Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 59 Lam ma thạch bị hỏng.

Bạn đang đọc Đấu Y của Mộc Thang

Phiên bản Dịch · 1961 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lâm Vân Phi!

Trong thế hệ thanh niên anh kiệt Lâm gia hiện nay hắn xứng đáng là người nổi bật nhất, ổn định tại vị trí đệ nhất trong chín năm liền, cho đến khi ba tháng trước có truyền ra một lời đồn trong thế hệ của hắn rốt cuộc cũng có người vượt qua hắn, nhưng chưa hề được chứng thực.

Tuy là trưởng tôn của đại trưởng lão, nhưng những ưu đãi đối với Lâm Vân Phi cũng không phải rất nhiều, tu luyện vũ kĩ cũng rất bình thường, nhân giai đê cấp vũ kỹ-------kim cương thối, một loại cao giai vũ kỹ tương đối phổ cập.

Lâm Vân Phi dùng những động tác đơn giản, hô…………… chỉ nghe thấy tiếng gió thổi, ba, vang vọng, trên lam ma thạch đã hiện ra số liệu.

“Nguyên lực giá trị 322 độ, 1 tinh võ vệ!”

Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, một thế hệ Lâm gia đệ nhất nhân không thể không có biểu hiện kinh người được.

Thế hệ thanh niên rốt cuộc xuất hiện hai vệ cấp đệ tử, đây chính là chuyện của trăm năm trước!

Bất quá phản ứng dưới đài cũng không phải rất mãnh liệt, bởi vì kết quả này là vốn phải có, thế mới phù hợp với cái tên Lâm Vân Phi.

Trái ngược với Lâm Vân Phi luôn luôn bình thản, trong mắt chúng đệ tử Lâm gia thì Lâm Bình có vẻ lãnh ngạo quái gở, khó tiếp cận, là một gã tu luyện cuồng nhân, cực kì dễ nổi giận.

Những lời đánh giá này nếu lọt vào tai Lâm Khiếu Đường thì nhất địn hắn sẽ cười đến đến gập người lại, sau đó sẽ trào phúng chế nhạo nói: “Nam nhân phải đổi tính-----không thể không giả bộ B!” (1)

Vũ kĩ của Lâm Bình tu luyện trong chúng đệ tử cũng không phải là bí mật, có người nói là tam trưởng lão phải trả một cái giá rất cao mới mua được nhân giai trung cấp vũ kỹ------thiên phong quyết, một loại nội gia vũ kỹ chú trọng thân pháp và tâm pháp.

Thấy khuôn mặt Lâm Bình đúng kiểu dáng ngạo nghễ thách thức, Lâm Khiếu Đường thực sự muốn cười thành tiếng nhưng lại không thể cười, bởi vậy biểu tình thoạt nhìn có chút cổ quái

Không hề có thời gian tích súc lực, cũng không hề bày ra tư thế tiêu sái, phịch một tiếng, lam ma thạch kịch liệt rung động.

“Nguyên lực giá trị 354 độ, 2 tinh võ vệ.”

Toàn bộ chúng nhân dưới đài yên tĩnh dị thường, hít một ngụm không khí.

Khiếp sợ, không thể tin tưởng, không thể tưởng tuợng nổi, các loại biểu tình ngạc nhiên trong nháy mắt biểu hiện ra.

Lúc này đây ngay cả bốn vị trưởng lão đang ngồi trên ghế tầng hai cũng không thể ngồi yên được, đều đứng hết cả lên.

“Tam trưởng lão, thảo nào từ một năm trước tiểu tôn của ngươi vẫn mượn cớ không tham gia trắc trí khảo hạch, nguyên lai là để Nhất Phi Trùng Thiên (2) nha!” Đại trưởng lão có phần chút xót.

Nhị trưởng tự tiếu phi tiếu (3) nói: “Tam trưởng lão thật đáng chúc mừng nha, người này tâm chí kiên định sợ là Lâm gia không có ai sánh kịp, nếu luận thiên phú tuy không bằng Vân Phi, nhưng tinh thần kiên định khắc khổ tu luyện Lâm Vân Phi cũng không so được a, Lâm gia song song xuất hiện hai người, thực sự là phúc của Lâm gia a!”

Cho tới bây giờ khuôn mặt tam trưởng lão vốn không hề dao động lúc này cũng cưói đến toe toét, “Đâu đâu, Bình nhi bất quá chỉ tính là một giai đoạn đột phá mà thôi, so với Lâm Vân Phi hài tử vẫn có chút sai biệt a!”

Đại trưởng lão bên cạnh hừ một tiếng không nói gì, bất quá nhìn biểu tình quái dị của hắn liền biết, đối với những lời nói mát của tam trưởng lão cũng có chút buồn bực.

Hai gã gia tướng ngơ ngác nhìn lam ma thạch, nhìn số liệu không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lâm Đức Vượng dùng một loại nhãn thần cực độ tôn kính nhìn Lâm Bình đang bày ra vẻ mặt lãnh khốc, ‘Bình thiếu gia, ngoại trừ lão tổ tông, người có thể xem như là Lâm gia đệ nhất nhân, rất có thể trước ba mươi tuổi tiến nhập sĩ cấp, trở thành người thứ hai trong lịch sử Lâm gia.”

Lâm Bình khẽ gật đầu không nói, dáng vẻ lãnh khốc chốc lát đọng lại trong tâm trí chúng nữ đệ tử dưới đài, sự ngưỡng mộ đối với Lâm Vân Phi trước đây trong nháy mắt chuyển lên người vị khốc ca trước mặt.

Khiếp sợ sau nối tiếp khiếp sợ trước, hầu như làm chúng đệ tử dưới đài không thở nổi, đợt dự tiền trắc thí này thực sự rất đặc sắc, nhưng bất quá cũng chỉ vừa mới bắt đầu, màn đối kháng kế tiếp nhất định sẽ càng thêm đặc sắc.

Chúng đệ tử dù chưa tham gia trắc thí, nhưng độ hứng phấn từ lâu đã vượt qua các tuyển thủ trên đài, trong gia tộc người tai ba xuất hiện lớp lớp, nội tâm cảm thấy tự hào giống như nước lên thì thuyền lên, không kiềm chế được bị lôi kéo vào trong đó.

Một thân ảnh cô đơn, lúc này đang đứng ở vị trí dễ thấy được nhất trên lôi đài, nhưng tựa hồ thời khắc này hắn đã bị quên lãng.

Hai gã gia tướng phụ trách lam ma thạch thiếu chút nữa mang nó ra khỏi lôi đài, hoàn hảo bị Lâm Đức Vượng rất bình tĩnh chỉ đạo quay trở lại, lúc này mới nhớ còn một người vẫn chưa tiến lên trắc thí.

Chúng đệ tử dưới đài thấp giọng đàm luận, đối với thắng lợi cuối cùng của màn đối kháng ngay sau đó, không ít người tranh luận tới đỏ bừng cả mặt.

“Ta xem khả năng Lâm Vân Phi sư huynh thắng lợi rất lớn, nguyên lực giá trị chỉ là một trong những yếu tố mà thôi, thực sự động thủ thì còn phải xem xét tới tổng hợp thực lực.” Một gã nam đệ tử tuổi còn trẻ rất có lòng tin nói.

Một nữ đệ tử rất không phục nói: “Ta xem vị tất, nhị tiểu thư mới là người mạnh nhất trong thế hệ thanh niên hiện nay của Lâm gia, vũ kỹ nàng tu luyện ngay cả lão tổ tông cũng khen không dứt miệng.”

Một vị thanh niên đệ tử bên cạnh niên kỉ lớn hơn một chút tương đối chững chạc lắc đầu nói: “Lâm bình sư đệ mới là người có tỉ lệ thắng lớn hơn, trừ phi tu luyện vũ kỹ ngoài hồn cấp, bằng không nguyên lực giá trị chính là căn cứ tốt nhất phân xét thực lực mạnh yếu.

Một vị đệ tử phía sau buồn cười nói: “Các người đùng cãi cọ, vô luận bọn họ thua hay thắng, khẳng định bọn họ sẽ là người đại biểu cho Lâm gia tới tham dự lễ thành nhân đại điển.”

Ngay trong lúc các đệ tử đang tranh luận không ngớt, trên lôi đài, người trắc thí cuối cùng đã vào chỗ chuẩn bị sẵn sàng.

Hai gã gia tướng nhàm chán nhìn về chỗ khác, thần sắc Lâm Đức Vượng yên lặng không biết dang suy nghĩ cái gì.

Oanh, một tiếng nổ!

Hai gã gia tướng trong trạng thái không đề phòng, bị một luồng kình lực mạnh mẽ đẩy lui mấy bước, đặt mông ngồi dưới đất.

Lâm Đức Vượng chật vật xoay môt vòng tại chỗ, may là tu vi mạnh hơn hai gã gia tướng, bằng không thì cũng theo chân bọn họ đặt mông thân mật tiếp xúc mặt đất.

Làm trọng tài, ưu điểm lớn nhất chính là có thể thấy số liệu hiện lên trên lam ma thạch đầu tiên!

Một chuỗi số liệu bắt mắt kia hiện lên trên mặt phẳng kết trận của lam ma thạch

Phía dưới mũi Lâm Đức Vượng không hề tự giác chảy xuống một dòng dịch thể ấm áp, hai mắt mở to, đờ người tại chỗ, sau khi phục hồi tinh thần dùng sức dụi dụi hai con mắt, lần thứ hai nhìn về phía số liệu, không hề biến hoá, vẫn là trị số cũ.

Hai tay Lâm Vũ Tuyền vô thức nắm chặt hai bên thành ghế, đây mới là kết quả trắc thì mà nàng chờ đợi……….

Thân thể bốn vị trưởng lão toàn bộ đều nghiêng ra ngoài.

“Đại trưởng lão, con mắt của ta có điểm hoa, ngươi có thể nói cho ta biết kết quả trắc thí?” Tứ trưởng lão có chút lắp bắp nói không rõ lời hỏi.

“Ta còn bị hoa mắt hơn, hay là thỉnh nhị trưởng lão nói hay hơn!” Đại trưởng lão líu ríu nói.

“Bất hảo, nhất định là lam ma thạch dùng đã quá lâu, lại bị mấy người Vũ Nhàn cố sức đánh vào, sợ là bị phá huỷ rồi.” Nhị trưởng lão rất chắc chắn cho ra kết luận.

Tam trưởng lão lập tức phái một gã gia tướng bên cạnh dẹp đường, “Còn không mau đi đem một khối lam ma thạch mới lại đây!”

Lâm Khiếu Đường rất thoả mãn nhìn số liệu hiện lên trên lam ma thạch, khống chế lực lượng vô cùng tốt, vừa vặn đạt được trị số trong lòng dự định.

“Nguyên lực giá trị 401 độ, 3 tinh võ vệ!”

“Trọng tài gia gia, chúng ta có đúng hay không tiến hành hạng mục trắc thí tiếp theo?” Lâm Khiếu Đường cũng không muốn đứng ngốc một chỗ như vậy.

Mặt của Lâm Đức Vuợng hiện lên một trận co quắp, vẫn như cũ nhìn số liệu trên lam ma thạch suy nghĩ.

Ngoài ra hai mươi ba vị thí sinh trắc thí đều chung một biểu tình, ngơ ngác nhìn Lâm Khiếu Đường, đang tự suy nghĩ cái gì đó.

Chúng đệ tử dưới đài cũng đồng dạng ngơ ngác tự hỏi.

Trên mặt mọi người đều hiện lên nét kinh hãi, tất cả mọi người đều cảm giác xảy ra vấn đề gì đó.

“A, được rồi, nhất định là lam ma thạch bị hỏng!” Có người hét lớn.

Thiên! Lâm Khiếu Đường thiếu chút nữa đứng không vững.

Giải thích hợp lí! Rất nhiều người nhất thời nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm, có người lại làm ra bộ dáng vỗ đầu bừng tỉnh đại ngộ.

Chỉ chốc lát, một gã gia tướng vội vã mang tới một khối lam ma thạch mới, thở hổn hển đặt trước mặt Lâm Khiếu Đường, không biết là bị hù doạ hay là mệt mỏi, uể oải nhìn Lâm Khiếu Đường, trong mắt đúng là lộ ra một tia cầu xin.

Phảng phất như đang nói, huynh đệ, ngươi đừng chơi ta, ta hảo hảo trắc, biết không!

Chú thích:

(1) Hán việt: Bất đắc bất trang B, cái này mình không hiểu, ai biết pm nhá.

(2) Một bước lên trời. (Thô một chút nhưng sát nghĩa là bay một phát lên trời)

(3) Tự tiếu phi tiếu: dường như cười nhưng không cười. Trong chương này ý nói nhị trưởng lão tuy cười nhưng trong lòng không cười thậm chí ghen ghét, đố kị.

Bạn đang đọc Đấu Y của Mộc Thang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 36

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự