Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Chương 9 - 10

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 4739 chữ · khoảng 17 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 09 + 10

Chương 9: Ai là kiếp của ai

Ta ở rừng bích đào chờ trọn vẹn một canh giờ, mới nghe được bên kia cầu đá nhỏ truyền đến tiếng bước chân, thiếu niên kia từng bước một đi về phía ta, một khắc này, trong nội tâm của ta bối rối khó có thể nói hết, mong đợi hắn gần ta chút ít, lại sợ hắn đến đây nhìn thấy là ta, xoay người đi, ma xui quỷ khiến chui nấp sau một gốc cây lớn, chỉ để một chiếc đèn lưu ly treo trên nhánh cây cao, soi bóng dáng thanh mảnh của người đang đến.

Thiếu niên kia càng ngày càng gần, ánh mắt đầu mày đều nhìn rõ rành mạch, hắn đến dưới tàng cây, ngẩng đầu liếc mắt nhìn đèn lưu ly treo trên cảnh, hừ một tiếng cười lạnh, giọng hàm chứa vô tận mỉa mai, đầy mặt là không bình tĩnh, giương giọng kêu lên: “An Dật, ngươi cứ mưu mẹo xảo quyệt thế này? Đã gọi ta tới, lại co đầu rụt cổ, không dám xuất hiện?”

Từ trước tới nay, cung nhân bên người Tiểu Hoàng có tới bốn vòng, hắn tới chỗ này thấy thanh tĩnh như vậy, tự nhiên sẽ nghĩ đến là ta.

Ta từng bước một từ bóng cây đi ra ngoài, cúi đầu đứng ở trước mặt hắn, nhất thời không thở nổi. Chỉ cảm thấy tự ti mặc cảm, đứng chung một chỗ với thiếu niên như ngọc, cả trái tim cơ hồ muốn từ lồng ngực nhảy ra.

Nhưng kẻ đứng trước mặt ta lại không nghĩ như thế. Hắn mỉm cười nói: “An Dật, ngươi gọi ta đến, chắc là có việc?”

Ta lắc đầu, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn, trong mắt của hắn tràn đầy quang minh thật sự là khiến người hận không thể móc tim ra, nâng ở trước mặt hắn, hòa tan ý lạnh trong đó.

“Đã không có chuyện, ta đi đây!” Hắn nói gọn gàng, dứt khoát xoay người bỏ đi.

Ta bối rối, hao tổn tâm cơ lừa hắn tới đây, có thể nào bỏ qua ngày tốt cảnh đẹp này. Sốt ruột, quên nguyên tắc của hắn, vươn tay kéo lấy tay áo của hắn, lắp bắp kêu lên: “Hoa bích đào… Nở đẹp quá, ta muốn… Ta muốn gọi người tới ngắm hoa…”

“Hơn nửa đêm, ai nhìn được hoa nở đẹp không? Ngươi đang suy tính gì?”

Một câu lạnh lùng của hắn chắn trở về lời nói trong bụng ta.

Mặt của ta đột nhiên nóng bừng… Ta trăm suy nghìn tưởng lại quên ban đêm sao có thể ngắm hoa? Sao có thể nhìn đến vẻ đẹp của rừng gấm này?

Còn chưa suy nghĩ cẩn thận, chỉ cảm thấy trên đùi đau đớn, thân thể bay lên theo, bùm một tiếng rơi xuống hồ nước, tiếng nói của thiếu niên đứng trên bờ cực kỳ thanh nhã, gằn từng chữ: “An Dật, ngươi quên quy củ của ta rồi? Ta không ngại cho ngươi ở trong hồ này tỉnh lại!” Nói rồi xoay người đi, quần áo trắng noãn chiếu ra một mảnh ánh trăng nhợt nhạt lạnh như băng.

—— sắc làm tối trí, ta luôn phạm sai lầm ở trước mặt hắn, sợ hắn đi, dưới tình thế cấp bách sớm đã quên, từ sau khi hắn chạy thoát, võ công tu vi cao hơn ta, liền nghiêm cấm ta đụng hắn, cho dù chỉ kéo một mảnh góc áo của hắn, cũng sẽ quay lại đánh.

Tuy là cuối xuân, nhưng hồ nước thật quá lạnh, ta run rẩy leo lên, ngồi ở bên bờ phát ngốc một hồi, chỉ cảm thấy toàn thân buốt lạnh, nhìn quanh, cũng không có nửa bóng người, liền thả tóc ra, vắt nước, lại cởi bỏ áo ngoài, vắt nước, chỉ nghe trong rừng cây bích đào có người trầm thấp cười, một giọng nam vô cùng có từ tính nói: “Tiểu Điền, lúc trước ta còn tưởng rằng con dòng cháu giống Đại Trần thích trò đồng tính, lại nguyên lai là mỹ nhân cuồng dại. Vị Yến tiểu lang này thật đúng là không biết thương hương tiếc ngọc!”

Ta nhanh chóng cầm quần áo khoác lên người, vừa mặc vừa quát: “Lớn mật! Tên háo sắc nơi nào, hơn nửa đêm còn đi dạo ở ngự hoa viên?” Nói hàm răng không ngừng run lên, giống như là hết hơi.

Trong rừng cây bích đào chui ra một đôi chủ tớ, nam tử đi trước thân hình cao kiện, khí vũ hiên ngang, ngũ quan thâm thúy, trong mắt phượng tràn đầy trêu tức, từng bước một đi đến gần, cao thấp dò xét ta đang tay bận chân loạn mặc quần áo một phen, nói với hạ nhân bên cạnh mình: “Tiểu Điền, ta còn tưởng rằng là khuê các thiên kim nhà ai có can đảm, nguyên lai là ‘con trai độc nhất’ của An Tướng quân – An tiểu lang a!”

Hắn cố ý nặng nề cắn ra bốn chữ “Con trai độc nhất”, rõ ràng không có ý tốt.

Ta vừa thẹn vừa giận, nữ giả nam trang vài chục năm, lại bị nam tử xa lạ này vạch trần, nếu lan truyền đi ra ngoài, phụ thân chẳng những mang tội khi quân, tôi tớ già trẻ trong nhà, cũng nhất định không có kết quả tốt.

Ta thật vất vả cầm quần áo mặc vào, trừng liếc nam tử kia, chần chờ nói: “Các hạ là thái tử điện hạ Đại Tề?”

Trong nội cung không có nam nhân lạ, chỉ cần có thể đi vào cung, ta đều biết. Đồn đãi, nam tử Đại Tề thân hình cao lớn, tối nay lại là mở tiệc chiêu đãi sứ giả Đại Tề, ngoại trừ vị Đại Tề thái tử thượng khách kia, không nghĩ ra được còn có người phương nào khác.

Hắn tiến về phía trước một bước, trùm bóng hắn trên ta, mỉm cười, lộ ra một hàm răng trắng: “Tại hạ Phượng Triêu Văn, thái tử Đại Tề.”

Về sau trong rất nhiều năm, ta rất là xấu hổ với sự khiếp đảm của mình khi đó, lần đầu Phượng Triêu Văn đứng ở trước mặt của ta, lợi dụng ưu thế thân cao đến uy hiếp ta, ta rút lui ra sau một bước thật to, khiến mấy năm gi­ao thủ với hắn sau đó, lúc nào cũng rơi xuống hạ phong, ít có cơ hội thắng.

Bóng đêm tĩnh mịch, ta thoáng hoạt động thân thể một chút giữa những cành cây, chỉ nghe gãy giòn một tiếng, một cành cây nhỏ bị ta giẫm gãy, rơi xuống dưới. Ta ra sức leo lên giữa những cành cây, nhớ tới một vấn đề rất quan trọng —— làm một cầm thú, trước mặt người khác nhã nhặn, nửa đêm biến thân cầm thú, Phượng Triêu Văn trước sau như một bảo trì phong cách cầm thú của hắn, hôm nay bị ta không lưu tình chút nào đá xuống bể, nếu nửa đêm biến thân thì ta… Đêm nay ở đâu?

Cùng lúc đó, có người từ trong bóng cây lao đến, nghiêm nghị quát: “Người nào? Xuống?” Một tiếng xoẹt, là thanh âm rút kiếm khỏi vỏ.

Ta vừa vội vàng thanh minh: “Người quen, người quen…” vừa chậm rãi theo trên cây bò xuống.

Xuống nhìn, vui vẻ. Hắc, thật đúng là người quen a.

Hơn nửa đêm, một mình yên lặng đứng dưới tàng cây bên hồ, đúng là Yến Bình. Hắn nhìn thấy là người quen, nể mặt hoàng đế bệ hạ, cũng chưa từng khó xử ta, khẩu khí cũng chậm lại rất nhiều: “An Dật, đã hơn nửa đêm, sao ngươi ở chỗ này?”

Ta nhìn gương mặt mấy năm có nhiều thay đổi này, nhớ tới thiếu niên lạnh lùng đối với ta lúc trước, ma xui quỷ khiến, nói một câu: “Nhớ lại một năm kia, chuyện ngươi một cước đá ta vào trong hồ này.” Ừ, chủ yếu là nghĩ đến lần đầu gặp mặt thoải mái cùng Phượng Triêu Văn, hối hận không thôi vì sự nhát gan của mình, càng rất đáng tiếc cách nhiều năm như vậy, ta ở trước mặt Phượng Triêu Văn vẫn không thể đứng thẳng eo, hơn nữa nhìn tình thế trước mắt, vì cả đời ta có thể đều khom lưng quỳ gối ở trước mặt hắn mà có vài phần buồn bực…”

Nhưng, người trước mắt này, không biết là ba năm không thấy ta nên hoa mắt, hay là có nguyên nhân khác, nếu như ta không nhìn lầm, trên mặt hắn thậm chí có xấu hổ chật vật trong tích tắc, “Khi đó tuổi còn nhỏ… Làm việc quá mức cực đoan…”

Cái này xem như xin lỗi sao?

Sinh thời, ta rõ ràng có thể nghe những lời như xin lỗi thế ở trong miệng Yến Bình, có phải nên là ta chết cũng có thể nhắm mắt?

Ta thật có vài phần cảm xúc, hận không thể đón gió làm thơ, dùng biểu đạt ngữ điệu cảm khái với thế sự biến đổi, nhân tâm khó dò, đáng tiếc ba năm này tay cầm cái cuốc, sớm đã không quen việc làm thơ tao nhã này, liền thôi. Tiến lên hai bước vỗ vỗ vai của hắn, khéo hiểu lòng người khuyên: “Yến Tướng quân đừng lo, ta hiểu được, ta đều hiểu được!”

Lúc này đổi hắn không rõ, một đôi con ngươi ấm áp mang theo vài phần mê mang hay là giả ngu, thẳng tắp nhìn ta. Phụ thân từng nói, phàm là người đùa bỡn chính trị, đều am hiểu suy đoán, hiểu được giả bộ hồ đồ. Mà chuyện ta thích nhất, là vạch cửa sổ, làm cho ai cũng không giả hồ đồ được.

Ta thở dài một tiếng, lòng có ưu tư: “lúc này Yến Tướng quân bên hồ tưởng niệm gi­ai nhân, nhưng nàng danh hoa có chủ, ta đều hiểu được. Ta đều hiểu được.”

Trong mắt của hắn tức khắc bắn ra sáng rọi kinh người, nhìn chằm chằm ta, giống như nằm mơ: “Ngươi cũng biết rồi?”

Nghĩ đến Bá Nha gặp được Chung Tử Kỳ, kích động chắc cũng đại khái như thế này.

Ta liên tục gật đầu: “Lại nói tiếp, việc này Phượng Triêu Văn làm quá không thể nói, biết rõ ngươi và Tần Ngọc Tranh lưỡng tình tương duyệt, lại cứ gậy cứng đánh uyên ương… Tuy ta rất là đồng tình cảnh ngộ của Yến Tướng quân, chính là thật sự lực bất tòng tâm a!”

—— hừ hừ, cho dù có thể giúp ta cũng không giúp đỡ, nhìn xem các ngươi quân thần hai nam tranh một nữ, đây là náo nhiệt thật khó gặp a.

Yến Bình ảm đạm nhìn ta, chắc là khổ cầu mà không có được, ta khoan hồng độ lượng bất kể chuyện lúc trước, bệnh cũ lại tái phát, thử nói: “Nếu không… Yến Tướng quân ghi phong thư tình, ta lặng lẽ thay ngươi đưa đến Ngọc Hư Cung?” Vừa vặn hôm nay Ngọc phi nương nương bị ta làm tức giận đến khóc chạy, nếu có phong thư an ủi, nghĩ đến sẽ dễ chịu rất nhiều sao.

Như vậy, lần sau đợi nàng lại lọt vào tay ta, ta mới có thể không chút nào áy náy mềm lòng khi dễ a?

Yến Bình bị ta nói đến nở nụ cười, từ nhỏ đến lớn đều nhìn quen mặt lạnh của hắn, tuy hắn đã từng nhẹ lời cười nói với người bên ngoài, nhưng chưa bao giờ từng ta cười đến mặt mày cong cong ở trước mặt. Lúc này hắn đột nhiên cười, giống như mây che trăng, ta không khỏi nhìn ngây người, lại cảm thấy cử động lần này của bản thân không ổn, rất sợ phạm vào kiêng kị năm cũ của hắn, lại bị đá xuống trong hồ lần nữa, thật là được không bù mất, lập tức quay đầu đi nhìn hoa bích đào lờ mờ bên cạnh.

Hắn cũng không tức giận.

Hoặc là, cho dù tức giận, lúc ấy ta cũng chưa từng chứng kiến.

Từ trước ta từng dốc hết tinh lực hú ý hỉ nộ ái ố của hắn, âm thầm phỏng đoán, lăn lộn khó ngủ, hôm nay ta tin mọi thứ hài hòa, chiến tranh của Đại Trần và Đại Tề đã kết thúc, bách tính an cư lạc nghiệp, chút ít chuyện xưa giữa ta cùng với Yến Bình cũng có thể tan thành mây khói, không lưu lại chút dấu vết nào.

Nghĩ thông suốt cái này, ta lập tức vì tiết nghĩa cao thượng của mình mà cảm động vài phần, lại nghiêng đầu đi nhìn hắn, liên tục thúc giục: “Cũng không còn sớm, nếu như Yến Tướng quân muốn ta truyền tin, hay là mau mau ghi một phong a? Hoặc là, có vật bên người muốn chuyển gi­ao, ta cũng cam tâm tình nguyện chân chạy.”

Chậm nữa, bữa tối của Phượng Triêu Văn đều triệt, ta không muốn đói bụng.

Vui vẻ trên mặt hắn ngưng lại, rất có vài phần phức tạp khó hiểu, bất quá cái này không đến lượt ta lo lắng, đây là nam tử lưỡng tình tương duyệt với Tần Ngọc Tranh, nên do chính bọn họ đi quấn quýt.

Hắn lắc đầu, ước chừng vẫn không tin ta lắm.

Ta có thể hiểu, tư thông cung phi chính là tội lớn trong cung đình, để cái chuôi đao giết người ở trên tay ta, còn có vật chứng, Yến Bình sợ là có nhiều buổi tối ngủ không ngon giấc.

“Yến Tướng quân đã không cần ta giúp, vậy ta về nghỉ ngơi. Bên hồ hàn khí nặng, tướng quân cũng trở về đi thôi.” Hắn cười nhạt một tiếng, ta lại bỏ thêm một câu: “Nhớ nhung một người, kỳ thật bất kể là đứng ở trong rừng bích đào hay là chui tại trong chăn ấm, đều như nhau.”

Vẫy vẫy tay, bước chân ta nhẹ nhàng đi về Trọng Hoa cung.

“An Dật, ngươi trước kia… Đã từng nhung nhớ một người như vậy sao?” Thanh âm Yến Bình từ phía sau ta truyền đến.

Bước chân ta ngừng lại, lắc đầu: “Chuyện trước kia, toàn bộ ta đều quên, đã không còn nhớ rõ.”

Chương 10: Ai là chướng của ai

Trọng Hoa điện sáng như ban ngày, ta đi chừng bốn năm lần ở cửa ra vào, lại ghé vào khe cửa nhìn, Phượng Triêu Văn đang ngồi ở trước ngự án xem tấu, trên cái bàn tròn cách đó không xa, bốn món ăn một canh sớm đã nguội.

Đang tập trung chằm chằm vào thức ăn trên bàn, vụng trộm chảy nước miếng, ta nghe Phượng Triêu Văn thản nhiên nói: “Tiến đến.”

Ta ngắm ngắm, thị vệ canh giữ ở cửa như đầu gỗ, vẫn không nhúc nhích.

“Tiến đến.”

Thanh âm này nghe đã có chút nóng nảy.

Ta chọc chọc thị vệ bên cạnh, hạ giọng nói: “Còn không mau đi vào, hoàng đế bệ hạ gọi ngươi đấy.”

Không đề phòng trong điện truyền ra một tiếng thét lên: “An Dật, lăn tới đây!”

Ta cọ cọ, chậm rãi di từng bước vào Trọng Hoa điện, quỳ xuống, thành thành thật thật đáp: “Bệ hạ, tội thần sẽ không cút đi.”

Phượng Triêu Văn dừng bút lại, trong mắt vẻ cười xấu xa: “Ngươi không đi, ngược lại đạp người?”

Ta gõ đầu: “Bệ hạ anh minh thần võ, tội thần thật sẽ không cút, không bằng xin bệ hạ dạy tội thần đi như thế nào, tội thần lại cút đi cho bệ hạ xem!”

“Phì” một tiếng, Điền Bỉnh Thanh sau lưng Phượng Triêu Văn che miệng, run rẩy xoay người sang chỗ khác, nửa khom eo, bộ dạng cực kỳ thống khổ.

Phượng Triêu Văn đạp hắn một cước: “Muốn cười, lăn đi ra cười!”

Điền Bỉnh Thanh bước nhỏ lui ra ngoài.

Phượng Triêu Văn không có ý tốt nhìn ta: “An Dật, ngươi đi ra ngoài một lúc, đã đi dạo đến mệt mỏi?”

Lời này rất ôn nhu, nếu như phối thêm mặt mày tâm tình chân thành, ta cũng sẽ cảm động đến rơi nước mắt, học thanh âm kiều mỵ của Tần Ngọc Tranh đáp hắn: “Đa tạ bệ hạ lo lắng, tội thần không mệt.” Nhưng dưới mặt cười không có ý tốt của Phượng Triêu Văn, cảm động nhiều hơn nữa cũng vô thanh vô tức biến mất.

Ta đề phòng lùi về sau một bước, lắp bắp nói: “Không… Không mệt mỏi, tuyệt không mệt mỏi.”

“Ta sợ ngươi mệt mỏi.” Hắn ôn nhu cười, nói nhỏ với ta: “Có chút đói.” Không để ý tới, há miệng liền gọi: “Người tới, đưa cô nương đi tắm rửa.”

Cửa ra vào lập tức có bốn cung nữ tráng kiện tiến đến, bộ dạng có võ mạnh mẽ, túm tay nhấc chân, mang ta không ngừng giãy dụa kêu thảm thiết một đường đưa vào phòng tắm, thô lỗ ném vào trong hồ, tung bọt nước khắp mặt hồ.

Ta chìm nổi hai cái, ghé vào thành bể, cố cười nịnh nọt: “Bốn vị tỷ tỷ, An Dật tắm rửa từ trước đến nay quen một mình, các vị tỷ tỷ đã vất vả rồi, hay là để An Dật tự mình tắm thôi.”

Bốn cung nữ tráng kiện tiến lên, một lát liền lấy hết quần áo trên người của ta xuống, khí thế cứ như ta là quần áo, vuốt tay áo lên, chà xát…

Một lượt tắm này, tắm tới một canh giờ, khi ta bị nâng lên trở lại Trọng Hoa điện lần nữa, đói đến nỗi ngực dán vào lưng.

“Bệ hạ à, ngài từ chỗ nào tìm đến bốn vị tỷ tỷ này, lực tay cũng quá lớn! Chà xát đến người thần lột mất vài lớp da!”

Phượng Triêu Văn nghe thấy vẫn ung dung, nghiêng người dựa trên giường, xem sách, mắt điếc tai ngơ đối với ta đầy bụng oán khí vì bị ném vào bể tắm, cầm cùi mướp cọ rách vài lớp da, lại bị vài cung nữ mỹ mạo đặt tại trên giường, xức thêm vài tầng hương lên người, trang điểm mặt mày, giằng co một phen, thản nhiên nói: “Các nàng đều là tạp dịch điện cọ rửa nhà xí… Ước chừng là quen cọ rửa nơi đó, khí lực có chút không khống chế nổi…”

Ta khóc không ra nước mắt, ai oán nhìn lại nhìn hắn.

—— cầm thú có thù tất báo này!

Chân của ta lại ngứa rồi!

Hắn cầm sách che nửa bên mặt, chỉ lộ ra một đôi con ngươi tối tăm, thanh âm nghe cực kỳ ôn nhu săn sóc: “Ba năm này ngươi lưu lạc bên ngoài, không ai bên người hầu hạ có chút không quen. Như vậy, từ nay về sau bốn người này coi như cung nữ tùy thân của ngươi, chuyên môn hầu hạ ngươi tắm rửa vậy!”

Ta thống khổ quay đầu nhìn bốn cung nữ như tháp sắt sau lưng, thấy trên mặt các nàng cũng lộ ra biểu lộ khó có thể chịu được, càng buồn khổ… Ta không chê các nàng lấy ta làm nhà xí mà cọ coi như xong, các nàng cư nhiên còn chê ta không chắc nịch bằng cái bệ… Cái này bảo người làm sao mà chịu nổi a…

Khuôn mặt Điền Bỉnh Thanh đỏ bừng, răng cắn môi, cuối cùng không có cười ra tiếng.

Phượng Triêu Văn phẩy tay: “Các ngươi đều đi xuống đi.”

Bốn gã cung nữ cao lớn vạm vỡ cúi đầu nện bước nhanh thối lui ra khỏi Trọng Hoa điện.

Phượng Triêu Văn chỉ thức ăn trên bàn: “Vẫn chưa đói sao?”

… Vốn là đói, nhưng nghe đến tin dữ kinh người, ta làm sao còn có một chút khẩu vị mà ăn chứ?

Lập tức sắp đến mùa hạ rồi, thời điểm trời nóng nực ta hận không thể một ngày tắm ba lần, thật sự là thống khổ không muốn sống…

Ta nên chuyển tới thiên lao sao?

Nghe nói ở đó đông mát hạ càng mát, không tắm rửa chắc cũng không sao.

Phượng Triêu Văn buông sách, hai mắt sáng lên, ước chừng là báo được thù của một cú đá kia, tâm tình cực sướng, cười sáng lạn với ta: “An Dật xem ra là không đói bụng. Điền Bỉnh Thanh, ngươi đem thức ăn xuống…”

Ta nhào tới, cứu giúp bữa tối cuối cùng, cũng chưa từng nghĩ vì sao trên bàn chỉ có một đôi đũa, lại có hai cái chén. Chỉ có điều một cái chén trong đó trống không.

Chờ ta hết bi phẫn, ăn đến tám phần no bụng, Phượng Triêu Văn lật sách, thản nhiên nói: “An Dật, ngươi cầm trong tay chính là đôi đũa trẫm đã dùng.”

“Keng” một tiếng, chiếc đũa bạc thanh thúy rơi trên bàn.

Nét mặt già nua của ta lập tức nóng bừng… Hắn nhất định là cố ý nhất định là cố ý…

Xấu hổ và giận dữ quay đầu, tiểu cung nữ cầm một đôi đũa bạc trong tay, tội nghiệp nhìn ta, bộ dạng sắp khóc lên.

Nhóc con, so với ngươi, ta càng muốn tìm chỗ ngồi khóc lớn một hồi…

Ta cho rằng, cái này thấm thía.

Biết cầm thú sở dĩ tên là cầm thú, chính là phương thức tư duy của hắn không phải con người có thể nghĩ, tâm tính có thù tất báo của hắn không thể dùng tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại để cân nhắc.

Chờ ta ăn uống no đủ, rửa mặt xong, nơm nớp lo sợ bò lên trên long sàng, nhẹ tay nhẹ chân lướt qua chân dài của quân địch, ngó chừng hoàng đế bệ hạ đang chăm chú xem sách, thấy lông mi hắn chưa từng giơ lên hạ xuống, hiển nhiên cũng chưa từng chú ý hành động mờ ám của ta, rốt cuộc thiên tân vạn khổ đến chỗ của mình, nhẹ tay nhẹ chân rụt rụt thân thể, co thành một đoàn, mặt hướng vách tường, đầu mê mang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Người sau lưng sau nửa ngày chưa từng lật qua lật lại trang sách, ta nín thở ngưng thần ở trong chăn mỏng, đột nhiên trước mắt sáng bừng, chăn đã bị xốc ra, bị một đôi cánh tay cứng rắn ôm, đặt trên lồng ngực dày rộng.

Bên tai là tiếng tim đập trầm ổn, ta vụng trộm nhìn, lại chạm vào ánh mắt lẳng lặng dò xét của Phượng Triêu Văn, hắn nhàn nhạt mở miệng: “Nghe nói hôm nay ngươi đòi thuốc tị dựng với tiểu cung nữ?”

Ta cảm thấy giọng hắn hình như không quá cao hứng. Đoán già đoán non, không bắt được trọng điểm, chỉ phải xấu hổ bại trận, thành tâm thỉnh giáo: “Bệ hạ ngài đang hỏi tội hay là ban thưởng?”

Bàn tay của hắn vuốt vuốt tại đỉnh đầu ta, nhưng trong thanh âm mang theo khí lạnh dày đặc: “Ngươi trước mắt vẫn là người chờ xử tội phải không?”

Ta rụt cổ, vô cùng uể oải gật đầu.

Thằng nhãi này thoáng cái đã bắt đúng nhược điểm của ta.

“Có nghĩ tới lấy công chuộc tội hay không?”

Hai mắt ta tỏa ánh sáng, ngẩng phắt đầu nhìn hắn.

Bàn tay của hắn vuốt từ đỉnh đầu ta xuống tới, ngón tay thô ráp nhẹ chạm giữa lông mày ta, lơ đãng hạ thánh dụ: “Chỉ cần ngươi cố gắng phấn đấu vì hoàng tự Đại Tề, trẫm liền cho phép ngươi lấy công chuộc tội…”

Ta bi phẫn trừng mắt hắn: “Ngài… Ngài…”

Hoàng tự, đó không phải là trẻ con sao?

Từ gặp được Phượng Triêu Văn, ta thường thường bi phẫn khó tả, nói không thành câu, trí lực rất thấp, ngay cả lực công kích cũng càng ngày càng thấp.

Nếu ta không có nghe lầm… Hắn cười gật gật đầu, bộ dạng như “Ngươi đoán đúng rồi, đáng giá ngợi khen” cúi người nặng nề hôn một cái trên môi ta: “Đúng, ngươi hiểu đúng, sinh một đứa con cho trẫm, trẫm liền xá ngươi vô tội!”

Ta á khẩu không trả lời được.

—— Tập thể hậu cung Tần phi của Đại Tề hoàng đế bệ hạ mất đi năng lực sinh con sao?

Ta rốt cục không thể nhịn được nữa, hét to ra: “Dựa vào cái gì nha?”

Phượng Triêu Văn cười đến sáng lạn: “Chỉ bằng hôm nay ngươi vẫn là một tù phạm đợi chém!”

Ta oán hận trừng hắn, mày kiếm hắn nhướng lên, lộ ra một hàm răng trắng: “Chẳng lẽ ngươi muốn bị lăng trì xử tử?”

Ta ghé vào trên người hắn cũng nhịn không được run rẩy một chút, hình ảnh nồi lẩu thịt người, đây không phải là mục tiêu sinh tồn của ta a!

Cha ta nói không thể xem nhẹ sống chết, phải xem xét thời thế, quý trọng tính mạng.

Ta không thể đơn giản vứt bỏ mạng nhỏ, bằng không xuống dưới suối vàng, bộ xương trắng cũng không nguyên vẹn, chỉ sợ ngay cả cha ta cũng không nhận ra ta.

Hắn thấy ta không hề nhúc nhích, cười đắc ý: “Cho nên, thuốc tị dựng gì đó từ nay về sau ngươi cũng không cần nhắc lại.”

Nóixong, như hổ đói bổ nhào vào cừu, trở mình bổ nhào lên ta, mặc ta giãy dụa như thế nào, cuối cùng trốn không thoát gi­am cầm của hắn.

Ngày hôm sau lúc ta đứng lên, trước ngực vừa xanh vừa tím, tiểu cung nữ mặt phấn xấu hổ, giống như đêm qua nằm ở trên giường rồng chính là nàng mà không phải là ta.

Ta nghĩ, da mặt ta càng ngày càng dầy.

Nàng ta thân nhỏ lực mỏng, hầu hạ ta mặc quần áo còn cần ta cúi người, ngập ngừng, nói khẽ: “Cô nương, không bằng để bốn tỷ tỷ tới hầu hạ ngài mặc quần áo? Bệ hạ cũng nói, từ nay về sau bốn tỷ tỷ chính là cung nữ cận thân của ngài.”

Ta nghĩ đến bốn cung nữ có bản lĩnh mạnh mẽ liền cảm thấy đau đầu, tuy người không thể chọn xuất thân chức nghiệp, nhưng ta cho rằng, làm đúng chức mới tốt. Tỷ như bảo rèn sắt đi đến bán đậu trắng, khẳng định không phải lựa chọn lý tưởng.

Ta lắc đầu, rất khiêm tốn chối từ: “Trong vài năm qua ta một mực tự mình quản lý chính mình, kỳ thật cũng không cần bốn vị tỷ tỷ hầu hạ, nếu như các nàng bận rộn công việc tạp dịch trong điện, hay là mời các nàng trở về đi!”

Tiểu cung nữ trợn to con ngươi ngây thơ vô tà, chần chờ nói: “Cô nương không biết, bốn vị tỷ tỷ này thật ra có võ trong người. Cũng không phải là cung nữ tạp dịch, là lúc trước chiến tranh dời đô, phụng mệnh bảo vệ thái hậu cùng các vị nương nương trong chiến loạn, tuy phẩm cấp khá thấp, nhưng bình thường những việc hầu hạ này cũng không làm phiền các nàng quản lý. Bệ hạ hạ lệnh phải tới hầu hạ cô nương, đây chính là phi tần vinh sủng trong nội cung đều chưa từng có a.”

… Phượng Triêu Văn nói, các nàng chà là tạp dịch cọ rửa nhà xí trong điện…

Hắn rốt cuộc hận ta tới mức nào?

Ta cho rằng, Phượng Triêu Văn chính là chướng trong mệnh của ta, vượt không qua, trốn không thoát, đánh không bại, không thể trêu vào, ngay cả khom người cũng không thể khiến hắn vui vẻ!

Cuộc sống này không có cách nào khác trôi qua!

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự