Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 50 Em nghĩ... em muốn...

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2329 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai ngày tiếp theo cả thành phố Bắc Hải đều xôn xao nhốn nháo, mục tiêu của bọn cướp không chỉ có các ngân hàng mà còn có cả các cửa hàng mua bán vàng bạc đá quý và thậm chí cả tư gia của tầng lớp thượng lưu quý tộc. Mặc dù phản ứng của cảnh sát rất nhanh nhưng lúc nào cũng chậm hơn bọn cướp một bước, hơn nữa hỏa lực của bọn cướp rất mạnh nên mấy lần chạm trán lực lượng cảnh sát đều bị tổn thất thương vong nặng nề.

Tin tức về địa điểm bọn cướp đã đánh cướp, có bao nhiêu người bị thương, bị chết... tràn ngập TV và báo chí.

Vì để ngăn chặn bọn cướp quá hung hăng lộng hành nên sở cảnh sát của bốn khu lớn nhất ở Bắc Hải đã cùng nhau kết hợp lại, tập trung vào việc lập ra các phòng tuyến giữ gìn an ninh, đặt chướng ngại vật trên đường, trạm kiểm soát, nghiêm ngặt tra xét tất cả các xe cộ và người đi đường nào có hành vi khả nghi, đồng thời kiểm tra lại hồ sơ tất cả những người mới tới Bắc Hải qua tài liệu lưu trữ của Hải Quan cửa khẩu nhằm truy ra bất cứ manh mối dấu vết để bắt cho bằng được bọn cướp hung tợn kia.

Song bọn cướp vừa giảo hoạt vừa tàn bạo kia lại cứ như không hề tồn tại – biến mất tăm không dấu vết. Những cố gắng truy tìm của cảnh sát chẳng có chút manh mối kết quả gì. Việc này khiến cho một số người rỗi hơi lắm chuyện đoán già đoán non liệu có phải bọn cướp có ‘người nằm vùng’ trong bộ máy quản lý của chính phủ hay không? Nếu không thì làm sao có thể ngay cả một chút manh mối cũng không tìm ra?

Những nhân vật tai to mặt lớn có nhận xét nhạy bén thì cảm thấy đây chỉ là đòn tung hỏa mù của bọn cướp. Mục đích của bọn chúng rất có thể là nhắm vào cái ‘đồ vật’ kia. Điều này khiến cho các nhân vật tai to mắt lớn này vốn đã suy sụp tinh thần nay đầu lại có thêm một mớ tóc bạc vì lo lắng. Bọn họ âm thầm mang tất cả phụ nữ người thân trong nhà rời khỏi Bắc Hải, sau đó dùng chức vụ uy quyền của mình ra chỉ thị nghiêm lệnh xuống cho các cơ quan ban ngành cấp dưới nhất định phải phá án trong thời gian sớm nhất, nếu không thì cứ đợi mà đi lau nhà cầu ở mấy cái xã huyện nhỏ chưa tới ngàn người dân!

Trên đường bất kỳ lúc nào cũng có thể thấy xe cảnh sát tuần tra đang hụ còi gào thét inh ỏi và xe "kiểm soát trật tự" mang bảng số quân đội đi tuần, việc làm này phần nào lấy lại được trật tự và làm cho dân chúng cảm thấy an toàn hơn. Có những người không còn vì ảnh hưởng của vụ cướp ngân hàng mà trốn ở trong nhà nữa, thậm chí còn rủ rê bạn bè xuống phố uống rượu ăn nhậu.

Thiết Uyển tinh thần không yên đang đi qua đi lại bên trong phòng dành cho các sếp tại sở cảnh sát. Ngay cái hôm cùng với lưu manh đáng ghét dùng cơm rồi bất ngờ nhận được cú điện thoại, nàng liền phải vội vàng chạy về sở thay đồng phục rồi chạy tới hiện trường vụ cướp. Đập vào mắt nàng là một biển lửa, nhưng cũng may lúc đó dân chúng đã sơ tán, chỉ còn lại vài người đen đủi bị phỏng nhẹ, bọn cướp thì đã sớm bỏ chạy mất tăm.

Vốn chỉ cho rằng đây là một vụ cướp bóc nhất thời bộc phát, nhưng liên tục mấy ngày liền sau đó những vụ cướp như vậy cứ liên tục xảy ra. Điều này khiến người ta cảm thấy có gì đó bất thường, hơn nữa thủ đoạn cướp bóc của bọn cướp càng lúc càng thêm hung hăng tàn bạo, bắt đầu đã có người bị bắn chết. Điều khiến cho người ta không dám tin đó là khi bọn cướp đụng độ với cảnh sát, bên bị thương vong thảm thương lại chính là lực lượng cảnh sát đại diện cho chính nghĩa. Hỏa lực của bọn cướp thật sự rất mạnh, chỉ chuyên dùng súng lục nòng lớn, đó là chưa kể bọn chúng còn trang bị thêm AK47 bán tự động (loại sử dụng năng lượng thuốc súng để tự nạp đạn và đẩy vỏ ra ngoài)

- Đúng là một lũ chết bầm!

Thiết Uyển đang hung hăng mắng chửi, đối tượng chính là Hải quan cửa khẩu. Nếu không phải bọn họ làm việc tắc trách thì làm sao có nhiều ‘hàng cấm’ nguy hiểm tuồn vào Bắc Hải như thế? Nếu trên tay bọn cướp không có vũ khí hạng nặng như thế thì sao dám hành động trắng trợn tới mức này chứ? Nếu không thì bọn chúng đã sớm bị tiêu diệt không còn một mống. Đột nhiên nàng nhớ tới ‘người nào đó’ trong tay cũng có một khẩu giống vậy (thực tế hiện tại đã có tới ba khẩu), không được rồi, đợi tới khi việc này xong xuôi nhất định phải bắt hắn giao nộp cho sở cảnh sát. Cho dù có phải tóm đầu hắn về sở một lần nữa cũng phải cắn răng làm, không thể yếu lòng, tránh gây nguy hiểm cho nhiều người.

Hai ngày đã trôi qua mà vẫn chẳng có một chút tin tức, Thiết Uyển vò đầu bứt tai, cấp trên đã đưa ra cảnh cáo nếu vẫn còn tiếp tục không có kết quả gì thì... Mặc dù bản thân nàng chẳng lo gì chuyện bị xử phạt, nhưng cảnh sát trưởng, người luôn chiếu cố cho nàng thì khẳng định sẽ chạy không thoát khỏi bị trách nhiệm. Hơn nữa hai ngày nay ông ấy đã khiến nàng phiền não muốn chết, không lo đi tìm đầu mối bọn cướp mà lại lo săn tìm ‘mối’ làm mai cho nàng, thiệt chẳng giống ông ấy một tẹo nào, ngược lại thấy giống cái loại thối rữa chuyên quấn lấy quấy rầy... Nghĩ tới đây hai mắt Thiết Uyển bỗng sáng rực lên, cảnh sát điều tra không ra manh mối không có nghĩa tên lưu manh quen thuộc mọi ngóc ngách của cái thành phố này cũng điều tra không ra. Hơn nữa tên lưu manh đó tại nhà hàng Bích Hải Thanh Thiên còn đoán trước chắc chắn sẽ có trùm buôn thuốc phiện xuất hiện, kết quả là gã Ba Khắc đã tới đó. Như vậy khẳng định hắn cũng có mạng lưới tình báo của riêng mình, không chừng nhờ lực lượng của hắn giúp thì có thể nhanh chóng truy ra manh mối gì đó.

Hướng Nhật vẫn không biết bản thân mình đang nằm trong kế hoạch của cô nàng cảnh sát, hắn nhàn nhã cùng với cục cưng Sở Sở hàng ngày tới lớp. Lúc nhàm chán buồn ngủ thì lại tìm cách chiếm chút tiện nghi, động tay động chân trên người cô nàng, riết rồi đâm nghiện, đám bạn học nhìn mà lé mắt phát thèm.

Đầu củ tỏi là người gai mắt với hắn nhất, bởi vì khi cu cậu sử dụng bí quyết tán gái do lưu manh dạy để theo đuổi các cô nàng thì lại bị đánh cho thiếu chút đầu mang nội thương. Đầu củ tỏi có lý do để nghi ngờ, nhất định là có người nào đó vì sợ mình sau khi học được tuyệt chiêu thì cưa sạch gái của toàn trường cho nên hắn mới không dám mang 'bí kíp' chân chính ra truyền thụ. Sao lại có người ích kỷ đến thế chứ! Thấy bàn tay quỷ quái của tên nào đó đang sờ mó cái mông của bạn gái thì Đầu củ tỏi tức muốn lộn ruột. Mình thì ngay cả tay bạn gái còn chưa được nắm tới một lần! Thật là thảm quá mà, ô ô ô… thôi không đành lòng nhìn nữa.

Do trốn ở dãy bàn cuối của phòng học nên một vài động tác 'giao lưu văn hóa' của lưu manh không sợ người khác phát hiện, vì vậy hành động của hắn càng ngày càng tăng mức độ 'khốc liệt', trêu chọc Sở Sở luôn phải trừng mắt nhìn hắn.

- Còn chưa sờ vuốt đủ sao? – Sở Sở đưa tay nhéo hông hắn.

- Nếu như không có chuyện gì làm giết thời gian chắc anh phát điên mất!

Hướng Nhật đưa ra lý do rất đàng hoàng chính đáng.

- Sao anh không chết đi cho khỏe! – Sở Sở giọng gắt lên nói.

- Anh chết thì em sẽ làm gì?

- Hừ! Em sẽ tìm một anh đẹp trai nào đó mà lấy! – Sở Sở làm ra vẻ mê trai nói.

- Thế này vậy, không chần chờ gì nữa chúng ta lập tức đi làm giấy đăng ký kết hôn!

- Dựa vào cái gì mà phát ngôn bừa bãi thế!

- Không phải em bảo tìm ‘anh đẹp trai’ để gả sao? Thật không giữ lời, kẻ hèn này không may hợp với yêu cầu của cưng nè cưng!

- Anh thật không biết xấu hổ là gì. Em nói là tìm nam nhân khác để gả, không phải nói anh!

Nàng ta bắt đầu nghĩ một đằng nói một nẻo.

- Tàn nhẫn vậy sao? Vậy anh đi tìm nữ nhân khác thôi!

- Anh dám!

Vừa nghe lưu manh nói muốn tìm nữ nhân khác, sắc mặt Sở Sở lập tức như muốn khóc.

- Không phải em nói muốn tìm nam nhân khác để lấy sao hả?

- Có vậy thì cũng phải đem anh đi đầu độc cho chết trước!

- Quá độc ác! Em muốn mưu sát chồng à? Khó trách có người nói độc ác nhất là lòng dạ đàn bà… Ây! Người kia không phải là Tiểu Thanh sao?

Hướng Nhật đang lúc cảm thán mức độ hung ác của nữ nhân thì đột nhiên phát hiện một hình bóng xinh đẹp vừa đi ngang qua bên ngoài cửa sổ.

- Là Thanh tỷ à. Lại tới tìm anh nữa sao? Khẳng định là tới hỏi chuyện về võ thuật. Anh nghe em nói nè Hướng Quỳ. Có phải anh giấu diếm nghề không hết lòng dạy tỷ ấy phải không? Thanh tỷ thật sự rất đam mê võ thuật, anh đem toàn bộ mà dạy cho tỷ ấy đi. Xem như giúp em làm một việc có được hay không?

Sở Sở có chút miễn cưỡng mở miệng cầu hắn. Nàng cũng không biết người nào đó đang quyến rũ thần tượng trong mắt của nàng.

- Tuần sau em nghe theo mọi lời anh nói thì anh đáp ứng!

Hướng Nhật chộp thời cơ đưa ra yêu cầu 'hợp lí'.

- Không dám!

Sở Sở mặt bỗng đỏ mặt lên, ngắt cánh tay của hắn, những lời hắn nói làm nàng chợt nhớ tới lần ‘bảy ngày điên cuồng’ kia.

- Đừng dùng móng tay biết không? Đau!

Hướng Nhật nhăn nhó rút tay lại, thấy cô nàng không bỏ tay ra mà còn muốn ngắt nhéo tiếp, vội la lên:

- Tiểu Thanh tới cửa rồi, anh đi ra ngoài hỏi nàng chuyện gì.

Nói xong, không đợi cô nàng sáp lại gần, hắn lách mình rời khỏi chỗ ngồi chạy ra ngoài làm cho vị giáo sư già đang giảng bài trên bục hú hồn tưởng học trò mình ăn trúng cái gì đang bị ‘Tào Tháo rượt’.

olo

- Sư phụ!

Thạch Thanh như cô tiên nhỏ trong bộ váy xanh nhạt vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi nhìn ai kia bất ngờ xuất hiện.

- Anh vừa nhìn thấy em đi qua đó cho nên ra xem một chút.

Hướng Nhật chỉ vào một ô cửa sổ nói.

- À! - Thạch thanh cúi đầu lên tiếng, lúng túng ngập ngừng muốn nói cái gì đó nhưng lại bị Hướng Nhật cướp lời:

- Cái váy em mặc rất đẹp!

- Là thật sao sư phụ?

Thạch Thanh hưng phấn nói, ngay cả chuyện muốn hỏi cũng tạm thời vứt qua một bên.

- Đương nhiên! Em mặc nó trông rất hấp dẫn quyến rũ!

Đối với việc dùng từ hay ý đẹp tâng bốc tán gái Hướng Nhật không bao giờ bủn xỉn hà tiện.

Thạch Thanh được khen đến choáng váng đầu óc, toàn thân kích động run lên nhè nhẹ, tiện đà đưa ra một quyết định kinh người:

- Sư phụ, em sẽ luôn mặc nó anh chịu không?

- Hả?

Hướng Nhật trợn mắt há hốc mồm, đồ đệ mình cũng thiệt thà quá sức? Chẳng lẽ không cần tắm rửa sao?

- Sao vậy sư phụ? Như vậy không tốt sao?

- Không phải là không tốt. Thật ra óc thẩm mỹ của con người cũng phiền phức lắm, một bộ quần áo mặc nhiều lần sẽ làm cho người ta cảm thấy quen mắt nên không thể thấy nó đẹp như lần đầu tiên... Em hiểu chưa?

- À! - Thạch Thanh nửa hiểu nửa không gật gật đầu.

- Được rồi, em hôm nay tới tìm anh có chuyện gì sao?

- Sư phụ, em nghĩ... em nghĩ... em muốn...

Thạch Thanh ấp a ấp úng không ra lời.

- Nghĩ gì? Muốn gì?

- Em nghĩ em muốn ở cùng một chỗ với sư phụ.

Thạch Thanh lấy hết dũng khí nói ra.

- …….!!!

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 486

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự