Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Chương 57

Bạn đang đọc Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất của Mã Hiểu Dạng

Phiên bản Dịch · 3276 chữ · khoảng 11 phút đọc

Mẹ Tần vừa vào nhà thì điện thoại vang lên, bà vừa nhấn nút thâu âm, vừa bỏ đồ đạc xuống. Tiếng cười trong trẻo của dì Ba vang lên từ trong điện thoại.

“Chị, con rể tương lai của chị có nhà không? Tối nay bảo nó chở chị qua ăn cơm, em sẽ không đi đón chị nữa. Mẹ muốn nhìn mặt nó đấy.”

Mẹ Tần sửng sốt một chút. Tần Vũ Tinh và Hạ Thiên đi sau vào cửa, không biết chuyện gì xảy ra. Mặt mày cha Tần đỏ bừng, có chút tức giận nói: “Em gái nói năng bừa bãi cái gì thế?”

Mẹ Tần nhấc điện thoại lên, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Hả?” Dì Ba bất ngờ, nói: “Cũng là chị chồng Cả chị gọi điện thoại tới cho em đấy chứ.”

“Chị chồng Cả?” Hôm nay mẹ Tần mà nghe được ba chữ này thì cảm thấy phiền muốn chết.

“Đúng rồi. Chị chồng Cả nói nửa năm trước Từ Trường Sinh có người bên ngoài, chị ta liền giới thiệu cho Tiểu Tinh một đứa con trai để sống chung với nhau. Người đó chính là Hạ Thiên. Chỗ ở của hai người không tệ, chị ta đã thấy qua. Hạ Thiên là ngôi sao lớn, có xe có nhà, cha mẹ đều mất sớm, điều kiện rất tốt. Sau năm mới còn có thể mời mọi người tới. Tối nay chị dẫn nó tới đi. Gia Văn là fan của cậu ấy, chị nhất định phải dẫn nó tới đó.”

… Mẹ Tần quay đầu lại liếc nhìn chồng mình, hỏi: “Chị của ông lại giở trò điên khùng gì đây?”

Cha Tần vừa mới nghe con gái nhà mình lỡ thì là vì chị của mình, trong lúc nhất thời, khí thế yếu đi vài phần. Vì thế bốn người ngồi xuống ghế sa lon, cha Tần nhìn Tần Vũ Tinh và Hạ Thiên, hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

Tần Vũ Tinh do dự một chút. Hạ Thiên nắm chặt tay cô, mở miệng nói: “Chính là… giống như cô Cả đã nói.”

……

Mẹ Tần nhìn chằm chằm con gái: “Không ngờ có phần nhân quả này. Khó trách cô Cả con bới móc lung tung. Có phải vì Hạ Thiên mà tụi con chia tay không?”

… Tần Vũ Tinh quyết định im lặng không nói. Chuyện tới mức này rồi cô không dám nói năng lộn xộn.

“Cậu và cô Cả của Vũ Tinh có quan hệ gì?” Cha Tần nghĩ tới đối phương không có người lớn trong nhà, ông cũng chưa từng cầu mong con gái gả vào gia đình giàu sang, nhưng cũng nên hiểu rõ ngọn nguồn.

Hạ Thiên do dự một hồi, quyết định nói thật chuyện xảy ra trước kia.

Sau khi cô Cả nhà họ Tần bỏ lại chồng con ở Nội Mông, cha của anh cưới người con gái đáng lẽ là gả cho anh của mình. Nhưng bởi vì anh của ông qua đời, đối phương lại không chịu trả lại sinh lễ, vì thế ép gả con gái đi. Anh chính là họ Điền, con trai của chồng trước của cô Cả và cô gái này sinh ra. Sau này mất mùa, mẹ anh mất, cha anh cảm thấy cuộc sống vô vọng không có lối thoát, muốn mang hai đứa bé đến Bắc Kinh nương nhờ vợ trước. Dầu gì thì Điền Phương cũng là con ruột của cô Cả, đã đến tuổi đi học, không nên bị chậm trễ ở vùng đất hoang vu.

Nhưng Bắc Kinh lại quá lớn, một người đàn ông mang theo hai đứa trẻ không biết bắt đầu tìm người từ đâu. Cho nên ông đã thuê nhà trọ ở Nam Thành, sống qua ngày. Cha anh làm việc ở một công trường, ngoài ý muốn bị đè chết, quản đốc bồi thường một ít tiền, nhưng đều bị của anh giữ. Lúc đó Điền Phương mười mấy tuổi, đúng vào thời kỳ phản nghịch. Thời niên thiếu bị mẹ vứt bỏ, cha mất đi, trong lòng cực đoan, vì thế cầm tiền bồi thường trốn đi, không trở về. Anh bị chủ nhà đuổi đi, khi đó anh mới năm tuổi, bảy tuổi thì gặp được Thẩm Huy.

Hai người giả dạng làm ăn xin, đi xin ăn, bị kéo vào một tổ chức ăn xin lừa tiền. Có chú cảnh sát trong lúc phá án, giải quyết luôn tổ chức này, đưa bọn họ vào viện phúc lợi, hưởng thụ chín năm giáo dục bắt buộc ở vùng lân cận. Cấp một và cấp hai anh đều học chung trường với Tiểu Tinh. Tần Vũ Tinh đã từng giúp đỡ anh, chỉ là Tần Vũ Tinh không hề nhớ mình đã giúp gì.

Tần Vũ Tinh truy hỏi rốt cuộc mình đã giúp anh chuyện gì, hai má Hạ Thiên đỏ bừng, chết sống nhất định không nói.

Lúc này cha Tần đã sớm rơi nước mắt, khóc không thành tiếng, nói: “Đứa bé ngoan! Thật khó để cậu không trở thành lưu manh. Về sau nếu cậu và Vũ Tinh không thành chuyện, tôi nguyện ý giúp cậu một tay.”

“Cha, hiện tại người ta không cần cha giúp đỡ.” Tần Vũ Tinh chen miệng nói. Tim cô đau, ngực cô nhói vì Hạ Thiên, siết chặt tay anh.

“Không liên quan, ngộ nhỡ cần thì sao, đúng không? Tính ra như vậy, tuy rằng không có quan hệ huyết thống, nhưng theo quan hệ với chị của tôi thì còn phải gọi tôi là cậu ấy.”

“Cháu chỉ theo quan hệ với Vũ Tinh thôi ạ.” Hạ Thiên tiếp lời.

“Hả? Vậy là…” Cha Tần nói: “Tối nay mang theo Tiểu Hạ đi. Nó chỉ một thân một mình, em không dẫn nó đi theo thì để nó ở chỗ nào?”

Mẹ Tần liếc nhìn ông một cái, nói: “Tôi có nói qua không mang theo cậu ấy à?” Ánh mắt bà phức tạp liếc mắt Hạ Thiên một cái: “Cậu thật sự bởi vì một chuyện năm đó mà yêu thích Vũ Tinh nhà chúng tôi hả?”

Gò má Tần Vũ Tinh đỏ bừng, mẹ cô cứ nói trắng ra như vậy, xem cô như người tàn hình thì phải!

Hạ Thiên trịnh trọng gật đầu: “Dì, cháu biết dì cảm thấy cháu không thật lòng. Quả thật cháu không phải là người tốt gì, nhưng cháu khẳng định cháu đối xử với Tiểu Tinh rất tốt. Bạn thân nhất của cháu là Thẩm Huy đang ở Bắc Kinh, lát nữa chúng cháu sẽ đi công chứng.”

“Công chứng? Công chứng làm gì? Chuyện kết hôn của hai đứa còn chưa tới. Chẳng lẽ muốn sống chung một hai năm, hả?”

… Tần Vũ Tinh xấu hổ.

“Không việc gì ạ, chúng cháu nói trước chuẩn bị thôi.” Hạ Thiên lúng túng nói: “Cháu công chứng tài sản cho Vũ Tinh, nếu như cháu đối với em ấy không tốt.”

“Không cần thiết. Đợi lúc kết hôn rồi nói.”

… Dĩ nhiên Tần Vũ Tinh không biết nói tiếp như thế nào.

“Được rồi, cậu không cần phải chứng tỏ cho chúng tôi biết. Ai cũng có thể nói lời ngon tiếng ngọt, quan trọng là hành động.” Mẹ Tần dặn dò: “Các con thay đồ chuẩn bị một chút. Tối nay đi ăn với bộ dạng này thì không được. Bà con thân thích nhà mẹ rất nhiều.”

“Dạ vâng.” Hạ Thiên vội vàng trả lời.

“Mẹ, ăn cơm đi. Canh gà đen này đã được hầm lửa nhỏ cả đêm đấy.”

Mẹ Tần thử một ngụm, nói: “Không tệ, tay nghề khá đấy.”

“Nè, là Hạ Thiên làm đấy.”

……

“Hả! Tối hôm qua cậu ở lại đây?” Đột nhiên cha Tần nhận thức ra.

“Khụ khụ…” Tần Vũ Tinh hối hận mình nói quá nhiều.

“Không ở đây thì ở đâu? Nói từ nãy giờ ông nghe được cái gì? Cậu ấy không nhà không người thân đấy.” Mẹ Tần ngăn chồng lại.

Tần Vũ Tinh nhìn mẹ với ánh mắt khác xưa, khó trách người ta thường nói mẹ vợ thương con rể. Hạ Thiên còn chưa vào cửa mà mẹ đã có chút thiên vị với anh rồi.

Cha Tần cau mày nói: “Lâu dài như vậy không tốt. Vũ Tinh, bên cạnh phòng con còn trống không? Nếu không thì dọn dẹp một căn phòng khách, lỡ người tới thì còn có chỗ ở.”

Tần Vũ Tinh vội vàng gật đầu: “Dạ. Cha mẹ đối với Hạ Thiên thật tốt.” Cô đạp một cái lên chân Hạ Thiên một cái, Hạ Thiên vội vàng ‘lanh lợi’ lên tiếng trả lời. Xem như mẹ Tần đã công nhận quan hệ của bọn họ.

Tối hôm qua ở bệnh viện, mẹ Tần ngủ không ngon, suy nghĩ đến chuyện ăn cơm tối khách sạn với nhà bên Ngoại, Tần Vũ Tinh dặn dò mẹ ngủ thêm. Cô và Hạ Thiên ra ngoài gặp Thẩm Huy, đi tới nơi công chứng.

Nơi công chứng nhìn tài liệu của bọn họ, nói: “Hai người muốn công chứng tài sản sau khi kết hôn? Bởi vì đã lĩnh chứng kết hôn?”

“Vâng. Tất cả đều không quan trọng, tôi chỉ muốn công chứng tất cả tài sản dưới danh nghĩa của vợ tôi.”

……

Vẻ mặt của người công chứng có vẻ cổ quái, nói: “Ông Hạ, chuyện công chứng tài sản hôn nhân là chúng tôi công chức tài sản thuộc về ông, mà không phải công chứng tài sản thuộc về người khác.”

……

“Nếu như ông không ngại tài sản thuộc về ai lúc ly hôn, như vậy không cần làm công chứng đâu.”

“Nhưng tôi muốn tất cả những thứ này biến thành của cô ấy.” Hạ Thiên do dự nói.

“Sau khi hai người kết hôn, nếu ông không làm công chứng tài sản này thuộc về bản thân mình, như vậy về sau thì cả hai vợ chồng đều sở hữu. Chúng tôi chưa hề làm qua loại công chứng tài sản cho đối phương.”

……

“Tôi sẽ viết giấy cam kết, có thể làm công chức chính thức không?” Hạ Thiên hỏi.

Người công chứng gật đầu, nói: “Ok, chuyện này không thành vấn đề. Tài liệu cần thiết đều có ở đây, còn có người ký tên chứng minh, nếu như tài liệu của hai người đầy đủ, bây giờ có thể tiến hành. Ông Thẩm đây cũng là bạn bè của lãnh đạo chúng tôi đấy.”

Thẩm Huy ừ một tiếng, nói: “Giấy cam đoan chỉ cần vài chữ là được, cậu làm ơn đừng viết giống như thư tình, tớ viết không nổi đâu.”

Hạ Thiên đỏ mặt nói: “Được rồi.”

Tần Vũ Tinh nhìn chằm chằm Hạ Thiên đang chăm chú viết giấy cam đoan, nhìn về phía Thẩm Huy, hỏi: “Vì sao anh ấy lại muốn đưa hết tài sản cho tôi?”

Thẩm Huy liếc cô một cái, nói: “Chị hai à, cô thật không biết hay giả đò không biết? Bất quá Hạ Thiên chỉ là muốn buộc chặt cô với cậu ấy hơn một tí thôi. Cô đã thu hết tiền, không lẽ còn muốn đổi ý à?”

… Tần Vũ Tinh không biết nói gì.

Ba người ra khỏi nơi công chứng thì đã bốn giờ chiều, Hạ Thiên nói với Thẩm Huy: “Cậu trở lại Thâm Quyến mau đi, buổi tối chúng tôi còn phải ăn cơm.”

Thẩm Huy đáng thương tội nghiệp nhìn bọn họ nói: “Cậu thật sự có mới nới cũ. Hết dùng được tớ rồi thì đuổi đi…”

“Ngày khác tôi tự mình xuống bếp mới cậu ăn cơm! Coi như là bày tỏ thành ý.” Hạ Thiên hứa hẹn nói.

“Quyết định vậy đi, anh em tốt!” Thẩm Huy đưa tay ra vỗ tay với anh hoan nghênh. Anh nhìn về phía Tần Vũ Tinh nói: “Nhất định phải đối xử tốt với cậu ấy, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”

“Này, cậu nói chuyện với chị dâu như thế đó hả?” Hạ Thiên đấm anh ta.

“Có sắc quên bạn!” Thẩm Huy cười nói: “Tớ đi đây, năm mới vui vẻ.”

“Bái bai…”

Buổi tối, bốn người đi tới khách sạn ăn cơm tối với nhà Ngoại của Tần Vũ Tinh. Dì Hai, dì Ba, còn có cậu Út của Tần Vũ Tinh cũng đều có mặt. Con gái của dì Ba, Hứa Gia Văn, vô cùng lanh lợi, đứng lên tiếp đón bọn họ, ngượng ngùng nói với Hạ Thiên: “Chúng ta chụp hình nhé.”

Hạ Thiên nhìn lướt qua Tần Vũ Tinh nói: “Được.”

“Thật không?”

“Nếu như em có thể thuyết phục chị của em… cùng nhau chụp.”

Vì thế Hứa Gia Văn cầu khẩn Tần Vũ Tinh, ba người chụp vài tấm ảnh.

Hạ Thiên kề sát Tần Vũ Tinh nói: “Anh thật sự rất được thưởng thức, hả?”

“Cắt…” Tần Vũ Tinh hừ lạnh, nói: “Coi trọng em vợ à? Em nhường đó.”

“Em dám! Giấy cam đoan đã cất giữ rồi, em không thấy một điều cuối cùng à? Hạ Thiên cam kết Tần Vũ Tinh cam đoan không được ly hôn với Hạ Thiên!”

Đây là ngữ pháp khỉ gió gì thế…

“Mọi người đến chụp ảnh chung! Bây giờ còn có minh tinh nữa nha.” Vẻ mặt của cậu Út Tần Vũ Tinh cười xấu xa, nhìn Hạ Thiên, ánh mắt sáng lên, giống như nhìn thấy vô số tiền tài, vẫy vẫy tay với anh.

“Cậu Út của em không đáng tin, về sau anh đừng quan tâm tới cậu ấy. Tuy nhiên, dù sao cũng là em ruột của mẹ em, cũng không thể quá vô lý.” Tần Vũ Tinh len lén dặn dò Hạ Thiên.

Hạ Thiên hôn lên tóc cô, nói: “Yên tâm đi. Học vấn của anh không bằng cậu Út, nhưng giở trò lưu manh thì anh nhất định hơn.”

Điều này cũng đúng… Tần Vũ Tinh nhịn không được mỉm cười. Nếu cậu Út của cô giở trò lưu manh đối phó với Hạ Thiên thì tuyệt đối sẽ gặp xui xẻo.

Mùng ba năm mới, tin tức Hạ Thiên kết hôn làn tràn khắp nơi. Đối với chuyện này, dường như Thẩm Huy đã đoán biết được, quan trọng là Hạ Thiên ước gì chia sẻ tin tức này với mọi người.

Mẹ Tần nhìn hình chụp, bùi ngùi nói: “Làm diễn viên thật không dễ dàng. Con xem này, ảnh của cục dân chính trông rất thật.”

“Dạ, mẹ nên bỏ qua ngay lập tức loại tin tức này! Không chừng ngày mai lại có tin tức con gái mẹ mang thai đấy.”

Tần Vũ Tinh đúng là quạ đen, quả nhiên ngày hôm sau liền có một tin mới nóng hổi, phân tích khá kỹ lưỡng nguyên nhân Hạ Thiên cưới chui. Nhà gái dùng đứa bé bức vua thoái vị…

Mẹ nó ! Cũng may là cha mẹ cô đoán được.

“Trời ạ, Vũ Tinh, con xem, ngay cả ảnh chụp con tới bệnh viện khám phụ khoa cũng có nữa kìa. Làm mẹ nhìn không ra rốt cuộc đây có phải là con không nữa…”

Tần Vũ Tinh trấn an, nói: “Trước kia con làm việc ở bệnh viện, có qua lại với một người làm trong khoa phụ khoa. Đừng lo lắng, đừng lo lắng…”

“Ôi… Nhà họ Tần chúng ta thật sự nổi danh rồi. Chỉ là bây giờ mẹ đã nghĩ thông suốt, mặt mũi cái gì không mặt mũi, con sống tốt mới là quan trọng nhất.”

“Cám ơn mẹ. Yêu mẹ quá!” Tần Vũ Tinh cúi đầu hôn chút bà một cái.

“Bất quá chuyện để như thế này cũng không phải là cách. Đời này con tính chấp nhận nó hay không? Quả thật nếu như thế thì ăn sáng xong rồi đi lĩnh chứng đi. Mẹ thật sự sợ ngày nào đó bụng con lớn lên…”

……

Vì thế, toàn bộ tin tức đầu năm đều bị Hạ Thiên chiếm hết.

Năm sau, Tần Vũ Tinh xin học bổng mấy trường đại học, sau đó chờ đợi trả lời. Hạ Thiên quyết định giao toàn bộ công ty cho Thẩm Huy, cũng may Điền Phương chủ động nguyện ý giúp anh. Đối với Điền Phương, thái độ của anh vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng cũng không từ chối mỗi lần gặp mặt. Dù sao đối phương vẫn là người thân cùng chung huyết thống duy nhất ở trên đời với anh.

Hạ Thiên và Thẩm Huy thành lập một công ty mới, tên là Công Ty Truyền Thông Hữu Hạn Thiên Huy Tinh Vũ. Tiết mục giải trí đầu tiên được công ty phát triển chính là mua được bản quyền Hàn Quốc, ‘Đàn Ông Chuyên Tâm’, bởi vì kịch bản này nồng đậm phong cách trữ tình, cộng thêm tình tiết gây cấn xảy ra bất cứ lúc nào. Bạch Nhược Đồng là nữ chính duy nhất nổi tiếng qua đêm. Mặc dù Hạ Thiên chỉ xuất hiện một lần, nhưng trong lần này, anh để lộ nửa người tinh tráng, sau khi hoàn thành các giai đoạn ghép nối chỉnh sửa bộ phim, đã thu hút rất nhiều fan phụ nữ trung niên, ào ạt không ngừng.

Giống như mẹ Tần, cũng không nhịn được than thở: “Vóc người Tiểu Hạ quả thật không tệ…”

Cha Tần thừa dịp quảng cáo, lặng lẽ đổi đài.

Tháng Năm, xuân về hoa nở, Hạ Thiên kéo Tần Vũ Tinh ra ngoài đạp thanh. Hai người quyết định mặc màu xanh đi ra ngoài.

Không biết Hạ Thiên kiếm đâu ra một chiếc xe đạp GIANT cũ kỹ.

Tần Vũ Tinh ngây người trong chốc lát, lộ vẻ xúc động, nói: “Chiếc xe đạp này giống y như chiếc xe đạp của em năm đó.”

“Ừ.” Hạ Thiên vòng qua eo cô, nhỏ giọng nói: “Em có biết vì sao năm đó van xe em bị hư không?”

“Hả?” Tần Vũ Tinh ngước đầu nhìn anh.

“Là anh làm.” Hạ Thiên nhẹ giọng cười.

“Thì ra khi đó chính là tên khốn kiếp này…” Tần Vũ Tinh cũng cười, chủ động hôn môi anh: “Cám ơn sự kiên trì của anh, đã mang lại ánh mặt trời cho em.”

“Khờ quá.” Đối với anh mà nói, Tần Vũ Tinh không chỉ là ánh lửa sáng ngời nhất, mà còn sưởi ấm hai bàn tay trắng của anh.

Cô rất cám ơn ông trời đã ban Hạ Thiên cho cô. Anh dẫn cô thoát khỏi nơi sương mù, dũng cảm đối diện toàn bộ với cuộc sống mới. Có lẽ sau này sẽ có rất nhiều tranh cãi và vô số khó khăn phải trải qua, nhưng có người yêu bên cạnh, cô không sợ hãi chút nào.

Là thật, các bạn gái à, các bạn có tin không?

Trên thế giới này, bạn không lắm giỏi giang cũng sẽ tìm thấy một người thiên mạng của mình.

Có lẽ giống nhau, không đủ xuất sắc, nên anh trốn ở góc phòng nào đó, lén lút trông chừng tất cả những gì thuộc về bạn. Anh không phải sợ hãi không tiến lên, chỉ là chờ đợi thời cơ chín mùi mà hành động, trang bị bản thân trở thành tốt nhất để đến bên cạnh bạn, chiếm lấy tim bạn, lớn tiếng nói ra, anh yêu em ^_^

--- ------oOo---- ----- HOÀN --- ------oOo---- -----

Bạn đang đọc Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất của Mã Hiểu Dạng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự