Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Tỉnh Mộng

Bạn đang đọc Đào Tâm của Fresh Quả Quả

Phiên bản Dịch · 2792 chữ · khoảng 10 phút đọc

----------------------------------

Phần 2: Tỉnh Mộng

Mỗi người đều cho rằng mình là diễn viên chính, một khi phát hiện ra bản thân chỉ sắm vai phụ, thì đó là khoảng thời gian thương tâm nhất.

.

.

.

Đảo mắt một cái, lại là nửa năm trôi qua, Tiểu Hương đột nhiên đưa đến tin tức phụ thân bệnh nặng, tôi và Vong Ngôn vội vàng trở về Lâm Phủ. Gần một năm, phụ thân đã già nua đi rất nhiều, suy yếu ngồi ở đầu giường, vẫy tay gọi tôi lại. Tôi ôm cha khóc lớn, biết lỗi nhận sai, thế nhưng cha dường như lại không hề giận tôi chút nào, chỉ hỏi tôi có sống tốt không.

Bệnh tình của cha khi tốt khi xấu, kéo dài một tháng, vào đêm trước khi mất, cha dặn tôi nếu có chuyện gì phải đi đến Bạch Vụ Sơn tìm sư phụ Đan Tham. Sau đó cha trút hơi thở cuối cùng.

Tôi phải thu xếp hậu sự, còn phải giữ vững gia sản Lâm gia, trước kia phụ thân dạy tôi quản lý, nhưng tôi lại không có hứng thú. Song, Lâm gia không thể không có người kế tục, phụ thân cũng chỉ có thể trông chờ vào vị hôn phu của tôi, nhưng Vong Ngôn là một người không thích kinh doanh, tôi đoán đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cha không hài lòng về Vong Ngôn. Dù cho phần lớn đều có quản gia lo liệu sắp xếp, nhưng những việc cần tôi quan tâm chú ý thì vẫn có rất nhiều.

Vong Ngôn tìm một học đường ở gần nhà để dạy học, cuộc sống của chúng tôi so với lúc trước dường như cũng không có biến hóa gì quá lớn, chỉ là tôi không còn nhàn nhã tự tại nữa. Cứ như vậy lại trôi qua ba năm, có thể là vì làm lụng quá mức vất vả mà thân thể của tôi đã kém đi rất nhiều, luôn ho khan, dường như bệnh cũ đã có dấu hiệu tái phát. Vào tháng Chạp bởi vì gió lạnh mà bệnh nặng một trận, nằm ở trên giường hơn nửa tháng.

Bỏ qua chuyện học đường, mỗi ngày ở nhà chăm sóc cho tôi, Vong Ngôn cũng không thể không bắt đầu tiếp nhận xử lý công việc trong phủ. Có đôi khi, tôi ước gì mình có một ca ca hoặc là đệ đệ thì tốt quá rồi, cũng thường xuyên nhớ về căn nhà nhỏ tại Uyển Thành, nhớ đến khi đó tôi có nuôi gà con, vịt con ở trong sân.

Mời rất nhiều thầy thuốc, nhưng bệnh tình không khỏi hẳn được, ho khan lại càng nghiêm trọng hơn, tôi còn thường xuyên bị ù tai, choáng váng, cả ngày ngủ mê man hỗn loạn. Ban đêm lại thường xuyên gặp ác mộng mà bừng tỉnh. Trong mộng đều là tôi bị bỏ mặc ở nơi đồi núi hoang vu, dã thú đến cắn đầu, chim ưng đến mổ mắt. Tôi đau mà tỉnh dậy, nhưng một chút cũng không thể động đậy hay nhúc nhích gì nổi. Khi tỉnh lại, trán toát đầy mồ hôi, luôn luôn có cảm giác đã chết qua một lần rồi. Tôi trở nên giống như trẻ con, thích cố tình gây sự, lôi kéo đòi hỏi Vong Ngôn, muốn chàng không được rời khỏi mình dù chỉ là một tấc. Chàng cho tới bây giờ cũng đều chiều theo ý tôi, nắm tay tôi tản bộ trong sân, tự mình xuống bếp sắc thuốc cho tôi. Vào lúc thời tiết đẹp, cũng đưa tôi ra ngoại ô cưỡi ngựa thả diều.


Bệnh tình của tôi mặc dù dần dần đã khỏi hẳn, nhưng thần kinh lại trở nên rối loạn, thường xuyên đau đầu, buồn nôn, xuất hiện đủ loại ảo giác khác nhau. Hơn nữa gần đây Vong Ngôn luôn vội vội vàng vàng đi ra ngoài từ khi còn rất sớm, đến tối khuya mới trở về, nói là chuyện làm ăn xảy ra vấn đề. Tôi thấy chàng mỗi lần trở về đều cả người mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, cùng với đau lòng thì thỉnh thoảng còn ngửi được trên người chàng có một mùi hương lạ. Kiềm lòng không được mà nghi ngờ chàng ở bên ngoài lẽ nào lại có nữ nhân khác hay không. Suốt một tháng như vậy, tôi khỏi bệnh không được bao lâu thì chàng lại bị bệnh, cả người đều gầy đi một vòng, nhưng mà ba ngày hai bữa vẫn kiên trì đi ra khỏi cửa. Tôi cho Tiểu Hương đi theo chàng, Tiểu Hương trở về bẩm báo, nói là Vong Ngôn mỗi ngày rời khỏi cửa hàng thì lại đi đến một ngôi nhà xa lạ, tôi càng thấp thỏm lo âu.

Tôi vốn cũng không có mỹ dung tư sắc, hiện giờ thanh xuân cũng không còn lại gì nữa, xương gò má nhô lên, hai má hóp lại, da dẻ tái nhợt và đáng sợ. Vong Ngôn có thể nào thay lòng đổi dạ với tôi hay không đây? Tôi vừa hận lại vừa đố kỵ, trong tất cả những giấc mộng đều là những nữ tử áo hồng luôn quấn quýt Vong Ngôn, mãi câu dẫn dụ hoặc chàng. Mà khi tỉnh mộng, lại phát hiện chính mình đang đứng ở bờ hồ sen, tay cầm thanh chủy thủ, tôi đã sợ tới mức thiếu chút nữa thì ngất đi.

Vong Ngôn mời thầy thuốc đến xem, bệnh mộng du của tôi càng ngày lại càng nghiêm trọng, lúc tỉnh lại đều là đang ở một nơi khác biệt, người trong phủ cũng dần dần truyền ra ngoài. Tính cách của tôi càng trở nên không ổn định, thường xuyên tức giận lôi đình. Bất luận Vong Ngôn có chăm sóc dỗ dành như thế nào cũng vô dụng, dáng người ở trong mộng dần dần xuất hiện vào ban ngày, thường xuyên lượn lờ ở xung quanh tôi và Vong Ngôn, mỉm cười xinh đẹp. Tôi mắng các nàng ấy, lấy đồ đạc ném các nàng, muốn các nàng phải cách Vong Ngôn ra xa một chút, những người hầu liền đồn đãi là tôi hóa điên rồi.


Tôi thật sự là chịu không nổi khi còn đa nghi như vậy, quyết định phải hỏi rõ ràng Vong Ngôn. Thế nhưng, ngày hôm đó chàng lại trở về rất sớm, làm một bàn lớn những món ăn mà tôi thích.

"Nguyệt Lạc, đã quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật của nàng mà, ta có lễ vật tặng cho nàng."

Vong Ngôn mang theo cây nến đỏ, ở sau tấm bình phong diễn cho tôi một vở kịch múa rối thư sinh và tiểu thư bỏ trốn.

"Đẹp mắt không? Nàng không phải luôn luôn nhớ nhung lưu luyến đó sao? Ta học tròn một tháng, con rối này là ta tự mình làm. Nhìn xem, cái này có giống ta không, cái này có giống nàng không?"

Tôi bổ nhào vào trong lòng Vong Ngôn là lệ rơi đầy mặt, thì ra hết ngày này qua ngày khác về muộn như vậy, tất cả đều là vì tôi, vậy mà tôi lại luôn hoài nghi chàng.

Biết chàng không thích buôn bán, tôi khuyên chàng có một số việc không cần quá chú trọng, sản nghiệp của Lâm gia lớn như vậy, cho dù có hao hụt cái gì thì cũng không sợ bị thất bại phá sản. Thế nhưng chàng lại lắc đầu, muốn được xứng đáng với phụ thân ở dưới suối vàng, càng không muốn bị những người khác coi thường.

Sau việc này, tinh thần của tôi cuối cùng cũng hơi an ổn, nhưng gần đây lại vẫn buồn nôn khó chịu. Tiểu Hương hoài nghi là tôi có thai mới mời thầy thuốc đến bắt mạch, tôi vừa nghe thì trong lòng liền phấn khởi, giữ vững tinh thần, muốn đích thân đi đến y quán.


Thầy thuốc chẩn đoán chính xác là tôi đã mang thai, tôi hận không thể bay đến bên cạnh Vong Ngôn để nói cho chàng biết ngay lập tức. Khi nghe được tôi là Lâm tiểu thư, thầy thuốc thuận tiện nhờ tôi mang vài thứ dược liệu về đưa cho Vong Ngôn, ông ta nói là chàng đã đặt mua chúng. Tôi vừa nhìn thì nhận ra tất cả đều là Đông Trùng Hạ Thảo, các loại nhân sâm tốt nhất, giá cả xa xỉ. Thầy thuốc nói Vong Ngôn hai năm trước đã bắt đầu thường xuyên đặt mua các loại dược liệu quý báu ở những tiệm thuốc bắc lớn.

Trong lòng tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, ở trong phủ cũng không ai cần một lượng thuốc bổ lớn như thế này. Suy đi nghĩ lại, đi đến kho kiểm tra, quả nhiên là rất nhiều dược liệu quý báu đã sớm bị Vong Ngôn lấy đi. Tôi một thân mồ hôi lạnh, tiến vào mật thất, cẩn thận kiểm kê, phát hiện rất nhiều những khế ước khế đất, châu báu ngọc ngà đều không cánh mà bay.

Trong lúc nhất thời đã hoảng sợ đến cực điểm, liên tưởng đến lúc tôi và Vong Ngôn mới gặp gỡ, gặp nạn, bỏ trốn, thậm chí là trận hỏa hoạn kia, dường như tất cả đều giống một vụ âm mưu sắp đặt. Một đêm không ngủ, sáng sớm ngày hôm sau, Vong Ngôn theo thường lệ tự mình đi xuống bếp làm cho tôi bữa sáng. Tôi lặng lẽ đi theo, lại nhìn thấy chàng từ trong ngực lấy ra một chiếc ống trúc, rắc bột phấn vào trong cháo của tôi. Nhịp tim nhất thời ngừng đập, da đầu tôi run lên.

.

.

.

Buổi tối, tôi tìm thấy cái ống trúc kia ở trong tủ quần áo, lấy bột phấn ở trong đó ra, cầm đến chỗ kiểm nghiệm, người kiểm nghiệm nói cho tôi biết đó là thuốc làm từ hoa Mạn Đà La, có thể khiến cho người ta ảo tưởng hóa điên. Trong phút chốc này, cái gì cũng đều trở nên minh bạch rõ ràng, tôi gần như là sụp đổ, cả người lạnh như băng mà run rẩy lên, giống như bị một chiếc lưới lớn quấn chặt đến không thể thở được. Vội vội vàng vàng gọi Tiểu Hương đến, cho nàng ta rất nhiều bạc, dặn dò nàng ta ngay lập tức đi tới Bạch Vụ Sơn để tìm Đan Tham sư phụ đến xem bệnh cho tôi, sau khi trở về sẽ được trọng thưởng thêm.

Tiểu Hương bị dọa mà sợ gần chết, không chịu nhận tiền: "Chỉ cần là tiểu thư phân phó, Tiểu Hương nhất định máu chảy đầu rơi mà không từ nan, chẳng lẽ tiểu thư còn không tin được muội sao?"

Tôi ở trong lòng cười khổ, tin ư? Tôi đến bây giờ còn có thể tin ai đây?

Trả giá tất cả vì tình yêu mà chẳng qua cũng chỉ là một trò lừa bịp mà thôi, bị khiếp sợ và hoảng hốt vây hãm, tôi vừa oán lại vừa hận. Nhưng mà còn chưa biết phải làm như thế nào cho phải, thì Vong Ngôn lại ra tay trước một bước.


Đêm đó, cả hai chúng tôi đều lăn lộn khó ngủ, hắn đột nhiên ngồi dậy, hướng vào mặt tôi mà tung một nắm thuốc bột, thân thể của tôi liền không cử động được nữa. Hắn châm ngọn nến lên, cầm lấy thanh chủy thủ Ngân Tỳ mà tôi luôn đặt ở bên gối đầu, ánh sáng lấp lánh chiếu lên mặt của tôi. Tôi mở to đôi mắt, bi ai nhìn hắn. Thật sự không thể ngờ rằng, nhiều năm làm vợ chồng như vậy, hắn lại có thể ra tay giết tôi!

Khuôn mặt dịu dàng tôi đã từng quen thuộc nhất, giờ phút này không lộ ra thái độ gì: "Nguyệt Lạc, nghe nói hai ngày nay nàng đã kiểm kê kỹ càng lại tất cả những khoản trong phủ, có lẽ toàn bộ cũng đã biết hết rồi, vì cái gì còn chưa hỏi ta?"

Hỏi cái gì đây? Sự thật rõ ràng đã như thế. Ta nếu như nói ra, thì thật sự sẽ không thể hy vọng vãn hồi.

Trong mắt Vong Ngôn hiện lên một tia áy náy: "Nàng sớm hay muộn gì thì có một ngày cũng sẽ biết, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như vậy."

Vong Ngôn, ta không phải là một nữ nhân ngốc mà, cho tới bây giờ cũng không phải. Ta chỉ là quá yêu ngươi, cho nên mấy năm nay mới nhìn không ra những dối trá và lừa gạt của ngươi!

"Tuyên Tuyên, nàng ấy là người yêu thanh mai trúc mã của ta, cha mẹ chúng ta đều mất sớm, nhiều năm như vậy, luôn là ta chăm sóc cho nàng ấy."

Tuyên Tuyên? Nàng ta tên là Tuyên Tuyên sao? Ta đột nhiên rất muốn biết nàng ta so với mình rốt cuộc là đẹp hơn bao nhiêu, mới có thể cho cho ngươi đối với nàng ta như vậy, lại còn đối với ta thế này…

"Nàng ấy mắc phải bệnh lạ, phải tốn rất nhiều tiền để mua thuốc, ta không còn cách nào khác."

Cho nên mới cố ý tiếp cận ta? Rất tốt đối với ta? Thậm chí còn cùng ta bỏ trốn? Thì ra, những lời thề non hẹn biển gì đó đều là giả?

"Nàng không cần phải nhìn ta như vậy! Giống như nàng là đại tiểu thư sống trong cảnh vinh hoa phú quý, vĩnh viễn sẽ không hiểu được hai chúng ta phải dựa vào nhau như thế nào mới sống sót, vĩnh viễn sẽ không hiểu được đối với nàng ấy mà nói, chỉ cần một lần ngắm mặt trời mọc thì đều xa xỉ biết bao nhiêu! Ông trời đối với chúng ta tàn nhẫn như vậy, vì sao ta không thể tàn nhẫn đối với nàng?" Vong Ngôn rống giận lên với tôi, trong mắt đều ngập tràn mâu thuẫn và thống khổ. Giơ tay chém xuống, Ngân Tỳ mạnh mẽ đâm vào ngực của tôi.

Tôi đau đến run rẩy một trận, vừa phun ra một ngụm máu tươi, vừa cười khổ. Lâm Nguyệt Lạc ta đời này đã làm sai chuyện gì, mà lại có một kết cục thế này? Nhà giàu bất nhân sao? Sinh ra ở Lâm gia là sai sao? Hay là yêu Thẩm Vong Ngôn là sai?

"Đứa… đứa nhỏ… Vong Ngôn, xin chàng, vì đứa nhỏ trong bụng…" Tôi thật sự cố gắng mở miệng muốn ngăn cản hắn. Chỉ vì con của chúng ta, xin ngươi có chút từ bi được không?

Vong Ngôn như bị sét đánh, không thể tin được mà nhìn tôi, liều mạng lắc đầu: "Đứa nhỏ?"

Tôi cố gắng muốn gật đầu, nhưng mà không thể nhúc nhích được, chỉ có thể cố gắng mỉm cười đối với hắn.

Thân thể Vong Ngôn kịch liệt run rẩy lên, trong mắt ngập tràn do dự và không đành lòng. Hắn cúi đầu nhìn vào bàn tay đầy máu tươi của mình, nước mắt từng giọt rơi xuống mặt tôi: "Nguyệt Lạc, đừng vội, ta không quay về được. Ta vốn không muốn thế này, vì ta biết nàng không thể nào để ta đón nàng ấy vào cửa. Cho nên bắt đầu thầm nghĩ để cho nàng thần trí không rõ, về sau, ta vẫn sẽ chăm sóc cho nàng thật tốt. Nhưng mà, nàng nếu đã biết, tất nhiên sẽ không chịu buông tha cho Tuyên Tuyên, ta chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường. Nguyệt Lạc, nàng đừng hận ta…"

Nói xong, lại hung hăng đâm thêo mọt nhát nữa vào tim tôi. Tôi thống khổ nhắm mắt lại, cả người chết lặng như một khối băng.

Thẩm Vong Ngôn, ta ở trong lòng ngươi, chính là một người độc ác như vậy hay sao? Ngươi vì nàng ta, không quan tâm đến ta thì thôi, nhưng ngay cả cốt nhục mà mình sinh ra, cũng không cần ư?

"Nguyệt Lạc…" Hắn gọi tên của tôi, thử dò xét hơi thở của tôi, tiếp tục hung hăng đâm xuống một nhát thứ ba. Máu tươi sền sệt chảy tràn ra khắp người tôi, Vong Ngôn bế ngang tôi lên, ôm đến hậu viện ném xuống một cái giếng khô, sau đó dùng một tảng đá lớn chặn miệng giếng lại.

Bạn đang đọc Đào Tâm của Fresh Quả Quả
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự