Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 434 Tây hành. (9)(10)

Bạn đang đọc Đấu Y của Mộc Thang

Phiên bản Dịch · 4890 chữ · khoảng 17 phút đọc

Tát La Gia mở cặp mắt mỹ lệ, không hề biểu lộ tâm tình chỉ nhàn nhạt nhìn Tạp Tây Lỵ Á nói:

- Cũng là tu luyện, ở chỗ này còn có thể nhận được một chút thù lao, cớ sao lại không làm? Buồn chán lại càng không thể nói đến.

- Tát La Gia, ngươi thật đúng là một nữ nhân không chút thú vị, ngoại trừ tu luyện ra còn có rất nhiều chuyện đáng để chú ý, bằng không đột phá bình cảnh, tăng dài tuổi thọ cũng để làm gì? Tựa như đấu giá đại hội đã sắp bắt đầu, bản thánh nữ thầm nghĩ có thể mua hoặc hoán đổi một vài thứ tốt chẳng hạn, thật không có tâm tình tu luyện.

Tạp Tây Lỵ Á ung dung nói.

- Thánh nữ điện hạ có giáo hội làm chỗ dựa phía sau tự nhiên không cần giống như ta vậy!

Tát La Gia đặc biệt có thâm ý nói.

- Vậy ngươi có thể tiến vào giáo hội, Đạt Khắc giáo bên kia hẳn là sẽ rất hoan nghênh ngươi đến, hà tất chỉ vì một quốc gia mà bỏ lỡ đi tiền đồ, bằng không đến gia nhập giáo hội chúng ta cũng có thể được. Ta giúp ngươi nói một chút, đại nhân Áo Tháp Tư Đô hẳn là sẽ đồng ý, ngươi và ta cũng có một chút giao tình, mà một địa vương giai long kỵ sĩ đi đến đâu cũng luôn phong quang!

Tạp Tây Lỵ Á tùy ý cây thường thương trong tay thưởng thức nói.

Tác La Gia bỗng nhiên rơi vào hồi ức, trầm mặc một hồi nói:

- Tọa kỵ của ta không muốn ta cũng không có biện pháp, Phí Đức Lỗ Tư đã từng đáp ứng một người, vì người đó cống hiến một trăm năm, thế nhưng người kia sau khi định ước lại hoàn toàn biến mất. Đầu óc long tộc từ trước đến nay đều có chút vấn đề, không được người đó cho phép sẽ không tiếp nhận bất luận mệnh lệnh nào khác.

Vẻ mặt Tạp Tây Lỵ Á kỳ quái nói:

- A! Nguyên lai phía sau còn có cố sự như vậy, chỉ là không biết vị cao nhân nào lại có thể làm cho hắc ám cự long Phí Đức Lỗ Tư coi trọng đến như vậy, dĩ nhiên có thể vì hắn mà buông tha giáo hội?

Tát La Gia nở một nụ cười rất hiếm khi gặp nói:

- Thánh nữ điện hạ không phải gần đây vẫn đang tìm người này sao?

- Là hắn?

Tạp Tây Lỵ Á vô thức ngồi bật dậy nhưng rất nhanh đã ngồi trở xuống, tự cười nhẹ nói:

- Nghĩ không ra người này ngày trước lưu lại dấu chân không ít.

Đúng lúc này bỗng nhiên một đạo linh nguyên khí tức cực kỳ yếu ớt chợt lóe, nhị nữ liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều cùng mang theo một tia nghi hoặc. Khí nguyên cảm này rất yếu ớt, hầu như là không thể cảm ứng được, thế nhưng trong đó ẩn chứa một loại cảm nhận chỉ có địa vương giai mới có.

- Chẳng lẽ là một lão gia hỏa nào tới?

Tạp Tây Lỵ Á kỳ quái lẩm bẩm nói.

Chỉ trong chốc lát, cánh cửa bên trong thông đạo ngầm bị mở ra, một gã địa kiếm sư cẩn thận đi tới, vừa thấy nhị nữ liền cung kính thi lễ. Tạp Tây Lỵ Á nhìn qua một chút cũng không để ý nhiều lắm.

- Ngươi không ở bên ngoài cửa trông giữ lại chạy tới nơi đây làm cái gì?

Tạp Tây Lỵ Á không chút biểu cảm nói, rồi lại mơ hồ cảm giác được chuyện này cùng với khí nguyên thần bí vừa lóe qua có chút liên quan.

- Tôn kính thánh nữ điện hạ, tôn kính Tát La Gia đại nhân, bên ngoài có bốn quý tộc Thụy Ma quốc, có hai người phù hợp với điều kiện tiến vòa, hai người khác thì không, bất quá bọn họ nguyện ý ra giá thật lớn muốn qua cửa, đây chính là bọn họ hiếu kính tới nhị vị.

Gã đại kiếm sư không dám quanh co nhiều lời trực tiếp đem nửa túi cực phẩm hải nguyên thạch đưa tới.

Tạp Tây Lỵ Á tiếp nhận hai chiếc túi rồi nhìn liếc qua, tiện tay nhận lấy một túi, Tát La Gia nhận phần còn lại nói:

- Không còn người nào khác chứ?

Gã đại kiếm sư kinh sợ nói:

- Không có, chỉ có bốn người bọn họ.

Nhị nữ nhất thời cảnh giác. Nếu như các nàng nguyện ý nhắm mắt bỏ qua chuyện này thì cũng không ai có thể nói gì. Thế nhưng một cỗ khí nguyên thần bí vô cùng quỷ dị vừa mới lóe qua rất có thể sẽ làm cho tình hình thêm nhiễu loạn.

Tạp Tây Lỵ Á và Tát La Gia đồng thời đứng lên làm cho tên đại kiếm sư nhất thời sợ đến ngây người, lập tức hối hận chính mình nhất thời nổi lòng tham, đang muốn lấy hai túi hải nguyên thạch còn lại ra nhưng nhị nữ đã hướng về phía thông đạo bên ngoài bước tới, hắn chỉ có thể bước theo.

Ba gã thủ vệ khác cũng rất lo lắng trong lòng, khi thấy Tạp Tây Lỵ Á và Tát La Gia cùng nhau đi ra, ba người ngay cả cái chết cũng đã nghĩ đến, trong lòng thầm mắng chính mình bởi lòng tham mà mờ mắt, đúng là gặp rắc rối lớn rồi.

Bốn lữ nhân Thụy Ma quốc cũng kinh hãi không ngớt, không biết hai vị nữ cự đầu này đồng thời xuất hiện là phúc hay là họa đây.

Theo nhị nữ đi ra còn có gã đại kiếm sư, trong lòng lúc này mắng thầm bốn tên lữ nhân Thụy Ma quốc kia, đây không phải chính là bị bọn họ làm hại hay sao.

- Lá gan các ngươi cũng thật lớn dám nhận số nguyên thạch lớn như vậy!

Đôi mắt màu lam của Tạp Tây Lỵ Á chợt lóe, nhìn thẳng bốn gã thủ vệ giống như nhìn bốn xác chết.

- Thánh nữ điện hạ bớt giận, mấy người tiểu nhân chỉ là nhất thời nổi lòng tham mà thôi.

Gã đại kiếm sư “đông” một tiếng rồi quỳ trên mặt đất lập tức cầu xin nói, lại càng đem số cực phẩm hải nguyên thạch còn giấu đưa hết ra.

- Ghê tởm hơn chính là mấy người các ngươi còn muốn mua chuộc luôn cả ta và Tát La Gia đại nhân, ta thấy hẳn là các ngươi thấy sống lâu quá không nhịn được nữa rồi.

Tạp Tây Lỵ Á vừa nói, khí nguyên trên người tuôn trào mạnh mẽ, mái tóc mượt dài màu vàng không gió mà tung bay.

Ba gã thủ vệ còn lại nhìn thấy tình huống không ổn đều quỳ xuống. Trong mắt bọn họ tu vi địa vương giai giống như thần linh, ngay cả một điểm phản kháng trong lòng cũng không có, cho dù là bỉ mông cự thú lúc này cũng hiện rõ vẻ mặt hoảng loạn, trong hai con mắt thật lớn đã hiện nên nỗi sợ hãi thật sâu, hai người trước mặt này, đặc biệt là thánh nữ Lai Đặc giáo thực sự hỉ nộ vô thường.

Bốn lữ nhân Thụy Ma quốc càng bị dọa không nhẹ, nữ tử tóc hồng cố lấy dũng khí nói:

- Thánh nữ điện hạ, bối cảnh cũng như thân phận của chúng ta không có bất luận vấn đề gì, bốn người chúng ta cùng đều là quý tộc Thụy Ma quốc.

Đôi mắt trừng lên của Tạp Tây Lỵ Á vừa chuyển, một cỗ áp lực vô hình hầu như đẩy nữ tử tóc hồng đi, phân nửa lời nói bị bức lui trở lại.

- Ta đang nói chuyện các ngươi có thể xen vào sao? Nếu quy củ đã định ra rồi, tất cả mọi người đều phải tuân thủ. Năm ngày trước đến cả đồ tôn của lão đầu Ốc Trát kia cũng không qua được, mấy người các ngươi chỉ là đám quý tộc thì tính cái rắm gì, tin hay không ngay ngày mai cái tiểu quốc kia lập tức triệt để biến mất?

Tạp Tây Lỵ Á không biết vì sao tức giận không thể vãn hồi, bất quá ánh mắt của nàng lúc này đã dời đi nhìn đến một địa phương khác.

Tát La Gia và Tạp Tây Lỵ Á đều cùng không chú ý đến mấy tên thủ vệ và đám người tự nhận là quý tộc đang vô cùng khủng hoảng này, vẫn một mực tìm kiếm cỗ khí nguyên thần bí quái dị vừa mới lóe lên kia.

Tạp Tây Lỵ Á mở trừng hai mắt ra nhưng vẫn như cũ không tìm ra kẻ nào nên có chút tức giận. Bàn tay nhấc lên một cái, không cần niệm pháp quyết đã ngưng tụ một viên thánh quang cầu, không biết sẽ nhắm vào ai.

- Thánh nữ điện hạ tha mạng. Tiểu nhân không dám làm như vậy nữa!

Bốn gã thủ vệ đều đồng thanh cầu xin.

Bốn gã quý tộc Thụy Ma quốc hiển nhiên không ngờ tới Tạp Tây Lỵ Á lại hạ sát thủ, nhất thời khủng hoảng vô cùng. Nữ tử tóc hồng làm một nỗ lực cuối cùng nói:

- Thánh nữ điện hạ, thỉnh hãy nghe ta nói.

Tạp Tây Lỵ Á đâu có thèm nghe tới, chỉ thầm nghĩ phát tiết một chút. Vù một tiếng, quả cầu trong tay đã bắn về phía nữ tử tóc hồng làm cho nàng ta ngoại trừ mở to mắt kinh khủng nhìn thì không còn biết làm gì khác.

Ầm, một đạo kim quang trong nháy mắt bay tới ngăn chặn quang cầu lại.

Hai cỗ lực lượng va chạm dung hòa phần lớn, nhưng là sóng khí trùng kích bắn ra vẫn có uy lực vô cùng lớn, làm cho bốn gã thủ vệ và bốn tên quý tộc ngã ngửa, trông có vẻ rất chật vật. Nữ tử tóc hồng đối với chuyện chính mình có thể thoát qua kiếp nạn quả thực không thể hiểu nổi, chỉ là trong lòng run sợ không thôi, mới vừa rồi nàng đã gặp qua tử thần một lần.

- Nếu đã tới hà tất cứ phải giấu đầu lộ đuôi!

Tạp Tây Lỵ Á lạnh lùng nói.

Bốn gã thủ vệ và bốn tên quý tộc không biết vì sao Tạp Tây Lỵ Á đột nhiên nói như vậy, Tát La Gia cũng mở miệng nói:

- Hiện thân đi thôi, các hạ cho rằng còn có thể tiếp tục ẩn núp hay sao?

Trong một huyệt động cách đó hơn mười trượng, bỗng nhiên kim quang lóe lên, tiếp theo đó là một cỗ khí nguyên khó có thể tưởng tượng ập tới.

Một gã thanh niên mặc tử lưng đeo cự kiếm không biết xuất hiện khi nào, không phải Lâm Khiếu Đường nhà mình thì là ai đây! Ngay sau đó, một nữ tử mặc lam bào cũng từ bên trong huyệt động bước ra ngoài.

Tạp Tây Lỵ Á và Tát La Gia còn chưa thấy rõ tướng mạo đã mạnh mẽ hít một ngụm lương khí, trong đầu nhị nữ đều đồng thời xuất hiện bốn chữ!

Khiếp sợ, hoàn toàn khiếp sợ. Dung nhan kiều diễm của Tạp Tây Lỵ Á lúc này ngưng trọng lại. Cái gã ngày trước chỉ là một kẻ tầm thường mà hiện nay đã có tu vi cùng cấp bậc với chính mình, điều này làm cho đầu óc của nàng hoàn toàn biến thành một khối trống rỗng.

Nguyên bản phỏng chừng người này nhiều lắm chỉ có tu vi địa vương giai sơ kỳ, thậm chí còn không tới, nhưng mà sự đánh giá đó không chỉ là sai, hơn nữa còn cực kỳ sai.

Tạp Tây Lỵ Á mấy ngày hôm nay còn đang suy nghĩ, nếu mình gặp được người này nhất định phải giáo huấn một phen, cho dù Áp Tháo Tư Đô đại nhân ra lệnh, nếu đối phương đã là địa vương giai tu luyện giả sẽ không phát sinh xung đột, bất quá đùa giỡn một chút vẫn có thể được.

Tạp Tây Lỵ Á vừa nghĩ đến năm đó gặp gỡ người này, hai hàm răng không khỏi hận cắn một cái.

Nhưng mà giờ khắc này, Tạp Tây Lỵ Á bỗng nhiên phát hiện ý nghĩ của chính mình buồn cười đến cỡ nào, người ta không tìm đến chính mình giải hận đã phải cảm tạ trời đất rất nhiều rồi.

Thế nhưng, một người như thế nào chỉ trong một đoạn thời gian rất ngắn, tại sao lại có thể đạt đến được cảnh giới không thể tưởng tượng được như thế này? Tạp Tây Lỵ Á đúng là không thể nghĩ ra nổi.

Tạp Tây Lỵ Á không biết, khi chính mình dành thời gian để chơi đùa vui vẻ thì người ta ngập đầu trong tu luyện, khi chính mình xuất hành hoàn thành nhiệm vụ của giáo hội người ta vẫn chỉ tu luyện, khi hải thú tập kích đại lục khởi xướng chiến tranh người ta vẫn như cũ chìm trong tu luyện, hơn nữa những kinh lịch trải qua lại hoàn toàn khác nhau, mạo hiểm tính mạng, tinh thần không lùi bước và ý chí quyết tâm, đương nhiên phải có phần cơ duyên, giác ngộ gặp mạnh phải chạy, thành tựu chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Lưu lại núi xanh, còn lo gì thiếu củi đun!

Tát La Gia cũng lộ vẻ khiếp sợ, nhưng so với Tạp Tây Lỵ Á hiển nhiên là khác nhau, nàng cảm thấy rất ngoài dự liệu và cả một chút ý mừng rỡ, đây tựu cũng như là đối với một vị bằng hữu đã thất tán nhiều năm lần thứ hai gặp nhau vậy.

Trên thực tế, Lâm Khiếu Đường vẫn thu liễm toàn bộ khí nguyên như cũ, thế nhưng Tát La Gia và Tạp Tây Lỵ Á đều là tu luyện giả địa vương giai, khoảng cánh lại gần đến như vậy, tuy là không thể dò xét đối phương sâu cạn thế nào nhưng kết quả không cần nói cũng biết.

Tạp Tây Lỵ Á tất nhiên là địa vương giai sơ kỳ đỉnh phong, mà Tát La Gia đã là địa vương giai trung kỳ, nguyên thức cường đại của nhị nữ hiển nhiên không bình thường.

Đương nhiên, nếu Lâm Khiếu Đường không phát tán khí nguyên, nhị nữ nhất định không có khả năng nhận thấy được, lúc tên đại kiếm sư đẩy cửa tiến vào, chỉ làtrong nháy mắt cảm ứng được một người thần bí cố ý thả khí nguyên ra, bằng không một người còn có thể ẩn dấu được cả đại tu sư địa vương giai hậu kỳ, cho dù là địa vương giai trung kỳ cũng không thể nào phát hiện được. Lúc này Lâm Khiếu Đường tản mát ra khí nguyên chỉ trong vòng huyệt động mà thôi, bên ngoài bất luận là ai cũng không thể cảm giác được.

Trước lúc Lâm Khiếu Đường tản mát ra khí nguyên hiển nhiên đã phát hiện ra khi nguyên của Tạp Tây Lỵ Á và Tát La Gia, đối với hai vị lão bằng hữu này, Lâm Khiếu Đường không ngại gặp mặt một chút, huống hồ lần này chính mình đến đây còn có mục đích nên không muốn có bất kỳ xung đột gì với các nàng.

Bốn gã thủ vệ chật vật ngồi dưới mặt đất, vẻ mặt thấp thỏm không biết vị cao thủ thần bí ẩn núp này đột nhiên xuất hiện đối với bọn họ là phúc hay là họa, mà bốn gã quý tộc Thụy Ma quốc lại lộ thần sắc dị thường.

Trong lúc nhất thời toàn bộ không khí rất yên tĩnh, có vài phần quỷ dị.

- Đường Lâm, hoan nghênh ngươi trở lại!

Tát La Gia là người thứ nhất đánh vỡ sự yên tĩnh cười nói, trên mặt hiện lên một tia đỏ ửng khác thường, vừa nghĩ đến ngày trước thân thể chính mình trước mắt người ta không một mảnh vải che thân, trong lòng có chút hoảng loạn.

- Tát La Gia tiểu thư, đã lâu không gặp!

Lâm Khiếu Đường thản nhiên cười nói.

- Lần này tới là vì đại hội đấu giá hay sao?

Tát La Gia rất tự nhiên hỏi.

- Cũng có thể xem là vậy!

Lâm Khiếu Đường vừa nói vừa bước tới lối vào bỗng nhiên quay người lại nói:

- Không biết Lâm mỗ có phù hợp điều kiện tiến vào hay không?

- Đương nhiên!

Tát La Gia cực kỳ nhanh gọn đáp lời, lập tức xoay người như muốn dẫn đường.

Khi Lâm Khiếu Đường đi qua bên người Tạp Tây Lỵ Á, thân thể nàng ta hơi có chút run lên, cuối cùng cũng không mở miệng, khi đối mặt với một vị tu luyện giả địa vương giai hậu kỳ, đúng là mọi cảm giác về ưu việt trong nháy mắt không còn sót lại chút gì.

Tạp Tây Lỵ Á hiển nhiên bị xem nhẹ bỏ qua, mà nàng cũng không biết nên nói cái gì, chính mình và người này không hề có chút giao tình, tuy là có quen biết nhưng tựa hồ trên phương diện đôi bên đối lập, chí ít ngày trước là như vậy. Nếu như thực lực đối phương không cao thâm, chỉ sợ Tạp tây Lỵ Á đã lập tức động thủ, cho dù không có ý định giết chết cũng phải giáo huấn một chút. Thế nhưng hiện tại, Tạp Tây Lỵ Á lại chỉ có thể yên lặng đứng nhìn, cảm giác này tựa hồ như vô lực vậy.

Tạp Tây Lỵ Á cũng có một chút ý niệm chủ động, dù sao có một chút giao tình với một vị địa vương giai hậu kỳ đại tu sư, cảm giác đó cũng có thể coi như một chút thành công đi, thế nhưng lòng tự trọng cường liệt kia lại không cho đôi môi nàng được phép mở, huống chi ngày trước xung đột thật lớn, ngày hôm nay không phải dễ dàng có thể tiếp thu được, điều này cũng bắt nguồn từ tính cách cao cao tại thượng càng làm cho Tạp Tây Lỵ Á mong muốn đối phương chủ động mở miệng kêu gọi chính mình trước.

Nhưng bất quá cũng chỉ là ý niệm của riêng nàng mà thôi, cho dù thoáng gặp qua nhưng thanh niên mặc tử bào kia cũng không liếc mắt nhìn nàng một cái.

Cảm giác bị xem thường đúng thực là khó chịu đối với một người tâm cao khí ngạo như Tạp Tâp Lỵ Á, nàng vốn là thánh nữ Lai Đặc giáo có khi nào bị người khác coi thường như vậy, nhưng đối với một vị tu luyện giả địa vương giai trung kỳ, cho dù là thánh nữ một trong hai đại giáo hội của Minh Tây Đại Lục như nàng cũng không có cái gan công nhiên khiêu khích.

Khi người kia dùng vẻ mặt lạnh nhạt đi qua bên người mình, Tạp Tây Lỵ Á đã đem lửa giận bên trong đều chuyển dời đến bốn tên quý tộc Thụy Ma quốc, cũng đều bởi vì bọn họ xuất hiện mới đem đến cục diện biến hóa như vậy, nếu không phải bọn họ hối lộ đám thủ vệ thì chính mình đã không đi ra, à mà nhắc tới bốn tên thủ vệ, hẳn là cũng nên chết.

Vô luận lấy lý do cho cơn giận này có bao nhiêu vô lý và cưỡng ép nhưng Tạp Tây Lỵ Á đã quyết định rồi. Đôi mắt đẹp bắn hàn quang ra bốn phía, lạnh lùng nhìn quét qua bốn gã thủ vệ và bốn tên quý tộc kia.

Ba động khí nguyên bốn phía bắt đầu trở nên kịch liệt, nhưng lúc Tạp Tây Lỵ Á chuẩn bị hạ sát thủ, đột nhiên bên tai vang lên tiếng truyền âm nhẹ nhàng.

“Tạp Tây Lỵ Á tiểu thư, mấy người này đều là bằng hữu của tại hạ, không biết là có thể dàn xếp một chút, cho bọn họ qua cửa vào thành hay không?”

Thiên đường và địa ngục kỳ thực chỉ cách nhau một bước

Từ lạnh lùng vì bị bỏ qua, đến khi được coi trọng chỉ trong chớp mắt.

- Hiện tại mới nhớ tới bản thánh nữ có phải là đã muộn không?

Tính tình tiểu thư của Tạp Tây Lỵ Á đúng là hết thuốc chữa, bất quá khí nguyên trên người đã dần hạ xuống, tỏ bộ dáng giải quyết việc công nói:

- Mấy người này đã phạm phải cấm quy, dựa theo quy định phải xử quyết.

Bốn gã thủ vệ vừa nghe lời này nhất thời choáng váng, lập tức bắt đầu cầu xin, vẻ mặt bốn gã quý tộc cũng vô cùng khiếp sợ, khủng hoảng.

Bỗng nhiên một khuôn mặt xuất hiện trước mắt Tạp Tây Lỵ Á, khuôn mặt này so với nhiều năm trước không có bao nhiêu biến hóa. Chỉ có thêm vài phần thành thục và lịch lãm sau bao biến cố đau thương. Ngày trước Lai Đặc giáo đã từng có một thời gian đặc biệt dán đầy hình khuôn mặt này tại khắp nơi thuộc địa phận quản giáo, tuy rằng khuôn mặt này đối với Tạp Tây Lỵ Á cũng không hề xa lạ nhưng chưa có lần nào lại đối diện gần như vậy.

Chủ nhân của khuôn mặt kia đứng tại vị trí cách Tạp Tây Lỵ Á không đến mười tấc, hắn đang một tay vuốt cằm, vừa mỉm cười tựa hồ đang nghĩ đến một cái gì đó, đôi con ngươi đen tuyền trong suốt cứ thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Tạp Tây Lỵ Á.

Trong lúc nhất thời Tạp Tây Lỵ Á có chút hoảng loạn, đôi mắt đẹp mở trừng thật lớn phòng bị, dường như cảm giác chính mình đang bị xâm phạm vậy.

- Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Tạp Tây Lỵ Á không biết làm sao lắp bắp nói.

- Thế nào, nhìn thấy lão bằng hữu đến ngay cả trà cũng không cho một ngụm sao, không khỏi quá nhỏ nhặt!

Chủ nhân của khuôn mặt kia bỗng nhiên tùy tiện nói, thậm chí một tay còn kéo nàng đi.

Tạp Tây Lỵ Á ngạc nhiên không kịp phản ứng, mà bốn gã thủ vệ quả thực không thể tin được những chuyện trước mắt đều là sự thực. Thánh nữ vốn cao cao tại thượng dĩ nhiên có người có thể đẩy đẩy kéo kéo đối với nàng tùy ý, chính mình không nhìn nhầm đấy chứ?

Vừa mới tiến vào bên trong, Tạp Tây Lỵ Á đã đẩy cánh tay Lâm Khiếu Đường vẫn đang kéo cánh tay chính mình rồi dừng lại nói:

- Bốn quý tộc Thụy Ma quốc kia thật sự là bằng hữu của ngươi?

- Tạp Tây Lỵ Á tiểu thư, ngày trước không phải ngươi đã gặp qua bọn họ sao? Như thế nào, đã quên rồi?

Lâm Khiếu Đường nhắc nhở nói.

Tuy nói ký ức tu luyện giả đích thực siêu cường, nhưng thân là thánh nữ, Tạp Tây Lỵ Á hàng năm gặp qua chỉ nói riêng tín đồ không tới trăm vạn cũng có tới mười vạn, hơn nữa thời gian trôi qua nhiều năm, nếu không phải có ấn tượng đặc biệt sâu đậm, thật đúng là dễ quên mất.

Tạp Tây Lỵ Á cũng lười nghĩ ngợi, xoay người lại liếc mắt nhàn nhạt nhìn nói:

- Các ngươi vào đi.

Nghe được lời này, hưng phấn nhất không phải là đám quý tộc mà ngược lại là bốn gã thủ vệ, đây chẳng phải là lệnh đặc xá đó sao. Bốn người đều thở ra một hơi thật dài, cũng mặc kệ sau này vị thánh nữ uy nghiêm kia có truy cứu lại hay không, cứ biết rằng lúc này vẫn giữ được lại mạng nhỏ cái đã.

Bốn người nữ tử tóc hồng lập tức đi vào trong thông đạo, lúc này bốn người đã có thể xác định được thanh niên mặc tử bào kia là ai.

Ra khỏi thông đạo là đã tiến vào bên trong Thiên Đô thành, Tạp Tây Lỵ Á còn cần trấn thủ nửa ngày mới có thể được tự do, nhưng cũng chỉ là ngồi uống nước nói chuyện phiếm mà thôi. Lâm Khiếu Đường và nhị nữ nói chuyện khách sáo vài câu rồi tiến vào Thiên Đô thành, hẹn ngày đấu giá đại hội lại tái kiến.

Lâm Khiếu Đường vừa rời khỏi cửa thông đạo được một đoạn, phía sau truyền đến một tiếng hỏi không hề xác định.

- Lâm…Lâm tiền bối, thực là ngươi sao?

Câu hỏi này chính là do nữ tử tóc hồng dẫn đầu bốn quý tộc vừa phát ra, lúc này trong ánh mắt của nàng tràn đầy vui mừng khi cửu biệt tương phùng. (TK: Xa cách đã lâu, bây giờ gặp lại)

- Hẳn là không giả!

Lâm Khiếu Đường cười cười nói.

Bộp! Bốn gã quý tộc đồng thời quỳ xuống.

Bốn người này tại Thụy Ma quốc trốn chết may mắn gặp được Lâm Khiếu Đường vừa lúc xuất quan bởi vây mới kết giao, chính là Vưu Na, Đức Tạp Tư, Lộ Hi và lão Ba Mã.

Lâm Khiếu Đường cũng bởi vì Vưu Na tiết lộ tin tức nên quyết định tiến vào ma pháp cấm địa, tuy rằng thiếu chút nữa là bị hãm lại trong đó, nhưng cuối cùng hữu kinh vô hiểm rời khỏi.

- Đa tạ tiền bối ngày trước đã ban tặng Linh vương đan, tu vi bốn người chúng ta đều là do tiền bối ban tặng. Thụy Ma quốc có thể trở thành một trong Đông Nam thập đại công quốc cũng đều là do ngày trước tiền bối ban tặng.

Vưu Na cảm kích nói.

Lâm Khiếu Đường xua tay, bốn người nhất thời cảm giác được một cỗ lực lượng nhu hòa nâng thân thể trên mặt đất đứng lên:

- Chúng ta chỉ là làm một bút giao dịch mà thôi, các ngươi không cần phải quá quan tâm, hôm nay mang bọn ngươi đến đây chỉ là nhìn lại chút giao tình ngày đó, nếu không muốn bị người khác quản chế hãy tu luyện cho tốt. Lúc này nên từ biệt thôi.

- Tiền bối xin chờ một chút!

Vưu Na thấy Lâm Khiếu Đường xoay người liền vội la lên.

Lâm Khiếu Đường cau mày, không muốn dừng lại. Vưu Na cả gan xông lên trước nói:

- Tiền bối, vãn bối cả gan muốn cùng tiền bối giao dịch một lần nữa!

Tân Tây Á thấy Lâm Khiếu Đường sắp không còn bình tĩnh, đang muốn động thủ thì bị ngăn cản lại.

Biểu tình của Lâm Khiếu Đường lúc này có chút không quá vui vẻ:

- Giao dịch? Nếu ngươi không có thể đưa ra lợi ích đủ cho ta động lòng thì hãy nhanh tránh ra.

Vưu Na cẩn thận nhìn bốn phía một chút nói:

- Tiền bối, ở đây không tiện nói, có thể đổi một địa điểm khác hay không?

Lần này Lâm Khiếu Đường đến đây cũng không muốn đa sự, thầm nghĩ nhanh chóng tìm được mảnh toái phiến kia rồi trở lại Kỳ Đông, thấy nữ nhân này có vẻ lề mề, đang muốn cự tuyệt thì nguyên thức nghe được tiếng Kỳ Áo truyền âm.

- Tiểu tử, trên người mấy người này có cất dấu thứ tốt, lão phu cảm thấy có chút hứng thú, trước tiên hãy nghe oa nữ này nói một câu, không biết chừng sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.

- Tiền bối, hơn hai tháng nay vãn bối đã lục tung cả ngoại vi Thiên Đô thành cũng không tìm được tung tích mảnh toái phiến kia, bởi vậy có thể thấy được nếu tiền bối cảm ứng phạm vi không lầm thì mảnh toái phiến này chỉ có thể ở bên trong Thiên Đô thành, mà phòng ốc trong Thiên Đô thành chằng chịt, nhân khẩu có tới trăm vạn, các loại mật thất sợ là không ít, hơn nữa cao thủ tụ tập vô cùng đông đảo, muốn tìm được thực sự không hề dễ dàng, đã không còn nhiều thời gian hà cớ sao muốn tốn thêm vào các chuyện khác làm chi.

Lâm Khiếu Đường chăm chú nói.

Bạn đang đọc Đấu Y của Mộc Thang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự