Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 674 Mễ Đặc Nhĩ khó khăn

Bạn đang đọc Đấu Phá Thương Khung của Thiên Tằm Thổ Đậu
Phiên bản Dịch · 2321 chữ · khoảng 8 phút đọc

Gia Mã thánh thành, Gia Mã đế quốc đế đô, với tư cách là tòa thành thị phồn hoa nhất đế quốc, lượng người mỗi ngày nhập vào xuất ra nơi này đạt đến số lượng khổng lồ. Nhưng hôm nay, bầu không khí ở thành thị phồn hoa này lại có chút áp lực khác thường, mơ hồ cả không gian đều có cảm giác một loại mưa gió áp bức. Mà loại cảm giác này, được tạo thành tự nhiên bắt đầu từ việc đột nhiên tuyên bố tạm thời đóng cửa toàn bộ phòng đấu giá cùng cửa hàng của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ. Hành động này đối với một trong tam đại gia tộc đế quốc không thể nghi ngờ là hướng về phía mọi người chứng tỏ sẽ có phiền toái không nhỏ rơi vào đầu bọn họ. Dân gian cũng không hề thiếu một số hạng người thông thạo tin tức, bởi vậy, mơ hồ có một ít lời đồn đãi truyền ra nói Vân Lam Tông có ý đồ thanh trừ gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.

Những lời đồn đãi này truyền ra nhanh chóng khiến cho trong thành rối loạn không nhỏ. Mấy năm nay Vân Lam Tông càng thêm cường thế và kiêu ngạo, hơn nữa Gia Mã đế quốc mọi người ai cũng rõ ràng. Khiến cho đứng đầu tam đại gia tộc, Mễ Đặc Nhĩ gia tộc đều phải cẩn thận đỗi đãi, ngoại trừ hoàng thất có tư cách này ra thì chỉ sợ cũng chỉ có nơi kia cách đế đô không xa - Vân Lam Tông. Tại thời điểm trong thành lời đồn nổi lên bốn phía, lúc này tại thành nam, tổng bộ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc bầu không khí vô cùng khẩn cấp, thân ảnh trong trang viên đi đi lại lại vội vội vàng vàng. Toàn bộ hộ vệ từ các địa phương đều rút về, đem cả trang viên phòng ngự cực kỳ kín đáo, chặt chẽ. Trong bóng tối lấp lánh vô số hàn mang cung tiễn tại tất cả mọi nơi trong trang viên. Chỉ cần trong chốc lát xuất hiện khách không mời mà đến thì mũi tên sắc bén trong nháy mắt sẽ bắn ra.

Tại thời điểm trang viên canh phòng nghiêm ngặt, tại phòng nghị sự rông lớn trong trang viên, bầu không khí cũng có chút ngưng trọng. Bên trong toàn là thành viên hạch tâm của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, bất quá lúc này sắc mặt bọn họ phần lớn đều khó coi. Tại Gia Mã đế quốc, đột nhiên ai mà bị Vân Lam Tông xếp vào mục tiêu đả kích thì sợ rằng khó có thể lộ ra dáng vẻ tươi cười được.

“Nhã Phi, tin tức Vân Lam Tông sẽ xuất thủ với gia tộc Mễ Đặc Nhĩ ta là sự thật?”. Trong đại sảnh, một lão giả chợt cay mày thanh âm trầm thấp hỏi.

Nghe được lảo giả đặt câu hỏi, trong đại sảnh mọi ánh mắt đều hướng đến vị mỹ lệ nữ nhân ngồi thủ vị. Sau đó người nữ nhân xinh đẹp kia mặt cũng đầy ngưng trọng đối mặt với ánh mắt mọi người hơi gật đầu nói:

“Đại trưởng lão, tin tức này không giả được, trong vòng hai ngày này sợ rằng Vân Lam tông sẽ chân chính động thủ!”.

Tuy rằng trong lòng đã có đáp án song sau khi nghe Nhã Phi hoàn toàn xác định, trong đại sảnh vẫn như cũ có không ít người sắc mặt đột nhiên u ám hơn rất nhiều.

Người được xưng là đại trưởng lão, khuôn mặt có điểm quen thuộc, nhìn kỹ đó là Mễ Đặc Nhĩ gia tộc tộc trưởng năm đó- Đằng Sơn, bất quá nghe Nhã Phi xưng hô tựa hồ ba năm thời gian, hắn đã đem vị trí tộc trưởng nhượng lại cho người khác…

Nghe được Nhã Phi đáp lời, Đằng Sơn cũng chậm rãi thở dài một hơi, dường như lạc vào bùn lầy trong lúc gia tộc lâm vào tuyệt cảnh. Tất cả tai họa này đều là do Tiêu gia gia hỏa rước lấy, nếu không giúp bọn hắn thì sẽ không đắc tội Vân Lam Tông, cũng không có ngày hôm nay. Lúc này, đột nhiên có một chút thanh âm bén nhọn vang lên, mà khi thanh âm vừa rơi xuống. liền sau đó cũng có không ít âm thanh phụ họa. Tại đây khi mà đại họa lâm đầu, bọn họ rốt cục không kiềm chế được ý nghĩ trong đầu.

“Im miệng cho ta!”

Nghe được tranh cãi ầm ĩ trong phòng nghị sự, Đằng Sơn nhất thời giận dữ. Bàn tay hung hăng đập xuống bàn. Bất ngờ xảy ra âm thanh lớn khiến mọi người sợ hãi vội vã câm miệng.

Sau khi đem mọi người áp chế xuống, Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn nhìn thoáng qua bên cạnh, một người nam tử vẻ mặt bình tĩnh ngồi trên xe đẩy, chợt lại liếc liếc mắt sang người bên cạnh Nhà Phi vẫn đang nhắm mắt nhưng sắc mặt có chút băng hàn, Hải Ba Đông cười khổ một tiếng nói:

“Tiêu Đỉnh tiên sinh, tộc nhân thất thố, cho người chê cười rồi !”

Nghe được Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn nói, Tiêu Đỉnh lại lắc đầu cười, ánh mắt chậm rãi đảo qua khuôn mặt mọi người. Hễ là ánh mắt cùng đối diện với một người thì một lát sau người đó sẽ không nhịn mà được quay mặt đi. Nam nhân này hiện giờ tuy hai chân đã tàn, cũng không biết tại sao khi ánh mắt hướng tới mọi người kia thì khuôn mặt vẫn lộ vẻ nhàn nhạt tươi cười, trong lòng không nhịn được có chút hàn ý.

Gia tộc chút nữa bị diệt, chính mình lại biến thành người què chỉ có thể dựa vào xe đẩy, biến cố như thế này đủ để cho người bình thường nổi điên. Nhưng mà nam nhân này vẫn như cũ không có chút ba động, giống như hắn căn bản không có tình cảm. Người như thế, đích xác có chút đáng sợ.

“Đằng Sơn đại trưởng lão, việc này đích xác cùng Tiêu gia ta có chút quan hệ.”

Tiêu Đỉnh từ từ nói, ánh mắt đảo qua Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn nói:

“Nếu Vân Lam Tông thực sự sẽ xuất thủ đối với gia tộc Mễ Đặc Nhỉ, ngươi liền mang ta hoặc phân nửa Tiêu gia tộc nhân giao ra đi, sau đó nói với bên ngoài, đây là Tiêu gia toàn bộ tàn dư, tộc nhân khác, liền mời các ngươi nghĩ biện pháp lặng lẽ để cho bọn họ ly khai, Tiêu gia gặp đại nạn, một tia huyết mạch, phải lưu lại !"

Nghe Tiêu Đỉnh nói, trong đại sảnh rất nhiều người đều có chút ngạc nhiên, nhìn người trước mặt khuôn mặt dáng tươi cười, trong lòng hàn ý càng lớn, chiêu thức ấy, không thể nói không khôn ngoan.

Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn cũng là bởi vì lời này của Tiêu Đỉnh mí mắt giật giật, mỉm cười thật sâu nhìn thoáng qua người kia, thầm nghĩ trong lòng: "Tuổi tác không lớn, nhưng lại là có lý trí tuyệt đối, Tiêu gia có người này không lo không thịnh vượng, thế nhưng… đáng tiếc. . ."

"Tiêu Đỉnh tiểu tử, yên tâm, không có người đem ngươi giao ra đâu, cho dù liều mạng mạng già này thậm chí nửa Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, lão phu cũng sẽ bảo vệ ngươi không việc gì!".

Âm thanh băng lãnh đột nhiên vang lên, mọi người vừa nhấc đầu, nhìn thấy Hải Ba Đông không biết mở hai mắt bao giờ, đồng tử có chút xanh thẳm. Lúc này hàn quang lóe ra, tại hàn mang ánh mắt kia có nhiều người dị nghị cũng không thể không thức thời nuốt vào miệng lời nói của mình.

“Hải lão!” Tiêu Đỉnh ngẩn ra, ánh mắt vốn không hề bận tâm, cũng như vậy có chút ba động. Hắn trong lòng rõ ràng, Mễ Đặc Nhĩ gia tộc này, nếu không có Nhã Phi cùng Hải Ba Đông kiệt lực bảo vệ mà nói, sợ rằng Tiêu gia tộc nhân đã sớm mất đi che chở. Bất quá hắn vẫn như cũ không ngờ tới, sự tình tới nước này, Hải Ba Đông vẫn như cũ có thể ngoan cố kiên trì, thậm chí, cam nguyện hi sinh hơn nửa gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.

"Hải lão, ngài còn đang chờ tam đệ ta trở về sao."

Tiêu Đỉnh cười khổ một tiếng, khẽ thở dài, tới thời khắc này, thậm chí là ngay cả hắn, cũng vậy đã không có lòng tin quá lớn, hắn chỉ có thể ký thác hi vọng với Tiêu Viêm ngày sau trở về, có thể vì Tiêu gia báo huyết cừu.

"Ha ha, ta đối với tiểu tử kia có một loại tin tưởng kỳ lạ !"

Hải Ba Đông cười to một tiếng, chợt ánh mắt liếc liếc hai bên trái phải Mễ Đặc Nhĩ. Đằng Sơn, hừ lạnh nói:

“Bọn người các ngươi tầm nhìn luôn luôn hạn hẹp, các ngươi lẽ nào cho rằng, Vân Lam Tông xuất thủ đối với Mễ Đặc Nhĩ gia tộc ta, thực sự chính là bởi vì Tiêu gia sao? Mấy năm nay bọn họ động tĩnh như thế nào các ngươi không phải là không biết, lúc này tam đại gia tộc thậm chí hoàng thất, các ngươi nhìn đi, nhìn xem có ai may mắn tránh khỏi?"

Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn trầm ngâm, chợt cười khổ hít hà một tiếng, hắn làm sao không biết, hiện giờ Vân Lam Tông có xu thế tẩy trừ thế lực đế quốc, bất quá nếu có thể mang ngày này trì hoãn một ít thì tốt hơn. Nhưng mà trong lòng tuy rằng muốn như vậy, nhưng hắn lại không dám nói ra, Hải Ba Đông trong gia tộc trên cả trưởng lão, địa vị Mễ Đặc Nhĩ gia tộc có thể có ngày hôm nay, công lao hắn không thể nghi ngờ, thậm chí ngay cả hắn cũng không dám cãi lại. Đương nhiên, nếu không có Hải Ba Đông tại gia tộc Mễ Đặc Nhĩ có danh vọng như vậy, bằng vào Nhã Phi một người, có tài hoa đi chăng nữa, cũng khó có thể trở thành người cầm lái gia tộc.

"Hiện tại làm như thế nào cho phải? Nếu không thì hướng Mộc gia cùng Nạp Lan gia tộc hoặc Luyện Dược Sư Công Hội, hoàng thất xin giúp đỡ?" Mễ Đặc Nhĩ. Đằng Sơn thở dài nói.

"Vô ích!" Nhã Phi lắc đầu, tại mặt bàn trên thân hình mảnh khảnh chỉ nhẹ nhàng điểm chút, đôi mắt sáng quét cả phòng khách, nói: "Vân Lam Tông hiện giờ thực lực đã quá mức cường đại, thậm chí với bọn họ cũng không dám bị rước lấy, nếu là bọn hắn thật lòng mà nói muốn bang trợ, không cần chúng ta xin giúp đỡ, bọn họ cũng sẽ phái người đến đây, nếu là không muốn hoặc không dám, xin giúp đỡ như thế nào cũng không làm nên chuyện gì.

"Vậy, lẽ nào cứ như vậy chờ chết phải không?" Trong đại sảnh, một ít nhân vật lần thứ hai nhịn không được nói.

Nhã Phi giương mắt, nghiêng đầu hướng về Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn nói: "Đại trưởng lão, vì xuất hiện tình hình rất xấu, ta đã ngầm mang Mễ Đặc Nhĩ gia tộc một số ít người tuổi nhỏ đưa ra đế đô, bảo tồn gia tộc huyết mạch, nhưng nếu như thực sự đến lúc kia, sợ là chúng ta ngoại trừ đầu hàng, thì chỉ có liều mạng đánh một trận!"

"Ai, ngươi cô nàng này đúng là biết nhìn xa, dĩ nhiên trước đó đã chuẩn bị đường lui cho gia tộc, bất quá cái loại này tình hình này cũng quá nguy rồi."

Nghe vậy, Mễ Đặc Nhĩ. Đằng Sơn ngẩn ra, xem ra việc này ngay cả hắn cũng vừa mới biết được.

"Đầu hàng?" Ta cũng không cho rằng có kết cục quá tốt đẹp này.

"Oanh!"

Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn thở dài một tiếng, vừa muốn nói, phía trên bầu trời toàn bộ Gia Mã thánh thành đột nhiên bộc phát ra một tiếng nổ mạnh vang dội như sấm rền.

Tiếng nổ mạnh cuồn cuộn giữa không trung, khiến ánh mắt cả thành đều hướng lên phía trên bầu trời, mà lúc này, tại nơi phát ra tiếng nổ mạnh, xuất hiện một đám mây do năng lượng hội tụ, mà ở một bên đám mây kia, một thanh trường kiếm tản ra sắc bén kiếm khí, đang thẳng tắp đâm vào!

“Đây là tín hiệu Vân Lam Tông.” Nhìn ấn ký đặc thù hình đám mây trên bầu trời kia, toàn bộ thành thị, đột ngột bạo phát lên một trận kinh hô, một số người mẫn cảm lại mang vẻ mặt hoảng sợ, Vân Lam Tông này, lẽ nào thực sự sẽ xuất thủ đối với gia tộc Mễ Đặc Nhĩ?

Trong Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, không ít người ở phòng khách cũng nhìn thấy ấn ký trên bầu trời như vậy. Trong lúc nhất thời, sắc mặt đều dần tái đi.

"Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, giao ra dư nghiệt Tiêu gia, bằng không ngày hôm nay là lúc diệt tộc !"

Không lâu sau khi năng lượng ấn ký xuất hiện, một tiếng quát lạnh lùng vang lên, đó là do đấu khí hùng hồn phát ra, nổ vang vang vọng làm hỗn loạn toàn bộ Gia Mã thánh thành!

Bạn đang đọc Đấu Phá Thương Khung của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 133

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự