Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo

Phiên bản Dịch · 2474 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chap 1: Vợ chồng tương lai...?!!

- Các con đã biết vì sao ta gọi các con đến đây rồi chứ? - Gõ gõ ngón tay lên ghế, Hàn lão gia uy nghiêm từ lời nói đến cử chỉ. Đưa đôi mắt nhìn hai đứa con gái đang ngồi trước mặt mình. Ông biết, chúng đã biết tất cả. Phải, ông muốn thông gia với nhà họ Đằng, một dòng dõi quý tộc giàu có, và ông sẽ có lợi nhuận từ việc này để cứu rỗi cái tập đoàn đang chơi vơi trên bờ phá sản.

Cô con gái lớn chẳng mấy quan tâm, xòe bàn tay săm soi mấy cái móng vừa mới được sơn. Cất giọng chanh chua, ngạo mạn của một cô tiểu thư chính hiệu:

- Ba muốn gả con gái mình cho nhà họ Đằng chứ gì!

- Phải, vậy... trong hai con, ai sẽ đồng ý? - Hàn lão gia đan các ngón tay vào nhau, ngả người thoải mái ra chiếc ghế sofa. Nhưng ai biết được rằng, trong lòng lão gia là cả một cơn sóng. Làm sao mà ông an tâm giao con gái khi mà con trai của nhà họ Đằng bên đó là... một tên mafia của tập đoàn P&R. Nhưng ông bị dồn vào đường cùng rồi, hết cách rồi.

- Ba, tên ấy nhỏ tuổi hơn con. Làm gì có cái chuyện vợ lại lớn tuổi hơn chồng được chứ! - Cô cả lên tiếng phản đối, vẫn chu môi thổi phù phù vào mấy cái móng tay còn chưa khô. Hàn lão gia ậm ừ tán thành rồi đưa mắt nhìn cô con gái còn lại, vẻ xót xa.

Hàn Đông Nhi - cô con gái út của Hàn lão gia từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Vì cô biết, người bị kéo vào cuộc ''ép hôn'' này chỉ có cô là phù hợp. Cụp đôi mắt đen láy sau hàng mi dài xuống, tỏ vẻ khó chịu. Sao cô lại vướng vào tình thế khốn đốn như thế này..? Ông trời thật nhẫn tâm với cô. Sau một hồi im lặng, Đông Nhi mới lên tiếng, giọng nói trầm uất mang cả một nỗi phiền lòng không biết làm thế nào để vơi đi bớt:

- Ba... để con!

....

Nâng bước chân nặng nề về phòng, Đông Nhi bần thần bước trong vô thức. Đưa tay mở cách cửa gỗ nặng trịch. Sao mà cách cửa nặng giống tâm trạng cô bây giờ quá..? Liệu khi cô lấy chồng, thế giới của cô sẽ tốt đẹp như khi cô bước qua cánh cửa để đến với căn phòng màu hồng phấn mà cô yêu thích...? Hay lại là một màu đen u tối bao trùm lấy cô...?

Thả cơ thể rơi tự do xuống chiếc giường xinh xắn. Nhưng sao nó chẳng dễ chịu chút nào cả. Ngày mai, ngày cô đi gặp gia đình nhà chồng để ra mắt. Đông Nhi khẽ cười thành tiếng một cách khinh bỉ, khinh cái số phận sao lại sinh ra cô ở cõi đời này, để bây giờ cô phải chịu cái cảnh... lấy chồng sớm. Cô... cô mới 18 tuổi thôi mà.


- Gì... gì cơ? - Minh Vũ ngạc nhiên. Con người lạnh băng như anh cũng có lúc phải sửng sốt như thế này. Vì sao ư? Vì cậu phải lấy vợ... ngay lúc này.

- Con phải lấy vợ, đó là luật lệ của dòng họ ta khi con đến 21 tuổi! - Đằng lão gia lật lật đống hồ sơ trước mặt, cất giọng nghiêm nghị nói mà không nhìn Minh Vũ đang thấp thỏm đứng ngồi không yên với cái đề nghị hết sức là... điên rồ này.

- Nhưng... nhưng không phải là bây giờ, còn cả cái tập đoàn của nhà mình thì sao...!! - Minh Vũ gằng giọng phản bác, anh nhíu mày bực dọc. Ở đâu ra cái luật lệ... chết người này không biết!

- Không nói nữa! Mai lo mà đi gặp nhà người ta, hẹn hết cả rồi đấy!

Minh Vũ đùng đùng bước ra ngoài, đóng cánh cửa một cách bạo lực nhất khiến Đằng lão gia giật thót người, sau đó lắc đầu ngán ngẫm với thằng con... trời đánh. Minh Vũ tiện chân đá luôn chậu cây kiểng trước phòng, hằng học bước lên phòng mình.


Sáng, mặt trời vừa ló qua cái rèm cửa lớn màu trắng sữa trong phòng của Đông Nhi, cô đang còn ngủ thì bị cái ánh sáng ấy làm phiền, khó chịu với tay kéo cái chăn bông to sụ đắp lên mặt rồi... ngủ tiếp. Một lát sau thì inh ỏi ở đâu đó tiếng gọi tên cô. Chắc cô đang mơ nên tiếp tục với giấc ngủ ngàn vàng. Lát sau nữa thì tiếng bước chân rầm rầm ngày càng gần, sau đó nữa là tiếng đập cửa:

- Tiểu thư!! Hôm nay cô có hẹn đấy! Dậy đi cô!!

Bị quấy rầy, Đông Nhi nổi sùng, cô uể oải bước xuống chiếc giường yêu quý, cố gắng lết từng bước chân ra mở cửa, nheo mắt nhìn mấy chị người làm, cất giọng ngái ngủ:

- Gì thế...? Trời ơi... !! Đang ngủ mà cứ kêu réo là thế nào hả???

- Nhưng thưa tiểu thư, hôm nay cô có hẹn, cô phải....

- Biết rồi, biết rồi... xuống nhà chuẩn bị đồ ăn sáng cho em, em xuống liền... - Đông Nhi đưa tay che miệng bởi cú ngáp dài, mắt nhắm mắt mở đóng rầm cánh cửa gỗ. Vò vò mái tóc dài đến mức nó xù lên bởi bàn tay nõn nà, trắng trẻo của Đông Nhi. Tiếp tục lết cái xác "chuẩn" vào nhà tắm.

Sau một hồi vật lộn với đống quần áo trong tủ, cuối cùng Đông Nhi cũng tìm ra bộ quần áo phù hợp. Chiếc váy ren màu xanh dương nhạt ngắn trên đầu gối, hơi bó sát eo làm tôn lên cái eo nuột nà rất chuẩn. Xỏ thêm đôi giày búp bê trông xinh cực. Tóc tết mái, xõa dài đến nửa lưng màu nâu hạt dẻ.

....

- Con chào ba...

- À, con gái! Đến ăn sáng rồi đến chỗ hẹn với ta! - Hàn lão gia nhìn Đông Nhi cười cười, sau đó tiếp tục phần ăn của mình. Uống một ngụm nước, ông lại ngước nhìn cô con gái bé nhỏ của mình mà tự hào. - Đông Nhi, hôm nay con đẹp lắm! Nhà chồng thế nào cũng thích con!

- Cảm ơn ba, ba không cần làm con vui đâu, con ổn mà! - Đông Nhi nhìn thoáng qua cũng biết ông muốn gì. Hồi cô còn nhỏ, cứ mỗi lần cô không vui, ba cô lại khen cô xinh, dỗ ngọt cô. Bây giờ vẫn thế, cô khẽ cười vì ít ra, ba cô cũng muốn làm cô vui, vậy thì việc gì cô phải buồn. Kéo chiếc ghế rồi ngồi vào bàn ăn, cũng là lúc cô chị cả bước xuống.

- Cố mà làm dâu nhà người ta cho tốt, không khéo lại bị đuổi về thì nhục lắm! - Cái giọng chanh chua vẫn không bỏ, cô đá đểu Đông Nhi. Chẳng hiểu vì sao cô lại ghét đứa em út này đến thế. Là vì, Đông Nhi được chiều chuộng hơn, hay vì sự có mặt của Đông Nhi làm chướng tai gai mắt cô?

- Cảm ơn chị đã nhắc nhở em nhé! - Không chịu thua, Đông Nhi khẽ lườm bà chị một cái rồi nhếch môi cười, sau đó tiếp tục cắm cúi nhiệm vụ... là ăn để lót cái bụng đói meo như con mèo của mình.

- Hai đứa có thôi ngay không?? Đông Nghi, sao con lại nói em mình như thế hả??? - Hàn lão gia lớn giọng, đến cô chị cả cũng phải im thin thít, lẳng lặng ngồi vào bàn ăn.


Cuộc hẹn diễn ra khá suông sẻ. Tất nhiên đa phần là hai ông bố già ngồi nói chuyện với nhau, toàn là chuyện công ty gì gì ý. Đông Nhi nghe tai được tai không. Chỉ có đáng tiếc là ''chồng'' sắp cưới của cô không đến nên cô không gặp mặt được. Cũng hơi buồn tí tẹo. Nhưng vẫn cố giữ ý giữ tứ, chốc chốc lại phải mỉm cười đến mỏi cả quai hàm.

- Xin lỗi con nhé! Thằng oát ấy chắc lại long nhong ở đâu đó rồi, mới sáng ra đã chẳng thấy mặt nó đâu! - Đằng lão gia hay còn gọi là... ''ba chồng'' của Đông Nhi lên tiếng an ủi cô con dâu tương lai, cười cười trấn an.

- Không sao ạ! - Lại phải cười. Đông Nhi nở nụ cười tươi rói nhất, thầm nghĩ: "Đồ thằng chồng khốn khiếp, cưới về rồi thì bà phải dạy dỗ lại đàng hoàng mới được!!"

Tối. Đông Nhi xin phép ba cho đi mua sắm ít đồ, chứ sự thật thì cô phi thẳng đến quán bar Trường Vũ, nơi mà cô vẫn thường hay lui tới, đến mức bà chủ quán... quen mặt. Nhằm xả xì trét trước ngày cưới. Cô mặc chiếc áo thun trắng kết hợp với quần thun đen và áo khoác da lửng đến nửa eo có đinh tán nhỏ, cũng màu đen nốt. Đôi giày cao gót màu đen giúp cô tăng thêm chút chiều cao. Mái tóc được buộc cao, mái búi phồng. Trông cực chất và dữ dằn.

Sải bước chân bước vào quán bar, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa kính cách âm. Thứ âm thanh dồn dã ập đến, to muốn lủng cả màng nhĩ với những người không quen không khí ở đây. Đông Nhi ngay lập tức gây sự chú ý với mọi người. Từ con trai đến con gái, và từ đàn ông đến đàn bà.

Cả chục ánh mắt đổ dồn về phía Đông Nhi. Đám con trai nhìn mà thèm thuồng, muốn chảy cả dãi. Bọn con gái lại thể hiện sự ganh tức, ghen ghét đối với Đông Nhi. Tuy nhiên chỉ có một ánh nhìn không nhìn về hướng của cô giống như bao người khác.

Đông Nhi tiến lại gần một chiếc bàn, rồi gọi phục vụ đem rượu cho mình. Một người đàn ông đã lớn tuổi cũng tiến đến gần, móc ra trong túi một xấp tiền đô để trước mặt Đông Nhi. Khỏi nói cũng biết, ông ta đang muốn gì. Đông Nhi không màng tới, tiền thì nhà cô không thiếu.

Mặc kệ ông ta đang nhìn mình chằm chằm, Đông Nhi khẽ lắc người theo tiếng nhạc. Ông ấy bắt đầu làm càng, tiến đến gần Đông Nhi rồi vòng tay ôm lấy chiếc eo thon ấy rồi kéo dần xuống phần dưới. Cô giật mình, giãy nãy nhưng đã bị ông ta kiềm chặt hai cánh tay. Bất lực... muốn phát khóc. Làm gì bây giờ...? La hét chẳng ai nghe cả!!

"Cạch"

- Đứng yên nếu mày muốn sống! - Kèm theo cái âm thanh lạnh ấy là một giọng nói lạnh không kém vang lên. Nhỏ thôi, đủ để anh và người đàn ông ấy nghe thấy. Ông ta từ từ buông tay Đông Nhi ra, xoay người lại phía nòi súng đang hướng về mình. Toát mồ hôi hột khi nòi súng tử thần đang chĩa đến.

- Mày... mày là... - Sau ánh đèn mập mờ ở quán bar, dường như ông ta không nhìn thấy rõ gương mặt người đối diện, nhưng sau vài giây ông bỗng thốt lên hốt hoảng, giọng lắp bắp run rẩy - Thiếu... thiếu gia của tập đoàn P&R....

Đông Nhi xoa xoa cổ tay bị đỏ ửng cả lên, nhăn mặt: "Chỉ là thiếu gia của tập đoàn P&R thôi mà, việc gì phải sợ hãi đến mức như thế!"

- Dẫn đi! - Tiếp sau câu nói đó là cái hất mặt về phía người đàn ông, ngay lập tức đám người to cao bặm trợn mặc vest đen từ đầu đến chân đứng phía sau tiến tới, kéo người đàn ông ấy đi một cách mạnh bạo.

Đông Nhi thở phào, cũng may có người giúp, nếu không.... Đông Nhi chưa kịp định thần lại thì đã bị một bàn tay nào đó nắm lấy tay cô, kéo nhanh ra khỏi quán bar. Mạnh bạo ném cô vào chiếc xe BMW màu đen bóng loáng đậu phía trước quán. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị con người bạo lực ấy ném cho một ánh nhìn ghê rợn. Minh Vũ ngồi vào xe, khoác tay trước ngực nhìn người con gái kế bên mình, gằng giọng:

- Cô là... Hàn Đông Nhi?

- Sao anh biết tên tôi? Tại sao lại kéo tôi ra đây hả?? - Đông Nhi hằng học xoa xoa cổ tay, vết đỏ khi nãy chưa kịp mờ đi đã bị người khác hành hạ tiếp. Cái số của cô không được yên ổn thì phải.

Nhếch đôi môi hoàn mỹ nở nụ cười. Minh Vũ không ngờ, đây lại là... vợ mình. Gặp nhau trong lúc anh đang đi ''xử'' một thằng côn đồ. Sao mà éo le thế, chằng lãng mạn như mấy bộ phim Hàn Quốc mà mẹ anh hay xem mỗi tối. Chỉ thấy toàn mùi bạo lực. Nhưng thôi kệ, như thế mới để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng vợ anh.

- Trước khi cưới, phải tìm hiểu vợ mình trước chứ, Hàn Đông Nhi!

- Gì... ??? Nói thế anh là... - Được vế đầu mất vế sau. Đông Nhi không thốt ra lời. Không thể tưởng tượng nổi, cô có người chồng... đẹp trai đến như thế. Còn hơn diễn viên điện ảnh. Bàn tay trắng muốt của cô vô thức đưa lên muốn chạm vào đôi mắt Minh Vũ nhưng đã bị anh nắm lại.

- .. Là chồng của em! - Minh Vũ một tay nắm lấy tay Đông Nhi, tay còn lại nhẹ nhàng nâng cằm cô, rồi đặt một nụ hôn lên đôi môi màu cánh hoa đào ấy. Chỉ chạm nhẹ giữa hai lớp môi mà đã khiến Đông Nhi bỏ bừng cả mặt, nóng ran. Minh Vũ cất giọng, khuôn âm trầm khàn mà lạnh như băng - Được rồi, nhà em ở đâu? Anh đưa về!

- Không... không cần, tôi tự về được!

- Đừng bướng với anh... - Minh Vũ ném cho Đông Nhi một cái nhìn hết sức ''bình thường'' nhưng khiến cô rợn hết da gà da vịt. Cái không khí lạnh ngắt từ giọng nói của Minh Vũ chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rùng mình. Minh Vũ quay hẳn người sang phía Đông Nhi, nhìn thách thức - .... nếu như em còn muốn sống!

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự