Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 602 Mày sẽ phải hối hận

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 3446 chữ · khoảng 12 phút đọc

Lúc Hướng Nhật từ trong bao sương bước ra, khung cảnh trong đại sảnh hộp đêm mơ mơ màng màng đầy buông thả, so với lúc hắn đi vào còn náo nhiệt hơn.

Đám người ham vui ngồi ở phía trên, đang gào thét điên cuồng, cỗ vũ những tiết mục đặc sắc trình diễn trên sân khấu. Hướng Nhật nhìn lướt qua sân khấu, hóa ra tới tiết mục vũ thoát y, thảo nào bọn đó điên cuồng gào thét cứ như vừa uống thuốc kích thích.

Đi dạo một vòng xung quanh, Hướng Nhật tìm mãi vẫn không thấy cái tên ăn mặc lòe loẹt lúc nãy đâu, không biết thằng khốn chui vào xó xỉnh nào, có thể vì hộp đêm khá đông đúc nên không nhìn thấy bóng dáng của hắn đâu cả.

Hướng Nhật có chút cụt hứng, mục đích hắn ra ngoài này chính là tìm tên tiểu tử xúi quẩy kia.

Đột nhiên, Hướng Nhật giật mình khi nhìn vào một góc tối trong hộp đêm, có một đôi nam nữ ngồi nói chuyện phiếm với nhau ở đó.

Nhưng có thể thấy gã kia nói là chủ yếu, còn người nữ rất ít nói, có nói thì cũng chỉ ậm ừ trả lời cho qua.

Hai người kia đều không phải ai xa lạ, chính là tiểu mỹ nữ cảnh sát và gã nằm vùng hai mang Hàn Tuấn Tú.

Thấy ánh mắt của Hướng Nhật đang sững sờ chăm chú nhìn vào góc phòng kia, tên cột tóc đuôi ngựa cũng tò mò nhìn theo. Vì không biết mặt tiểu mỹ nữ cảnh sát, hắn chỉ thấy trên ghế sofa là một cô gái mặc một bộ quần áo học sinh đơn giản, nhưng khi nhìn thấy gã Hàn Tuấn Tú kia, tên tóc đuôi ngựa ánh mắt lập tức thay đổi, chằm chằm nhìn đối phương đầy thù hận, nghiến răng nghiến lợi trèo trẹo, hắn cho rằng Hướng Nhật sững sờ bởi vì nhìn thấy thằng phản bội kia.

- Hướng tiên sinh....

Tên tóc đuôi ngựa vừa muốn nói, Hướng Nhật xua tay ngăn hắn:

- Chúng ta đi qua đó, tiện thể ngươi phiên dịch giúp ta một chút xem họ đang nói gì.

- Dạ được.

Tên tóc đuôi ngựa đương nhiên mau mắn đồng ý, sau khi chứng kiến sự thần kỳ của “kungfu Trung Quốc “ Hướng Nhật biểu diễn, bây giờ Hướng Nhật trong mắt hắn đã không còn là một vị khách quý nữa, mà còn là thần tượng hắn ngưỡng mộ sùng bái.

Hướng Nhật nhẹ nhàng lại gần hai người, không muốn gã họ Hàn và tiểu mỹ nữ cảnh sát chú ý tới, cũng có thể do hai người đang mải nói chuyện, gã kia đang không ngừng lấy lòng cô nàng, còn cô nàng dường như không nghe, không để ý đến xung quanh, chỉ ngơ ngác nhìn ly rượu trong tay, không biết đang suy nghĩ gì.

- Tôi có thể ngồi xuống không?

Lúc đến trước mặt hai người, Hướng Nhật dùng tiếng Anh nho nhã lịch sự hỏi.

Hai người lập tức biến sắc, tiểu mỹ nữ cảnh sát thì nghe được thanh âm quen thuộc kia, khuôn mặt tức thì lộ ra vẻ vui mừng, quay sang nhìn Hướng Nhật.

Gã Hàn Tuấn Tú sắc mặt hơi sầm xuống, hắn vốn đang cố lấy lòng bạn gái, ai ngờ lại có người chọc gậy bánh xe, vừa định cho tên kia một bài học, nhưng khi nhận ra Hướng Nhật liền tươi cười niềm nở, lập tức nuốt những lời thô tục đang định chửi trở vào bụng.

Không chỉ có vậy, khi hắn nhìn thấy tên cột tóc đuôi ngựa bên cạnh Hướng Nhật, sắc mặt hắn trở nên trắng nhợt, dường như chỉ muốn đào một cái lỗ ngay tại đó chui xuống.

Hướng Nhật có thể đoán ra biểu hiện của đối phương, chắc trong lòng gã Hàn Tuấn Tú kia có quỷ, bởi vì hắn là người Ngô nhị lão bản phái nằm vùng ở sở cảnh sát, hiện tại hắn lại xuất hiện tại hộp đêm của Ngô nhị lão bản, đương nhiên hắn sợ cái bí mật này của hắn bị lộ ra ngoài. Nếu như lúc này hắn ngồi với một vũ nữ nào đó, hắn có thể giải thích là hắn tới đây cua gái, nhưng giờ đây ngồi cùng hắn lại là một nữ cảnh sát, mà nữ cảnh sát này Hướng Nhật đã từng gặp qua. Trước đây, tại sòng bạc đại bản doanh RAPIST, tiểu mỹ nữ cảnh sát này thực sự rất nổi bật.

- Hàn Tuấn Tú tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau.

Hướng Nhật cười hắc hắc, hắn cũng không có gì phải kiêng dè, liếc nhẹ tiểu mỹ nữ một cái rồi thoải mái ngồi xuống.

Tên tóc đuôi ngựa đến đứng đằng sau hắn, vẻ mặt căm thù lẫn khinh thường nhìn gã họ Hàn, kẻ phản bội không có kết quả tốt bao giờ.

Gã họ Hàn dù sao cũng là tay nằm vùng hai mang, khả năng khống chế tình cảm, tâm lý rất vững vàng, hắn trấn định nhìn Hướng Nhật hai người, cũng dùng tiếng Anh hỏi:

- Các ngươi tại sao lại ở chỗ này?

- Tụi này tới đây đương nhiên là để tìm gái rồi.

Hướng Nhật nói tới nơi này "tìm gái" không chút hổ thẹn, trái lại còn đầy vẻ ngạo mạn, tiếp theo ánh mắt đầy vẻ giảo quyệt nhìn đối phương hỏi:

- Không biết Hàn Tuấn Tú tiên sinh tới đây làm gì?

Hàn Tuấn Tú lúng túng trả lời:

- Đây là... Chuyện cơ mật của cảnh sát, thứ cho ta không thể trả lời.

- Hóa ra là như vậy.

Hướng Nhật cười càng lộ ra vẻ giaỏ quyệt khiến Hàn Tuấn Tú trở nên căng thẳng sợ hãi. Hàn Tuấn Tú vội vàng tìm cớ chuồn đi:

- Thật ngại quá, chúng tôi còn có việc, cáo từ.

Nói xong hắn liền với tay ra nắm tay của tiểu mỹ nữ cảnh sát đang để trên bàn.

Cũng không biết cố ý hay vô tình, tiểu mỹ nữ cảnh sát ở sau đúng lúc này với tay cầm ly rượu nâng lên uống cạn.

Hàn Tuấn Tú với nắm vào khoảng không đâm ra vừa tức vừa vội. Trên thực tế, hắn còn tưởng vì bản thân tới đây bị bạn gái bắt quả tang, rồi chắc nàng còn tưởng hắn tới đây tìm gái, cho nên cả đêm mặt nhăn mày nhó với hắn.

- Hàn tiên sinh cần gì phải đi gấp như vậy, có lẽ chúng ta còn một vài vấn đề cần thảo luận một chút.

Hướng Nhật vừa nói vừa liếc mắt nhìn tiểu mỹ nữ cảng sát đang mượn rượu giải sầu bên cạnh. Nhìn ra được, cô nàng còn chưa vạch trần thân phận thật của Hàn Tuấn Tú, bằng không gã kia cũng không ra sức ngồi ở đây lấy lòng cô nàng, e rằng gã đã có ý tưởng hay hành động giết người diệt khẩu rồi.

- Xin lỗi, cảnh sát chẳng có vấn đề gì để thảo luận với mấy tên tội phạm cả.

Nếu không thể đi ngay được, Hàn Tuấn Tú chỉ có thể tiếp tục khoác cái lốt cảnh sát chính nghĩa, vẻ mặt đường đường chính chính nói.

Nghe những lời này, ánh mắt tên tóc đuôi ngựa càng thêm căm hận.

Hướng Nhật cũng không lấy gì làm giận, mắt mập mờ nhìn Hàn Tuấn Tú nói:

- Cảnh sát với tội phạm chẳng có chuyện gì để thảo luận, ta thừa nhận, nhưng tội phạm với tội phạm thì sao nhỉ?

Hàn Tuấn Tú có chút hoảng, không biết Hướng Nhật là vô tình hay có chủ ý, nhưng hắn vẫn cố trấn định nói:

- Ta thừa nhận, lúc trước khi đi nằm vùng đích thực ta có làm một ít... sự tình, nhưng mục đích chủ yếu là có được sự tín nhiệm của bọn tội phạm các ngươi.

Hướng Nhật bĩu môi khinh thường, để đạt được sự tín nhiệm liền có thể hy sinh lợi ích của người khác sao? Lưu manh đột nhiên cười hắc hắc, quàng tay ôm tiểu mỹ nữ cảnh sát bên cạnh, kéo sát vào lòng:

- Tìm cả buổi tối, thật là cô gái xinh đẹp, được rồi, đêm nay ta chọn nàng.

Tiểu mỹ nữ cảnh sát đầu tiên còn giãy dụa vài cái, sau đó liền yên lặng bất động.

Hàn Tuấn Tú trợn mắt, hai mắt đỏ bừng, trừng trừng nhìn Hướng Nhật:

- Ngươi buông cô ấy ra! Chẳng lẽ ngươi không biết...

Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại.

- Ta không biết cái gì?

Hướng Nhật giả vờ hiếu kỳ mà hỏi lại, tay càng ôm chặt tiểu mỹ nữ cảnh sát:

- Tóm lại, người con gái xinh đẹp thế này để cho ngươi quả hơi phí, hay là nhường nàng cho ta?

Nói xong câu đó, Hướng Nhật phát hiện tiểu mỹ nữ cảnh sát đang thầm cấu véo hắn, tuy không đau đớn gì, nhưng có thể cảm được lực của tay nàng, e rằng cô nàng đang dùng hết khí lực cấu véo hắn, nếu đổi lại là người khác, chắn đã la bai bải kêu đau.

Nhưng lưu manh hắn da thô thịt dày, sau khi đã chiếm tiện nghi xong mới buông nàng ra.

Tên tóc đuôi ngựa đứng phía sau nhìn thấy cảnh ấy mặt đầy vẻ hả hê, cười trên nỗi đau của thằng phản bội, vẻ mặt cũng có phần ước ao thèm muốn. Hắn hả hê là vì nữ nhân của kẻ phản bội kia bị đoạt mất, đáng đời. Còn ao ước thèm muốn là bởi vì cô nàng mặc quần áo học sinh ngồi ở sofa thực sự rất xinh đẹp, đẹp đến mức hắn phải động lòng. Không ngờ tới đây lại gặp được một cô nàng xinh đẹp xuất sắc như thế, xem ra sau này phải thường xuyên đến đây.

Trơ mắt nhìn bạn gái của mình bị người khác ôm ôm ấp ấp, Hàn Tuấn Tú cho dù làm rùa đen rút đầu cũng không thể nhịn được nữa, đứng phắt dậy, cầm chai rượu trên bàn nhắm đầu Hướng Nhật nện xuống.

Nhìn động tác của hắn thành thục như vậy, dường như đã dùng chai rượu đánh không ít người.

Tiểu mỹ nữ cảnh sát sợ hãi kêu lên một tiếng, đưa tay ra đỡ, nhưng không nắm chắc có đỡ được không vì nàng hơi do dự.

Trong nháy mắt, chai rượu đã đến ngay đầu Hướng Nhật, lúc này có muốn cứu viện cũng không còn kịp.

Nhưng ngay lúc cái chai sắp đập vào đầu Hướng Nhật thì một bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, nhanh như thiểm điện chặn chai rượu lại trong gang tấc.

- Hàn tiên sinh, ngươi không ngờ lại thiếu kiên nhẫn như vậy.

Hướng Nhật ung dung nói, đồng thời đoạt chai rượu trong tay Hàn Tuấn Tú:

- Đã nằm vùng, lại nằm vùng cho cả hai bên, ngươi có biết điều quan trọng nhất là cái gì không?

Hàn Tuấn Tú sắc mặt đại biến, tiểu mỹ nữ cảnh sát phản ứng cũng vô cùng kích động, ôm chặt cứng cánh tay Hướng Nhật, như là thỉnh cầu hắn cứ tiếp tục nói.

Tên tóc đuôi ngựa cũng nhận ra có gì đó không thích hợp, nhìn chằm chằm Hàn Tuấn Tú.

Hướng Nhật nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay tiểu mỹ nữ cảnh sát, tiếp tục nói:

- Đó chính là điềm tĩnh, coi tất cả mọi thứ như không có liên quan gì tới mình, cho dù có nhìn thấy bạn gái bị gã đàn ông khác trêu chọc, cũng phải giữ bình tĩnh, coi như không có chuyện gì xảy ra.

- Ngươi biết cái gì mà nói?

Bị người vạch trần thân phận, Hàn Tuấn Tú bình tĩnh hẳn ra, không còn giữ bộ mặt cảnh sát chính nghĩa nữa, lộ ra bộ mặt dữ tợn lưu manh. Đương nhiên hắn có sự tự tin như vậy bởi vì nơi này là dịa bàn của hắn.

- Cơ bản những điều cần biết ta đã biết, chẳng hạn như ngươi vừa vào phòng làm việc của Ngô Thế Tiến nói chuyện gì đó.

Hướng Nhật vừa trả lời vừa chăm chú nhìn đối phương.

Một câu thật sự chấn động, tên tóc đuôi ngựa vẻ mặt kinh hoàng không dám tin nhìn Hàn Tuấn Tú, tiểu mỹ nữ cảnh sát thì giống như được giải thoát khỏi một gánh nặng, cả người đều thả lỏng ra.

Hàn Tuấn Tú cũng không để ý thấy tiểu mỹ nữ cảnh sát bên cạnh liếc mắt nhìn hắn một cái, có thể bởi vì bị nói trúng tim đen, hay cũng có thể bị rơi vào đường cùng, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Hướng Nhật nói:

- Hướng tiên sinh, không thể không bội phục sự can đảm của ngươi, đã biết ta là người như thế, lại còn ở chỗ này dám vạch trần thân phận của ta, ngươi không sợ không thể ra khỏi chỗ này hay sao?

- Ta vì sao phải sợ?

Hướng Nhật hỏi vặn, vẻ mặt có chút xem thường. Tên tóc đuôi ngựa đứng phía sau hắn hưng phấn xoa xoa tay, không sai, vì sao phải sợ, vị Hướng tiên sinh này có “kungfu Trung Quốc” có thể tay không bắt đạn, cho dù trong hộp đêm có bao nhiêu người đi nữa cũng không có tác dụng gì.

Có lẽ vì sự bình tĩnh của Hướng Nhật, Hàn Tuấn Tú hơi chột dạ có chút bất ổn nhìn hắn nói:

- Chỉ dựa vào hai người bọn ngươi ư?

Hướng Nhật cười hắc hắc, hắn biết đối phương đang thăm dò xem hắn có mai phục gì không:

- Không sai, chúng ta có hai người, ngươi hoàn toàn không cần lo lắng, bên ngoài không còn ai nữa đâu, ngươi có thể sai người đi kiểm tra.

Hướng Nhật nói xong, tên tóc đuôi ngựa hướng về phía Hàn Tuấng Tú dùng tiếng Hàn rống lên một câu gì đó, xem vẻ mặt hưng phấn hơn Hướng Nhật nhiều.

Hàn Tuấn Tú hoàn toàn yên tâm, bởi vì hắn đột nhiên nhớ tới, nếu như đối phương thực sự dẫn theo nhiều người đến, hắn đã sớm nhận được thông báo, hộp đêm bây giờ vẫn như bình thường, không có chút gì khác lạ, hắn yên tâm hơn vì còn có một người, một người mà cho dù trời có sập xuống thì cũng sẽ đỡ hộ hắn.

Một lần nữa ngồi xuống, Hàn Tuấn Tú nhìn vẻ mặt bình tĩnh không có gì khác lạ của tiểu mỹ nữ cảnh sát,

- Em sớm đã biết chuyện này?

Hắn cố ý dùng tiếng Anh nói chuyện, mục địch muốn cho Hướng Nhật nghe được rõ ràng.

- Mới biết vừa rồi.

Tiểu mỹ nữ cảnh sát chuyển ánh mắt sang phía khác hờ hững trả lời.

Hướng Nhật thấy vậy lắc đầu không thôi, xem ra cô nàng này đã có tình cảm sâu nặng, từng yêu gã kia nhưng giờ lại như biến thành kẻ thù một mất một còn, trong chốc lát không thể đối mặt với sự thật.

Hàn Tuấn Tú không còn hứng thú nhìn tiểu mỹ nữ cảnh sát nữa, quay sang Hướng Nhật hỏi:

- Các ngươi làm sao mà biết được?

- Vô tình thấy ngươi và Ngô Thế Tiến trong phòng làm việc của hắn, hơn nữa, tiện thể nghe các ngươi nói chuyện.

Hướng Nhật chả băn khoăn quái gì chuyện mình rình mò nhìn trộm nghe lỏm, coi chuyện đó giống như chuyện hôm nay cơm tối ăn món gì, chẳng khác gì sất.

- Ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện ?

Hàn Tuấn Tú sắc mặt giận dữ, hắn tưởng lúc hắn cùng Ngô nhị lão bản nói chuyện, Hướng Nhật đứng ngoài cửa nghe lén.

Hướng Nhật sắc mặt nghiêm lại nói:

- Nói lại cho rõ ràng một chút, chúng ta không phải nghe lén, mà quang minh chính đại nghe các ngươi nói chuyện, chẳng qua các ngươi không phát hiện ra mà thôi.

Những lời này hiển nhiên chọc giận Hàn Tuấn Tú, hắn thò tay ra sau lưng móc ra một khẩu ru-lô của cảnh sát, cười nhạt chỉa vào Hướng Nhật:

- Cho dù bị nghe lén thì thế nào? Ngươi cho là các ngươi có thể truyền thông tin này ra ngoài nữa hay sao?

Thấy Hàn Tuấn Tú móc súng chĩa vào Hướng Nhật, tiểu mỹ nữ cảnh sát muốn ra tay hành động, nhưng tay Hướng Nhật dưới bàn đè ngăn cản nàng lại. Tên tóc đuôi ngựa thì không có chút động tĩnh, cứ như bị dọa chết điếng, hoảng hốt nhìn Hàn Tuấn Tú, nhưng thực sự nhìn kỹ lại, trong mắt hắn lại có vẻ đùa cợt nhìn đối phương.

- Ngươi dám nổ súng?

Hướng Nhật khinh thường cười cười hỏi, dường như không hề thấy họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào người hắn.

Hàn Tuấn Tú mặt lạnh tanh nói:

- Giết một mạng người sẽ mang tội rất lớn, nhưng giết một tên tội phạm trùm buôn lậu ma túy, ta nghĩ, đối với ta mà nói, đó là một công trạng to lớn.

- Vậy còn bọn họ thì sao?

Hướng Nhật buồn cười chỉ chỉ tiểu mỹ nữ cảnh sát bên cạnh và tên tóc đuôi ngựa đằng sau.

- Ngươi cũng biết, súng là một vật rất kỳ quái, có đôi lúc bị cướp cò có phải không?

Hàn Tuấn Tú trên mặt không có chút tình cảm nào nhìn tiểu mỹ nữ cảnh sát.

Hướng Nhật cảm giác được tiểu mỹ nữ cảnh sát bên cạnh thân thể đang run rẩy dữ dội, nếu như không có hắn giữ nàng lại, chẳng biết nàng sẽ làm ra những hành động điên cuồng gì nữa.

Hàn Tuấn Tú đúng lúc quay sang nhìn tiểu mỹ nữ cảnh sát nói:

- Trinh Lan, anh thừa nhận anh quả thật yêu em, nhưng em là người quá bảo thủ, cứ khăng khắng nhất định phải đợi đến lúc kết hôn mới chịu lên giường, điểm này làm anh thực khó xử, may mà bên ngoài anh còn có hơn ba người bạn gái khác, hơn nữa mấy nàng cũng không biết nhau.

Nói đến diễm tình sử, thành tích cua gái của mình, Hàn Tuấn Tú nghiêm túc phân trần.

Có điều nghe được những lời hắn vừa nói, tiểu mỹ nữ cảnh sát lại cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều, một lát sau mới ngẩng đầu lên nhìn Hàn Tuấn Tú, trên mặt không có một chút bi thương nào, trái lại còn cười cười nói:

- Tuấn Tú, thật ra ta cũng có chuyện muốn nói cho ngươi, bạn trai của ta cũng không chỉ có một mình ngươi, hơn nữa ... đêm qua ta và hắn thật sự rất sung sướng. Nói đến đây, tiểu mỹ nữ cảnh sát ôm chặt lấy cánh tay Hướng Nhật, ngả đầu vào vai hắn.

Hướng Nhật trợn tròn mắt, cô nàng này sao thay đổi nhanh quá vậy ta? Một phút trước tình hình còn đang muốn sống muốn chết, một giây tiếp theo liền hòa cùng nam nhân khác thân mật. Hướng Nhật thừa nhận, tuy rằng đêm qua hai người cũng có trải qua vài tiếng "sung sướng" với nhau, nhưng sung sướng kiểu này không phải là sung sướng kiểu kia, sung sướng kiểu gì mà trước đó thiếu điều cô nàng còn muốn bắt hắn mang về bót cảnh sát.

Tên tóc đuôi ngựa mơ mơ hồ hồ chả hiểu mô tê gì, hai nam một nữ này dường như có mối quan hệ phức tạp nào đó.

Hàn Tuấn Tú mặt nhăn như khỉ ăn ớt, rốt cuộc nhìn không có chút "tuấn tú" nào, mở chốt an toàn, dứ dứ nòng súng về phía lưu manh hét:

- Tao giết mày!

- Tao cảnh cáo mày, trăm ngàn lần đừng nổ súng, nếu không mày sẽ phải hối hận

Hướng Nhật sắc mặt lạnh như tiền, mắt đằng đằng sát khí nhìn tên kia.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 275

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự