Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Mượn Xác

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 3887 chữ · khoảng 14 phút đọc

Hướng Nhật cố ổn định lại hô hấp, lui người trốn vào trong một con hẻm nhỏ đầy rác rưởi. Nắm thật chặt cây khảm đao trong tay, hắn không khỏi cười khổ, nó là thứ duy nhất mà hắn có thể tín nhiệm lúc này. Cái đám súc sinh chó chết kia, chuyện tốt thì không làm, lại đi làm cái chuyện phản bội, nếu để lão tử bắt được nhất định sẽ rút gân lột da chúng mày!

Hướng Nhật len lén ngó đầu ra, lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài, không phát hiện thấy điều gì khác thường, xem ra cái đám súc sinh đó đã đi rồi. Nghĩ tới đây, hắn nhất thời bình tĩnh lại, nhưng lại cảm thấy toàn thân đau nhức như bị lửa đốt.

Đáng chết! Mình tổng cộng đã bị chém 57 đao, cũng còn may mình da thô thịt dày nên nhất thời không lo ngại lắm. Nhưng dù sao mình cũng không phải thần thánh, nếu cứ để máu tiếp tục chảy ra như vậy, cho dù mình đồng da sắt cũng tới lúc phải quỵ, phải nhanh chóng kiếm lấy một tên bác sĩ của thế giới ngầm mới được, nếu không mình cũng chẳng thể kiên trì được bao lâu nữa.

Vừa mới đi được một bước ra khỏi con hẻm, con ngươi của Hướng Nhật đột nhiên co rút lại, hắn chớp nhoáng lăn người sang một bên, tránh được một đòn công kích trí mạng. Chỉ nghe tiếng kim loại va chạm với nhau "keng" một phát ở phía sau, hắn quay đầu nhìn lên, một thanh kiếm nhật đang không ngừng lắc lư cắm trên bức tường ở vị trí hắn đứng lúc trước, phía ngay trên trán .

- Hay lắm, quả thật rất ngoạn mục!

Từ trong bóng tối chợt xuất hiện vài thân hình, tổng cộng có bảy người. Phía trước là hai thanh niên trông không đến ba mươi tuổi: trong đó có một tên đeo một cặp kính không có khung, bề ngoài có vẻ rất thư sinh, toàn thân phát tán ra khí tức của một tên thư sinh trói gà không chặt; kẻ bên cạnh lại cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt tục tằn, phía bên phải khuôn mặt có vết sẹo hình thù như một con rết. Năm người phía sau tay cầm khảm đao, tóc toàn bộ nhuộm một màu đỏ sậm, mang trang phục của bọn lưu manh côn đồ.

Ánh mắt của Hướng Nhật ngưng tụ lại:

- Chúng mày sớm biết tao đang trốn bên trong phải không?

Giấu chuôi đao trong tay phải, hắn chậm rãi tiến lên.

- Nhật ca, chúng ta nên giữ khoảng cách một chút thì tốt hơn!

Tên thanh niên có vẻ thư sinh hiểu rất rõ ràng chỗ kinh khủng của hắn, tuy nói tất cả các trợ lực mạnh mẽ của hắn đã bị loại trừ, nhưng thanh niên thư sinh vẫn cẩn thận rút ra một cây súng lục rồi chĩa vào Hướng Nhật, sau đó lại rút ra thêm một vật có kích thước bằng cái bao diêm.

- Nhật ca, anh thật sự đã quá lạc hậu rồi, thứ sản phẩm công nghệ cao thế này, anh không biết ư?

Hướng Nhật dừng bước, hắn nhìn tên tiểu đệ mà mình đã bỏ công bồi dưỡng, lạnh lùng thốt lên:

- Mày gắn trên mình lão tử thiết bị truy tìm tung tích ư?

- Không sai! Đối mặt với nhân vật như Nhật ca mà không chuẩn bị chu đáo, kẻ cuối cùng phải chết là bọn em rồi!

Tên thanh niên thư sinh không đếm xỉa đến ánh mắt sát nhân của Hướng Nhật, chậm rãi trả lời.

Nhìn chằm chằm vào cái lỗ đen ngòm của nòng súng, trong lòng Hướng Nhật nổi lên một cỗ cảm giác vô lực, giá như hắn vẫn còn sức lực thì phá đi khẩu súng ngắn của cái thằng thối tha trước mắt này là chuyện dễ như bỡn, nhưng mà...

- Rốt cuộc là thằng khốn nào muốn giết chết lão tử?

Tên thanh niên thư sinh cười trào phúng nói:

- Nhật ca, uổng cho anh thông minh một đời, đến ngay cả việc ai muốn giết anh mà cũng không biết. Vốn em còn tưởng rằng phản bội anh là chuyện không đáng làm, nhưng hiện giờ nhìn lại, lựa chọn ban lúc đầu của em quả thực rất chính xác. Nể tình anh cũng đã dạy bảo em không ít, em sẽ giúp anh nhớ lại một chút, ba ngày trước có người đến tìm anh để bàn chuyện 'sinh ý'....

- Thằng súc sinh chó chết! Chỉ vì vài cân bạch phiến mà mày nỡ lòng bán đứng lão tử sao?

Hướng Nhật hận không thể chém tên khốn này thành đống thịt vụn. Vài ngày trước quả thật có một kẻ họ Mã muốn buôn bán bạch phiến trên địa bàn của hắn, bất quá hắn không đáp ứng, lại còn đe dọa nói " Chỉ cần lão tử còn sống một ngày, tuyệt không bao gờ cho phép việc buôn bán độc phẩm."

Tên thanh niên thư sinh vẫn ung dung nói:

- Nhật ca, bạch phiến là thứ đồ rất tốt, ra tay buôn bán kiếm được trên mấy trăm cho đến mấy triệu cũng chỉ là chuyện nhỏ. Đi theo anh mỗi ngày chỉ thu lấy chút phí bảo vệ, cuộc sống thực sự rất kham khổ, hắc hắc, các huynh đệ ở bên dưới sớm đã không kham nổi rồi. Lần này là một cơ hội tốt, đáng tiếc anh lại không biết nắm bắt, chỉ có thể trách số mệnh của anh không tốt mà thôi.

- Mạng của tao tốt hay không chẳng phải thứ mà mày có thể định đoạt.

Hướng Nhật liếc mắt nhìn, thầm tính toán khoảng cách giữa hai người.

- Mà nó được nắm giữ.....trong tay của lão tử.

Đột nhiên hắn tăng tốc, phóng về phía trước.

Sắc mặt của thanh niên thư sinh biến đổi nhanh chóng, hắn không chút do dự bóp cò. " Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Liên tục nổ ra ba tiếng lớn, đang chuẩn bị bắn thêm phát thứ tư, thì ánh đao chợt lóe lên, tay đang cầm súng của hắn đã bị chặt cụt, chỉ còn trơ lại cánh tay. Ngay sau đó từ bụng dưới truyền đến một trận đau nhức, thân thể hắn bay ngược ra phía sau, nặng nề ngã rơi trên mặt đất.

Hướng Nhật vốn là muốn dùng đao đâm thêm tên tiểu đệ của mình một nhát, đáng tiếc mấy tên cạnh đó đã xông lên chém hắn, nên hắn chỉ có thể vung cước đá ra, bất quá một cước này cũng khiến tên tiểu tử kia lãnh đủ rồi. Một cước vừa rồi của hắn vừa chuẩn vừa tinh tế, tuyệt đối đã đá vỡ nát quả trứng của tên tiểu đệ, đủ để tên khốn đó đau đớn khôn cùng.

Mệt quá, thật thèm ngủ! Hướng Nhật nằm ngửa ra đất, mí mắt như nặng trĩu xuống, nhưng hắn vẫn cố mở to hai mắt ngắm nhìn bầu trời đêm - đồng tử dần dần trở nên nhòe đi...

- Hồ ca!

Chẳng biết khi nào, tên thanh niên thư sinh kia đã đứng lên, mấy tên côn đồ đứng xung quanh vội vàng xúm tới. Thanh niên có vết sẹo trên mặt thích thú nhìn chằm chằm vào vết máu màu đỏ sậm dưới đũng quần của thanh niên thư sinh.

- Cút ngay!

Thanh niên thư sinh rống lên đầy giận dữ, sắc mặt dữ tợn đi về phía thi thể của Hướng Nhật, nhìn thi thể phía ngực có ba lổ máu sâu hoắm, lại còn bị cắm thêm năm thanh trường đao, đầy căm hận chửi:

- Mẹ kiếp, mày khiến lão tử tuyệt tử tuyệt tôn, lão tử sẽ cho mày chết không toàn thây!

Dùng cánh tay duy nhất còn nguyên vẹn, hắn rút một thanh khảm đao ra khỏi thi thể, hung hăng đâm vào, rồi lại rút ra, lại tiếp tục đâm vào....Đám du côn quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn, thanh niên mặt sẹo cũng nhắm mắt lại. Không bao lâu, thi thể đã biến thành một đống thịt vụn, máu tươi nhuộm đỏ cả một giải đất xung quanh trong phạm vi ba thước.

Buông cây đao trong tay xuống, tên thanh niên thư sinh quát đám du côn:

- Đem cái túi đựng rác tới hốt những thứ này vào.

- A?

Đám lưu manh kia sững người.

- A cái con mẹ chúng mày, bảo chúng mày đến hốt thì hốt vào đi, có tin lão tử cũng băm xác chúng mày ra như thế không!

Quay đầu không thèm nhìn lại, hắn lại quát một tên du côn khác:

- Đi mua mấy con chó tới đây!

Mấy tên du côn, kể cả tên thanh niên mặt sẹo cũng run người, bởi vì bọn chúng ý thức được tên thanh niên thư sinh kia muốn làm gì.

Hướng Nhật vuốt vuốt cái mũi, rồi chỉnh lại gọng kính, xác định thanh niên trong gương kia đích thực là mình.

- Ha ha ha...... lão tử không chết!

Hưởng thụ cảm giác toàn thân tràn trề sức lực quả thực thoải mái, hắn thật không ngờ khi linh hồn nhập vào thân thể của người khác, lực lượng của chính mình cũng được đem theo. Đáng tiếc cái thân thể này thật quá yếu nhược, chỉ có thể tạm thời phát huy không tới ba tầng thực lực của hắn.

Nhìn thoáng qua quyền ấn sâu chừng nửa tấc trên tường kia, Hướng Nhật cực kỳ bất mãn, tiểu tử này không phải đã sống cuộc sống yên bình như lũ heo trong chuồng đấy chứ? Thân hình cao chừng một thước bảy lăm, nặng nhiều lắm là sáu mươi cân, cơ bắp thì nhão nhoẹt, cho dù có gồng lên cũng chẳng thấy con chuột đâu cả, càng kỳ quái hơn chính là hắn lại là một con ếch bốn mắt.

- Con bà nó!

Hướng Nhật không nhịn được mở miệng chửi thề, hắn không ưa mấy tên thư sinh bại hoại đeo kính, còn may cái tên cặn bã trong gương đeo chiếc kính có khung màu đen chứ không phải là chiếc kính không có khung.

Đột nhiên, Hướng Nhật vỗ mạnh vào đầu, hắn nhanh chóng cởi ra chiếc quần đùi. Sau khi nhìn ngắm cẩn thận, hắn không khỏi thở một hơi, tên này tuy thể hình xoàng xĩnh, nhưng tiểu đệ đệ xem ra cũng khá hùng hậu. Đáng tiếc to như vậy mà vẫn còn chưa được ăn mặn nhiều, thật đáng bi ai a! Bất quá sau này theo lão tử rồi, ăn hương uống cay cũng không phải khó!

Sau khi kiểm tra kỹ càng một lần nữa, không có phát hiện chướng ngại gì về công năng tính dục, Hướng Nhật như bỏ được tảng đá lớn đang đè nặng trong lòng, bắt đầu quan sát khung cảnh xung quanh. Căn phòng mà hắn đang ở hẳn là loại phòng trọ, rất nhỏ, diện tích không vượt quá tám mét vuông. Góc tường kê một chiếc giường, hơn nửa mặt trên của giường bày la liệt các loại sách vở. Sao nhiều sách đến thế? Sặc! Tên tiểu tử này bán sách hay sao thế?

Hắn dễ dàng mò được thẻ chứng minh thân phận đặt ở dưới gối, nhìn kỹ lại một lần. Mẹ kiếp! Thì ra vẫn còn là một sinh viên, chả trách cái phòng không khác gì thư viện. Trên thẻ sinh viên có ghi rõ ràng, Cao Triều Đại Học - Khoa Máy Tính - Năm Thứ Hai - Ban 13, Hướng Quỳ.

Ngoài chiếc thẻ sinh viên còn có một cái điện thoại di động và một chiếc ví da, số tiền lẻ trong bóp khoảng chừng một trăm đồng. Hướng Nhật chả thèm để mắt đến mấy cái đồng cắc này, ném qua một bên. Cái mà hắn quan tâm nhất chính là cái điện thoại di động, hắn phải hiểu rõ những người có liên lạc với tên nhóc này, dù sao Hướng Nhật hắn bây giờ chính là Hướng Quỳ, không muốn bị người ta nhận ra sơ hở thì phải hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật.

Trong điện thoại di động chỉ có hai người liên lạc với hắn: ba ba, mụ mụ( bố, mẹ). Hướng Nhật sửng sốt, tên tiểu tử này đến ngay cả một nửa bằng hữu cũng không có hay sao? Hắn đồng thời thầm cảm thấy may mắn, không có bằng hữu thì chứng tỏ tên tiểu tử này nhất định rất cô độc, hoặc ít nhất cũng là một kẻ trầm mặc ít nói. Chỉ cần lão tử ít nói một chút, đóng giả một tên câm, thật dễ dàng để gạt người khác. Nhưng còn cha mẹ tên nhóc này thì sao...

Điện thoại di động nhất thời rung lên.

Nhìn trên màn hình có hai chứ "mụ mụ", Hướng Nhật do dự cả nửa ngày nhưng cuối cùng cũng nhấn nút nghe điện thoại.

- Ừm, Tiểu Bảo phải không? Là mẹ đây!

- Dạ, con đây!

Hướng Nhật trả lởi như một cỗ máy.

- Ở trường con vẫn khỏe chứ?

- Vẫn tốt ạ!

- Nhớ kỹ ăn uống cho đầy đủ, đừng ăn mặc cẩu thả, ở bên ngoài nhớ phải chiếu cố cho bản thân cho tốt. Không cần lo lắng ở nhà, mẹ và cha con đều tốt cả. Không có tiền thì gọi điện báo cho mẹ biết, mẹ gửi tiền cho con. Một mình lại ở bên ngoài trường học, nhớ chú ý an toàn một chút, bây giờ thời tiết nóng nực, phòng trọ của con có quạt máy không? Nếu không có, nhớ đi mua một cái mà dùng. Tiền dùng có còn đủ không? Không đủ thì mẹ gửi cho...

Hướng Nhật vô tri vô giác buông điện thoại, trong lòng hắn có cảm giác rất phức tạp mà không một từ nào có thể biểu đạt được, loại cảm giác này khiến hắn có chút chua xót. Đối với một kẻ từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện như hắn, sự yêu thương của mẹ quả thật là một thứ đồ xa xỉ mà hắn không dám mơ tưởng.

- Thằng nhóc!

Hướng Nhật nói với bóng người trong gương.

- Mày cứ yên tâm mà đi! Chỉ dựa vào ân tình khi mày nhường thân thể này cho tao, tao đã phải báo đáp mày rồi. Huống chi mày còn có một người mẹ yêu thương mày như thế, vô luận thế nào tao cũng sẽ hiếu thuận với cha mẹ mày. Bắt đầu từ hôm nay, tao chính là - Hướng Quỳ!

Nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay, trên màn hình hiển thị thời gian: 8 giờ 53 phút ngày 13 tháng 9, tức là cách thời gian kiếp trước bản thân bị chém chết chưa tới 7 giờ. Mặc dù ở một góc độ nào đó mà nói, hắn đã không còn điều chi vướng bận, nhưng có cừu không báo không phải là lưu manh! Cái lũ chó chết con rùa chỉ vì tiền mà phản bội kia phải tiếp nhận sự trả thù điên cuồng của lão tử, cũng may lúc đó bí mật trọng đại vẫn chưa có nói ra.

Tiền mặc dù không nhiều, nhưng một vài tỷ thì có. Hướng Nhật không phải người hay khoe khoang, đây đều là mồ hôi nước mắt của hắn trong tám năm lăn lộn trên thị trường tài chính. Buồn cười thay đám thủ hạ chó má lại tưởng hắn một mình độc chiếm đa phần phí bảo kê, mà không nghĩ ra lão tử đem số tiền đó đi đầu tư. Kẻ đã lấy được hai cái học vị thạc sĩ MBA(Master of Business Administration - thạc sĩ quản lý công thương) và J.M (Juris Master - thạc sĩ luật) lại có thể là loại ngu dần hay sao? Ngày hôm qua khi hắn đang định thông báo tin tức này, thì cuộc phản loạn đã xảy ra, đầu tiên là bản thân bị hạ độc, khiến cho lực lượng toàn thân bị mất sạch, sau đó còn bị kẻ thân tín nhất chém cho một đao, nếu không phải có mấy tên tiểu đệ một lòng trung thành liều thân đỡ cho, sợ rằng, không những đã sớm toi mạng, mà tấm thẻ ngân hàng cất trong đó hơn mười triệu đô la Mỹ cũng để cho đám cẩu súc sinh kia được tiện nghi rồi...

Còn may là lão tử còn chưa đi gặp Quan nhị gia (Quan Vân Trường, lưu manh xã hội đen HK/Đài Loan hay tôn thờ Quan Vũ, đi gặp Quan nhị gia chẳng khác đi gặp ông bà ông vải), mang theo toàn bộ tài sản trốn thoát được. Tối hôm qua đã đem giấu đi, giờ phải nhanh chóng thu hồi lại mới được, tránh để đêm dài lắm mộng.

Hướng Nhật mặc quần áo rồi bước ra khỏi phòng, lúc này hắn mới biết được nơi này nổi danh là khu cho thuê của Đông thành. Còn chỗ mà hắn cất giấu tiền bạc lại nằm ở Tây thành, nếu muốn đi bộ một hai bước mà tới thực là chuyện không tưởng.

Bắt xe buýt rồi xuống ở trạm Tây thành, hắn vội vã đi tới chỗ cất giấu đó.

Trong con hẻm đầy rác rưởi, một mùi hôi thối khó ngửi hòa quyện với mùi khai nồng của nước tiểu, khiến ngươi ta muốn nôn mửa. Hướng Nhật cau mày, không dám tưởng tượng mình tối hôm qua thế nào mà chịu được cái khí độc hôi thối này lâu như vậy. Cẩn thận tránh khỏi thứ xú uế mà chẳng biết là của người hay của súc vật bài tiết ra, đi tới cuối con hẻm, rút ra một tấm thẻ từ phía sau một chiếc túi đựng rác to tướng...

Hướng Nhật cho tới bây giờ vẫn nhận định, chỉ khi trên người mang theo thật nhiều tiền mặt mới khiến bản thân cảm thấy an toàn, cho nên trước giờ hắn toàn làm như vây. Tới ngân hàng rút ra 50.000 rồi bỏ vào trong ví, hắn cảm giác được lòng tự tin đã gia tăng không ít. Thấy cô nhân viên ngân hàng lấy tiền cho hắn luôn ném cho hắn những cái nhìn thật hấp dẫn, đổi lại là ngày trước nếu làm một phát với người phụ nữ thành thục, tướng tá xinh xắn cùng thân hình khêu gợi thế này cũng không tệ, nhưng bây giờ hắn lại đang là một nam nhân còn trinh chính hiệu, lần đầu tiên sao có thể tùy tiện cho đi như thế được?

Ngẩng đầu nhìn về phía tòa cao ốc cao chót vót như vươn tới tận mây xanh, Hướng Nhật thì thào tự hỏi: "Đã lâu không liên lạc với nàng ta, không biết bây giờ ra sao?"

Mấy năm trước hắn vô tình đầu tư vào một công ty nhỏ đang trên bờ phá sản, hiện nay đã trở thành một công ty có quy mô và ảnh hưởng cực lớn của Bắc Hải. Hắn nhớ kỹ lần trước nàng đã có nói, công ty giờ đã có giá trị khoảng 20 tỷ đồng. Trải qua thời gian năm năm, toàn bộ đã thay đổi cả ngàn lần, có thể thấy được thực lực của nàng rất mạnh, tuy nói trong đó cũng có công lao không nhỏ của mình, nhưng đại bộ phận công việc lại hoàn toàn do nàng xử lý.

Tùy ý kiếm một quán Inte, rồi tìm một góc khuất, hắn lên trang QQ ( qq.com).

Khi vừa mới đánh vào, đã thấy biểu tượng của QQ chạy điên cuồng, Hướng Nhật nhếch môi, có cần phải khẩn trương đến thế không?

"Anh đã lên rồi?"

"Phải."

"Mấy ngày nay sao không thấy anh trên mạng?"

"Ngủ."

Có lẽ là bị hai chữ này làm cho chấn động, đối phương một hồi lâu mới truyền đến một tin tức:

"Chúng ta có thể gặp nhau không?"

"Không thể!"

"Tại sao?"

"Anh có thể cho em số điện thoại."

Hướng Nhật vội vàng gửi ngay số điện thoại.

"Có phải anh cảm thấy em đáng ghét quá không?"

"Một phút sau em gọi anh nhé!"

Sau khi gõ xong những chữ này, Hướng Nhật tắt trang QQ. Hắn đã suy nghĩ kỹ càng trước khi làm việc này, để nàng nghe được tiếng của mình thì về sau cũng dễ dàng làm việc.

oOo

Trung Thiên Đại Hạ, là tòa cao ốc cao nhất của Bắc Hải, trên tầng 55, trong một văn phòng ưu nhã tráng lệ.

Tô Úc đứng trước cửa sổ, nhìn xuống dòng xe đang qua lại không ngừng trên đường, nội tâm của nàng cực kỳ kích động, rốt cục cũng có thể nghe được âm thanh của ông chủ rồi! Mấy năm trước, với lòng nhiệt tình hừng hực của một sinh viên vừa mới tốt nghiệp Đại Học, nàng rời khỏi cha mẹ đi xây dựng sự nghiệp cho bản thân. Thời gian đầu quả thực rất là thuận lợi, khiến nàng vốn tưởng rằng công việc đang trên một quỹ đạo phát triển thuận lợi mà nàng dày xông chăm sóc, thì một âm mưu đã được sắp đặt rất hoàn hảo làm tiêu tan giấc mộng của bản thân. Nếu khi đó không phải có hắn đột nhiên rót vào một số lượng vốn khổng lồ, sợ rằng thân thể của nàng cũng khó lòng giữ nổi.

Ông chủ rốt cuộc là người thế nào? Ánh mắt rất độc đáo, nắm bắt thời cơ rất thiện nghệ, hơn nữa làm việc không hề dựa trên quy tắc nào cả, nhưng lại có thể thu hoạch được rất lớn. Người ngoài thì đồn nàng là thương giới thần nữ, ai có thể biết được hoàn toàn dựa vào ý tưởng của hắn mà nàng đề ra được những suy nghĩ của bản thân.

Thời gian tới rồi, phải gọi điện thoại cho ông chủ thôi.

- A lô! Ông chủ phải không ạ?

- Là anh!

Thanh âm của một nam nhân trẻ tuổi vang bên tai nàng.

- Là em, Tô Úc đây!

Tâm tình của Tô Úc đầy khẩn trương, đồng thời không hiểu có phải là hưng phấn hay không, ông chủ... thì ra vẫn là một người trẻ tuổi.

- Anh biết, trên TV anh có trông thấy em.

- ...

Tô Úc cảm thấy hai tai nóng bừng, nàng không mấy tùy tiện đứng trước ống kính truyền hình, cũng hiếm khi xuất hiện chính thức.

- Không có việc gì thì anh cúp máy đây, để sau này hãy nói!

Tô Úc vô lực cúp máy, nàng nhìn vu vơ lên trần nhà, lần trò chuyện đầu tiên đã kết thúc trong thất bại.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 14
Lượt đọc 2043

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự