Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Chương 16

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo

Phiên bản Dịch · 1683 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chap 16: Bảo vệ chồng tôi!

Không gian và thời gian như lắng động. Nó trôi chậm đi, hoặc thậm chí là ngừng lại hẳn. Màng đêm dày đặc cũng từ từ buông xuống qua tấm kính có rèm ngăn to hướng ra ban công của căn biệt thự.

Trong căn phòng có hai màu chủ đạo là trắng và đen này, thiếu gia duy nhất của tổ chức Mafia P&R đang yếu đuối khụy xuống bên vợ yêu của mình.

Một tên cầm đầu Mafia nắm trong tay biết bao nhiêu là sinh mạng của con người. Chỉ cần một cái hất đầu nhẹ, chắc chắn máu sẽ đổ.

Nổi tiếng với cái dáng vẻ lạnh lùng, ngạo mạn và gương mặt điển trai, anh tuấn. Không ít các cô gái liền đâm đầu vào say mê anh, mặc dù họ biết dính vào Mafia, họ sẽ không có lối thoát.

Tập đoàn P&R là một tập đoàn lớn mạnh cả trong và ngoài nước. Các công ty chi nhánh của tập đoàn này đều theo chân P&R mà ngày một phát triển. Sẽ không ít người muốn lật đổ cái tập đoàn hưng thịnh này, nhưng... họ phải bước qua xác Minh Vũ.

Đằng Minh Vũ - con trai độc nhất của Đằng lão gia - sẽ không ngần ngại mà vì cha mình đi trừ khử chúng ngay lập tức. Những gì anh làm, không phải là chữ ''Hiếu'' cho cha mình mà chỉ là một chữ ''Ơn'' duy nhất.

Tổ chức Mafia P&R từ đó cũng phát triển theo. Người ta biết đến nó bởi Minh Vũ, một tên nổi tiếng có máu mặt là gan lì. Giết người như giết thú vật. Anh bất chấp tất cả để có được những thứ mình mong muốn. Nhưng nó luôn nằm trong khuôn khổ của giới hạn.

Vì anh biết rõ đâu là thời cơ và đâu là điểm dừng.

Thừa hưởng đôi mắt màu hổ phách từ mẹ và sự thông minh, nhan nhạy từ cha. Minh Vũ anh nắm gọn trong tay các thuộc hạ Mafia. Chỉ số mức độ tàn ác của anh còn gấp bội hơn cả Đằng lão gia, minh chứng rành rành cho câu nói: ''Con hơn cha là nhà có phúc''.

...

- Anh có cái này cho em!

Minh Vũ vội đứng dậy rồi quay mặt đi chỗ khác để khuất tầm nhìn của Đông Nhi. Đưa tay quệt ngang đôi mắt, dường như anh đang cố che đậy những giọt nước mắt yếu đuối trong lòng. Anh quay lại, móc từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ màu vàng sáng, chạm khắc cầu kì, tinh xảo.

- Nó là của mẹ anh! Bà ấy mong có thể trao lại cho con dâu của bà ấy!

Đông Nhi tần ngần ra nhìn chăm chăm chiếc hộp ấy. Quả thật nó rất đẹp. Bàn tay cô toan đưa ra đón lấy chiếc hộp ấy, nhưng nó chợt khựng lại rồi bất giác thụt về. Đông Nhi đưa mắt nhìn Minh Vũ, sau đó nhíu mày nhìn chiếc hộp. Thanh âm nhẹ cất lên:

- Em... xứng đáng nhận nó sao?

Minh Vũ buông thõng tay cầm hộp nhẫn, tay còn lại anh cho vào túi quần. Ngạo mạn nhìn Đông Nhi mà tức giận. Gì mà không xứng đáng...? Đông Nhi cô đang nghĩ gì vậy?

- Phải, vì em là vợ anh!

- Nhưng chỉ là trên mặt hình thức. Còn sự thật anh không hề yêu tôi!! - Đông Nhi đứng phắt dậy. Hơi lớn tiếng với Minh Vũ nhưng đó là những thứ luôn đeo bám cô từ khi làm vợ Minh Vũ. Câu nói buông ra từ khuôn miệng của Đông Nhi. Nước mắt cũng theo đó ùa theo, nghẹn đắng.

- Em nghĩ vậy thật sao?

Minh Vũ cười nhạt, một nụ cười hời hợt nhất từ trước đến giờ. Anh cuối mặt, nhìn cái hộp nhỏ trên tay mình rồi nắm chặt nó, như thể muốn bóp nát nó ra.

Cắn nhẹ môi, anh quay bước chân về phía chiếc bàn bên cạnh giường ngủ. Chần chừ một lúc, Minh Vũ đặt nó lên bàn. Hộp nhẫn trơ trọi một mình giữa chiếc bàn lớn, càng rực rỡ thêm dưới ánh trăng rọi vào từ ngoài ban công phòng Minh Vũ.

Anh bước ra ngoài. Khi lướt qua Đông Nhi, Minh Vũ đưa mắt nhìn cô. Ánh mắt lạ mà Đông Nhi thấy lần đầu khiến cô hơi sợ. Ánh mắt màu hổ phách chất chứa rất nhiều xúc cảm hỗn tạp, làm cho người khác cảm thấy khó chịu, bứt rứt.

- Em là đồ ngốc!

Phán một câu như sét đánh ầm ầm giữa trời. Minh Vũ bước ra khỏi phòng rồi tiện tay đóng cánh cửa một cách thô bạo nhất. Đông Nhi bần thần ngồi xuống chiếc giường êm ả. Cả người cô bỗng chốc run lên bần bật.

Cô khóc...

Minh Vũ bước nhanh ra khỏi khuôn viên nhà mình. Gương mặt sắc lạnh lướt nhìn mấy tên vệ của mình, Minh Vũ cất giọng lạnh lẽo:

- Đã tìm thấy hắn ta chưa?

- Tìm thấy rồi thưa thiếu gia. Chúng ta đến đó hay....

- Đưa tôi đến đó ngay bây giờ!

Hơi chưng hửng vì bị Minh Vũ cắt ngang, tên cận vệ ấy vẫn không quên cuối nhẹ đầu rồi mở cửa xe. Cho đến khi Minh Vũ đã yên vị thì đóng nhẹ cánh cửa. Hất mặt về tên lái xe nhằm ra lệnh.

Đánh ánh mắt sang cái hộp nhẫn đang bơ vơ cô đơn trên bàn. Đông Nhi bước lại gần. Đưa tay cầm nó lên rồi từ từ mở ra. Chiếc nhẫn sáng chói đập vào mắt cô.

Là di vật... của mẹ chồng cô đây sao?

Cầm hộp nhẫn trong tay. Đông Nhi vùng chạy ra ngoài. Ngó khắp hành lang cũng chẳng thấy Minh Vũ chồng cô đâu. Đông Nhi hối hả chạy xuống các bậc cầu thang, miệng không ngừng gọi tên Minh Vũ.

- Thiếu phu nhân, thiếu gia ra ngoài rồi ạ!

Cô hầu việc từ trong bếp bước ra vì nghe được giọng Đông Nhi. Cô không quên cung kính cuối đầu trước ''thiếu phu nhân'' cao quý này.

- Đi lâu chưa?

- Khoảng 10 phút rồi thưa cô!

Nghe được phân nửa câu cũng đủ hiểu vấn đề. Đông Nhi vơ vội cái áo khoác mỏng rồi bỏ chạy ra ngoài. Cô phải đuổi thoe Minh Vũ.

- Thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu? - Tên cận vệ của Minh Vũ đứng ra chắn đường Đông Nhi. Khuôn âm lạnh cất lạnh.

- Đưa tôi đến chỗ Minh Vũ! - Đông Nhi nói nhanh. Cô gằng giọng. Có lẽ cô đã biết được, Minh Vũ chồng cô đang định làm gì.

- Không được, thiếu gia không cho phép cô bước ra ngoài!

- Cho tôi ra ngoài nhanh lên!!! Anh muốn để Minh Vũ gặp nguy hiểm hay sao?? - Hết sức chịu đựng với cái vẻ nhu mì bên ngoài, Đông Nhi quát lên. Đường đường chính chính dùng uy lực của một Đằng thiếu phu nhân để uy hiếp.

Cô đâu biết rằng, không cần dùng danh tiếng của Đằng thiếu phu nhân, tiếng nói của cô cũng đã quyền lực đến cỡ nào. Mấy tên cận vệ hầu hết đều cuối rạp đầu, run lẩy bẩy trước thái độ của Đông Nhi. Chỉ có riêng nhất tên cận vệ kiêm trợ lí Kim của Minh Vũ là nheo mắt nhìn cô.

- Anh biết đúng không? - Đông Nhi hơi nghiêng nghiêng đầu nhìn trợ lí Kim. Buông câu nói nhẹ nhàng khác hẳn với lúc ban đầu. Khi nhận được cái gật đầu nhẹ từ người đàn ông này, Đông Nhi càng nổi điên hơn. - Biết mà vẫn bình thản đứng đây!! Các người có phải là cận vệ của Minh Vũ không vậy??!!

- Nhưng thưa thiếu phun nhân, tôi...

- Im ngay!!! Mau đưa tôi đến đó, đừng trách tôi nếu có chuyện gì tồi tệ xảy ra với Minh Vũ!!! - Đông Nhi gằng giọng hơn. Cái giọng lánh lót của cô chẳng hợp với thể loại này chút nào, nhưng mọi người đã tôn sùng cô là người phụ nữ quyền lực, vì vậy phải biết khai thác nó một cách triệt để nhất.

Đám cận vệ bắt đầu luống cuống, răm rắp nghe theo đi chuẩn bị xe cho cô.

Trợ lí Kim cũng chẳng ngoại lệ, khi chiếc BMW vừa dừng lại hẳn, anh nhanh chóng bước đến cung kính mở cửa xe.

- Ở đây... có tất cả bao nhiêu người? - Bất giác cất giọng hỏi. Đông Nhi chưa bước vào xe vội. Cô đưa mắt quét một lượt đám cận vệ, đếm thầm từng tên một.

- Khoảng... 10 người thưa cô!

- Một nửa ở lại đây, nửa còn lại theo tôi! - Đông Nhi hất mặt về đám cận vệ. Y hệt như động tác của Minh Vũ. Có lẽ ở bên cạnh anh, cô cũng biết được kha khá cách để trấn áp tinh thần người khác. Gương mặt tựa thiên sứ không hề có bất kì một thứ gì gọi là cảm xúc, chỉ còn những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt thanh tú cùng sự lạnh giá.

Đông Nhi bước vào xe, sau khi đã yên vị. Chiếc BMW từ từ lăn bánh rồi đi hối hả với vận tốc khá nhanh cùng sự chỉ dẫn của trợ lí Kim, chỉ có anh là biết đường đến đó.

Vẫn còn nắm chặt cái hộp nhỏ màu vàng sáng trong lòng bàn tay. Đông Nhi ngước mặt nhìn ra khung cảnh bên ngoài với những hình ảnh cứ chạy vụt qua, chẳng thể định hình nó là cái gì. Cô cắn chặt môi, trong lòng rối bời khi nghĩ đến Minh Vũ, nắm tay lại càng siết chặt hơn.

"Mẹ...! Nhất định mẹ phải bảo vệ anh ấy! Nhất định phải bảo vệ chồng con!''

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự