt à!

Nhìn Thạch Thanh chạy vội đi, Hướng Nhật ở phía sau đánh giá – mê võ tới điên rồi. Lần đầu tiên gặp nàng, ánh mắt và thái độ xử sự ngoan cường, còn tưởng là cao thủ đã khống chế được tâm tình rồi. Giờ nhìn lại, sợ là trong mắt nàng trừ vũ lực, kỹ xảo chiến đấu thì nàng ta không hề quan tâm tới cái gì khác.

Con bà nó, quan tâm làm gì, ta cũng đi học thôi, không biết Sở cô nàng đã về chưa.

oOo

Thành phố Bắc Hải khu Đông Thành, dãy Chân Long biệt thự, trong phòng khách của một khu nhà cao cấp.

- Sở sở, con tới đây mau!

Sở A ngồi trên ghế salon, phẫn nộ nhìn con gái.

- Con không qua!

Sở Sở tóc tai bù xù, trốn sau một cây cột trụ vàng óng, quật cường nói.

- Muốn ta phải tức chết à? Nhìn xem cái dáng vẻ bây giờ của con kìa, người không ra người, quỷ không giống quỷ!

Sở A vô cùng tức giận rống lên.

- Con thích, con vui!

Sở Sở làm mặt quỷ.

- Không nói với ba nữa, con phải đi học đây.

- Đứng lại! Xế chiều rồi còn học hành cái gì nữa?!

- Tại sao, con đi học mà, đi tiếp thu giáo dục, ba ngay cả một việc này cũng ngăn cản con, con muốn kiện ba xâm phạm nhân quyền!

Sở Sở lanh lảnh kêu lên.

- Phản rồi, phản rồi! Con nhỏ này làm ta tức chết mà, chờ đó, ta sẽ đem con đưa ra nước ngoài du học, vĩnh viễn không cho quay về!

Sở A đứng dậy quát.

- Không đi!

- Phản đối cũng vô ích, không phải do con quyết định! Là con của ta, là ta nuôi, ta dưỡng, phải nghe ta nói, ta bảo đi đâu thì phải đi đó! Trừ phi - con đáp ứng ta một việc, ta sẽ không ép con nữa!

Sở A rốt cục cũng đưa ra một điểm thương lượng.

- Chuyện gì? Nếu không phải quá đáng thì con có thể thử đáp ứng.

Sở sở cẩn thận trả lời, sợ vào tròng.

- Rất đơn giản, tránh xa tên họ Hướng gì đó!

Sở A lạnh lùng nói.

- Ba phái người điều tra con?

Sở sở giống như bị đạp trúng đuôi nhảy dựng lên.

- Hừ, ta cũng là nghĩ tốt cho con thôi mà! Trong thế giới này, lũ lưu manh lừa đảo rất nhiều, ta không muốn con gái cưng của ta bị người ta lừa.

Sở A điềm nhiên đáp.

- Con gái cưng? Ba khi nào đem con nặn thành bảo bối rồi? Không hỏi qua ý con mà đem con chuẩn bị gả cho người khác rồi, nhìn thấy cái tên đó con thực muốn mửa.

Sở Sở càng nói càng kích động.

- Chưa ở chung nói trước gì được. Thằng nhóc Ngô gia đó ta đã gặp qua, khiêm cung hữu lễ, người cũng cao ráo, nghe nói còn tự mình điều hành một công ty nữa, đúng là một thanh niên rất có tương lai.

Sở A khen ngợi con rể lý tưởng.

- Ba, ba chưa nghe qua cuộc sống thối nát của tên đó sao? Nào là hôm nay chim chuột với người mẫu, mai thì minh tinh. Xem ra ba già cả nên mắt mờ rồi.

- Những gì con nghe nói, cũng không nhất thiết là sự thật. Cho dù là thật đi nữa, thanh niên mà, khó tránh khỏi bệnh phong lưu, nhớ trước đây ba con...... À, à, nó cho dù vậy cũng tốt hơn tên Hướng gì đó một ngàn lần!

Sở A cực lực bảo vệ hình tượng con rể lý tưởng.

- Nhớ trước đây… ba sao vậy, ba? Hắc hắc, bị con nắm được đuôi rồi, chờ mẹ về con nhất định phải tố cáo!

Sở Sở đắc ý cười.

- Ngươi!!! Con nhỏ chết tiệt này...... sao còn không đi học đi, ở nhà làm gì, chẳng lẽ muốn cúp tiết sao? Nói cho mà biết, ông già con kiên quyết không tha cho con gái thông minh của mình cúp học....Ây, chờ một chút, chải đầu lại rồi hẵng đi!

- Không cần, trên đường con lấy tay vuốt lại là xong!

Nhìn bóng lưng con gái xa dần, Sở A trầm mặc. Cầm lấy điện thoại, nhấn một loạt các con số.

- A lô, ai đó?

Từ đầu dây bên kia truyền đến một thanh âm trầm thấp.

- Là tôi!

- A, là Sở tiên sinh sao? Thật xấu hổ quá, vừa rồi không để ý xem số điện thoại gọi tới. Xin hỏi ngài có gì giao phó không?

- Có biết con gái tôi đang học ở trường nào không?

- Biết, Biết. Xin hỏi ý của ngài đây là…?

- Giúp tôi cảnh cáo cái tên nhóc đang tán tỉnh nó một chút, hắn tên Hướng gì đấy, nếu như nó không nghe lời, anh xem dùng chút thủ đoạn thích hợp mà xử lý !

- Dễ thôi, Sở tiên sinh, chuyện này tôi sẽ làm ngài cực kỳ hài lòng.

- Được rồi, đừng làm quá, làm cho hắn sợ hãi một chút, chỉ cần hắn sau này đừng quấn quít lấy con gái tôi nữa là được.

- Nhất định, nhất định...Cảm tạ ngài lại chiếu cố tới sinh ý của chúng tôi. Lần này thù lao...

- Cứ theo quy củ cũ mà tính.

- Ồ, ngài quả thực rất hào phóng! Nếu như không còn chuyện gì nữa, tôi giờ đi an bài chuyện này, khoảng 9 giờ ngài sẽ nhận được tin tức tốt.

- Ừ, cứ vậy đi!

Sở A cúp điện thoại, tiếp tục ngồi ở salon ánh mắt trầm tư.

oOo

Hướng Nhật đã ngủ hết hai tiết, giờ là tiết cuối, còn hơn mười phút nữa là tan rồi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì mà cô nàng còn chưa tới? Đang nghĩ tới đó thì từ cửa phòng học một bóng người tiến tới.

Lão giáo sư tựa hồ không chú ý có thêm một người vào, tiếp tục giảng giải lý luận thâm ảo.

- Ở nhà xem AV à, sao giờ mới đến?

Hướng nhật đẩy "Đầu củ tỏi" ở bên cạnh ra, đón Sở mỹ nhân tới ngồi bên cạnh.

- Đi chết đi, anh không nói gì dễ nghe hơn à? Tôi mới cùng lão ba đấu trí đấu dũng suốt mấy tiếng rồi, anh mà còn nói tiếp như vậy đừng có nói là tôi quen anh nữa.

Sở Sở bất mãn nhìn hắn.

- Tiểu thư à, em nói với anh hả?

Hướng Nhật chỉ tay vào mình giả bộ ngây thơ hỏi.

- Nói nhảm, không lẽ nói cho quỷ nó nghe hả?

Sở Sở bực tức gắt lên.

- Ai da, thì ra là vậy! Muốn anh đến như vậy sao chứ ?

Hướng Nhật ưỡn ngực nói.

- Cút! Cút thật xa cho tôi, thực không muốn thấy mặt anh nữa.

Sở Sở quay đầu đi, không thèm để ý đến hắn nữa.

- Anh mà đi rồi thì em làm sao đây? Mỗi đêm không phải là tịch mịch tới chết sao? Chẳng lẽ em cho là dựa vào xem AV rồi tự sướng là có thể giải quyết vấn đề sinh lý sao?

Hướng Nhật cười gian.

- Lưu manh!!!

- Đã là vợ chồng mà còn thẹn thùng vậy à, ha ha...

Hướng Nhật đang thao thao nói, thấy "Đầu củ tỏi" đang vểnh tai nghe ngóng liền quát.

- Ê thằng kia, chuyện riêng tư của vợ chồng tao mà mày cũng muốn nghe lén à?

- À à... tò mò, tò mò thôi!

"Đầu củ tỏi"gãi ót ngượng ngịu nói.

- Ây, Hướng Quỳ!

Sở Sở đột nhiên kêu lên.

- Cái gì?

- Xin anh giúp em một chút được không?

Sở Sở nhỏ giọng nói.

- Nói đi, nhưng anh không nhất định đáp ứng đâu! Nếu như là mời anh tối nay ngủ chung hoặc cùng uyên ương giỡn nước trong bồn tắm đầy bọt thơm thì anh phỏng chừng cần phải suy nghĩ 0,1 giây mới quyết định được.

Hướng Nhật vẻ mặt tỏ ra rất nghiêm túc.

- Chết đi! Anh không thể đứng đắn một chút hả? Tôi thật sự có việc muốn anh giúp!

Sở Sở lườm hắn một cái.

- Anh luôn là một dâm tặc đứng đắn, chưa bao giờ cưỡng ép người khác, em đừng có vu oan cho anh chứ. Với lại, rõ ràng là em muốn nhờ vả anh, mà lại còn bất lịch sự như vậy thì...

Hướng Nhật mặt đầy vẻ đứng đắn.

- Ngày mốt tới nhà của em một chuyến được không?

Sở Sở cố nhịn hắn, trực tiếp đưa ra thỉnh cầu.

- Chúng ta không phải đang sống chung đó ư?

- Em nói là nhà của gia đình em mà, có ba có mẹ, dạng vậy đó.

- Không hứng! Em lại không cho ngủ chung, không đi!

Hướng Nhật trực tiếp cự tuyệt.

- Ghê tởm! Trong óc anh lúc nào cũng chỉ có ý nghĩ xấu xa này thôi à?

Sở Sở dậm dậm chân tức giận.

- Nếu ngủ chung thì chuyện gì cũng có thể thương lượng mà!

Hướng Nhật liền đổi cách nói.

- Chúng ta không phải bạn tốt sao? Anh ngay cả một chút thương cảm với người ta cũng không có?

Sở Sở hai mắt rưng rưng muốn khóc nhìn hắn.

- Được rồi, nhìn em đáng thương vậy anh miễn cưỡng đáp ứng. Nhưng mà, anh không làm không công đâu a, nói gì cũng phải bồi thường chút chứ.

- Anh nói đi, gì cũng được trừ chuyện ngủ chung ra.

- Để anh sờ một cái!

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 450

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự