Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Đêm Trăng - Chương 5

Bạn đang đọc Đêm Trăng của Công Tử Hằng

Phiên bản Dịch · 548 chữ · khoảng 1 phút đọc

“Người yêu của ta, bộ dạng hắn cao lớn anh tuấn, trên mặt mỗi một đường cong đều dương cương kiện mỹ. Tóc hắn cắt ngắn gọn gàng, cứng cáp, dưới mắt có một nốt ruồi nho nhỏ.”

“Ta thích ăn quýt tách hột lẫn thịt, hắn mỗi ngày một lần đều lột vỏ tách múi, giúp ta bỏ đầy vào một bát.”

“Ta tính tình nóng nảy có khuynh hướng ngược đãi, vết thương trên người hắn đều kết vảy thâm đen, nhiều đến mức đếm không sao hết, mà hắn cũng chưa bao giờ để ý hay nhắc tới.”

“Ta thích xem rạng đông lúc bình minh và đêm tối giao nhau, nhưng lại không chịu rời giường đứng dậy, hắn mỗi ngày sẽ lặng lẽ rời giường giúp ta ghi băng lại cùng xem.”

“Ta sợ đau, hắn là một người đàn ông cao lớn như vậy nhưng cũng cam tâm tình nguyện nằm dưới thân ta.”

“Hắn nói hắn sẽ trở về, thì nhất định sẽ làm được.”

“Ta hàng đêm đều chờ hắn trở lại, không nghĩ tới mới đó đã mười năm.”

* * *

Ngoài cửa sổ dần dần bừng lên những tia nắng mỏng manh đầu tiên buổi sương sớm

Thái dương giãy dụa vươn mình rời khỏi đường chân trời phía xa, không lâu sau ánh dương rực rỡ đầu tiên đã xuất hiện ở phương đông, xua tan đi niềm đau trong quá khứ

Chiếc gương không lớn đối diện trên vách tường, từng chút từng chút được ánh sáng tràn vào phản chiếu lại khắp phòng lóa mắt

Thân thể bắt đầu trở nên trong suốt, Hướng Văn Hạo nhìn thấy hình ảnh mình trong gương đang chậm rãi biến mất

Trong gương hiện ra một nam nhân tên gọi là Hướng Văn Hạo – bộ dạng nam nhân ấy cao lớn anh tuấn, trên mặt mỗi một đường cong đều dương cương kiện mỹ. Tóc hắn cắt ngắn gọn gàng, cứng cáp, dưới nốt ruồi bên khóe mắt còn trơ lại một giọt lệ chưa rơi

* * *

Bỗng nhiên bấy giờ hiểu được

—— Nhiều năm trôi qua như vậy, trong lòng vẫn im nguyên trống rỗng, vậy mà vẫn luôn luôn cảm thấy như thiếu thốn mất mác điều gì đó

—— Có khi cũng mơ hồ nhớ tới, rồi lại như hư ảo không thể bắt lấy

—— Không biết mình là ai

—— Không biết từ chỗ nào mà đến

—— Không biết phải hướng nơi nào mà đi

Đột nhiên bấy giờ mới hiểu được

—— Vô số ban ngày đều bị vứt bỏ

—— Vô số ban đêm đều được phóng thích

—— Rõ ràng là đang tìm kiếm thứ gì đó, rõ ràng là vẫn tưởng niệm đến thứ gì đó

—— Trí nhớ bị chặt đứt, nhưng chấp niệm trong lòng vẫn luôn trường tồn

Hướng Văn Hạo cười khổ

Chưa từng nghĩ tới, con quỷ thực sự mới chính là mình

* * *

Ở giữa quán bar, khi nhìn thấy ngươi, ta đã biết, ngươi trở về gặp ta

Trên gương mặt tái nhợt của nam nhân tóc dài, giọt lệ ẩm thấp tiếp theo chậm rãi trượt xuống

Rơi lại trên gối, trong chớp mắt, liền biến mất không thấy

— Hoàn —

Bạn đang đọc Đêm Trăng của Công Tử Hằng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự