Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Thẩm vấn tàn khốc

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 1863 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ngưu Nhị vẫn không ngừng bước, tiếp tục phóng tới trước. Còn Mã Tam dừng bước chân, hắn móc trong người ra một khẩu súng, ánh sáng mờ mờ chiếu vào khẩu súng phản chiếu ánh bạc sáng nhoáng.

Sau đó Ngưu Nhị tung chiêu về phía nhân ảnh kia, đáng tiếc còn chưa tới một giây hắn đã dính một đòn nghiêm trọng của đối phương văng ra ngoài nằm im re không nhúc nhích trên mặt đất.

Mã Tam mở chốt an toàn, đang chuẩn bị bóp cò thì thấy một vật đen đen bay vụt tới nhanh như điện, "bang" một tiếng, cảm giác từ tay truyền lên đau kinh khủng. Hắn cảm thấy không còn sức cầm khẩu súng, đánh rơi nó xuống đất. Cái đầu của hắn thì không biết bị vật gì đập vào làm bị thương, hắn liền bưng tay ôm lấy đầu, máu chảy ròng ròng, hai tay đang chụm lại dính đầy máu tươi, hắn gào lên thảm thiết.

Hướng Nhật một tay lôi theo Ngưu Nhị đi tới chỗ Mã Tam, lượm khẩu súng rơi ở đất lên, cầm thấy tay nằng nặng! Lại là một khẩu Desert Eagle, thêm một khẩu thì tốt một khẩu! Cầm nòng súng lau lau vào áo tên xui xẻo đang nằm dưới đất cho sạch máu rồi hắn giắt nó vào lưng quần. Hướng Nhật tiến đến chỗ tên Mã Tam đang nằm la hét, dùng bàn tay cứng như sắt chặt một phát cho hắn ngất đi. Sau đó hắn mang hai tên lôi vào cống thoát nước gần đấy.

May là hệ thống đèn chiếu sáng bên trong cống vẫn còn hoạt động, cũng có chút ánh sáng. Hướng Nhật thưởng cho Ngưu Nhị và Mã Tam mỗi thằng một cước, bọn chúng đau đến nỗi đồng thời cùng tỉnh lại rên hừ hừ.

- Mày là ai?

Mã Tam lúc này nhìn thật thảm thương, trên mặt đầy máu và vết bẩn, còn có vài miếng miểng thủy tinh cắm trên mặt.

- Mã Tam Nguyên, ông chủ Mã!

Hướng Nhật bất mãn nhìn kiệt tác của mình, một cái chai mà chỉ làm đối phương bị thương nhẹ vậy, mịa nó, biết vậy dùng sức mạnh hơn chút.

- Mày, mày là ai!

Mã Tam biến sắc, "Mã Tam Nguyên" cái tên này chỉ dùng khi làm ăn mà thằng mắt kiếng này lại biết trong khi hắn lại không nhận ra đối phương.

- Sao mày mau quên quá vậy?

Hướng Nhật có cảm giác thích thú trêu ghẹo.

- Người anh em này, bỏ qua cho trí nhớ kém cỏi của tôi, chúng ta gặp qua ở đâu rồi à?

Mã Tam cố gắng nhớ lại mấy gương mặt đã gặp qua mấy hôm nay, nhưng trong ký ức của hắn rõ ràng là không có tên này. Hắn thấy cái tên bốn mắt kia cũng không có gì đặc biệt hơn mọi người, nhìn bình thường tới nỗi gặp rồi sẽ quên ngay. Tên bốn mắt kia rốt cục cũng chỉ có một điểm nổi bật, đó là đôi mắt đầy tự tin ẩn sau cặp kính kia.

- Xem ra tao nên nhắc mày một chút.

Hướng Nhật rút khẩu Desert Eagle giấu trong lưng quần ra, sờ sờ dọc theo nòng súng, bắt chước câu nói của một người cực kỳ kiêu ngạo nào đó:

- Trong địa bàn của ông tuyệt đối không cho phép buôn bán thuốc phiện!

- Ra là mày!!!

Mã Tam hoảng sợ, sau đó gào lên như điên:

- Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng! Thằng kia đã sớm chết rồi, chết rồi mà, tao rõ ràng đã kiểm nghiệm DNA…

Mã Tam gào lên không phải không có căn cứ, lúc đầu Ngân Hồ mang về miếng thịt cháy đen, hắn sợ bị lừa nên đã nhờ lão K là một cao thủ kiểm nghiệm y thuật của tổ chức xác nhận qua, chứng minh chính là Hướng Nhật không sai.

- Vậy mày nói coi trên đời này có ai có thực lực như thằng Hướng này nữa không?

Hướng Nhật đấm ngay một đấm vào bức tường xi-măng bên cạnh, toàn bộ nắm tay cùng cánh tay đều lún sâu vào bên trong. Hai tên bên cạnh thấy vậy toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi lộ rõ trong mắt.

- Giờ tin chưa?

Hướng Nhật rút tay lại, kéo theo nhiều mảnh gạch vụn và đá nhỏ.

- Mày… chính mày đã giết người trong phòng thí nghiệm hai ngày trước sao?

Mặc dù thấy sức mạnh của đối phương biến thái không phải là người nữa, nhưng Mã Tam vẫn còn chưa tin hắn là cái tên đã chết kia. Trên thế giới này đúng là có một tên Hướng Nhật, nhưng cũng có thể còn có thằng biến thái khác nào đó giống hắn. Nếu thiệt vậy, thì quá xui xẻo lại gặp ngay cái tên ấy tại đây, nếu hắn cùng thằng Hướng có qua lại, thì việc hắn biết câu nói kia của thằng Hướng cũng không có gì kỳ quái.

- Không ngờ mày vẫn ngu vậy, không trách mày xúi tên nhóc con hồ ly kia hại ông mày. Đáng tiếc, mày tính ngu quá, ông mày bất tử!

Hướng Nhật cười điên cuồng, nhiều lần hắn tự thôi miên mình tới nỗi giờ đây lắm lúc cả hắn cũng tin vào cái chuyện ‘bất tử’ phản khoa học kia.

- Nói vậy đồ kia cũng là mày lấy?

- Không sai, vốn chỉ là do trò đùa nhất thời làm tao có ý tham, ai ngờ tụi mày đã biết bị cướp sạch mà còn quay lại đi tìm chết.

Hướng Nhật đưa tay vào túi quần móc ra cái điện thoại, cười nhạo nói tiếp:

- Chỉ cần tụi mày đụng tới thứ đó thì điện thoại của tao sẽ reo không ngừng hắc hắc… sản phẩm công nghệ cao đó! Cũng cảm ơn cái người đã dạy cho tao biết cái cách này. Bất quá tao rất tò mò, cái thứ đó mặc dù nhìn không đẹp nhưng được trang hoàng sắp xếp công phu ghê, mày bình thường mà nói thì có ngu như vậy đâu, hay mày chóng quên… A, tao biết rồi, mày nhất định cho rằng mấy thằng đàn em của mày sẽ dễ dàng tóm được tao. Ha ha…

Mã Tam nhìn thoáng qua Ngưu Nhị ở trong góc, coi như thừa nhận lời của hắn.

- Tao không muốn nhiều lời nữa, giờ tụi mày chỉ có một con đường: nói ra thằng chủ mưu sau lưng sai tụi mày, sau đó tao cho tụi mày chết thoải mái sung sướng một tí.

Hướng nhật dí súng vào người Mã Tam.

- Mày nghĩ là tao sẽ khai hả?

Mã Tam cũng không quá kém, sau khi trải qua một phen khiếp sợ chậm rãi nói. Có thể thấy tâm lý của hắn cũng cứng cỏi lắm. Trong lòng hắn cũng biết chắc một điều, đối phương chưa biết gì thì tuyệt đối không giết chết hắn, chỉ khi hắn nói ra rồi thì chắc chắn mạng hắn coi như xong.

- Tao đương nhiên biết tụi bây sẽ không dễ dàng khai ra, mà thiệt ra cái câu vừa rồi của mày là tao muốn nghe nhất đó.

Hướng Nhật cất súng, đi đến gần hai thằng.

- Mày, mày định làm gì?

Thấy được sức mạnh ghê gớm của tên bốn mắt này thì không ai có cách gì để giữ được bình tĩnh. Hai tên xã hội đen tuy nói đã từng vào sinh ra tử nhiều lần nhưng nhìn cái lỗ trên tường thì sởn gai ốc, tay chân bủn rủn.

- Tất nhiên là muốn giết mày rồi, cái loại vận động này rất có cảm giác, rất kích thích.

Hướng Nhật cười cười đầy bỉ ổi, hắn nắm cánh tay của Mã Tam, vừa vặn vừa kéo một cách từ từ. Như vậy chẳng những kéo dài sự đau đớn thống khổ mà còn có thể làm tăng sự sợ hãi. Cái này chính là hành hạ tra tấn tâm lý, có khi cách này so với hành hạ thân xác bình thường còn có hiệu quả hơn.

- Hãy nhanh giết chết tao đi!

Mã Tam đã đau đến nỗi mặt mũi co rúm, trên trán mồ hôi nhiễu ròng ròng xuống hòa với máu tươi, trên mặt mảng đỏ mảng trắng, càng nhìn hắn càng thấy kinh khủng.

- Ngươi không biết giết người là phạm pháp sao?

Hướng Nhật hơi vặn kéo mạnh hơn một chút, "rắc" một tiếng giòn giã vang lên. Khuỷu tay của Mã Tam lập tức rời ra, lòi cả ra ngoài da, phơi ra ngoài không khí.

- Á... á... á!

Mã Tam há to miệng, nhưng không cách nào nói thành lời, chỉ có thể không ngừng gào thét.

- Dễ chịu không?

Hướng Nhật cười tàn nhẫn, lè lưỡi liếm liếm môi:

- Ngàn vạn lần đừng khai ra sớm, chờ tao chơi xong đã rồi hãy khai.

- Mày…

Mã Tam mới vừa phun ra một chữ, lập tức gào lên thê thảm:

- Tao nói, tao nói.

- Thật là chán!

Hướng Nhật buông tay kia của Mã Tam ra:

- Sao mày không để tao chơi cho đã chứ?

Nói xong hắn còn làm ra vẻ mặt thất vọng.

- Tao có thể nói cho mày, nhưng mày phải cam đoan…

- Mày không có tư cách nói điều kiện!

Hướng Nhật lạnh lùng cắt lời hắn:

- Chết thống khoái hay thống khổ thì tự mày chọn đi!

- Được, tao hy vọng tao nói rồi thì sau đó mày có thể cho tao chết thống khoái.

Mã Tam đưa ra sự lựa chọn chữ chính xác, tuy hai từ chỉ khác nhau có một chữ nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, khác một trời một vực. Đau đớn như vừa rồi hắn không muốn lặp lại một lần nữa.

- Trước tiên chờ một chút.

Hướng Nhật cản Mã Tam đang muốn mở miệng nói, quay về tên Ngưu Nhị nằm gần đó chưa hề nói một tiếng nào từ nãy giờ, đá cho một cước:

- Mịa mày đừng hòng giả chết, mày cũng phải khai ra cho tao, nếu không… hừ, hừ!

- Tao cũng chỉ biết như nó mà thôi.

Ngưu Nhị thấy Mã Tam bị tra tấn, trong lòng cũng sợ hãi không thôi, nên khi vừa bị hỏi tới hắn lập tức trả lời luôn.

- Tụi bây có biết giống nhau không thì tao không rõ ràng lắm, nhưng tao sẽ đem tụi mày tách ra mà hỏi, sau đó đối chiếu coi tin tức tụi bây khai đúng sai chỗ nào, có vậy tao tin tụi bây sẽ nói ra những điều làm tao hài lòng!

Hướng Nhật thoải mái nói một tràng dài.

Ngưu Nhị cùng Mã Tam liếc nhau, đều thấy vẻ tuyệt vọng trong mắt người kia.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 394

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự