Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chương 6

Bạn đang đọc Đêm Mất Hồn Của Tổng Giám Đốc của Bảo Bối

Phiên bản Dịch · 4427 chữ · khoảng 16 phút đọc

Gần đây Tân Khắc Lực rất mệt mỏi, đau đáu mong chờ có thể mau mau nhận được thông báo ký kết hợp đồng với tập đoàn Nghiêm thị.

Ngày hôm đó, rốt cuộc Nghiêm Tiêu cũng cho gọi hắn tới.

Bước vào phòng làm việc của Nghiêm Tiêu, Tân Khắc Lực thấy trên bàn anh để hai món đồ chơi điện tử mới phát triển, Nghiêm Tiêu đang rất chăm chú nghiên cứu chúng.

“Tổng giám đốc Nghiêm.” Tân Khắc Lực cung kính hạ mình cúi chào.

“Ngồi đi.” Nghiêm Tiêu lạnh giọng mời đồng thời giấu đi khoé miệng đương cong cong phơi phới gió xuân. Buổi chiều hôm nay, anh gọi Thanh Nhu tới rồi cùng cô ở phòng nghỉ triền miên một hồi, bây giờ cô đang vô cùng mệt mỏi say ngủ ở trong đấy.

“Về chuyện hợp đồng…” Tân Khắc Lực mở miệng ngậm miệng đều chỉ xoay quanh mỗi cái hợp đồng.

“Hãy xem hai chiếc xe đồ chơi trên bàn này một chút. Màu đỏ là sản phẩm của tập đoàn Nghiêm thị, còn màu vàng là sản phẩm mới của công ty Tân Nguyên.”

Hai xe tông nhau, xe màu vàng ngã chổng vó, kinh kiện văng tứ tán.

“Chuyện này…” Tân Khắc Lực mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Người tiêu dùng sẽ chọn loại sản phẩm kém chất lượng đây ư? Sợ rằng họ liếc mắt cũng chả thèm liếc ấy chứ. Nếu như chúng tôi lấy linh kiện điện tử của công ty Tân Nguyên mở rộng ra để sử dụng cho máy tính, tủ lạnh, xe ô tô, thậm chí là bộ phận đo khí cho máy bay, anh cảm thấy có ổn không?” Anh gay gắt nhìn Tân Khắc Lực.

Còn Tân Khắc Lực thì một câu cũng không đáp trả được.

Nghiêm Tiêu rất hoài nghi, tên này dùng cái gan nào để hôm nay dám dẫn xác tới đòi hợp đồng? Chẳng lẽ chỉ định kéo giá tới thấp thảm thê để dẫn dụ người tiêu dùng?

“Trả lời tôi!”

“Việc đó… cực kỳ không an toàn.”

“Tốt lắm.” Nghiêm Tiêu vung tay ký vào hợp đồng. “Nhưng tôi vẫn ký hợp đồng với anh.” Thanh Nhu cứ có cảm giác thiếu nợ Tân Khắc Lực, tuy anh không cho là vậy nhưng để cho cô vui vẻ, chút thua lỗ này anh chấp nhận. Tuy nhiên, anh chắc chắn sẽ đòi lại đầy đủ từ phương diện khác để đền bù.

Thế là Thanh Nhu đã giúp cho Tân Khắc Lực thoát được một kiếp nạn.

“Cảm ơn anh, tổng giám đốc Nghiêm.” Tân Khắc Lực mừng rỡ.

Nghiêm Tiêu quan sát vẻ mặt phấn khởi của hắn ta. “Có một chuyện riêng tôi muốn hỏi anh, anh hãy trả lời tôi một cách thành thật.”

“Đừng nói chi một chuyện, trăm chuyện tôi cũng đồng ý!”

“Anh thực lòng muốn kết hôn với Thanh Nhu à?” Nhắc tới Thanh Nhu, nét mặt Nghiêm Tiêu không tự chủ mà giãn ra.

Tân Khắc Lực kinh ngạc ngó sự dịu dàng không hề che giấu của Nghiêm Tiêu, trong lòng thầm chắc mẩm anh hỏi như thế có nghĩa là tình cảm của anh dành cho Thanh Nhu không phải đùa. Vì công ty, Tân Khắc Lực chẳng thể làm gì khác hơn ngoài tuỳ cơ ứng biến, phủi sạch mọi quan hệ với Thanh Nhu.

“Tổng giám đốc Nghiêm, trước kia đúng là tôi có nghĩ tới chuyện này, nhưng đó là bởi cô Quan trông có vẻ vui tươi lại duyên dáng nên tôi mới cực lực theo đuổi cô ấy. Tuy nhiên mấy năm qua, chỉ có mỗi mình tôi là nhiệt tình với mối tình này thôi, còn cô ấy thì mãi mãi lạnh nhạt.”

“Cô Quan? Lúc ở nhà hàng, tôi nhớ anh gọi cô ấy là Nhu Nhu mà?”

Bây giờ thì Tân Khắc Lực gọi Thanh Nhu là cô Quan, đúng là tên lòng dạ hai mặt!

“À… Có lúc chúng tôi sẽ gọi tên nhau một cách thân mật như thế… Nhưng tôi có thể thề với anh, tôi theo đuổi cô ấy lâu cỡ đó mà trên thực tế nửa năm nay chúng tôi mới thoáng có chút tiến triển. Tôi thậm chí chỉ mới hôn má cô ấy, chúng tôi vẫn chỉ là bạn bè bình thường.”

“Ý anh là… giữa hai người hoàn toàn trong sáng?” Nghiêm Tiêu cố ý vặn hỏi. Dĩ nhiên anh biết, lần đầu tiên của Thanh Nhu là dành cho mình.

“Tôi có thể dùng tính mạnh của mình bảo đảm, chẳng qua cô Quan chỉ có mỗi lòng biết ơn với tôi nên mới không cự tuyệt tôi. Tôi nói đùa muốn hai tháng sau đính hôn với cô ấy, cô ấy liền buồn bực không vui. Điều đó chứng minh cô ấy hoàn toàn chẳng yêu tôi, mà tôi ngắm trúng cô ấy cũng chỉ bởi cô ấy trong sáng mà thôi.”

Nghiêm Tiêu thực muốn một đấm đánh bay tên khốn này!

“Đùa thì đùa nhưng… nếu cô ấy quả thực không còn trong sáng nữa thì sao?”

“Nếu cô ấy không còn trong sáng nữa thì tôi mặc, bỏ quách luôn!” Phát hiện cằm Nghiêm Tiêu nghiến kèn kẹt, dường như đang vô cùng tức giận, Tân Khắc Lực thấy khó hiểu quá. Hắn ta nói sai điều gì rồi ư? “Tổng giám đốc Nghiêm, anh có ý với cô Quan đúng không?”

“Phải.” Anh thản nhiên thừa nhận. “Hơn nữa tôi rất thực lòng, không hề đùa giỡn với cô ấy.”

“Vậy tôi sẽ nhường cô ấy cho anh.” Tân Khắc Lực nghĩ mình hành động như vậy, Nghiêm Tiêu sẽ rất biết ơn mình, nhưng không nghĩ tới lại đổi lấy tác dụng ngược.

“Nhường?” Nghiêm Tiêu lạnh lùng phun ra từ này giữa kẽ răng.

Tên khốn này dám đối xử với Thanh Nhu hèn hạ như vậy!

“Vâng, nếu cô Quan không yêu tôi, không bằng tôi nhường cô ấy cho tổng giám đốc Nghiêm.” Tân Khắc Lực nịnh nọt nói.

“Anh có thể biến!” Ánh mắt Nghiêm Tiêu càng thêm lạnh lẽo. “Cút!”

“À… Vâng…” Tân Khắc Lực luống cuống tay chân cầm lấy hợp đồng, vội vã rời khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.

Nghiêm Tiêu nheo mắt, vung tay lên, xe đồ chơi màu vàng lập tức văng xuống dưới đất, tan tành nát vụn.

Anh vào phòng nghỉ, thấy Thanh Nhu vẫn còn đang ngủ. Anh vuốt ve sợi tóc mềm mại của cô. May là cô không nghe thấy những lời cặn bã của tên khốn Tân Khắc Lực kia, nếu nghe được thì chắc chắn cô sẽ rất đau lòng.

Nhưng thật ra, Thanh Nhu đã tỉnh từ lâu, cô nghe thấy hết thảy. Tuy nhiên cô cũng không cảm thấy tổn thương lắm, bởi vì Nghiêm Tiêu nói anh không hề đùa giỡn với cô, anh rất thực lòng.

Điều này khiến cho cô vô cùng vui sướng.

“Nhu Nhu, cạn chén, chúc mừng anh ký được hợp đồng nào! Mọi chuyện đều thuận lợi cũng nhờ có công em trong đó. Về sau anh nhất định sẽ không để em thiệt thòi nữa.”

Tân Khắc Lực rủ cô ra ngoài ăn mừng. Thanh Nhu vờ vịt hứng thú, để hắn ta lái xe đến nhà đón, đưa mình đi.

“Thiệt thòi? Ý anh là sao?” Thanh Nhu giả ngốc hỏi lại.

“Thực ra thì… Nghiêm Tiêu có ý với em đấy.” Tân Khắc Lực cảm thấy buồn cười.

“Thật á?” Thanh Nhu muốn thử nghiệm xem hắn ta sẽ nói cái gì.

“Chính miệng anh ta nói cho anh biết mà. Nhưng anh thẳng thừng trả lời anh ta, em là người phụ nữ của anh. Dù gì thì chúng ta cũng sắp đính rồi, đúng không?”

Thanh Nhu không thèm vạch trần bộ mặt thật của hắn ta.

“Nghiêm Tiêu trả lời thế nào?”

“Anh ta muốn anh nhường em cho anh ta, dĩ nhiên anh không đồng ý! Em không phải đồ vật, sao có thể nói nhường là nhường? Vậy mà anh ta vẫn không chịu buông tay, bảo anh suy nghĩ thật kỹ, đảm bảo chỉ cần anh đồng ý thì sẽ cho anh món lời khổng lồ.” Tân Khắc Lực chém gió thành bão.

Thanh Nhu cảm thấy ***g ngực buồn bã, bữa cơm này cô ăn không vào nổi nữa.

“Đúng rồi, hai người về sau có gặp lại nhau nữa không?” Tân Khắc Lực để ý nhất là điểm này.

“Có!” Đột nhiên cô lớn tiếng hô, không hề sợ hãi hay rụt rè nữa.

“Vậy hai người…” Tân Khắc Lực cả kinh.

“Nếu em nói em và anh ấy đã làm rồi thì sao?” Thanh Nhu nghiêm túc hỏi.

Tân Khắc Lực trợn tròn mắt. “Hai… hai người…”

“Anh sẽ vứt bỏ em chứ?” Cô không còn trong sáng nữa đâu!

Tân Khắc Lực do dự. Hắn ta thừa nhận mình ngắm trúng Thanh Nhu là vì dáng vẻ ngọt ngào của cô, nhưng hắn còn thèm khát sự trong trắng của cô hơn nữa kìa. Nếu cô đã không còn là xử nữ, vậy hắn ngắm trúng cô còn được cái lợi gì đây?

“Làm sao… anh vứt bỏ em được? Em là tốt nhất.” Tân Khắc Lực nghĩ một đằng nói một nẻo.

Thanh Nhu nâng tay đặt ngay ngắn trên đùi. “Em không ăn nổi, anh cứ chậm rãi thưởng thức đi nhé.” Biết rằng hành xử thế này là không lễ phép nhưng cô cũng chẳng có cách nào ngồi cùng dùng một bàn cơm với Tân Khắc Lực nữa.

Cô nhớ Nghiêm Tiêu!

“Nhu Nhu, tâm trạng em không tốt à?” Thanh toán tiền xong, Tân Khắc Lực vội vàng đuổi theo cô. “Anh đưa em về.”

“Tự em ngồi taxi về là được.”

“Anh không muốn cãi nhau với em đâu! Nhu Nhu, để anh đưa em về.” Tân Khắc Lực kiên quyết.

Trên đường về, hai người không hề nói chuyện với nhau nữa. Thanh Nhu thẫn thờ nhìn chằm chằm cảnh vật ngoài cửa xe.

Đến nhà cô, xe dừng lại.

“Có nên mời anh vào ngồi chơi chút không?” Tần Khắc Lực cố nặn ra vẻ mặt tươi tắn.

“Không, anh về đi!” Cô lãnh đạm trả lời.

“Em…” Tân Khắc Lực không cam lòng. Hoá ra công sức từ trước tới nay là muối bỏ biển, không hề thu lại được chút lợi nào sao?! Hắn ta lao sang toan hôn cô.

Thanh Nhu nghiêng mặt, chỉ để hắn ta hôn đến khoé miệng.

Sau đó gần như là cô đạp cửa bổ nhào ra khỏi xe.

Tân Khắc Lực đen mặt, trầm giọng nói cho qua: “Ngủ ngon!” Rồi hắn đạp ga cho xe lao vút đi.

Thanh Nhu lau lau khoé miệng mình. Tân Khắc Lực càng ngày càng to gan lớn mật! Cũng may cô tránh mau, nếu không thì phải cắn răng chịu để cho tên sói ấy hôn rồi!

“Cuối cùng cũng về rồi hả? Nếu lưu luyến không nỡ thì sao không đến thẳng nhà anh ta qua đêm luôn đi?” Nghiêm Tiêu đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt lạnh lẽo.

“Chúng tôi chỉ ra ngoài ăn bữa cơm thôi.” Cô giải thích.

“Hừ! Phải không?” Anh chỉ tin vào những gì con mắt mình thấy.

“Nghiêm Tiêu…” Bộ dạng lạnh lùng của anh làm cô đau đớn.

“Tân Khắc Lực và tập đoàn Nghiêm thị đã ký kết hợp đồng, việc lớn xong xuôi, tôi hết giá trị lợi dụng rồi có đúng không?” Anh nổi điên gào.

“Không phải vậy!” Anh hiểu lầm cô rồi!

“Đồ đàn bà lẳng lơ lừa đảo!” Anh tóm chặt bả vai cô, đôi mắt hừng hực lửa giận.

Anh mắng nhiếc cô!

Thanh Nhu mất hết can đảm, cô chưa từng có ý nghĩ muốn lợi dụng anh!

“Chúng tôi chỉ đi ăn một bữa cơm, anh ấy kiên quyết đòi đưa tôi về, tôi không từ chối được.” Hơn nữa, cô đã sớm thấy rõ bộ mặt thật của Tân Khắc Lực, đời nào còn muốn dính dáng tới hắn ta nữa.

“Vậy chẳng lẽ cảnh anh ta hôn cô vừa rồi là bởi tôi lé mắt nên nhìn nhầm hả? Cô dám làm mà không dám chịu, phủi sạch trách nhiệm không còn một mống!” Ánh mắt anh sắc bén.

Không thể tha thứ!

“Là anh ta đột ngột…”

Anh cắt đứt lời cô: “Cô định nói là anh ta cưỡng hôn cô, đúng không? Hừ! Nếu không được sự cho phép của cô, anh ta sẽ có cơ hội ư? Rõ ràng là cô cũng hùa theo tên đó!” Anh bùng nổ, gân xanh trên trán cuồn cuộn.

Thanh Nhu không thể tin ngó anh. “Anh không tin tôi thì đừng tin, nhưng xin đừng nghi ngờ nhân cách của tôi!”

Tại sao anh có thể không phân rõ trắng đen mà vu tội cho cô? Chẳng lẽ cô không đáng để anh tin tới vậy?

Anh bắn ánh mắt khinh bỉ về phía cô khiến cô tan nát cõi lòng.

“Tôi sẽ không để cô vừa lòng đẹp ý đâu! Đừng quên, giữa chúng ta có thoả thuận rằng không được để cho thằng đàn ông khác ngoài tôi chạm vào thân thể cô!” Nếu cô không chịu tuân thủ quy định, anh chẳng thể làm gì khác hơn là áp dụng phương pháp mạnh bạo hơn để trừng phạt cô.

“Tôi không…” Phải giải thích thế nào thì anh mới chịu tin cô đây?

“Cô đã không tuân thủ quy định giữa hai chúng ta thì tôi cũng sẽ không để cô sống yên đâu! Tôi sẽ đạp đổ công ty của Tân Khắc Lực, khiến hắn đời đời thân bại danh liệt, còn cô thì sống không bằng chết!”

“Không, anh không thể làm như vậy!”

Anh rống to: “Là cô phản bội tôi trước!”

“Anh hãy nghe tôi nói. Thực sự là do Khắc Lực đột ngột hôn tôi, tôi tránh cũng không kịp nữa, chỉ đành để anh ta hôn đến khoé miệng thôi. Sau đó tôi liền lao đầu ra khỏi xe anh ta.” Tân Khắc Lực vì thế mà còn đen hết cả mặt, rất thất vọng.

“Cô là đồ không biết xấu hổ! Kể lể xem cô cùng tình nhân em em anh anh với tôi để tôi khó chịu tới chết ư?!” Giống như vết thương trong tim cô, tim anh cũng bị bóp nát, đau đến không thở được.

Sắc mặt Thanh nhu trắng xanh, ngơ ngác nhìn vào đôi mắt tàn nhẫn của anh.

“Ý tôi không phải thế…” Cô để ý đến anh nên mới muốn giải thích rõ ràng hết, anh đã không thấu hiểu thì thôi, ngược lại còn đẩy cô vào địa ngục đen thẳm.

“Để tôi thay cô kể tất cả mọi chuyện từ đầu tới cuối vậy nhé. Sau ký được hợp đồng với tôi rồi, hai người liền quay trở lại cuộc sống không sầu không lo trước đây, thế nên hôm nay mới hẹn nhau đi ăn, uống rượu mừng thắng lợi.”

Mà anh giống như một tên ngốc cứ mãi đứng đợi ở đây, đợi cô, rồi thì thấy cô ôm hôn thắm thiết với tên Tân Khắc Lực.

“Hai người tâm đầu ý hợp, ngay cả khi Tân Khắc Lực về rồi, cô cũng không nỡ rời xa anh ta, không thể kìm nén nổi mà ôm hôn nhau trong xe, xoa dịu nỗi nhung nhớ.”

Thanh Nhu trợn ngược hai mắt. Mọi chuyện hoàn toàn không phải thế!

“Cô chắc chắn muốn đến nhà anh ta qua đêm nhưng không dám, bởi vì tôi nói từng giây từng phút đều sẽ theo dõi cô. Chỉ tiếc, khôn trăm năm dại một giờ, không may lần này lại để tôi bắt được!”

“Đủ rồi!” Cô bịt kín hai lỗ tai, nước mắt đong đầy khoé mắt, chảy xuống.

“Tôi càng phải nói! Cô nghe rõ cho tôi! Không được khóc!” Anh gầm thét, tự nhủ mình không thể mềm lòng. Cô phản bội đâm anh vạn đao sắc lẻm, mỗi đao mỗi đao tàn nhẫn cắt khoét trái tim anh.

“Tôi cảnh cáo cô, tôi còn chưa chơi chán thì vận mệnh của hai người vẫn bị tôi nắm trong tay! Tôi muốn mấy con cờ các người đi hướng nào, các người không thể kháng cự!”

Thanh Nhu thật đau lòng, hoá ra cô chỉ là quân cờ ghẻ bị anh thao túng?

“Bất kể cô có cam tâm tình nguyện hay không, chỉ cần cô không tuân thủ các quy định, tôi nhất định sẽ buộc các người phải trả một cái giá thê thảm!”

Đau buồn nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, anh lại mở miệng:

“Cô thích đàn ông hôn đúng không? Ai cũng được đúng không? Tôi cũng có thể đúng không?”

Chẳng để cô kịp phản kháng giãy giụa, Nghiêm Tiêu đã ôm ghì lấy cô, thô lỗ đoạt đi hơi thở của cô.

Đáy lòng Thanh Nhu ngập tràn tuyệt vọng. Nụ hôn của anh là nụ hôn mang tính chất trả thù, tuyệt không chút dịu dàng.

Môi cô bị hôn đến sưng tấy, trên mặt lệ nóng tuôn trào, cô bị anh tổn thương rất sâu!

Nghiêm Tiêu hôn cô, không thể nhịn được khi nghĩ rằng cô bị thằng khác chạm vào.

Nếu Tân Khắc Lực đã hôn cô, vậy anh sẽ phải làm cho mùi của Tân Khắc Lực trên người cô xoá sạch. Cô chỉ có thể mang trong mình hơi thở của mỗi mình anh thôi!

Rốt cuộc, anh cũng hổn hển buông cô ra.

Thanh Nhu sớm lệ đã nhoà khuôn mặt, xoay người bỏ chạy vào nhà.

Trái tim tan vỡ thành muôn vàn mảnh…

Kể từ sau ngày hôm đó, Nghiêm Tiêu không còn tìm cô nữa, từng ngày trôi qua rất yên bình, Thanh Thu lại không thể vực dậy tinh thần của mình, luôn buồn bã héo hon.

Cô quyết định ra ngoài chơi cho khuây khoả. Cả ngày buồn bực nhốt mình trong phòng dễ khiến cô suy nghĩ lung tung, hơn nữa chuyện giữa cô và Nghiêm Tiêu thật sự đã chẳng còn cách cứu vãn nữa rồi.

Trong nhà sách, cô buông thả ánh mắt giữa đám đông. Người qua kẻ lại, trái tim cũng nhẹ nhõm bớt phần nào, cô cảm giác thoải mái hơn nhiều.

Đột nhiên, cô trông thấy một quyển tạp chí lá cải mới nhất, lập tức bị nó niêm phong ánh mắt.

Trên bìa, nam chính là Nghiêm Tiêu, nữ chính là một người mẫu nổi tiếng, đám chó săn đã dùng thủ đoạn tồi tệ nào đó để chụp lại được buổi hẹn hò mờ ám của họ.

Cô xúc động mua quyển tạp chí, thanh toán rồi ra khỏi nhà sách.

Vội vã tìm một quán café, Thanh Nhu bước vào, ngồi xuống một chỗ bên cạnh cửa sổ.

Cô luôn luôn không thích hương vị của café bởi café chỉ dành cho những ai đang yêu, không hợp với cô. Nhưng mà giờ cô đâu thể uống rượu giải sầu, không thể gọi gì khác ngoài một ly nước chanh.

Chờ phục vụ rời đi, cô đã không thể nào mà chờ lâu thêm liền lôi tạp chí đặt lên bàn, nhìn chằm chằm trang bìa một hồi lâu. Nghiêm Tiêu vòng tay ôm eo cô người mẫu đó rất thân mật, hai người trông vô cùng thắm thiết.

Anh đi tìm phụ nữ khác!

Điều này cũng chẳng có gì lạ, gần hai tuần lễ không có tin tức, anh không cho gọi cô nên chắc chắn phải tìm được người khác rồi.

Lật mở tạp chí, bên trong báo tường tận giới thiệu thân phận của Nghiêm Tiêu và quá trình chụp được ảnh của cặp tình nhân này.

Thanh Nhu gấp tạp chí lại, tâm tình tuột dốc không phanh, tưởng chừng như rơi hẳn xuống địa ngục!

Trông ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chan hoà, vậy mà ngược lại trái tim cô không còn cảm nhận được bất cứ tia sáng nào nữa.

Cô cứ mãi nhớ về Nghiêm Tiêu, nhớ về quãng thời gian hai người còn bên nhau, từng chuyện từng chuyện khắc cốt ghi tâm…

Tuy nhiên, cô sẽ không khóc đâu! Cho dù khổ sở thế nào, cô nhất định sẽ không bao giờ khóc!

Đột nhiên, màng nhĩ truyền đến một giọng nữ lanh lảnh tức giận…

“Không chịu! Người ta muốn ngồi chỗ dành cho công chúa đó!” Nancy nhõng nhẽo bằng được. “Mỗi lần tới đây em đều ngồi ở đó!” Người phụ nữ ghê tởm đó muốn cướp chỗ của cô.

Thì ra quán café này có một quy tắc ngầm. Chỗ mà Thanh Nhu ngồi thường là chỗ trống, bởi vì bàn này hay có một cô người mẫu rất nổi tiếng ngồi, là một cô gái khí chất xuất chúng, dung mạo xinh đẹp.

Cũng bởi vậy, khách quen thường hay gọi đây là chỗ ngồi dành cho công chúa.

“Chỗ đó có người ngồi rồi, chúng ta qua bàn khác.” Nghiêm Tiêu liếc mắt nhìn cô gái thẫn thờ bên cạnh cửa sổ, hai mắt nheo lại.

Đài Bắc thật nhỏ, vậy nên quanh đi quẩn lại mới để anh gặp được người mà anh hằng đêm nhung nhớ này.

“Em muốn ngồi chỗ đó cơ! Ngồi chỗ đó mới đủ để bộc lộ vẻ xinh đẹp của em, không ai có thể ngồi chỗ đó ngoài em hết!”

Nancy dắt Nghiêm Tiêu một tay bỏ trong túi quần, hướng chỗ ngồi dành cho công chúa mà đến.

“Đừng bày trò nữa, Nancy!”

Thanh Nhu chợt hạ mắt, có phải cô nhớ quá hoá rồ rồi không? Dường như cô nghe thấy… giọng nói của Nghiêm Tiêu.

“Cô này, cô có thể sang bàn khác được không? Chỗ này là chỗ ngồi của tôi mà!” Nancy không phân phải trái đòi nằng nặc.

Quản lý quán café định ra nói vài câu can ngăn, nhưng thấy đằng sau Nancy còn có tảng núi vững chắc là Nghiêm Tiêu, lập tức rụt cổ, chẳng dám đắc tội với anh.

Thanh Nhu ngẩng phắt đầu lên. Là anh!

Giống như muốn chứng minh rằng cuộc sống không có cô vẫn tốt như thường, chẳng hề có chút thay đổi nào, Nghiêm Tiêu thân mật ôm lấy eo Nancy.

“Cô này, tôi nói cô có nghe không?” Sau khi trông thấy dung mạo của cô, Nancy càng muốn đuổi cô hơn. Nét đẹp trong sáng ấy làm tất cả những người phụ nữ khác phải sợ hãi than thở, cô ta cảm thấy ghen tị cực kỳ!

“Thôi, Nancy, là người ta ngồi trước.” Nghiêm Tiêu giả vờ như không biết Thanh Nhu.

“Nhưng em muốn ngồi chỗ này! Cô này, có chịu nhường hay không? Đừng để buổi hẹn hò của chúng tôi mất vui, cô ngồi bàn khác ngay giùm đi!” Nancy điêu ngoa vô phép khiến không ít khách trong quán phóng tới những ánh mắt chỉ trích.

“Là tôi ngồi trước, tại sao phải nhường cho cô?” Cơn giận của Thanh Nhu cũng dâng lên. Đôi mắt đùa cợt của Nghiêm Tiêu khiến cô không muốn lùi bước.

“Cô!” Nancy tức đến giậm chân. “Tiêu, anh nói hộ em đi!”

“Không bằng thế này nhé, cô gái.” Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “cô gái” xa lạ. “Tôi ra giá một trăm vạn, cô có thể sang bàn khác ngồi không?”

Thanh Nhu nắm chặt nắm đấm.

“Nhiều tiền hơn nữa cũng không đổi!”

“Ôi trời, sao cô không biết điều thế hả?! Tham lam vừa thôi chứ!” Nancy thật muốn nói với Nghiêm Tiêu, chỗ này cô ta chả thèm nữa, cứ đưa quách một trăm vạn kia cho mình làm phí bạn gái còn hơn.

“Vậy mời cô ra giá.” Anh cố ý khiêu khích.

Hai bên chẳng ai nhường ai.

Thanh Nhu lắc lắc ly nước chanh, nội tâm rối rắm như tơ vò, nhưng ngoài mặt vẫn cố trấn định.

“Tôi còn phải gọi món nữa, thưa anh.” Cô không cam chịu yếu thế.

Đương lúc hai người giằng co, đuôi mắt Nancy kinh ngạc quét qua như thể phát hiện đại lục mới, hô: “Ê cô, cô cũng mua quyển tạp chí này? Tôi biết đám mua loại tạp chí này thường là phái nữ, hơn nữa một nửa là hâm mộ Tiêu, không nghĩ tới cô cũng là một trong số đó.” Cô ta cố ý lớn tiếng.

Nghiêm Tiêu cong môi. “Đây là vinh hạnh của tôi.”

Thanh Nhu ra vẻ chán ghét đẩy quyển tạp chí ra xa. “Cái này là do người ngồi trước bỏ lại, chẳng liên quan gì đến tôi.”

“Chuyện này thật tình cờ.” Nghiêm Tiêu xét nét.

“Đúng vậy, nào có chuyện trùng hợp như thế, rõ ràng là cô mua, còn không dám nhận!” Nancy nói bằng giọng vô cùng khinh thường.

Bọn họ đúng là người tung kẻ hứng.

Đột nhiên Thanh Nhu thấy không kìm nén được nữa. Không phải chỉ vì những hành động thân mật của họ làm cô khó chịu, mà còn bởi giọng nói lãnh đạm của anh làm cô thấy đau đớn.

Cô nhận lấy phiếu thanh toán, lại bị Nghiêm Tiêu đoạt đi.

“Để cảm ơn cô đã chịu nhường nhịn, đây coi như là chút lòng thành của tôi.” Anh cúi đầu nhìn cô làm tim cô rộn ràng. “Mong rằng tôi và bạn gái của tôi không quấy rầy đến cô.”

“Không sao, dù gì tôi cũng đang muốn đi, bạn trai tôi đang đợi.” Thanh Nhu cố làm ra vẻ không sao, chỉ có vậy thì trái tim của cô mới không tan vỡ.

“Tiêu, mau ngồi đi!” Cô vừa đi, Nancy lập tức mừng rỡ chiếm lấy chỗ ngồi dành cho công chúa, ngồi ngay xuống.

Giây tiếp theo, cô ta lớn giọng ré lên.

“Tiêu, quyển tạp chí này thật sự là do cô gái kia mua. Anh xem, trang thứ nhất còn kẹp phiếu tính tiền này, thời gian mua ghi trên đó là mới cách đây không lâu… Thế mà cô ta còn không nhận.”

Nghe vậy, Nghiêm Tiêu rơi vào trầm tư.

Bạn đang đọc Đêm Mất Hồn Của Tổng Giám Đốc của Bảo Bối
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự