Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chương 15

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 4187 chữ · khoảng 15 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 15

Chương 15: Hoàng hậu là nghề nghiệp nguy hiểm cao

Nghe nói chân giò nướng này do mười tám hương liệu và bốn mươi sáu loại mật ong chế mà thành, hương mềm vụn, từ trước chính là ta yêu nhất. Hôm nay làm món ăn này chính là đệ tử thân truyền của Hoàng ngự trù năm đó, có được bản lĩnh chân truyền từ sư phụ, mỗi lần chỉ vẹn vẹn có một cái, ta mới gặm nửa cái.

Phượng Triêu Văn miệng lớn cắn xuống, ta liền thiếu gặm ba cái.

Thật sự là đau lòng!

Chờ ta gặm xong, tiểu cung nữ bưng nước sạch cho ta rửa tay, lại thuận tiện đổi ga giường, ta vuốt bụng tròn vo nằm vật xuống, lúc này mới bắt đầu rên rỉ: “Bao lâu ta không xuống giường đi chơi?”

Một điểm không tốt của lần bị thương này chính là từ sau hôm đó ta liền bị Phượng Triêu Văn cấm túc.

Ta từ trước cũng bị cha ta cấm đủ, đem cửa phòng khóa lại bên ngoài, cửa sổ đều đóng đinh, chỉ chừa lại cái lỗ có thể đưa cơm nước. Nhưng phạm vi cấm túc của Phượng Triêu Văn nhỏ hơn nhiều. Trọng Hoa điện to như vậy, phạm vi ta có thể hoạt động chỉ ở trên giường rồng.

Tiểu cung nữ Nga Hoàng mới tới hầu hạ cùng với bốn thiếp thân cung nhân mỗi ngày tại đầu giường chặn ta… Thời gi­an bị đè nén không chịu nổi.

Ngày thứ hai ta bị đánh, liền phát hiện hành động của bốn vị này thật có vài phần không tiện, về sau tiểu cung nữ Nga Hoàng mới vụng trộm nói cho ta biết, chỉ vì ta bị thương, bệ hạ giận dữ, các nàng bị đánh 30 gậy, ngày thứ hai không dám lười biếng, mang thương vào điện hầu hạ.

Trong lòng của ta thật băn khoăn, ở trên giường rồng tĩnh dưỡng, rất là biết điều.

Kỳ thật trong lòng vẫn có chút ít ai oán.

Phượng Triêu Văn không thể đụng vào thái hậu, đối với Đức phi lại không nỡ, đành phạt bốn người chịu tội thay.

Nga Hoàng đối với việc ta vụng trộm oán thán Phượng Triêu Văn rất nghiêm khắc phản đối, mở to đôi mắt kinh hồn chưa định: “Cô nương không biết, ngày ấy bọn thị vệ ở trong Di Ninh cung từng đánh cô nương đều bị Yến Tướng quân hạ lệnh đánh cho một trăm quân côn, cơn giận của bệ hạ còn sót lại không tiêu, toàn bộ nhốt vào thiên lao, nhốt vài ngày.”

Ta bĩu môi, xem đi, Phượng Triêu Văn vẫn không nỡ bỏ Đức Phi nương nương tiểu mỹ nhân mắt hạnh má đào kia.

Bất quá ta chỉ là một tù phạm thân phận thấp hèn đợi chém, ở đâu có thể so sánh với hậu cung nương nương cành vàng lá ngọc cao quý?

Nghĩ như vậy, vui vẻ lại yên tâm thoải mái ở trên giường rồng dưỡng thương.

Bởi vậy, khi thái giám ngoài cung thông báo Đức Phi nương nương cầu kiến, ta cũng chỉ là tựa tại trên giường rồng rộng rãi, ôm lấy món ngon: “Đức Phi nương nương tiến đến Trọng Hoa điện tất nhiên cầu kiến bệ hạ, giờ phút này bệ hạ tại ngự thư phòng, bảo nàng đi ngự thư phòng a!”

Thái giám nhắc lại một lần: “Cô nương, Đức Phi nương nương cầu kiến cô nương.”

Gặp ta?

Ta có cái gì hay mà gặp?!

Ta ôm đĩa cảnh giác dựng thẳng lông mi lên, trái phải xem xuống, muốn lui vào sâu trong giường rồng, “Đức Phi nhất định là tìm hiểu rõ ràng bệ hạ không ở Trọng Hoa điện, lúc này mới tới. Nàng dẫn theo bao nhiêu người? Các ngươi chống đỡ được không? Nga Hoàng Nga Hoàng —— nhanh đi ngự thư phòng mời bệ hạ tới cứu mạng… Ta sắp bị nữ nhân này đánh chết…”

Nga Hoàng túm lấy cái đĩa trong tay của ta để ở một bên, không thể làm gì nói: “Cô nương, Đức Phi nương nương tiến đến xin lỗi ngươi!”

“Nói… Xin lỗi???”

Ta nghĩ không phải tai ta xảy ra vấn đề chính là đầu óc Đức Phi bị nước vào.

Lúc Đức Phi tiến vào, chân bước cà nhắc, ta nằm vào trên giường rồng muốn chui vào, lại bị Nga Hoàng kéo mạnh ra, bộ dáng thật là quái dị.

Nàng cũng tốt không được bao nhiêu so với ta, vài ngày không thấy liền biến thành người thọt.

Ta khiếp sợ nhìn nàng, không thể tin được ai gan lớn đến dám đánh phi tử của Phượng Triêu Văn thành thế này, trong lòng hiếu kỳ như mèo cào, nàng ở đằng kia, thần sắc giống như cũng rất khiếp sợ.

Chúng ta đều bị đối phương chấn kinh rồi!

“Ngươi… Lớn mật, ngươi cũng dám nằm trên giường rồng, người tới, còn không kéo xuống?”

Xem đi, ta sớm biết Đức Phi là tới đập phá, mà không phải đến xin lỗi. Chỉ có Nga Hoàng tiểu cung nữ đầu óc mơ hồ mới có thể khờ dại ngây thơ như vậy.

Ta kiên trì nhìn sau lưng nàng ta, chỉ có bốn gã thiếp thân cung nữ, lập tức thở dài một hơi, ít nhất đánh nhau ta chắc chắn sẽ không có hại.

Nga Hoàng mạnh kéo ta chết không chịu buông tay, lại vẫn hướng về Đức Phi thi lễ một cái: “Bẩm nương nương, bệ hạ hạ chỉ, không thể cho cô nương xuống giường rồng, ngày gần đây cô nương chỉ có thể ở trên giường rồng dưỡng thương.”

Ừ, tuy ta không biết đau đớn, nhưng khắp nơi trên người tím xanh, mỗi ngày Phượng Triêu Văn trở về nhìn đều là vẻ mặt ghét bỏ.

Ta rất căm tức, cực độ muốn ở trên người hoàng đế bệ hạ cắn một đống dấu răng, nhưng xét thấy giáo huấn đau đớn thê thảm lần trước đạp hắn xuống bể, chỉ phải cắn răng buông tha cho.

Tuy Đức Phi không nhìn thấy dấu tím xanh trên người của ta, nhưng vẫn mang vẻ mặt ghét bỏ nhìn ta.

Tại điểm này, hai người bọn họ lại hoàn toàn biểu hiện vợ chồng ăn ý.

Ta từ trước đến nay vốn khoan dung độ lượng, nàng không phải đến đánh nhau, ta cũng không cần ra vẻ nghênh chiến, thích thú thân thiết hỏi: “Đức Phi nương nương hôm nay đến đây, có chuyện quan trọng?”

Nàng im lặng đứng, rốt cục miễn cưỡng tươi cười, “Bản cung hôm nay đến, thứ nhất thăm bệnh, bổn cung mất lý trí, trong lúc vô tình tổn thương cô nương, thứ hai hướng cô nương nhận lỗi, mong cô nương không kể hiềm khích lúc trước, sau này có thể cùng Bản cung như chị em ruột vui vẻ chung sống!”

Ta khẽ run.

Trong hậu cung Đại Trần tiên đế, mẹ ruột Tiểu Hoàng, Hoàng hậu nương nương dịu dàng mềm mại đáng yêu, cùng phi tần trong nội cung ở chung thật vui. Ta có may mắn được chứng kiến tình cảnh náo nhiệt, Hoàng hậu nương nương cùng một bầy phi tần trang điểm xinh đẹp xưng em gọi chị, ban đầu đã từng cảm động dị thường. Nhưng trong nội cung không thiếu việc ngoài ý muốn, các anh em của Tiểu Hoàng thông minh lanh lợi hơn hắn có khối người, cuối cùng trưởng thành lại chẳng có một ai.

Bởi vậy ta từng hoài nghi Tiểu Hoàng cũng không thể trưởng thành, có đôi khi không khỏi dung túng ba phần đối với yêu cầu vô lý của hắn.

Sau, cha ta trừng mắt, gõ đầu của ta mắng to, lực đạo có thể so với các hoà thượng ở Đại Tướng Quốc tự, ta thật sự cảm thấy cha làm tướng quân không bằng làm hòa thượng có tiền đồ hơn.

Ông chủ quan nói, trong nội cung, cho dù tất cả các hoàng tử chết sạch, Tiểu Hoàng cũng sẽ bình an lớn lên.

Bởi vì, Tiểu Hoàng là con trai độc nhất của Hoàng hậu nương nương.

Ta xoa đầu, không dám cãi lại.

Hoàng hậu nương nương có bao nhiêu hung hãn, về sau trong vài năm ta dần dần lĩnh giáo, từ đó nghe được nữ nhân trong nội cung xưng em gọi chị, sẽ sinh ra một loại cảm giác âm trầm đáng sợ.

Như chị em ruột tốt đẹp ở chung, chính là sau lưng ngươi chọc ta một đao, ta nghĩ cách giết chết con của ngươi?

Ta thật may mắn, mẹ mất sớm, chưa từng sinh hạ một anh chị em nào cho ta.

Khi Phượng Triêu Văn hạ triều trở về, Đức Phi đã đi rồi.

Hắn ngồi ở trên giường rồng, duỗi cánh tay kéo ta đang trốn ở trong chăn ra, như kéo một đứa bé, nhéo một cái trên mặt ta, hỏi: “Đang suy nghĩ gì?”

Ta thở dài, rất là ưu sầu: “Bệ hạ, ta cảm thấy ta lên cân.”

Hắn trầm thấp cười, thanh âm ôn nhu mà dễ nghe: “Ừ, lên cân thì tốt.” Thuận tay nhéo nhéo hông ta, “Xác thực thêm chút ít thịt.”

Ta đẩy tay của hắn ra, càng ưu sầu: “Bệ hạ ngươi không phải muốn nuôi ta cho béo lên lại giết đi?”

Hắn đem trán kề vào trán ta, ánh mắt thật sâu nhìn vào mắt ta, giống như muốn nhìn thẳng vào nội tâm sâu thẳm của ta, nửa thật nửa giả nói: “Có thể!”

Ta ở trong lòng hắn nhẹ rụt lại, cắn răng thở dài: “Ta biết rõ ngài không có lòng tốt như vậy!”

Hắn cao giọng cười to, “Ngươi cho ta chăn heo ở Trọng Hoa điện sao? Ngươi gặp qua con heo cao quý như vậy chưa?”

Ta hung hăng trừng hắn, lại bị vẻ tươi cười không hề che lấp của hắn hấp dẫn, nhìn đến ngây ngốc. Xưa có câu nam sắc làm hỏng quốc gia, nghĩ chắc cũng chẳng truyền loạn.

Hắn lại nhéo một cái trên mặt ta: “Hôm nay sao không thấy ngươi gặm giò ngọt? Ngự trù không có làm sao?”

Ta cúi đầu xuống, bản thân vô cùng xấu hổ vì bị vẻ đẹp của hắn mệ hoặc —— quá không có khí tiết.

“Ta chuẩn bị khi ngài bận rộn triều chính lại gặm, miễn cho ngài nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”

Hắn kéo tay của ta, đem đầu ngón tay lần lượt bỏ vào trong miệng cắn, như gặm giò, ở phía trên lưu lại dấu răng thật sâu, “Ngươi sợ trẫm ăn giò của ngươi.”

Ta thấy bộ dáng hắn, sợ hắn một cái nhịn không được, đem ngón tay của ta xem như giò mà gặm, vội vàng từ trên người hắn bò xuống, ôm một cái vò lớn từ tận cuối giường rồng ra, nhịn đau trình đến trước mặt hắn.

Hắn lộ ra vẻ quái dị: “Đây là cái gì?”

“Giò ngọt.” Ta vô cùng không tình nguyện trả lời.

Hắn mỡ nắp, chứng kiến đáy vò cất giấu giò, vừa bực mình vừa buồn cười chỉ vào người ta: “Ngươi cho là năm nay đói kém? Lại giấu loại vật này trên giường.”

Ta bất đắc dĩ gãi gãi đầu: “Bệ hạ, ngài trông cậy vào một người bị nhốt trên giường rồng còn có thể có vui thú gì khác sao? Đây là niềm vui duy nhất ta tìm được trước mắt.” Nói xốc lên cuối giường, một loạt mười mấy vò chỉnh tề, khoé miệng Phượng Triêu Văn cong lên, lại đè nén xuống, trừng mắt: “Hồ đồ!”

Ta xem chừng hắn cũng không thực sự tức giận, cau mặt nhăn mày nói: “Ta cũng không có biện pháp, mỗi lần bị cấm túc đều muốn giấu gì đó. Đây là tật xấu lúc trước cha ta cấm ta lưu lại, chỉ cần bỏ lệnh cấm, tật xấu này lập tức sửa rồi.”

—— ngươi cho rằng ai cũng thích bày từng đống thức ăn trên giường?

Cũng không phải cửa hàng điểm tâm!

Hắn đau đầu nhìn ta, dáng vẻ hận không thể lột da ta, nhưng ánh mắt cũng rất là ôn nhu, tựa như trước kia cha ta đánh ta, sau đó vụng trộm nhìn ta lộ ra thần sắc… áy náy mà thương tiếc, ta bất tri bất giác đối với hắn thêm vài phần thân cận, cầm lấy tay của hắn lắc: “Bệ hạ, chỉ cần người đáp ứng ta không cấm chân nữa, ta lập tức mang những thứ này đi… Đáp ứng a đáp ứng a đáp ứng a…”

Xong rồi tự mình ngây người.

Nhanh chóng buông tay hắn, chui thẳng vào góc giường rồng.

… Ta sao có thể lấy thủ đoạn đối phó với cha ta, lôi kéo Phượng Triêu Văn làm nũng?

Hắn nhanh tay nhanh mắt, một tay với ta ra từ góc giường, hai mắt nhìn ta chằm chằm: “Làm sao vậy? Thẹn thùng? An tiểu lang can đảm cũng có thẹn thùng, lần đầu tiên mới thấy.” Nhưng khẩu khí lại mang theo vẻ lạnh lùng.

Ôn nhu trong nháy mắt vừa rồi nhất định là ta cảm giác sai.

Ta nhìn theo mắt hắn, ý đồ tìm ra đầu mối. Nhưng nhìn hồi lâu, chỉ thấy hắn lại khôi phục gương mặt nghiêm khắc bình thường, nhìn không ra vẻ gì khác.

Hắn đem ta ôm thật chặt vào ngực, bàn tay to nhẹ vuốt đầu ta, xem ta như là một con mèo lông dày. Ta bị hắn vuốt ve mơ màng ngủ, dần dần dứt bỏ những suy nghĩ đáng sợ kia, để thân thể mềm nhũn dựa vào ngực hắn.

Người nam nhân này, nếu như không phải dùng tư thái cường hãn mà bá đạo xâm nhập cuộc sống của ta, nắm giữ tính mạng của ta, tới gần ta, có đôi khi khiến cho ta sinh ra một loại ảo giác, hắn tựa hồ đang dùng phương thức của hắn đem ta đặt ở lòng bàn tay, hoặc là, khống chế ta, ta nghĩ ta sẽ yêu hắn, không thua gì năm đó si mê Yến Bình.

Nhưng, con người khi còn sống, thường có chút mờ mịt, cho dù nhìn rõ mà đi tới, sẽ không thể thẳng tắp mà đến nơi, cũng không thể có được tình cảm như xưa đối với một người khác. Không thể.

Ta nửa mê nửa tỉnh, thanh âm trầm thấp của hắn tại bên tai ta vang lên: “An Dật, làm hoàng hậu của trẫm?!” Khiến ta sợ tới mức buồn ngủ đều không có, ngồi thẳng người, lắp bắp nói: “Hoàng hậu của ngài?”

“Trẫm chưa bao giờ lập hậu. Không phải vì vẫn chờ ngươi sao?”

Ta ha ha gượng cười, lời này thật quá giả dối, vẫn phải nịnh hắn: “Ý tốt của bệ hạ, lòng ta lĩnh, chỉ là vị trí hoàng hậu, chí tôn quý giá, một kẻ tù phạm như ta làm sao có thể ngồi?”

“Trẫm nói ngươi có thể thì ngươi liền có thể!”

Ta thực căm tức thái độ chắc chắn mọi chuyện của hắn, trong lòng bực tức, không cẩn thận đem lời thật vuột ra: “Phượng Triêu Văn, ta biết rõ ngài không yên tâm!”

Phượng Triêu Văn cúi đầu xuống, mắt phượng nguy hiểm nhích lại gần, trầm thấp nói: “Trẫm không yên tâm?”

… Ta cảm thấy ta nên chống lại một phen rồi!

Kẻ địch chọn dùng phương thức xâm lược từng bước, ý đồ khống chế cuộc sống tương lai của ta, loại ý đồ đáng sợ này nếu như không sớm bóp chết, ta sẽ giống Đại Trần đã sớm vong quốc, trở thành một ký ức cho hậu nhân tưởng nhớ.

Ta trừng mắt nhìn hắn, không đếm xỉa tư thế ngồi mập mờ giữa cả hai lúc này, “Bệ hạ, ngài có thù oán với ta?”

Lông mày hắn nhíu lại, nghi hoặc nhìn ta, vẻ cực kỳ không vui.

Ta vô cùng đau đớn, chỉ kém khóc rống chảy nước mắt quỳ trước mặt hắn: “Bệ hạ muốn đem tội thần nuôi mập giết chết, tội thần không dám nói bệ hạ sai lầm. Nhưng, bệ hạ muốn đem tội thần ném vào hậu cung sói hổ, bị một đám nữ nhân chia ra mà ăn, so với đao cùn cắt thịt, dày vò từng ngày, không bằng một đao tới thống khoái!”

“An tiểu lang, ngươi nói hậu cung trẫm là nơi sói hổ?”

Ánh mắt của hắn rõ ràng không tin.

Lòng ta thật không thoải mái.

Đây chắc là cảm giác của các nam nhân, cảm thấy nữ nhân cũng không có quyết đoán sát phạt tàn nhẫn, chỉ nũng nịu cần nam nhân cung cấp cẩm y ngọc thực, sẽ ngoan ngoãn an nhàn hài hòa ở chung.

Chức vị hoàng hậu, nghe vinh quang, lại nguy hiểm. Gần đây ta ở Trọng Hoa điện trải qua an nhàn, thực không có giác ngộ sẽ chết sau khi cúc cung tận tuỵ với Phượng Triêu Văn.

Nhưng Phượng Triêu Văn có bao nhiêu cố chấp, ta sớm đã lĩnh giáo.

Ta kéo tay áo, chỉ vào xanh xanh tím tím trên cánh tay, định dùng sự thật chỉ dẫn thuyết phục hắn: “Bệ hạ, tội thần hoàn toàn không có nền móng không có hậu trường, nếu ngài thật có vài phần thương tiếc tội thần, cũng không thể trơ mắt nhìn tội thần làm hoàng hậu, mỗi ngày mang theo những vết thương như thế này a? Ta coi đám nương nương trong hậu cung ngài, mỗi người đều không phải đơn thuần!”

Ta mặc dù rèn luyện khoẻ mạnh, nhưng cũng không thể liều mạng xung phong cầu chết?

Cái này không hợp với những giáo dục cẩn thận của cha đối với ta.

Nhưng Phượng Triêu Văn sao có quan tâm đến chút tâm địa rối rắm của ta đây, hắn cười đến thần thái tự nhiên, còn mang theo ý trêu ghẹo: “Ngươi mỗi ngày ôm giò gặm, chẳng lẽ ngươi lại ngồi không?”

Ta khẽ cắn môi, ngẫm lại công tích vĩ đại của thái hậu tiền triều, quyết định dọa hắn giật mình.

“Bệ hạ không biết, lòng riêng của ta rất nặng, nếu ngài cố ý để ta làm hoàng hậu, không cần một năm, chỉ sợ Ngọc phi Đức Phi gì trong hậu cung của ngài, đều phát sinh một số việc ngoài ý muốn, không thể biết trước, đến lúc đó, mong rằng bệ hạ đừng trách cứ.”

Hai mắt hắn cơ hồ muốn phát sáng: “Trẫm thực có chút chờ mong ngày ngươi độc bá hậu cung!”

Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

Nam nhân này, tâm địa thật hung ác, mới có thể trong này cùng ta thương nghị diệt trừ những mỹ nhân nũng nịu trong hậu cung của hắn a? Phải biết rằng hiện tại ta mặc dù bại hoại, nhưng trên tay cũng không phải là không dính máu người, lòng người từng ăn nằm ngoài chiến trường luôn cứng rắn hơn rất nhiều so với người khác.

Nghĩ như vậy, nhịn không được thì thào mở miệng: “Tâm địa bệ hạ thật ác độc! Những tiểu mỹ nhân này cũng có chút tình vợ chồng với bệ hạ, bệ hạ lại cũng có thể mượn đao giết người!”

Mắt hắn chợt sắc bén, ta sợ tới mức co rụt cổ lại, ôm cánh tay của hắn chết không buông tay, xuất ra nhiệt tình khóc lóc om sòm chơi xỏ lá trước mặt cha ta trước kia, miễn cưỡng chảy ra vài giọt nước mắt, núi chặt tay áo của hắn: “Bệ hạ a, gần đây ta quen bô bô miệng, nhẫn tâm chính là ta, sao lại là bệ hạ… Nếu ngài nhẫn tâm, còn không sớm đẩy ta ra chém, sao có thể lưu ta trong cung ăn ngon sống tốt…”

Ta hoảng hốt nghe được một tiếng cười khẽ, vội vàng ngẩng đầu nhìn, Phượng Triêu Văn như trước thối cả mặt, chỉ phải thầm than một tiếng, nhận mệnh gục xuống, ôm chặt tay áo của hắn, hận không thể để nửa thân thể đều tiến sát trong ngực hắn, khóc bù lu bù loa…

Giả khóc chẳng những là kỹ thuật sống, còn là một thể lực sống…

Phượng Triêu Văn hừ lạnh một tiếng, giật tám cái vòi bạch tuộc của ta ra, không hề quay đầu lại, hướng ngoài điện đi đến, ta trơ mắt nhìn bả vai hắn nhẹ rung, hiển nhiên tức giận đến điên rồi, trong chớp mắt đã ra Trọng Hoa điện.

Cửa đại điện truyền đến vài tiếng cười khẽ, ta làm bộ dáng thương tâm, khẽ nức nở, vụng trộm nhìn qua kẽ ngón tay, chỉ thấy Điền Bỉnh Thanh thái giám chết bầm, cười toe toét đến hết sức vui mừng: “Cô nương, ngài cũng đừng giả bộ nữa, bệ hạ đều đi xa.”

Ta lấy một cái chén trên bàn nhỏ đầu giường, tiện tay ném tới: “Thái giám chết bầm, vừa rồi sao không đến cứu ta? Giờ giả ý xun xoe!”

Điền Bỉnh Thanh cũng không giận, chân mèo theo cửa đại điện đi đến, tự tay lấy khăn vải trong chậu rửa mặt đưa tới: “Cô nương lau mặt sạch đi, không trách bệ hạ cười đến nhịn không được, phải chạy đi. Bộ dáng này của người thật đúng là…”

Phượng Triêu Văn hắn… Hắn…

Đây không phải đùa người sao?

Ta dùng sức níu màn gấm màu vàng sáng trên giường, hung hăng cắn… Vừa rồi làm sao lại nhịn? Sao lại không cắn vài cái dấu răng ở trên người hắn?

Điền Bỉnh Thanh cười đến rất vui vẻ: “Cô nương, nô tài phải nói, ngươi và bệ hạ thật đúng là một đôi oan gia. Bệ hạ từ khi kế vị đến nay, tâm tâm niệm niệm chỉ nghĩ một ngày nào đó tìm được cô, có thể lập cô làm hậu, cô thì tốt rồi, im ắng ẩn tại thôn dã, làm cho bệ hạ chờ ba năm dài.”

Trước mặt Phượng Triêu Văn ta không dám rống lớn, đối Điền Bỉnh Thanh ta lại không có tính nhẫn nại.

“Tiểu Điền, ngươi dọa ta sao? Phi tần trong nội cung của Phượng Triêu Văn một đống, trang điểm xinh đẹp, hôm nay còn chưa có lập hậu, nghĩ đến thế lực mấy phương tranh giành, bất phân thắng bại. Đừng tưởng rằng ‘cố kiếm tình thâm’ nói dễ nghe, bất quá là làm bông hoa cho hoàng đế chơi, nữ nhân tin mới là ngốc. Hôm nay hắn xem ta là đao, đẩy về phía trước, mặc kệ sống chết của ta, ta há có thể đáp ứng?”

Điền Bỉnh Thanh nặng nề dậm chân một cái: “Cô nương ngươi thật sự là oan uổng bệ hạ!”

Ta nhịn không được cười lên: “Oan uổng? Oan uổng hắn chỗ nào? Ta cùng với Phượng Triêu Văn nói dễ nghe chút có thể tính là nhân duyên mong manh, nói khó nghe chút cả cung tỳ cũng không bằng. Một ngày nào đó hắn mất hứng, kéo ra ngoài chém ta cũng không kỳ quái.”

Điền Bỉnh Thanh nhìn ta như nhìn một người bệnh nan y bất trị, ánh mắt khó ưa như vậy: “Cô nương, những phi tần trong nội cung đều là tứ hôn lúc tiên đế còn sống, có người là do hàng thần hiến, tỷ như Ngọc phi, có người là do nhà mẹ đẻ thái hậu hiến. Ngươi nói có lẽ đúng, đây là tiên đế vì cân đối thế lực khắp nơi mới cưỡng ép cho bệ hạ. Khi đó bệ hạ vẫn còn là thái tử, hoàng mệnh không thể trái. Nhưng những phi tần kia tiến cung đến bây giờ, đã ba năm, giờ phút này vẫn là hoàn bích. Trong nội cung không biết bao nhiêu người ở sau lưng nghị luận bệ hạ có bệnh không tiện nói ra.”

Ta ngơ ngác nghe lời nói của Điền Bỉnh Thanh, nói tiếp: “Đúng vậy a, hắn có bệnh không tiện nói ra sao không mời ngự y trong nội cung xem?”

Điền Bỉnh Thanh vừa tức vừa cười: “Bệ hạ có bệnh không tiện nói ra hay không cô nương không biết a? Trách không được bệ hạ nói cô nương đầu rỗng tâm đá!”

Ta đột nhiên hiểu ý trong lời nói của Điền Bỉnh Thanh, hung hăng đạp thái giám chết bầm này một cước, bụm lấy gương mặt nóng bừng, chui vào góc giường.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự