Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1120 Chiếc eo nhỏ nhắn (fix lỗi)

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2039 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tại khu biệt thự Hoàng Thành, vào mùa xuân bốn bề hoa nở rực rỡ, ong bướm nhởn nhơ, cảnh vật lung linh như chốn thần tiên. Nhóm người Hướng Nhật dừng chiếc taxi trước cửa một căn nhà ba lầu, căn nhà không quá rộng, cũng không quá sang trọng, vẻn vẹn chỉ nằm ở mức gọi là không giống bình thường.

Hướng Nhật rất bất ngờ khi biết ba của Thiết Uyển lại chính là Thiết Thanh, người hiện đang là nhân vật đứng thứ năm trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, một trong bảy người nắm quyền lãnh đạo tối cao tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Cái chức danh này nói ra đúng là dọa người, nếu Hướng Nhật không phải là tối cường lưu manh thì có lẽ sẽ sợ đứng tim. Bởi vậy lưu manh trên đời này chỉ lo hắn không biết nên sợ ai, toàn là người ta sợ hắn mà thôi.

Đứng trước cửa nhà, Thiết Uyển không cần bấm chuông mà mở cửa rồi mời mọi người vào thẳng luôn, trong nhà cũng không có lấy một mống bảo vệ, chỉ có một người đàn ông thân hình gầy guộc, nhìn rất ốm yếu thảm hại chống gậy gỗ bước chầm chậm đi ra và khi nhìn thấy Thiết Uyển thì mừng rỡ ho sặc sụa, rồi ngây người nhìn nàng một lúc bỗng nước mắt nước mũi chảy ra dòng dòng, ông mếu máo nói:

- Tiểu thư cuối cùng cô cũng về rồi. - Ông gõ cây gậy xuống đất hò reo trong nước mắt. -  Mọi người ơi tiểu thư, là tiểu thư... cô ấy về nhà rồi.

Hướng Nhật tinh mắt nhìn ra lực ở cánh tay người này có sự chi phối rõ ràng, không mạnh cũng không nhẹ, giống như một vũ điệu vậy. Hoàn toàn không phải cách dùng lực của người yếu đuối cũng không phải của lực sĩ, đây đích thực là cao thủ võ lâm, chả trách cả cái nhà không tính là nhỏ mà không có lấy một mống vệ sĩ. Từ trong nhà rục rịch tiếng bước chân, chỉ sau vài giây đã có mấy chục người bước ra chào hỏi, mặt ai nấy cũng đều rưng rưng nước mắt.

Thiết Uyển thở dài:

- Mọi người lại làm quá rồi. Làm ơn đừng như thế có được không, con chỉ mới đi có mấy tháng thôi mà. Mà cha mẹ con đâu rồi thưa chú Tám?

Thiết Uyển khi đối diện người đàn ông này giọng nói rất nhỏ nhẹ lễ phép. Mặc dù nàng chưa từng thấy ông ta làm ra điều gì kỳ diệu, chỉ là mười mấy năm trước nghe nói ông một mình cân cả một nhóm khủng bố với đủ loại vũ khí trang bị đến tận răng nên vô cùng kính nể, chưa kể ba mẹ nàng lại cực kỳ quý trọng ông ấy.

Ôn Tám còn chưa trả lời thì sau lưng nàng đã vang lên tiếng nói thân thuộc:

- Bảo bối của ta, con làm việc gì cũng tham lam vô cùng, cái nhà này thiếu vắng con có mấy tháng mà mất hết cả rực rỡ rồi.

- Ba, ba lúc nào cũng xuất hiện bất ngờ vậy sao?

Thiết Uyển nũng nĩu chạy đến nhào vào vòng tay Thiết Thanh và ôm chặt lấy ông.

- Thôi mấy người dẹp ngay cái trò tình cảm thê lương này cho tôi nhờ. Cô đó, tưởng không nhớ đường về nữa chứ. Con với chả cái, lớn lên là bỏ đi biệt tăm biệt tích, không còn biết đếm xìa gì tới cái nhà này nữa rồi. - Hồ Nguyệt nhìn sang ông chồng càu nhàu tiếp:

- Cả ông nữa đấy, nuông chiều nó cho lắm vào, con gái con lứa gì đâu mà suốt ngày tham công tiếc việc, mà nhà này có thiếu thốn cái gì đâu kia chứ.

Hồ Nguyệt ngoài miệng thì mắng chửi liên tục nhưng trong lòng rất vui vẻ.

- Thôi, dù sao cũng về rồi cho mẹ ôm cái nào.

- Mẹ này, lúc nào cũng chửi con được.

Thiết Uyển không nói gì chỉ ngượng cười, nhưng nụ cười ấy thật đáng yêu, trong sáng làm yếu lòng tất cả mọi người, đến cả Hướng Nhật cũng thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Thiết Thanh càng không để ý đến lời của bà xã, trái lại còn cười ha hả:

- Cái nhà này lại nhộn nhịp như ngày nào rồi. - Và ông không quên nhìn sang Hướng Nhật nói:

- Cậu này... mà thôi khỏi cần giới thiệu ta biết hết rồi, tuổi trẻ tài cao, học hành giỏi lại rất thông minh, rất hợp với con gái của ta. - Ông nhìn sang vợ chồng Hướng Cường mỉm cười nhiệt tình và đưa tay ra bắt lấy: - Hướng tiên sinh, rất vui được chào đón ông.

- Cảm ơn ngài, chúng tôi rất vinh hạnh.

Hướng Cường cũng đưa tay ra nắm lấy. Dù biết người đối diện địa vị không tầm thường nhưng bản thân ông cũng không có để ý nhiều.

Thiết Thanh rất hài lòng với thái độ thẳng thắn, cương trực không khép nép của Hướng Cường. Ông vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười quay sang Dịch Tiểu Hoa và cũng đưa tay ra bắt lấy tay nàng:

- Chị hẳn là chị đẹp rồi. Người đẹp không tuổi Dịch Tiểu Hoa. Cô thật giống một tiên nữ.

Dịch Tiểu Hoa ngượng đến đỏ cả mặt, nàng càng ngượng trông càng đáng yêu, nắm nhẹ lấy bàn tay của Thiết Thanh. Người này quả nhiên làm việc hiệu quả, nhanh gọn, dù mới gặp lần đầu mà đến cả tên của nàng cũng biết, nàng cảm thấy thật đáng khâm phục.

- Vâng, trông ngài cũng thật phi phàm.

Thiết Thanh cười hảo sảng rồi vung tay chào đón:

- Nào chúng ta cùng vào nhà thôi.

Sau khi tất cả ngồi vào bàn, đặt hộp quà đã chuẩn bị trước lên bàn, để tránh bị mất thể diện với nhà thông gia, Hướng mẫu lên tiếng trước:

- Để tránh mất thời gian của đôi bên, tôi xin được phép có vài lời thân mật. Hôm nay được dịp qua thăm anh chị, quan trộng nhất vẫn là hỏi thăm sức khỏe anh chị, thứ hai là để bàn chuyện kết hôn của hai cháu. Trước khi đến đây tôi đã bàn kỹ với chồng rồi, việc kết hôn của hai đứa không thể để lâu được. Thật khéo, mùa xuân này đúng là mua uyên ương tìm đến bên nhau, là mùa thích hợp để làm lễ cưới. Không biết ý hai vị thế nào?

Thiết Thanh đảo mắt nhìn con gái, thấy ánh mắt nó hỗn loạn làm ông cảm thấy bất an:

- Con có chuyện gì khó nói à? Cậu ta bắt nạt con sao?

- Không phải ba à. Anh ấy rất tốt.

Thiết Uyển đỏ mặt liếc nhìn nam nhân bên cạnh. Không phải tại anh có quá nhiều bạn gái hay sao, nói cưới là cưới được sao. Hướng Nhật đau khổ quàng tay ôm lấy vòng eo nàng an ủi, đang định nói thì Thiết Thanh lại lên tiếng:

- Nếu là chuyện con có bầu thì chúng ta biết hết rồi, chẳng có gì phải ngại.

Ông nhìn sang vợ mặt hớn hở:

- Ngày xưa ba mẹ cũng là có con trước rồi mới cưới. Thời đại này có phải như thời cổ lỗ sĩ đâu. Giờ tụi nó toàn có bầu rồi mới cưới.

Hồ Nguyệt cũng lên tiếng ủng hộ:

- Mẹ rất mừng khi biết tin mẹ sắp có cháu ngoại. Nó sẽ là một đứa bé xinh đẹp như con và tài giỏi như tiểu Hướng. Chuyện này cha mẹ vui còn không hết, có gì phải bận tâm chứ?

- Thật ra thì có một rắc rối lớn. Ba mẹ hẳn cũng biết con có rất nhiều bạn gái, thật sự khi con đặt mình vào vị trí của các nàng, con sẽ rất buồn khi phải chứng kiến Thiết Uyển làm lễ cưới với bạn trai mà không phải các nàng. Vì vậy, để công bằng con sẽ cưới cùng lúc tất cả các nàng. Con biết chuyện này sẽ gây khó cho hai bác nhưng các nàng đều là người con yêu say đắm, nếu phải bỏ một ai trong số họ con không thể làm được.

Hướng Nhật nắm chặt bàn tay của Thiết Uyển khi nói làm nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, thân thể mềm nhũn tựa đầu vào vai hắn.

Nhìn hai đứa âu yếm thân mật, tình yêu mãnh liệt khiến vợ chồng Thiết gia rất vui mừng, căn bản họ đâu có để ý đến chuyện con rể tương lai có bao nhiêu bạn gái mà cái quan trọng là nó yêu con gái mình như thế nào, bây giờ thấy con gái hạnh phúc như lên tận mây xanh thì lại càng thấy yên lòng. Trên đời khó lòng tìm được thằng nào vừa tài giỏi, giàu có lại hết lòng nâng niu chiều chuộng con gái mình, không chấp nhận nó thì còn chấp nhận ai nữa.

- Trời ạ, ta còn tưởng chuyện gì to tát lắm. Nghe này Hướng Quỳ, con đã nói con yêu tất cả các cô gái và không thể bỏ một ai, con dám nói như vậy trước mặt ta đủ để thấy nếu mất đi một người cũng không khác gì con tự đánh mất bản thân đúng không. Nói là làm, ngày mai các con làm lễ cưới luôn cũng được.

Hồ Nguyệt giải quyết nhanh gọn. Ngoài Thiết Thanh ra thì ai cũng ngỡ ngàng kinh ngạc, ông hướng về con gái gật đầu:

- Ba thấy ý này được đấy con yêu.

Thấy Hướng Nhật có vẻ hơi e ngại về việc cưới quá gấp. Hướng Cường lúc này mới lên tiếng:

- Cưới hỏi là một việc quan trọng, liên quan đến hạnh phúc cả đời của hai đứa, tôi nghĩ nên để cho chúng nó tự quyết định thì hơn.

Thiết Thanh gật đầu đồng tình với nhà thông gia rồi mới quay sang hỏi Hướng Nhật.

- Vậy Hướng Quỳ, con định sẽ làm thế nào?

- Chuyện này chúng con sẽ bàn bạc thật kỹ rồi nói lại với hai bác sau.

Hướng Nhật nói, Thiết Uyển cũng phụ họa theo:

- Vâng, con cũng nghĩ vậy. Chúng con cũng không muốn quá gấp gáp ạ.

- Các con muốn làm gì thì tùy nhưng phải nhanh lên đấy. Ta không phải kiểu người thích chờ đợi đâu.

Hồ Nguyệt không hài lòng lắm nhưng cũng không cách nào ép hai đứa phải thành hôn ngay được.

- Vâng, chúng con hứa sẽ nhanh nhất có thể ạ.

Thiết Uyển nói thay nam nhân.

- Vậy tốt rồi, chúng ta cạn ly chúc mừng nào.

Thiết Thanh nâng ly và tất cả cùng nâng ly, một buổi sáng tuyệt vời trôi qua như vậy đó. Một lễ cưới long trọng đang chờ Hướng Nhật quyết định.


- Anh xem bụng em có to ra chút nào không?

Thiết Uyển nhìn nam nhân bên mình hỏi.

- Anh thấy em vẫn như lúc còn con gái, có khác gì đâu.

Hướng Nhật ngắm nhìn nàng một hồi lâu rồi thành thật trả lời.

Khi rời khỏi biệt thự Thiết gia, Thiết Uyển thấy cảnh vật chốn này thật tươi vui, xinh đẹp, dễ thương nên dẫn Hướng Nhật đi dạo một lúc rồi mới về.

- Vào đầu tháng ba mình làm lễ cưới trông em vẫn sẽ xinh đẹp như bây giờ, anh quyết định rồi vào ngày chủ nhật đầu tiên của tháng ba chúng ta sẽ làm lễ cưới.

Hướng Nhật ôm chiếc eo nhỏ nhắn của nàng, dịu dàng vuốt ve.

- Anh chắc bụng em sẽ không to ra chứ?

Thiết Uyển lo lắng nhìn nam nhân, tới lúc mặc áo cô dâu mà bụng phình ra trông sẽ rất xấu.

Hướng Nhật cười hôn nhẹ lên trán nàng:

- Yên tâm tới lúc đó đảm bảo trông em vẫn không khác bây giờ.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Minhtrung_4696
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật dinhdo123x
Lượt thích 4
Lượt đọc 2226
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự