Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 40 Chương 47

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2619 chữ · khoảng 9 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 47

Chương 47: Ngươi là của ta

Bất kỳ một phe phái đang nắm quyền nào, kỳ thật đều không thích binh lính từ trên trời rơi xuống.

Thái hậu chấp chưởng hậu cung mấy mươi năm, chợt hoàng đế bệ hạ đưa ta từ trên trời xuống, đoạt quyền quản lý hậu cung của bà ta, chuyện này làm bà ta hết sức căm tức, dù là sư tôn mười chuyến tám chuyến chạy đến Di Ninh cung, nhân sâm tổ yến nuôi ngày ngày, cũng không chịu nổi kiếp sống tịch mịch của lão nhân gian về hưu, thường xuyên nhốn nháo tính khí, phát phát lửa nhỏ.

Cuối cùng huyên náo hoàng đế bệ hạ không nhịn được, tuyên bố bên ngoài Thái hậu cực nhớ tiên đế, muốn đến Bảo Tế tự nghỉ ngơi một thời gian.

Bảo Tế tự chính là chùa của hoàng thất các triều đại, đặc biệt thu dụng cung phi không được sủng hay không con. Sau khi cha Tiểu Hoàng qua đời, mẹ nuôi của Tiểu Hoàng cũng nhanh chòng đày một đám sủng phi của tiên đế đến Bảo Tế tự.

Sau khi Đại Tề tiếp quản Đại Trần, thuận tiện cũng tiếp quản chùa chiền hoàng gia này.

Hoàng gia các triều đại, không thiếu nhất đúng là cung phi thất sủng hoặc là không con, luôn luôn giữ chỗ cho những nữ nhân này.

Nghe tin tức đó, kẻ đầu tiên náo loạn là Mẫn An công chúa. Nàng là ruột thịt của Thái hậu, mấy ngày nay hầu bệnh ở Di Ninh cung, vọt vào Trọng Hoa điện một câu mở đầu liền mang theo mùi thuốc súng nồng nặc.

“Hoàng huynh, ngài không thể chờ đợi muốn mẫu hậu dành chỗ ngồi cho nữ nhân này như vậy? Còn ngại mẫu hậu lui không đủ, còn phải đày nàng đến Bảo Tế tự?”

Ngón tay của nàng cơ hồ đến tận chóp mũi ta.

Sau lưng Điền Bỉnh Thanh và Nga Hoàng mặt bất đắc dĩ đuổi vào, hết sức lo sợ xin tội: “Bệ hạ, nương nương, nô tỳ đã hết sức ngăn trở Công chúa điện hạ…”

Phượng Triêu Văn phất tay một cái với Nga Hoàng, Điền Bỉnh Thanh, hai người họ thông minh lui xuống.

Lúc đó ta đang cùng hoàng đế bệ hạ ăn trưa, các loại món ngon mới vừa bưng lên bàn, thèm nhỏ dãi… Mọi người đều biết, lễ nghi và cách ăn của Hoàng hậu nương nương đã được trại lính rèn luyện, đã hết sức khó coi.

Phượng Triêu Văn nói, cách ăn của ta truyền ra quá mất mặt của hắn rồi, cho nên chúng ta dùng bữa, từ trước đến giờ không cho cung nhân vào điện hầu hạ, chỉ hai người cùng bàn mà ăn.

Ta trấn định nhẹ nhàng đẩy ngón tay ngọc xanh miết trên chóp mũi ra, duỗi đũa gắp một con tôm hương cay trong mâm trước mặt đút vào trong miệng, một cái liền nhìn thấy mặt hoàng đế bệ hạ trầm xuống.

Hắn tức giận, hơn nữa tức giận không nhẹ.

Bất quá xét thấy ngọn lửa này cũng không phải là nhằm vào ta mà phát, ta vẫn đàng hoàng ăn cơm của ta, đưa ra muỗng nhắm ngay canh cá viên trân châu trước mặt hắn, múc một viên thịt cá tới, vào mũi chỉ cảm thấy toàn mùi cá, nhất thời khẩu vị hoàn toàn mất hết, che miệng nôn oẹ một hồi… Quả nhiên lúc ăn cơm đụng phải người ngột ngạt, không phải là một chuyện khoái trá.

Mẫn An công chúa chỉ vào mũi của ta cả giận nói: “Thục biểu tỷ nói ngươi không phải là người tốt, một chút cũng không sai!”

Ta kiềm chế ý nôn xuống, uống một hớp trà nóng Phượng Triêu Văn đưa tới bên miệng, cười mị mị gật đầu: “Đức Phi nói một chút cũng không sai, Bản cung cho tới bây giờ cũng không phải là người tốt!”

Làm người tốt thật mệt mỏi a, khuôn mặt tươi cười giống như con khỉ, ủy khuất cũng là mình.

Hoàng đế bệ hạ mặt mày vui sướng nhìn ta, mắt phượng chuyển đến trên người Mẫn An công chúa, lại hóa thành ngày rét vào đông: “Người đâu, Mẫn An công chúa cũng đến tuổi được gả, sau này đều ở trong cung chờ gả, chờ trẫm chọn một người chồng tốt nhất cho công chúa, năm sau thành hôn!”

Mẫn An công chúa năm vừa mới mười sáu, được tiên hoàng Đại Tề sủng ái, cũng coi tính tình ngây thơ không hiểu tình đời, đỏ mắt hung hăng nhìn Phượng Triêu Văn: “Ngươi dám! Chưa mẫu hậu đồng ý, hôn sự của ta nơi nào đến phiên ngươi làm chủ?”

Mẫn An công chúa rốt cuộc không phải là phái đang nắm quyền, ngày đưa Thái hậu xuất cung, nàng bị giam trong tẩm điện của mình, khóc khàn cả giọng, lại như cũ không thể thay đổi việc Thái hậu bị đưa ra cung.

Phượng Triêu Văn mang theo ta đứng ở Đan Phượng môn, hành lễ với cỗ kiệu thái hậu. Hoàng đế bệ hạ thâm tình biểu đạt ý lưu luyến với vị mẹ kế này của hắn, từng chữ khiến triều thần sau lưng nghe được rõ ràng: “Nhi thần thuở nhỏ thân thể không tốt, phụ hoàng ngày bận trăm việc, năm chín tuổi, nếu không phải mẫu hậu đặc biệt chiếu cố, nào có nhi thần hôm nay? Nhi thần cả đời cảm động và nhớ nhung mẫu hậu nuôi dạy! Đáng tiếc mẫu hậu cố ý muốn đi Bảo Tế tự tham thiền lễ Phật, nhi thần chỉ có chọn một phò mã tốt thay hoàng muội, mới có thể tỏ ý thành khẩn với mẫu hậu…”

Chữ chữ vang vang!

Ta nghe, thật có mùi vị cắn răng nghiến lợi.

Hôm nay Thái hậu tiếc chữ như mực, chỉ để lại một câu làm ta rất khó hiểu với hoàng đế bệ hạ: “Hoàng nhi tốt nhất có thể nói được là làm được!”

Chẳng lẽ giữa mẹ kế con riêng bọn họ đạt thành hiệp nghị nào đó?

Kiệu che mặt Thái hậu, thanh âm mơ mơ hồ hồ truyền ra, nghe không ra nàng là vui hay là bi thương, chỉ mơ hồ cảm giác, rất có mấy phần mùi vị tiêu điều.

Chờ phượng giá của Thái hậu trùng trùng điệp điệp đi xa, hoàng đế bệ hạ cùng ta trở lại Trọng Hoa điện, nhất thời sắc mặt vui mừng khó nén, lớn tiếng bảo người mang đồ ăn vào, vui vẻ nhìn ta bốc món ăn yêu thích mà ăn.

Bộ dáng này của hắn thật là hiếm thấy, ta cẩn thận nhón một miếng, chết sống không chịu đút trong miệng.

“Bệ hạ, không phải hạ độc trong những món ăn này chứ?”

Vẻ mặt hắn trong nháy mắt lộn xộn kỳ dị, nam nhân tuấn mỹ này dở khóc dở cười nhìn ta, cuối cùng rốt cục nhẹ nhàng búng cái trán của ta một cái: “Ngươi là đồ ngu, nguyệt sự qua bao nhiêu ngày rồi?”

Loại chuyện như vậy, ta làm sao nhớ?

Mặt ta nhất thời đỏ lên, ngơ ngác nhìn hắn, không thể tin được một hoàng đế như hắn ngày bận trăm việc cũng quan tâm chuyện như vậy, có lòng muốn cười nhạo hắn đôi câu, bây giờ lại không tìm được từ để dùng.

Nửa khắc đồng hồ này sau, sư tôn đến Trọng Hoa điện xem mạch, cũng là mặt sắc mặt vui mừng: “Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng nương nương, là hỉ mạch!”

Điền Bỉnh Thanh và Nga Hoàng mang theo một đám cung nhân nhất thời té quỵ xuống đất, tiếng chúc mừng vang khắp điện.

Hoàng đế bệ hạ cười khúc khích thuận tay đem nghiên mực trên bàn mình thưởng cho sư tôn, lão đầu yêu nghiên mực thành si này hài lòng quỳ tạ đi. Ta lại đau lòng không dứt.

Lão đầu này trước sau lấy đi hai cái nghiên mực tốt của ta, lòng đen như nước mực.

Ta lôi kéo hoàng đế bệ hạ cười khúc khích không dứt tận tình khuyên bảo: “Về sau không thể tùy tiện lung tung thưởng đồ quý trọng cho người, người người cũng xem hoàng đế như kẻ ngu, cũng mong đợi có thể được thưởng đồ tốt, bệ hạ bình thường mặc dù mặt khôn khéo, cao hứng lại cũng thật khờ!”

Vô luận lời nói của ta không dễ nghe như thế nào, hoàng đế bệ hạ cũng cười khúc khích phụ hoạ, Điền Bỉnh Thanh và Nga Hoàng quỳ nhìn ta cười mãnh liệt, vẻ mặt vui thích. Ta chỉ vào bọn họ mắng: “Đi đi đi, cũng dụ dỗ bệ hạ đòi phần thưởng!”

Hai người bọn họ cười đến lợi hại hơn, đưa đến Phượng Triêu Văn cũng cười theo một hồi.

Chờ người trong điện lui hết, ta đi tới đi lui vòng vo hai vòng trên mặt đất, lúc này mới nếm ra mùi vị, nhìn hoàng đế bệ hạ chằm chằm chứng thực: “Sư tôn nói là hỉ mạch?”

Hắn cười ha hả gật đầu.

Ta đi một vòng nữa, quay đầu lại hỏi nữa: “Ta sắp làm mẹ?”

“Là mẫu hậu, mẫu hậu.” Nam nhân váng đầu cười đến thật ngu ngốc sửa đúng ta.

Ta cảm thấy này thật là một chuyện vui sướng đến khó có thể tin… Giờ phút này ta mới thể có ý vui sướng, đại khái, ta so hoàng đế bệ hạ còn ngu hơn mấy phần?

Hắn mãnh liệt nhào tới ta, lại bị dọa cho sợ đến đưa ra hai cánh tay, liên tiếp nhắc nhở: “Cẩn thận cẩn thận ——” đã vững vàng đem ta vây ở trong lòng ngực rộng rãi của mình: “Cẩn thận một chút!” Ta ngẩng đầu lên, cũng không nhịn được hắc hắc cười ngây ngô: “Bệ hạ, có chuyện ngài chắc không biết?”

Mặt hắn ngu ngu, hoàn toàn không có khí bén nhọn thường ngày.

“Chuyện gì?”

Ta rất là ngượng ngùng, giống như mình cố ý lừa hắn: “Cha ta cả đời chỉ cưới mẫu thân, tổ huấn An gia, nam nhân An thị không được có vợ bé, nếu muốn cầu hôn nữ nhi An thị, trừ phi không có con, nếu không cũng không thể cưới vợ bé.”

Thật ra thì nguyên văn lời nói của cha ta không phải như thế.

Lúc trước cha ta dạy ta: vô luận là đồ đạc của mình hay là người của mình, đều phải vững vàng nắm giữ trong tay, không thể tùy tiện phân cho người khác.

Cha ta còn nói: nếu như kẻ kia ngoại tình, đó đã là người khác, nắm trong lòng bàn tay cũng vô ích, nhanh chóng vứt bỏ rồi bắt lấy người khác, vững vàng nắm giữ trong lòng bàn tay mới tốt.

Giữa nam nữ, chọn lựa đều có đạo lý.

Hôm nay ta càng ngày càng tin phục cha ta, lấy ra tổ huấn, chẳng qua nói thành dễ nghe một chút thôi.

Hôm nay tâm tình của hoàng đế bệ hạ cực tốt, miệng vàng lời ngọc nói: “Chuẩn tấu!”

Vì vậy thấm thoát liền bận rộn, người chúc mừng một tốp tiếp theo một tốp, bên trong có phu nhân quý tộc, dòng họ hoàng thất, biết, không biết cũng tới cầu kiến, Trọng Hoa điện náo nhiệt cơ hồ làm ta nhức đầu. Ta càng thêm không thể chịu được khi ngửi thấy một chút vị dầu mỡ, một ngày nôn so với một ngày càng nghiêm trọng, sư tôn một ngày chạy nhiều lần đến Trọng Hoa điện, hoàng đế bệ hạ cuối cùng xuống lệnh cấm, thế giới rốt cục thanh tĩnh.

Khi An Nhạc mang theo tiểu đạo cô tới, ta đối diện một bàn món ăn thanh đạm không có chút khẩu vị nào, cả người mềm nhũn vô lực.

Hắn cười hì hì sáp đến: “Chúc mừng tỷ tỷ!” Lại quay đầu nhìn tiểu đạo cô chằm chằm: “Còn không mau tới ra mắt tỷ tỷ?”

Tiểu đạo cô hé ra nụ cười, không cam lòng không muốn quỳ xuống: “Tiểu Ngũ ra mắt tỷ tỷ!”

Ta ngơ ngác nhìn hắn, đây là đang đùa cái gì đó?

Trên mặt hắn chợt hiện ra chút co quắp, lại cười hắc hắc: “Nha đầu này hành hạ bản hầu hơn nửa năm, bản hầu muốn cột nàng vào bên cạnh hành hạ cả đời.”

Ý tứ hành hạ cả đời chính là lấy về nhà?

Ta cảm thấy từ sau khi mang thai, ta đần đi nhiều.

Khi đưa bọn họ đi ra ngoài, đứng ở cửa Trọng Hoa cung, nhìn tiểu đạo cô theo sát An Nhạc rập khuôn rời đi, ta nhớ đến rất nhiều năm trước kia, một mình hắn cô đơn đứng ở chỗ này, đưa mắt nhìn ta đây cao hứng đi về nhà, hôm nay thân phận đổi chỗ, hắn ở tại An phủ tựa hồ trôi qua cực kỳ tự tại, số mạng lật ngược, đời người vô thường, cũng chẳng thứ gì hơn cái này.

Nam tử mặt mày ôn nhuận xa xa mang theo cấm vệ quân đi tuần qua nơi này, tới gần đây, nghiêm túc quỳ xuống: “Thần Yến Bình, tham kiến nương nương, chúc mừng nương nương!” Phía sau hắn là cấm vệ quân áo giáp chỉnh tề quỳ xuống.

Cấm vệ quân ở trong cung từ trước đến giờ không quỳ, giờ phút này chắc bởi vì ta mang thai long duệ.

Ta thật lâu chưa từng chú ý tới nam tử này rồi, một lòng đắm chìm trong cuộc sống gia đình của mình, phía sau cánh cửa đóng kín cùng hoàng đế bệ hạ ở tại Trọng Hoa điện cho hết thời gian. Chỉ nhớ rõ thời điểm tế thiên, hắn từng hộ vệ.

Xa hơn chút nữa, nhớ tới khi xưa tựa hồ cũng là ký ức bụi phủ, hôm nay đã giống như người đi đường.

Buổi tối hoàng đế bệ hạ trở lại Trọng Hoa điện, đổi thường phục, theo thói quen nhẹ nhàng sờ sờ trên cái bụng vốn chưa nhô lên của ta, mặt thỏa mãn, ta nắm tay của hắn theo thói quen oán trách hôm nay đồ ngự trù làm có bao nhiêu khó ăn, ngửi mùi vị liền muốn ói, quả thật không thoả đáng được hoàng hậu như ta v.v…

Hắn trừng mắt phượng, làm bộ muốn phát tác bọn họ, ta mới ôm cổ hắn, ngồi ở trong ngực hắn cầu cạnh: “Vẫn nên giữ lại bọn họ, cho bọn hắn một cơ hội lấy công chuộc tội.”

Hắn nhéo lỗ mũi của ta, lại sờ sờ gương mặt của ta, ôm ta vào trong ngực: “Rất khó chịu?”

Ta đột nhiên rơi lệ, hung hăng cắn một cái trên vai hắn, “Đồ trước kia thích ăn hiện tại ngửi được đều muốn ói… Đều là người…”

Hắn tựa như bị giật mình nhìn chằm chằm ta: “Nàng dám cắn trẫm?” Hoàng đế bệ hạ đại khái chưa bao giờ bị loại đãi ngộ này.

Ta ưỡn bụng lên trước mặt hắn, hàm chứa lệ trừng lại: “Ngài là của ta, ta dĩ nhiên muốn cắn liền cắn!”

Hắn nhụt chí vươn tay, ra vẻ ủy khuất: “Được rồi được rồi, cho nàng cắn!”

Năm tháng tĩnh đẹp.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự