Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Chương 32

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo

Phiên bản Dịch · 1921 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chap 32

Tối.

Khoảng không gian bên ngoài cửa sổ được bao trùm bởi một màn đêm đen tĩnh mịt. Chỉ còn tiếng côn trùng vang lên rả rích.

Đông Nhi cảm thấy bồn chồn trong người, cô có linh cảm sẽ có chuyện gì đó xảy đến với cô, nhưng là điều tốt hay điều xấu?

Chợt ánh sáng dưới sân nhà làm Đông Nhi chú ý đến. Chiếc xe màu đen chậm rãi chạy ra khỏi sân, qua cánh cổng rồi mất hút. Có thể Tử Thông đang đi đâu đó.

Cạch

Tiếng cánh cửa vang lên khiến Đông Nhi giật mình quay lại, vẻ hơi sợ sệt một chút vì có người đến. Nhưng ngay sau đó cơ mặt cô dãn ra, vì người ấy lại là Ái Lan.

- Theo tôi ra khỏi đây, nhanh lên!!!

Chưa kịp hiểu chuyện gì, Đông Nhi đã bị Ái Lan lớn tiếng thúc giục. Trong khi đang còn ngơ ngác không biết có chuyện gì, Ái Lan nắm lấy cổ tay Đông Nhi kéo mạnh.

- Ái Lan, chị muốn làm gì???

- Chẳng phải cô muốn ra khỏi đây sao??? Nhanh lên!!!

Mặc dù chưa hiểu, Đông Nhi cũng vẫn vội vàng bước xuống giường, trên tay vẫn không quên ôm theo con gấu bông to sụ. Ái Lan đặt lại chiếc gối dài rồi dùng chăn trùm kín ngụy tạo cho một Đông Nhi ''giả'' đang ngủ trên giường.

Ái Lan nhìn khắp căn phòng một lượt để chắc chắn không có sai sót nào, sau đó cô mới kéo Đông Nhi ra khỏi phòng, tiện tay khóa nó lại như cũ. Lúc này cô mới quay sang nói gần như là giải thích cho những thắc mắc của Đông Nhi từ nảy đến giờ:

- Tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây, nhưng phải tuyệt đối giữ im lặng. Có thể cô chưa về nhà lúc này được, tôi sẽ đưa cô đến nơi khác an toàn hơn, khi nào xong xuôi, tôi sẽ đến đón cô!! - Ái Lan gấp gáp nói một hơi dài. Làm sao không gấp gáp cho được khi mà khó khăn lắm cô mới dụ được Tử Thông ra khỏi nhà mà không mảy may hay biết chuyện gì. Nhưng điều làm cô đau đầu là làm sao qua mặt được đám người làm dưới nhà, thể nào họ cũng mách lại với Tử Thông là chính cô đã giúp Đông Nhi trốn thoát.

- Nhưng tôi sẽ ở đâu??? - Giật lại cái kéo đi từ Ái Lan, Đông Nhi vẫn gặng hỏi cho bằng được mới thôi.

- Đi theo tôi thì biết!! - Ái Lan cộc cằn đáp lại vẻ bực mình. Trong lúc đang dầu sôi lửa bỏng thế này mà cô ấy vẫn còn có tậm trạng để hỏi thì cũng chuyện lạ thật!! Ái Lan tiếp tục nắm lấy cổ tay Đông Nhi kéo đi, nhưng kéo đi về hướng khác.

Cấu trúc căn nhà này dường như quá quen thuộc đối với Ái Lan, vậy nên cô có thể thoát khỏi đây dễ như trở bàn tay. Ái Lan cô vẫn không quên cánh cổng nhỏ sau nhà, phòng khi những tên lưu manh đến quấy rối, Tử Thông sẽ dùng nó để trốn khỏi đây. Tiếp nối cánh cổng ấy là một con đường mòn đầy sỏi đá, nhưng sau đó lại dẫn đến một con đường lớn của thành phố.

Ái Lan dẫn đầu đi trước, cô vẫn không buông bàn tay Đông Nhi ra suốt từ đầu đến giờ. Mò mẫm trong bóng tối của con đường mòn, họ chỉ nhận được một chút ánh sáng từ những ngọn đèn của những người dân gần đó. Chốc chốc Ái Lan lại nghe thấy tiếng thút thít phía sau, lúc ấy cô chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay Đông Nhi, cố gắng kéo cô ấy đi gần mình hơn. Tiếng bước chân lại rạo rạt trên nên đất.

Thứ đèn đường hắt ánh sáng lan rộng cả một vùng, y hệt như một tia hy vọng len lói trong cuộc đời Đông Nhi. Cô mừng rỡ ôm chầm lấy Ái Lan sung sướng. Ái Lan có mỉm cười với cô, nhưng sau đó lại lạnh lùng gỡ bỏ cánh tay Đông Nhi ra khỏi vai mình. Ái Lan với tay gọi một chiếc taxi bên đường. Chiếc taxi lăn bánh, Đông Nhi lại thấy cồn cào, bứt rứt. Hình như cô sắp bỏ lỡ điều gì đó!!


Tử Thông mở cánh cửa một cách nhẹ nhàng nhất có thể, cánh cửa hé ra một khoảng vừa tầm nhìn. Anh thở phào khi nhận ra Đông Nhi đã trùm kín chăn và nằm say giấc trên giường. Khẽ khàng đóng cánh cửa lại, Tử Thông mới nhớ sực ra, con gấu bông mà Đông Nhi hay ôm trong lòng lại không thấy ở đó.

...

- Phá nát hết, còn bên này đi tìm Đông Nhi cho tôi!!! - Minh Vũ hét lớn, nhưng thanh âm vẫn trầm và vương chút lành. Phong thái lại vô vùng điềm đạm, anh chỉ tay ra lệnh cho đám cận vệ.

Minh Vũ đứng trước chiếc BMW màu đen của mình, đôi mắt màu hổ phách dao dát tìm kiếm bóng dáng của Đông Nhi, nhưng anh chỉ thấy bọn người giúp việc đang nhốn nháo la hét từ trong nhà chạy ra. Mấy giọt mồ hôi nặng trịch cứ thay phiên nhau chảy dài trên trán, mặc dù thời tiết hiện tại không đến nổi quá nóng.

Những cơn gió vẫn vô tư đi qua, đôi khi lướt qua từng con người ở đây. Những con người đang đứng gác trước cổng không cho bất cứ ai ra hay vào. Những con người đang ra sức quậy tung các bụi cây để tìm kiếm một đứa con gái quan trọng. Ít ra là quan trọng đối với họ.

Họ tự nguyện tôn sùng Đông Nhi như một thánh sống trên cõi đời này. Có thể là tôn sùng âm thầm trong lòng, nhưng tất cả đều nể phục trước cô gái ấy. Người con gái có cả một tấm lòng bao dung nhưng không kém phần gan dạ. Đó là những gì họ cảm thấy cần phải học từ cô gái này. Vậy nên, dù thế nào đi nữa họ vẫn hết lòng bảo vệ cho Đông Nhi.

Gia Lương - cô em gái song sinh còn sót lại của Gia Cát - cũng cố gắng lùng sục mọi ngóc ngách để tìm ra Đông Nhi. Cô sẵn sàng ra tay với bất kì tên tay sai nào của Tử Thông dám cản đường cô. Mỗi một hoặc hai tiếng súng vang lên là có một cơ thể từ sống đi đến cái chết. Họ nằm rải rác trên nền đất, Gia Cát cũng chẳng thèm quan tâm.

...

Tử Thông hé mở tấm rèm, ngó xuống sân xem. Bên anh đang yếu thế hơn nhiều, bằng chứng rõ ràng là Tử Thông đang cố gắng điểm danh lại những tên tay sai của anh, nhưng chỉ còn lại lác đác vài tên đang ráng sức cầm cự và chống trả, trong khi phe Minh Vũ đã ập vào nhà đến nơi.

Anh đấm mạnh tay vào tường tức giận, rồi tiến nhanh đến chiếc giường nơi Đông Nhi đang ngủ. Khi lật tung chiếc chăn ra anh mới sửng sốt, bên dưới chiếc chăn ấy chỉ là một cái gối được ngụy trang khéo léo. Đã tức giận sẵn, nay sự tức giận ấy lại đạt đến tột độ. Anh cũng chẳng thèm quan tâm cô người yêu mình - Ái Lan - đang ở đâu, chỉ biết anh cần phải thoát khỏi đây trước.

Vừa quay lưng bước ra khỏi phòng, Tử Thông lại giật mình khi nhận thấy hai, ba nòi súng tử thần đang chĩa thẳng về mình.

...

- Đông Nhi đâu??? - Minh Vũ sốt sắng hỏi cận vệ của mình khi anh chỉ nhìn thấy mỗi một mình Tử Thông được đưa ra, trong khi người anh đang cần tìm nhất lúc này lại là Đông Nhi.

- Chúng tôi không tìm thấy cô...

- Mẹ kiếp...!! - Không để cho tên cận vệ nói hết, Minh Vũ thầm rủa một câu rồi chạy vụt đi vào trong.

Minh Vũ không tin họ không tìm thấy Đông Nhi, chắc chắn còn những chỗ họ chưa tìm đến, chắc chắn là cô đang bị nhốt ở đâu đó. Minh Vũ chạy dọc dãy hành lang, anh lục tung mọi ngóc ngách trong từng căn phòng. Khi anh trở xuống dưới nhà, trong tay anh trống không.

Đưa đôi mắt màu hổ phách lướt một lượt từng người. Đôi mắt ánh lên cái nhìn đáng sợ, như muốn lột da tất cả mọi người có mặt ở đó. Anh gằng giọng, ngay đến trợ lí Kim quen thuộc với anh đã lâu nhưng cũng chưa bao giờ thấy anh đáng sợ như thế.

- Tất cả mọi người ở đây, ai biết Đông Nhi ở đâu??? Nói mau!!

Tất cả im thin thít, vì có nói họ cũng chẳng biết Đông Nhi ở đâu. Khi mà đang đứng trước cái vực thẳm giữa sự sống và cái chết, nhất là khi đang phải đối diện trước ác quỷ, con người ta tự nhiên trở nên thành thật và hiền đi một cách lạ lùng.

- Tôi có nhốt cô ấy trong phòng trên tầng 2, nhưng khi nãy kiểm tra thì không thấy cô ấy đâu nữa. Có lẽ cô ấy đã bỏ trốn! - Tử Thông buông câu nói chắc nịch, anh có đưa mắt nhìn Minh Vũ, nhưng khi bắt gặp lại ánh mắt ấy, Tử Thông lại tránh né nó.

- Mày đã làm gì để cô ấy phải bỏ trốn hả??!! - Minh Vũ lao tới nắm lấy cổ áo Tử Thông lay lay. Anh cau mày giận dữ, quả thật anh muốn cấu xé Tử Thông ra từng mảnh để hả dạ.

- Tôi không làm gì cả!!

Buông cổ áo Tử Thông ra, Minh Vũ ném cho hắn một cái nhìn cháy lửa. Rồi hất mặt cho đám cận vệ ra lệnh:

- Giết hết cho tôi. Nhốt Tử Thông lại cho đến khi tìm được Đông Nhi! Tất cả lui về!!

Minh Vũ gõ gót đi trước, âm thanh chạm nhau giữa gót giày và sàn nhà tạo nên cảm giác rùng mình ớn lạnh.

Không lâu kể từ lúc ấy, một loạt tiếng súng vang lên, xé toạt cả không gian tĩnh mịnh vốn có của buổi đêm. Bầu trời lại chuyển dần sang một màu đỏ.

Minh Vũ anh không thua, nhưng lạc mất Đông Nhi từ lần này đến lần khác thì chẳng khác nào là thua cả.


Chiếc taxi dừng lại, từ trong xe bước ra là hai cô gái. Đông Nhi vẫn còn ôm khư khư con gấu bông, Ái Lan trả tiền xe cho bác tài xế rồi lại kéo Đông Nhi vào trong.

Cái nơi mà Ái Lan quyết định cho Đông Nhi ''tá túc'' là nơi ở của cô ngày xưa. Cô đã gửi gắm Đông Nhi cho một vài đứa bạn cũ. Sau khi đưa Đông Nhi vào nhà cẩn thận, Ái Lan quay trở ra nhưng Đông Nhi kịp nắm vạt áo cô lại.

- Họ sẽ không làm gì cô đâu, cứ yên tâm mà ở đây, tôi sẽ đến đón cô nhanh nhất có thể!!

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự